Chương 2767: Chém Đinh Linh Đạo Mẫu (2)
Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ gật đầu, hai vị giáo chủ liền tự mình dẫn đại quân tiến về Vân Liên Tiên Triều. Trong Vân Liên Tiên Triều, Giang Tuyết Tình đã tập hợp chư vị Đạo Quân Thiên Môn. Vân Liên Tiên Triều điều động đại quân trong Tiên Giới, tề tựu hơn mười vị Đạo Quân như Tịch Ứng Tình, Băng Liên Thánh Mẫu. Triệu tập các bá chủ Thiên Quân như Đạo Vương, Tinh Quang, Bình Thiên, Thiếu Hư, Hạo Thiếu Quân, thống lĩnh trăm vạn Chân Tiên, Tiên Vương, Tiên Quân, hợp thành đại quân hùng mạnh. Vạn Vật Đạo Tổ cũng dẫn theo các Đạo Quân Linh Châu Tử, Định Quang. Khổ Hạnh Giáo Chủ biết sắp đến lúc giao chiến với phe Thanh Liên Tiên Tôn, muốn thoái lui để tránh triệt để đắc tội Thanh Liên Tiên Tôn và Đế Lân. Nhưng đám người Định Quang, Nguyệt Bột Nữ Quân không cho đi. Khổ Hạnh Giáo Chủ không thể thoát thân, trong lòng thầm than khổ sở.
Bên này, Đế Lân và Thanh Liên Tiên Tôn đăng lâm Nguyên Thủy Đại La Thiên gặp Giang Nam. Thanh Liên Tiên Tôn cười nói:– Nguyên Thủy Thiên Tôn, ngươi hỗn độn thiên cơ, chính là nhúng tay vào cuộc chiến giữa môn sinh đệ tử của chúng ta. Bây giờ hai ta đến gặp Thiên Tôn là muốn xin Thiên Tôn thu hồi Đại La Thiên, để thiên cơ trở lại bình thường.
Giang Nam hừ mạnh, mặt lạnh lùng nói:– Tiên Tôn, ngươi tính kế Quỷ bà bà, khiến nàng chết trong tay Đinh Linh, đã làm trái với giao ước, còn mặt mũi nào mà nói với ta? Đây là lý do thứ nhất. Bệ hạ, Tiên Tôn, hai vị hãy xem lý do thứ hai.
Giang Nam phất tay, một tấm minh kính hiện ra trước mặt. Minh kính chiếu rọi cảnh Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ và Phục Sá Giáo Chủ dẫn đại quân tấn công Vân Liên Tiên Triều.– Đinh Linh giết Quỷ bà bà, lại dẫn đại quân tấn công đệ tử của ta, đánh giết khổ chủ. Còn hai vị lại đăng lâm Đại La Thiên của ta, mang bộ dáng hỏi tội, đây là lý do thứ ba!
Giang Nam nổi giận, tiếng rống giận chấn động thiên địa:– Các ngươi còn mặt mũi nào mà nói?
Đế Lân và Thanh Liên Tiên Tôn cảm thấy xấu hổ. Hành động của Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ và Phục Sá Giáo Chủ quả thực có phần kỳ cục. Hai người lại đăng lâm Đại La Thiên hỏi tội, thật quá ngang ngược. Thanh Liên Tiên Tôn cười trừ:– Đúng là bọn họ hơi sốt ruột một chút, nhưng môn sinh đệ tử của hai ta sớm muộn gì cũng sẽ giao chiến, đây chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Hôm nay, Nguyên Thủy Thiên Tôn tự mình hóa giải hỗn độn thiên cơ cũng được, mà nếu không giải thì chỉ còn cách so tài một phen!
– Không vội.
Vẻ mặt Giang Nam trở nên bình tĩnh:– Ngươi và ta dù sao cũng là Thiên Tôn, hãy cùng quan sát cuộc chiến của đệ tử bên dưới rồi tính toán sau.
Tại biên giới Vân Liên Tiên Triều. Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ và Phục Sá Giáo Chủ dẫn đại quân tiến vào lãnh địa, chư vị Đạo Quân dẫn dắt đại quân bày binh bố trận. Vô số tiên thành, tiên phủ, tiên vực lơ lửng giữa không trung, rồng rắn bay lượn khắp trời, cờ xí phấp phới. Vân Liên Nữ Đế dẫn theo văn võ bá quan trong triều, sẵn sàng nghênh địch.
Quân Đạo Nhân từ xa thấy Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ trên lưng Long Giao Mã đối diện, cùng chư vị Đạo Quân, Thiên Quân bao vây nàng vào giữa. Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ chỉ trỏ, cười nói. Quân Đạo Nhân vốn là người thành thật, thấy cảnh ấy không khỏi tức giận, liền lao ra khỏi tiên triều, xông thẳng vào quân địch, tìm đến Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ. Vân Liên Nữ Đế, Hồng Đạo Nhân, Kế Đố Ma Đế cùng chư vị khác kinh hãi, vội phất cờ, điều động đại quân đến cứu viện.
Tốc độ của Quân Đạo Nhân cực nhanh, lập tức lao vào quân địch đối diện. Vô số tiên nhân bị va chạm bay tứ tán, các tiên thành bị đụng nát, tiên phủ bị khí thế Đạo Tổ trấn áp sụp đổ. Quân Đạo Nhân mạnh mẽ xông thẳng, sát nhập vào trong quân. Chư vị Thiên Quân đứng đầy, trong đó có mấy vị Thiên Quân cực kỳ cường đại. Nhưng Quân Đạo Nhân phát ra uy nghiêm Đạo Tổ tiên đạo, đám Thiên Quân kinh hãi tột độ, không dám ra tay.
– Một đám vô dụng!
Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ được chư vị Đạo Quân bao quanh, cười nói:– Quân Đạo Nhân cũng là kẻ hữu dũng vô mưu, dám một mình xông trận, chẳng khác nào tự tìm cái chết. Chư vị đạo hữu, hãy tiễn hắn lên đường!
Chư vị Đạo Quân Đạo Tôn bước ra, cười nói:– Tiễn Quân Đạo Nhân lên đường trước!
Bên cạnh Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ có hơn hai mươi vị Đạo Quân Đạo Tôn, tất cả xông lên công kích Quân Đạo Nhân. Trong phút chốc, đầy trời là báu vật Đạo Quân, tiên thiên pháp bảo, tiên thiên linh bảo, uy nhiếp trấn áp sụp đổ thiên địa. Đột nhiên, một tòa Lô Bồng bay ra khỏi trán Quân Đạo Nhân, Lô Bồng rung lên đánh bay các pháp bảo của chư vị Đạo Quân Đạo Tôn. Quân Đạo Nhân cầm gậy tre xông tới trước mặt Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ, giơ gậy tre lên đâm thẳng. Chư vị Đạo Quân Đạo Tôn khác vội vây công. Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ hét chói tai, hiện ra nguyên hình, đầu người mình rắn, sử dụng linh đỉnh giết hướng Quân Đạo Nhân. Phương xa, Phục Sá Giáo Chủ vội kéo chư vị Đạo Quân Đạo Tôn đến cứu viện.
Quân Đạo Nhân có tiên thiên Lô Bồng bảo vệ quanh thân, phớt lờ đòn công kích của người khác, gậy tre bay tới quét lui liều mạng đánh Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ. Xoẹt! Mấy hiệp qua đi, gậy tre đâm thủng trán Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ, móc nàng lên. Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ ai oán nói:– Quân Đạo Nhân thật sự muốn giết thiếp thân sao?
Gậy tre vung lên, Đinh Linh Đạo Mẫu Giáo Chủ bị xé thành mấy mảnh, đạo quả trong cơ thể cũng bị chấn nát.
Trên Nguyên Thủy Đại La Thiên, Giang Nam thu về tầm mắt, nhìn Đế Lân và Thanh Liên Tiên Tôn mặt xanh mét. Giang Nam bình tĩnh nói:– Hai vị đạo hữu thấy tiên thiên Lô Bồng của ta là biết Đinh Linh chết chắc, tại sao hai vị không ném báu vật nguyên thủy của mình cho Đinh Linh? Hai vị sợ ta thừa dịp tấn công khi các ngươi không có pháp bảo, vì vậy ngồi xem Đinh Linh bị giết đúng không?
Trên Nguyên Thủy Đại La Thiên, Đế Lân và Thanh Liên Tiên Tôn im lặng. Đúng là hai người lo điều này. Giang Nam giỏi đánh lén, giỏi tính kế, mọi người đều biết chuyện đó. Đế Lân và Thanh Liên Tiên Tôn đi Đại La Thiên có lẽ cũng nằm trong tính toán của Giang Nam. Khoảng cách gần như vậy, nếu Đế Lân và Thanh Liên Tiên Tôn dám lấy pháp bảo, nguyên thần ra cho mượn thì chờ đợi bọn họ sẽ là kết cục như Vô Cực Thiên Tôn.
Trong cuộc chiến thân thể Thần Mẫu Đạo Quân, Vô Cực Thiên Tôn lấy Vô Cực Đạo Trác ra, kết quả bị Giang Nam lao vào tận nơi ở đánh bầm dập tơi tả. Khi ấy Nguyên Thủy Đại La Bảo Kiếm, tiên thiên Lô Bồng không có bên người, Giang Nam tay không trọng thương Vô Cực Thiên Tôn ngay trước mặt Đạo Không Thiên Tôn. Có thể thấy thực lực của Giang Nam không cần pháp bảo cũng dư sức trọng thương Thiên Tôn khác không cầm pháp bảo. Cho đến ngày nay, sáu trăm vạn niên qua đi, Vô Cực Thiên Tôn chưa hoàn toàn phục hồi nguyên khí, mấy trăm vạn năm vắng mặt. Đạo Không Thiên Tôn cũng ít đạo âm, cường giả phe Đạo Quân Điện không khuếch trương nữa, chỉ cố thủ phạm vi thế lực của mình. Có thể tưởng tượng Vô Cực Thiên Tôn bị thương nặng đến mức nào.
Đề xuất Voz: Đơn phương