Chương 269: Thổ hào. (1)

Điều đáng tiếc là, loại tài liệu này không thể nóng chảy. Nó có hình thái ra sao thì sẽ giữ nguyên hình thái đó, không cách nào nung chảy hay cải tạo, đương nhiên cũng không thể luyện thành pháp bảo, bởi vậy giá trị không cao.

Giang Nam nhìn về phía người trẻ tuổi áo xanh, chỉ thấy người này mi thanh mục tú, tư thế oai hùng, vóc người thon dài, có chút gầy yếu, nhưng trước ngực "cơ ngực" lại rất phát triển. Hắn đột nhiên rùng mình, trong lòng chợt hiểu đây là một nữ nhân giả nam trang, liền cười nói:

– Xin hỏi cô nương là?

– Tiểu muội Thác Bạt Lan Vân.

Nàng kia mặc nam trang, đầu đội mũ vải, trông như một thư sinh, tự nhiên hào phóng, cười nói:

– Hai vị là Giang sư huynh, Vân sư huynh phải không? Tiểu muội sớm đã nghe danh tiếng của hai vị, không ngờ lại gặp được hai vị thiếu niên tài tuấn ở đây.

Nàng cười dài nói:

– Giang sư huynh thật là to gan, ngươi đã giết không biết bao nhiêu người trong Thất Bảo Lâm, đắc tội danh môn đại phái khắp thiên hạ, vô số người muốn lấy mạng ngươi, vậy mà ngươi còn dám rời Huyền Thiên Thánh Tông, vân du tứ xứ. Còn có Vân Bằng sư huynh trợ Trụ vi ngược, cùng Giang sư huynh kích hoạt Tạo Hóa Tiên Đỉnh, dũng khí hơn người, hôm nay hai vị cũng hung danh lan xa, còn dám rời khỏi Thánh Tông, khiến tiểu muội vô cùng khâm phục.

Vân Bằng ha ha cười nói:

– Trong Thất Bảo Lâm, đó là chủ ý của Giang sư đệ, ta chỉ là giúp đỡ mà thôi, không nghĩ tới ngay cả ta cũng được thơm lây, danh tiếng vang khắp thiên hạ.

Thác Bạt Lan Vân cười nói:

– Vân sư huynh thật là một hảo hán, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Hôm nay Nam Hải thịnh yến mở ra, quần hào thiên hạ tụ tập, không chừng sẽ có kẻ muốn gây sự với ngươi.

Giang Nam cảm ơn thịnh tình của nàng. Thác Bạt Lan Vân nhấc lên một khối Ngũ Sắc Kim nói:

– Hai vị sư huynh, Ngũ Sắc Kim không những khó luyện thành pháp bảo, mà còn cực kỳ cứng rắn, không cách nào khắc Đạo văn. Hai vị mời xem!

Nàng xòe bàn tay ngọc, chỉ thấy một khối Ngũ Sắc Kim lơ lửng trên tay nàng. Trong tay Thác Bạt Lan Vân hiện lên vô số Đạo văn dày đặc, tỏa ra một luồng khí tức vô cùng trầm trọng. Thiếu nữ nam trang này có tu vi rất mạnh, e rằng đã đột phá Sinh Tử Thai, tiến vào Thất Bảo Đài cảnh, không hề thua kém các thủ tịch đệ tử của các đại môn phái!

Đạo văn trong tay nàng kịch liệt công kích Ngũ Sắc Kim, nhưng vẫn không tài nào dung nhập vào bên trong Ngũ Sắc Kim. Loại Thần Kim này dường như có một sự bài xích tự nhiên đối với Đạo văn.

Giang Nam nghi ngờ nói:

– Thác Bạt sư tỷ, nếu Ngũ Sắc Kim không thể tương dung với Đạo văn, vậy vị Thần nhân viễn cổ kia đã dùng Ngũ Sắc Kim Bổ Thiên như thế nào?

– Cái này ta làm sao biết được.

Thác Bạt Lan Vân cười nói:

– Ta từng nghe mẫu thân ta nói, Thái Hoàng cũng từng nảy sinh ý định dùng Ngũ Sắc Kim luyện chế pháp bảo, thậm chí không tiếc vận dụng Thần Đỉnh của Thái Huyền Thánh Tông để luyện hóa Ngũ Sắc Kim, đáng tiếc chưa từng thành công. Hắn còn đến Thái Dương một chuyến, tính mượn hỏa lực của Thái Dương để hòa tan Ngũ Sắc Kim, nhưng cũng không làm được.

– Bất quá hắn cho rằng, đến khi tu luyện tới Thần Minh cảnh mới có thể dùng để luyện chế thành Thần cấp pháp bảo. Vì vậy hắn đã sưu tập rất nhiều Ngũ Sắc Kim, tạm cất giữ, chờ sau này sử dụng. Chẳng qua là mấy năm gần đây, hắn mãi không đột phá Tử Tiêu Cung cảnh, tiến vào Thần Minh cảnh, cho nên đối với Ngũ Sắc Kim cũng không còn thiết tha như vậy.

– Dùng Thái Dương để luyện hóa Ngũ Sắc Kim?

Vân Bằng không khỏi hoảng sợ:

– Thái Hoàng quả nhiên có thủ bút lớn! Ngay cả nhiệt lượng của Thái Dương cũng không thể hòa tan loại kim khí này, chẳng lẽ Ngũ Sắc Kim thật sự không thể luyện thành bảo vật?

Trong lòng Giang Nam khẽ động:

– Đậu Suất Thần Hỏa của ta, liệu có thể luyện hóa Ngũ Sắc Kim này không? Đậu Suất Thần Hỏa lửa ở tầng thứ sáu, ngay cả Quy Thiên Sầu cũng có thể dễ dàng luyện chết, Giang Tuyết tỷ tỷ nói, loại Thần hỏa này do Thần Minh luyện hóa mà thành, chắc chắn có thể dùng Thần hỏa luyện hóa Ngũ Sắc Kim.

– Thác Bạt sư tỷ, xin hỏi trong Khanh Vương Các có bao nhiêu Ngũ Sắc Kim?

Giang Nam hỏi. Ý nghĩ của hắn rất đơn giản, đó chính là nếu bản thân cũng không thể khắc Đạo văn lên Ngũ Sắc Kim, luyện thành pháp bảo, vậy thì sẽ đem Ngũ Sắc Kim hòa tan, chế tạo thành vũ khí cận chiến. Hắn bây giờ còn thiếu một vũ khí cận chiến vừa tay, Bát Trận Kim Phượng Thiên Vương Chùy và Long Huyết Cốt Trượng tuy nói cũng là pháp bảo, nhưng cấp bậc không cao, uy lực cũng chẳng mạnh mẽ là bao.

– Trong Khanh Vương Các, ước chừng có ba mươi vạn cân.

Thác Bạt Lan Vân ánh mắt khẽ động, cười nói:

– Nếu sư huynh muốn nhiều hơn, tiểu muội có thể điều động tài lực vật lực, trong vòng mấy tháng là có thể chuẩn bị cho sư huynh một trăm vạn cân, hơn nữa còn có thể chiết khấu cho sư huynh ba mươi phần trăm.

Một trăm vạn cân Ngũ Sắc Kim tương đương ba ức cân Linh Dịch, chiết khấu ba mươi phần trăm cũng còn hơn hai ức cân! Giang Nam tự nhủ, e rằng phải đem hết Linh Dịch trong linh hồ của Huyền Thiên Thánh Tông ra mới may ra gom đủ số này. Nhưng mà bởi vậy có thể thấy được, Ngũ Sắc Kim quả nhiên không được hoan nghênh, nếu không sẽ không có nhiều Ngũ Sắc Kim tồn tại như thế.

Vân Bằng cũng tặc lưỡi không thôi, mấy ức cân Linh Dịch giao dịch mà qua miệng cô gái này lại nhẹ nhàng như không.

– Ta không có đủ tài lực để mua nhiều Ngũ Sắc Kim như vậy, bất quá ta có vài đạo Linh Tuyền ở đây, xin hỏi Khanh Vương Các có thu Linh Tuyền không?

Giang Nam chần chờ hỏi.

Thác Bạt Lan Vân ánh mắt sáng lên, cười nói:

– Linh Tuyền cũng chia cấp bậc, giá trị của một đạo Linh Tuyền quý hơn Linh Dịch rất nhiều. Linh Tuyền bình thường, giá trị một ngàn cân Linh Dịch, càng tốt, giá trị càng cao. Nếu có đường kính lớn bằng ngón tay, đã coi như Thượng thừa Linh Tuyền, giá trị gấp mười lần. Nếu dài hơn một xích, giá trị đã lên tới hàng ức cân Linh Dịch. Linh Tuyền khi được trồng xuống sẽ hấp thu linh khí tự do trong thiên địa, liên tục không ngừng hóa thành Linh Dịch, gần như vô cùng vô tận, giá trị tự nhiên vượt xa Linh Dịch.

Giang Nam thở phào nhẹ nhõm, ý niệm khẽ động, Tử Phủ mở ra, chỉ thấy một dải Linh Tuyền dài hẹp hơn mười dặm, trông như một bộ rễ cây khổng lồ, bay ra từ Tử Phủ của hắn, cười nói:

– Ta ở trong Thất Bảo Lâm cũng thu được mấy đạo Linh Tuyền, Thác Bạt sư tỷ mời xem giá trị ra sao?

Thác Bạt Lan Vân đánh giá tỉ mỉ, chỉ thấy những Linh Tuyền này phần lớn chỉ lớn bằng chiếc đũa, không thể coi là thượng phẩm, bất quá trong đó có một đạo, có chỗ lớn bằng cổ tay, rễ phát triển xum xuê, rất đáng kinh ngạc, cười nói:

– Những đạo Linh Tuyền khác, mỗi đạo giá trị không cao hơn ba vạn cân Linh Dịch, chỉ riêng đạo này là tốt nhất, giá trị hai trăm vạn cân Linh Dịch. Giang sư huynh quả nhiên ở Thất Bảo Lâm kiếm được một khoản nhỏ, tiểu muội cũng sẽ chiết khấu cho ngươi ba mươi phần trăm, để kết thiện duyên với hai vị.

Đề xuất Voz: Khi Tôi 25
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN