Chương 2672: Cảnh cáo, không phục thì đánh nữa.

Giang Nam mỉm cười nói:– Bệ hạ đừng nản, ta chứng Đạo Quân sớm hơn bệ hạ mấy chục năm. Bệ hạ thua trong tay ta là đương nhiên.

– Sớm mấy chục năm…

Vạn Vật Đạo Tổ chấn động tinh thần, hít sâu một hơi. Nguyên Dục Thái Cực Đồ bay về bên cạnh Vạn Vật Đạo Tổ, mắt gã lóe lên linh quang.

Vạn Vật Đạo Tổ nói:– Ta tu hành chín kiếp vốn tưởng mình là người đầu tiên chứng Đạo Quân, không ngờ lại muộn hơn ngươi đến mấy chục năm. Ha ha ha ha ha ha! Thiên hạ rộng lớn, bao Đạo Quân chuyển thế, vậy mà ngươi lại đoạt được vị trí đầu tiên. Huyền Thiên Giáo chủ, ngươi thật sự có thể xưng là Thiên Tôn. Hôm nay ta thua trong tay ngươi không còn lời nào để nói, hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

– Ta không phải người thứ nhất chứng Đạo Quân, Vô Cực Thiên Tôn nhanh hơn một bước. Tiếc rằng sau khi ta chứng Đạo Quân mãi không thấy Vô Cực Thiên Tôn chủ động đến tìm, khiến ta vô cùng tiếc nuối.

Giang Nam đánh tan dị tượng quanh thân, trở lại kích cỡ bình thường. Hắn bước tới gần Vạn Vật Đạo Tổ, nói:– Nhân quả tiên thiên của Vô Cực Thiên Tôn ngang ngửa với tịch diệt tiên thiên của Tịch Diệt Đạo Nhân, cùng cảnh giới với hồng mông tiên thiên của Thanh Liên Tiên Tôn, hỗn độn tiên thiên của Đạo Không Đạo Nhân, nguyên thần tiên thiên của Đế Lân. Bệ hạ, tuy Thái Cực tiên thiên của người thần diệu nhưng so với bọn họ vẫn kém hơn nửa bậc, một bậc.

Vạn Vật Đạo Tổ nhìn Giang Nam bước tới trước mặt mình, tim đập thình thịch. Gã không kìm được lòng mà hỏi:– Cảnh giới tiên thiên của ngươi là gì?

Đây là tâm cầu Đạo, dù Vạn Vật Đạo Tổ là Tiên Đế, là Đạo Quân nhưng tâm cầu Đạo không hề suy giảm.

– Tiên thiên nguyên thủy.

Giang Nam cười nói:– Ta tự nhận cảnh giới tiên thiên của mình vượt trên bọn họ một bậc, nhưng chưa chắc bọn họ công nhận. Vì vậy sớm muộn gì bọn họ và ta sẽ đấu một trận. Cảnh giới ai cao hơn không phải chỉ nói suông mà phải so tài mới biết cao thấp, khiến đối phương tâm phục khẩu phục.

Khóe mắt Vạn Vật Đạo Tổ co giật, mục tiêu của Giang Nam không còn là gã mà là Vô Cực Thiên Tôn, Tịch Diệt Đạo Nhân, Đế và Tôn, Đạo Không Đạo Nhân.

Giang Nam tiến lên một bước, thản nhiên nói:– Bệ hạ, bây giờ ngươi là Tiên Đế thời đại tiên đạo, ta tiễn bệ hạ ra ngoài để tránh bệ hạ mất mặt.

Vạn Vật Đạo Tổ hừ mạnh, do dự. Gã hùng hổ kéo đến, định bụng hàng phục hoặc tru sát Giang Nam, răn đe quần hùng. Ai ngờ lại bị Giang Nam đánh bại. Hiện giờ Giang Nam tiễn Vạn Vật Đạo Tổ ra Đại La Thiên, giữ thể diện cho gã trước thế nhân.

Vạn Vật Đạo Tổ phân vân không biết nên từ chối hay đồng ý. Nếu gã không chấp nhận hành động này, để người ta biết gã thua Giang Nam chỉ trong một chiêu thì sẽ không còn chút thể diện nào. Giáo chủ các đại giáo môn vẫn sẽ tôn Vạn Vật Đạo Tổ làm đế nhưng chắc chắn bằng mặt không bằng lòng, tiên triều sẽ năm bè bảy mảng, ai nấy làm theo ý mình.

Nhưng nếu chấp nhận thì Vạn Vật Đạo Tổ rất khó chịu, cảm thấy mắc nợ Giang Nam một ân tình. Trong lòng Vạn Vật Đạo Tổ tự khắc cảm thấy thấp hơn Giang Nam một bậc.

Giây lát sau, Vạn Vật Đạo Tổ đi theo Giang Nam. Gã im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi nói:– Thiên Tôn, lần này ta thua, năm nào đó sẽ lại đến lĩnh giáo một phen.

– Luôn luôn hoan nghênh.

Ánh mắt Giang Nam dịu dàng, tươi cười như gió xuân. Hắn nói tiếp:– Nhưng ta có một lời muốn nhắn nhủ bệ hạ. Bây giờ bệ hạ đã là Tiên Đế, không còn là Vạn Vật Đạo Tổ vô pháp vô thiên ngày trước, phải biết yêu quý chúng sinh, hành sự xứng đáng với một Tiên Đế. Nếu bệ hạ ngồi trên ngôi Tiên Đế mà có ý định gây rối, e rằng ta đành phải ra tay cảnh cáo bệ hạ.

Vạn Vật Đạo Tổ giận dữ:– Ngươi…!

Sau đó sắc mặt Vạn Vật Đạo Tổ trở lại bình thường, nửa cười nửa không, nói:– Hay Thiên Tôn cho rằng mình là thái thượng hoàng của thời đại tiên đạo? Ngươi đặt Đế và Tôn, Đạo Không vào vị trí nào?

Giang Nam phá tan bình chướng Đại La Thiên, khiến Đại La Thiên một lần nữa hiện ra trước mắt quần hùng.

– Thế nào là Thiên Tôn?

Giang Nam thản nhiên nói:– Cái gọi là Thiên Tôn tức là chí tôn thiên hạ, chí tôn vạn đạo, chí tôn Đạo Quân. Đế và Tôn chưa phục sinh, Đạo Không còn chưa chứng Đạo Quân, Thiên Tôn ta đây đương nhiên phải thay bọn họ quản lý thời đại tiên đạo. Nếu bệ hạ hành sự quá đáng, ta đành thay đổi một Tiên Đế triều khác.

Vạn Vật Đạo Tổ thu lại tia sáng trong mắt:– Thay đổi Tiên Đế triều khác? Ngươi nhúng tay quá sâu, sẽ có ngày tranh đấu với bọn họ.

Vạn Vật Đạo Tổ bước nhanh ra khỏi Đại La Thiên. Giang Nam đứng trong Đại La Thiên, chắp tay cười nói:– Bệ hạ, không tiễn nữa.

Vạn Vật Đạo Tổ cầm tiên thiên quyền trượng, quay người đáp lễ, cười nói:– Xin Thiên Tôn dừng bước, quấy nhiễu Thiên Tôn tu hành, khiến trẫm vô cùng áy náy.

Hai người nói cười vui vẻ, không giống như Vạn Vật Đạo Tổ từng bị Giang Nam cảnh cáo. Ngọc Kinh Thiên Quân, Càn Nguyên Thiên Quân, Khổ Hạnh Thiên Tôn, các Thiên Quân, giáo chủ Nguyên Dục tiên triều thấy cảnh tượng này thì rất ngạc nhiên. Bọn họ cứ nghĩ trong Đại La Thiên đánh nhau trời long đất lở, có người chết. Bây giờ Giang Nam và Vạn Vật Đạo Tổ thân thiết như chưa hề đánh nhau mà ngồi uống trà tán phiếm, thuận tiện lấy về tiên thiên quyền trượng.

Một Thiên Quân khen rằng:– Tiên Đế bệ hạ quả nhiên thần thông quảng đại, khiến lão ma vương Huyền Thiên cũng không dám càn rỡ.

Lại có triều thần cười to bảo:– Không uổng là Đạo Quân đệ nhất Tiên giới, oai nhất đương thời.

– Đạo Quân tiên đạo có uy nhiếp vô biên, lão ma vương Huyền Thiên sao có thể không chấn nhiếp hàng phục? Bệ hạ vừa đến Đại La Thiên là lão ma vương Huyền Thiên ngoan ngoãn dâng quyền trượng lên ngay.

Đám người Càn Nguyên Thiên Quân, Huyền Đô Thiên Quân nghe vậy lắc đầu. Mắt Ngọc Kinh Thiên Quân lóe tia sáng, nhỏ giọng nói:– Chắc đã đánh nhau và ngang tay. Huyền Thiên Giáo chủ, Nguyên Dục Tiên Đế không ai làm gì được ai, kiêng dè nhau nên mới làm bộ dáng thân thiết cho mọi người xem.

Càn Nguyên Thiên Quân đồng ý:– Nếu Nguyên Dục Tiên Đế chiếm ưu thế thì chắc chắn đã xuống tay giết. Nếu Giáo chủ chiếm ưu thế sẽ chừa đường sống cho Nguyên Dục Tiên Đế. Bây giờ xem hai người thân thiết như vậy, có lẽ thật sự là bất phân thắng bại.

Huyền Đô Thiên Quân gật đầu, nói:– Tuy Giáo chủ yêu nghiệt nhưng Nguyên Dục Tiên Đế dù gì cống hiến sáu tiên thiên pháp bảo luyện từ thân thể sáu kiếp khai thiên, công đức vô lượng, hơn nữa là Đạo Quân đệ nhất Tiên giới, Tiên giới ngang ngửa với hắn đã là hiếm có.

Khổ Hạnh Thiên Tôn lắc đầu cười. Ngọc Kinh Thiên Quân, Huyền Đô Thiên Quân, Càn Nguyên Thiên Quân nhìn sang. Ba người biết Khổ Hạnh Thiên Tôn sâu không lường được, thấy lão tăng cười thì tò mò.

Ngọc Kinh Thiên Quân hắng giọng hỏi:– Không biết Khổ Hạnh Giáo chủ có giải thích gì?

Khổ Hạnh Thiên Tôn chống gậy đi hướng Nguyên Dục Thái Cực Thiên, cười to bảo:– Ta chỉ thấy Đại La Thiên vẫn ở trên thiên đình tiên triều, về thắng thua thì lão tăng không biết.

Càn Nguyên Thiên Quân, Huyền Đô Thiên Quân, Ngọc Kinh Thiên Quân tim rớt cái bịch thầm nghĩ:– Đại La Thiên vẫn nằm trên thiên đình tiên triều? Đúng rồi, Nguyên Dục Tiên Đế thua.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Tôn Đồng Thuật Sư: Tuyệt Thế Đại Tiểu Thư
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN