Chương 2645: Hổ phách hắc tâm chuyên (2)

Nguyên Mẫu điện chủ nhỏ giọng hỏi:– Công Dã, vì sao ngươi kéo ta vào Đạo Quân điện, không để ta chết trong kiếp này? Tại sao lại tránh né ta? Trốn tránh suốt ngàn ức năm như thế?

Nguyên Mẫu điện chủ xoay người trở lại trong Đạo Quân điện. Lúc này, Thông Thiên các vang lên ầm ầm, rung động khắp nơi. Lòng Nguyên Mẫu điện chủ chấn động, chỉ chớp mắt đã xuất hiện bên ngoài Thông Thiên các. Linh quang bay lượn quanh thân nàng, biến thành một bàn tay nâng lên cánh cửa Thông Thiên các.

– Rốt cuộc Nguyên Mẫu đã đến! – Trọng Hòa Đạo Tôn cùng mấy Đạo Quân khác mừng rỡ, vội vàng nói:– Nguyên Mẫu, Thông Thiên các xảy ra chuyện, nhiều cửa sau đã biến mất. Đế Giang một hơi vượt qua mọi ải, đến tận điểm cuối, hắn nhẹ nhàng đi qua cửa thứ chín!

Một lão Đạo Quân tóc bạc phơ cười lớn bảo:– Đúng vậy! Đế Giang biến mất cả vạn năm, ta vốn còn thắc mắc, nghi ngờ Thông Thiên các có sai sót. Giờ đây, Đế Giang vượt qua chín cửa một hơi càng khẳng định điều đó.

– Nguyên Mẫu, đây là cơ hội trời cho, xin Nguyên Mẫu điện chủ cho chúng ta vào để thấy tận cùng đại đạo trong lòng hai vị điện chủ sơ đại, nghiệm chứng những khiếm khuyết của họ!– Xin Nguyên Mẫu điện chủ thành toàn!

Các Đạo Quân ai nấy đều háo hức, ánh mắt sáng rực nhìn Nguyên Mẫu điện chủ.

Nguyên Mẫu điện chủ ngạc nhiên. Cửa Thông Thiên các mở ra, Giang Nam bước ra, dẫm lên cây cầu linh quang tiến đến bên mọi người.

Nguyên Mẫu điện chủ truyền âm hỏi:– Đế Giang đạo hữu, có phải Thông Thiên các gặp phải sai sót gì sao?

– Họ nói đạo hữu liên tục vượt qua chín cửa ải không ngừng nghỉ cho đến điểm cuối, để thấy tận cùng đại đạo trong lòng hai vị điện chủ sơ đại. – Giang Nam ngạc nhiên truyền âm:– Những cửa ải ấy vẫn còn đó, đối với ta thì không khó, nhưng với họ thì…

Giang Nam chưa nói hết, Nguyên Mẫu điện chủ chớp mắt, vẻ hậm hực nói:– Thông Thiên các có sai sót? Đây chuyện lớn rồi. Nếu ta được thấy tận cùng đại đạo của hai vị điện chủ sơ đại, có thể sẽ đối chiếu, kiểm chứng được với nhau, không chừng sẽ đến được tận cùng đại đạo.

– Chỉ có đẳng cấp điện chủ mới có thể mở Thông Thiên các. Quảng Đô phản bội, Vô Cực chỉ ngồi xem, còn duy chỉ có ta có thể mở.– Thôi được, để ta chủ trì Thông Thiên các. Các ngươi mau đi vào, khi các ngươi đi ra, tu vi thực lực sẽ tiến bộ vượt bật, đạt đẳng cấp điện chủ. Lúc đó, ta cũng muốn vào xem!

Các Đạo Quân cổ xưa như Trọng Hòa Đạo Tôn phấn khởi khom người nói:– Kính nhờ Nguyên Mẫu!

Các Đạo Quân bước lên cây cầu linh quang chạy tới cửa Thông Thiên các. Đám Đạo Quân ùn ùn xông vào bên trong.

Nguyên Mẫu điện chủ thu tay về, cửa Thông Thiên các đóng kín.

Giang Nam rất ngạc nhiên hét lớn:– Nguyên Mẫu, những cửa ải đó vẫn còn thật, ta không hề lừa các người!

Nguyên Mẫu điện chủ bật cười:– Là ta lừa bọn họ đấy.

Ánh mắt nàng gian xảo như hồ ly nói:– Những tên kia sớm quy thuận Vô Cực. Nếu hắn gặp khó khăn ở Tiên giới, sẽ khiến Đạo Quân Đạo Quân điện giúp đỡ, trái với nguyên tắc của Đạo Quân điện. Mấy tên này sớm có tâm nhập thế, nhất định bị Vô Cực dụ dỗ.

– Bây giờ ta nhốt bọn họ trong Thông Thiên các, để mấy cửa ải giam giữ họ, ít thì vài chục, vài trăm vạn năm, lâu thì vài ức năm. Giờ ta không cần lo họ chạy lung tung gây rắc rối.

Nguyên Mẫu điện chủ mỉm cười nói:– Ngươi yên tâm, bọn họ đi ra sẽ không tính sổ với ta mà cho là ngươi hại họ bị nhốt lâu như vậy. Có muốn tính sổ cũng sẽ đi tìm ngươi.

Giang Nam trợn mắt, giây lát thở ra:– Nguyên Mẫu có thể chủ trì Đạo Quân điện nhiều thời đại quả không hổ danh, thủ đoạn thật khiến người kính phục. Điện chủ, ta đã đến điểm cuối Thông Thiên các, thấy tận cùng đại đạo trong lòng hai điện chủ. Nguyên Mẫu có muốn biết không?

Nguyên Mẫu điện chủ tò mò hỏi:– Có thể nói cho ta nghe được không?

Giang Nam lắc đầu:– Đạo không thể nói nhưng có thể cảm nhận.

Thần thức Giang Nam dâng lên, bao phủ Nguyên Mẫu điện chủ bằng thần quang. Thần thức rơi vào đầu Nguyên Mẫu điện chủ, bày ra hai dị tượng.

Người Nguyên Mẫu điện chủ run rẩy, trong đầu thấy hai bức dị tượng, cảm giác xung quanh như không còn gì tồn tại, nàng hoàn toàn chìm đắm trong đạo, say mê đến không rời.

– Nữ nhân ngốc, tận cùng đại đạo của hai điện chủ còn nhiều thiếu sót, đủ làm khó nàng một thời gian dài. Khi nàng tỉnh lại có lẽ đã qua mấy ức năm rồi.

Giang Nam xoay người bước ra ngoài điện:– Nên rời đi. Hơn một trăm ức năm như thế này, ta cảm thấy thật là thương hải tang điền.

Bên ngoài Đạo Quân điện, Giang Nam nhìn Thiên Phi Đạo Tôn vẫn đứng lặng tại chỗ, chăm chú nhìn giáo chủ trước đại điện.

Theo thời gian trôi qua, thời đại tiên đạo không ngừng biến đổi, tất cả đều in đậm trong đôi mắt nữ nhân đứng trước Đạo Quân điện.

Nhưng nàng không nhìn đại đạo của thời đại tiên đạo thay đổi, nàng chỉ chờ người yêu trở về.

Thiên Phi, Giang Nam đứng bên cạnh Thiên Phi Đạo Tôn, lấy bức tranh Thái Khư chứng đạo đặt vào tay nàng. Giang Nam im lặng giây lát rồi nói:– Người nàng chờ sẽ không quay lại.

Người Thiên Phi Đạo Tôn run lên, nét mặt nghiêm trọng nói:– Ta biết, nhưng lỡ như, lỡ như hắn trở về thì sao?

Giang Nam giật mình, lắc đầu rồi bước đi vào thời đại tiên đạo.

Thiên Phi Đạo Tôn mở cuộn tranh ra, nhìn nam nhân trong tranh, người thầm run rẩy.

Nàng thẫn thờ nhìn theo bóng lưng Giang Nam đi xa, giọt nước mắt rơi trên mặt nam nhân trong tranh.

Thiên Phi Đạo Tôn nhỏ giọng nói:– Là ngươi sao? Ngươi đã về, khuôn mặt đã thay đổi, mang theo bức tranh ta tặng ngươi trở về.

Giang Nam như sao băng bay vút xa, xông vào Tiên giới, đến Đại La Thiên tìm Thị Hiên Vi.

Giang Nam ôm chặt nữ nhân trong lòng thật lâu, không muốn buông ra. Thị Hiên Vi vùng vẫy một lúc rồi không thoát được, đành chịu cho Giang Nam ôm chặt.

Thị Hiên Vi cười nói:– Đã lâu lão gia không gần gũi như vậy.

Giang Nam thở phào, lẩm bẩm:– Phu nhân, trong trăm ức năm qua, ta mới nhận ra người ta yêu nhất là các người, không nỡ buông tay.

Thị Hiên Vi im lặng một lát rồi nói:– Mới hơn vạn năm thôi, làm gì lâu đến trăm ức năm? Lão gia, Tuyết tỷ tỷ sắp Chứng đạo Thiên Quân rồi.

Giang Nam lặng thinh, thầm tự giễu:– Giang Tuyết tỷ tỷ sắp chứng thiên quân? Ta dù sao cũng không phải Giang Thái Khư – người có thể lưu luyến bụi hoa, yêu nhiều nữ nhân mà vẫn ung dung bình tĩnh. Trong lòng ta chỉ có hai nữ nhân, đã chật vật như vậy rồi.

Thị Hiên Vi nhẹ giọng nói:– Lão gia, Tuyết Tình đã đi theo Tuyết tỷ tỷ, kết thúc tình mẫu tử. Bây giờ chỉ còn chờ lão gia đi, chấm dứt tình duyên.

Giang Nam nhẹ gật đầu, cổ họng khô khốc nói:– Ta sẽ đi, đi thôi.

Giang Tuyết ở trong thánh cảnh thuộc loại hiếm có trong Tiên giới, mang tên Đông Cực thánh cảnh, nằm ở vùng cực Đông đại lục. Tiên giới bao la vô tận, có vô số ngân hà tinh hệ xoay quanh, Đông Cực thánh cảnh tự thành một giới nhỏ.

Hoa thơm chim hót ngập tràn, tiên thú khắp nơi. Có con rùa khổng lồ phập phềnh trên biển như các đại lục khác. Có rồng lặn dưới đáy biển, chế tạo long cung. Có phượng hoàng tung cánh vẫy vùng...

Đề xuất Voz: Pháp Y Voz
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN