Chương 2654: Quái nhân tập hợp (2)

Phi Hùng Đạo Nhân cung kính đáp:– Thật hổ thẹn, pháp bảo của cô nương thần kỳ, là La Thiên Khánh Vân, một trong những chí bảo Tiên đạo, ta không thể địch lại. Thủ đoạn và bản lĩnh của Khổng Thánh lão huynh mạnh hơn ta gấp trăm lần, chắc chắn có thể bắt được nàng!

Khổng Thánh Đạo Nhân trầm ngâm nói:– Huyền Thiên Giáo Chủ nổi danh là đệ nhất nhân thiên hạ, nếu ta ra tay với nữ nhi của hắn e rằng sẽ bị hắn truy sát. Mặc dù ta mạnh nhưng kém Huyền Thiên một bậc, ta cần tìm trợ thủ. Trong Phượng Loan Thiên Lĩnh, Thiên Phượng Yêu Hậu không hề kém cạnh ta. Mấy lần giao thủ với Thiên Phượng Yêu Hậu, hai ta đều bất phân thắng bại. Cửu Dương Thánh Long Lão Hoàng trong Cửu Long Thiên Vực sở hữu thủ đoạn cực kỳ cao minh. Thất Sát Ma Vương trong Vạn Ma Cốc, những người này đều là những tồn tại bẩm sinh cường đại, khổ công tu hành đến nay, sở hữu thực lực sánh ngang Thiên Quân. Nếu mời bọn họ cùng nhau ra tay thì sẽ không còn e ngại Huyền Thiên Giáo Chủ nữa.

Phi Hùng Đạo Nhân cười nói:– Ta nghe đồn dưới trướng Tịch Diệt Đạo Nhân có những kẻ chăn nuôi lang thang khắp nơi, đang tìm tung tích nữ nhi của Huyền Thiên. Những người này thực lực cường hãn, có thể lôi kéo làm trợ lực.

Khổng Thánh Đạo Nhân gật đầu:– Tốc độ của ta vô song thiên hạ, để ta đi tìm bọn họ. Ngươi hãy giám sát động tĩnh của nữ nhi Huyền Thiên, chờ ta tìm được người giúp đỡ rồi Huyền Thiên có đến cũng không cần e ngại.

Phi Hùng Đạo Nhân mừng rỡ, liền quay lại bờ sông, giám sát từ xa. Giang Tuyết Tình và Tiểu Vân Liên vẫn ở bờ sông nấu canh xương gấu và tay gấu, bên cạnh còn đặt một đống lửa nướng thịt gấu. Phi Hùng Đạo Nhân nuốt nước bọt, thầm nghĩ trong lòng:– Hai tiểu nha đầu này lại nướng thịt của ta để ăn, nhưng phải nói... Thật thơm quá, đến ta cũng thèm muốn nếm thử.

Đột nhiên, một tiếng cười vang lên:– Thơm quá, thơm quá. Hai vị đạo hữu, có thể chia cho ta một miếng được không?

Giang Tuyết Tình và Tiểu Vân Liên nhìn về phía phát ra thanh âm, thấy một Đạo Nhân trẻ tuổi đứng gần đó, mũi hít hà, vẻ mặt thèm thuồng. Vân Liên nói nhỏ:– Tỷ tỷ, chúng ta ra ngoài gặp nhiều kẻ xấu, phải cảnh giác.

Giang Tuyết Tình cười nói:– Ta thấy hắn không giống kẻ xấu, cảm giác rất đỗi quen thuộc. Chúng ta không thể ăn hết nửa con gấu này, hay là chia cho hắn một ít đi.

Giang Tuyết Tình vẫy tay:– Đạo hữu, mời lại đây ngồi.

Đạo Nhân trẻ hân hoan chạy nhanh đến, ngồi cách hai nữ hài tử một khoảng, tỏ vẻ tôn kính và giữ ý. Giang Tuyết Tình cắt một miếng thịt gấu đưa cho Đạo Nhân trẻ, hỏi:– Đạo hữu đến từ đâu?

– Ta đến từ nhà của cô nương, vốn ẩn mình trong tiên sơn, nghe nói cô nương ra ngoài rèn luyện, thế là ta tìm đến.

Đạo Nhân trẻ nhận thịt gấu, nhai mấy miếng, tấm tắc khen:– Nấu ngon thật!

Giang Tuyết Tình và Tiểu Vân Liên thầm thấy khó hiểu. Đột nhiên có giọng nữ cười nói:– Thơm quá, thơm quá, xin chừa cho ta một miếng với!

Hai nữ hài tử nhìn về phía phát ra thanh âm. Một thiếu nữ xinh đẹp cõng theo một guồng quay tơ lớn từ trên mặt sông bước đến, nàng bước lên bờ sông, đặt guồng quay tơ sang một bên, liền thò tay xé thịt.

– Ừm! Mùi này hợp khẩu vị của ta!

Lại một thợ săn trẻ tuổi, nhanh như sao bay, mang theo ánh trăng, lao ra từ rừng núi, chỉ mấy bước đã ngồi xuống bờ sông. Thợ săn trẻ cười nói:– Ta còn chưa săn được con mồi, ăn mấy miếng lót dạ trước, lát nữa mới có sức săn thú.

Từ phương xa, một tiếng cười khác lại vang lên:– Xin chừa cho ta một miếng với!

Giang Tuyết Tình và Tiểu Vân Liên thầm lấy làm lạ. Từ bốn phương tám hướng, lần lượt có hơn mười người với bộ dạng và cách ăn mặc kỳ lạ tụ tập lại bờ sông. Đám người dường như rất quen với Giang Tuyết Tình, không hề khách sáo chút nào. Bọn họ vây quanh đống lửa, ngồi quanh chiếc đỉnh lớn, người thì xé thịt, người thì múc canh.

Giây lát sau, nửa thân Phi Hùng Đạo Nhân đã bị đám người ăn sạch, canh cũng uống cạn. Mười mấy Đạo Nhân kỳ lạ nhìn Giang Tuyết Tình, cười nói:– Tiểu công chúa Giang gia, cũng là vị địa chủ tương lai của chúng ta. Lần này chúng ta ăn trước một bữa, tương lai mong cô nương nhớ che chở cho chúng ta.

Giang Tuyết Tình đáp lễ:– Mấy vị đạo hữu khách sáo quá.

Tiểu Vân Liên chớp mắt nói:– Các người ăn hết thịt, uống hết canh của chúng ta rồi. Chúng ta còn chưa được ăn gì cả!

Mười mấy Đạo Nhân nhìn nhau, cùng bật cười:– Lát nữa sẽ trả lại, sẽ trả lại mà.

Thiếu nữ xinh đẹp cười nói:– Chờ lát nữa hai tiểu công chúa muốn ăn rồng thì ăn rồng, muốn ăn phượng thì ăn phượng. Cứ gọi Tương Khang, bảo đảm ăn ngon hơn món gấu.

Mười mấy Đạo Nhân vỗ tay đồng ý:– Tương Khang rất giỏi săn thú, lát nữa bắn mấy con chim, con phượng là có thể ăn thoải mái.

Mắt Giang Tuyết Tình xoay tròn, vỗ tay cười nói:– Ta nhận ra các người! Ban đầu phụ thân nói các người định hại ta, cho ta một gánh nặng, lo ta không gánh nổi. Phụ thân nói phải mấy ngàn năm sau mới gặp các người được. Bây giờ đã trải qua hơn một vạn năm, quả nhiên các người đã xuất thế.

– Tiểu công chúa Giang gia thật thông minh.

Đạo Nhân trẻ đầy chính khí cười nói:– Chúng ta toàn là những kẻ lười biếng, không muốn tham gia thời đại Tiên đạo tranh đấu, cũng không muốn xưng đạo hữu với Đế và Tôn. Mấy năm nay chúng ta không lộ ra dấu vết gì.

Một Đạo Nhân lớn tuổi lưng cõng bàn cờ cười nói:– Đế và Tôn lao lực cực nhọc, tâm kế thâm sâu tính toán mọi người, chúng ta không hợp với bọn họ. Hơn nữa thủ đoạn của bọn họ chưa chắc khiến thời đại Tiên đạo tránh khỏi tịch diệt. Chúng ta tự lo tương lai của mình, nên mới tìm đến nữ nhi của lão gia địa chủ đây.

Tiểu Vân Liên ù ù cạc cạc nghe, lén hỏi Giang Tuyết Tình. Giang Tuyết Tình nhỏ giọng nói:– Lúc trước bọn họ là lão già quái, lão bà bà quái trong Vô Nhân Cấm Khu, hiện tại chuyển thế đến tìm ta hơn phân nửa là tạo hóa lớn mà Huyền Đô bá bá đã nói.

Tiểu Vân Liên kinh ngạc hỏi lại:– Tạo hóa lớn là mấy người này?

Tiểu Vân Liên lắc đầu, hỏi:– Tỷ tỷ, Vô Nhân Cấm Khu là chỗ nào?

Khi Tiểu Vân Liên xuất thế thì Vô Nhân Cấm Khu đã bị san bằng, nàng không biết Tiên giới từng có nơi như vậy.

– Chờ lát nữa nói sau.

Giang Tuyết Tình nhìn đám người Tương Khang, cười nói:– Mới rồi có con gấu mắt mù chạy tới ồn ào, bị chúng ta cắt một nửa rồi thả. Nếu đánh chết hắn thì sau này không ăn được nữa, thả hắn rồi lần sau gặp lại có thể ăn tay gấu. Nhưng nếu là bản lĩnh săn bắn của mấy vị đạo hữu thì không chừng chúng ta có thể ăn no, mang ít thịt về cho phụ thân ta.

Bên bờ sông, đám người Giang Tuyết Tình, Tiểu Vân Liên, Tương Khang, Thiên Hi trò chuyện vui vẻ như bằng hữu vong niên. Thiên Hi là Đạo Nhân trẻ chính khí, cười nói:– Chúng ta hợp ý như vậy hay kết bái đi?

Mọi người vỗ tay đồng ý:– Tốt, tốt!

Nữ Đạo Nhân xinh đẹp tên Chức Mẫu cười nói:– Chúng ta nói tuổi đi, ai lớn tuổi thì làm đại ca, đại tỷ.

Tiểu Vân Liên nhìn mười mấy Đạo Nhân, trong đó có lão nhân tóc bạc phơ. Nữ hài tử này lanh lợi ranh mãnh, thầm nghi ngờ.

Đề xuất Huyền Huyễn: Hủ Bại Thế Giới
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN