Chương 2778: Các ngươi còn sống sao? (2)

Các Tiên nhân lưu lạc đến một vài tinh cầu, có kẻ đã bắt đầu lão hóa, có kẻ đã hấp hối. Trải qua hàng vạn năm, tuổi thọ phàm nhân từ tám trăm tuổi giảm xuống còn ba trăm, nhưng vẫn sinh sôi nảy nở. Các chủng tộc sinh sôi, phát triển nên nhiều nền văn minh kỳ dị. Tu Tiên vẫn là dòng chủ lưu, Tiên nhân thường hiển lộ dấu vết trên thế gian.

Lại qua một ức năm, tuổi thọ phàm nhân từ ba trăm tuổi chỉ còn một trăm. Trên các tinh cầu, Tiên nhân gần như vắng bóng. Về Tiên nhân, chỉ còn lại những truyền thuyết thần thoại xa xưa. Khoa học kỹ thuật hưng thịnh, nhờ vào ngoại lực mà thăm dò vũ trụ bao la. Nhưng họ rất khó thoát khỏi các tinh cầu nhỏ bé, phạm vi thăm dò vũ trụ của họ chỉ giới hạn trong một khối nhỏ của Tiên Giới đại lục vỡ vụn, biến thành tinh không vũ trụ.

Tuổi thọ của phàm nhân, so với Tiên nhân tại ba Thánh Địa, chỉ bằng một hơi thở của họ đã đủ để phàm nhân sinh sản ba, bốn đời. Trong Tiên Giới còn một vài Thánh Địa nhỏ rải rác, nơi một vài Tiên nhân không thuộc ba Thánh Địa, do các Tiên Vương, Tiên Quân, Thiên Quân luyện hóa, tụ tập Tiên linh khí và Nguyên Thủy chi khí cực kỳ đậm đặc, tạo thành những nơi trú ngụ cuối cùng. Nhưng họ bị hơi thở Thiên Nhân Ngũ Suy càng ngày càng đậm đặc ăn mòn, suy yếu hơn trước rất nhiều.

Nguyên Vũ Trụ dần hoang vắng, tiêu điều. Thời kỳ Tiên nhân, Tu sĩ thống nhất Càn Khôn Vũ Trụ đã là quá khứ, là huy hoàng dĩ vãng. Hiện giờ chỉ còn sự tàn lụi. Từng có các Đại Giáo, Thánh Địa, Thánh Cảnh, Chư Thiên, tất cả đều sớm mục nát. Tiên Thành, Tiên Phủ chỉ còn lại những cánh cổng rách nát. Những Lâu thuyền, Hạm tàu khổng lồ từng qua lại cũng đã biến mất.

Đối với phàm nhân, văn minh của họ vẫn thịnh vượng, phát đạt. Nhưng với Tiên nhân còn sống sót, Nguyên Vũ Trụ đã rơi vào cảnh tử vong, tiêu điều. Trước mắt, nó chưa hoàn toàn chết là nhờ Đạo Quân Điện ở thời không quá khứ ngăn cản sóng kiếp của ba thời đại, và nhờ hai tồn tại vĩ đại là Nguyên Thủy Thiên Tôn cùng Đế Lân đang trấn áp Tịch Diệt Kiếp Ma Giới, cố gắng hóa giải kiếp số.

Tám ức năm trôi qua, các vũ trụ nhỏ bé nơi phàm nhân sinh tồn cũng không biết đã trải qua bao nhiêu ức năm, lần lượt sụp đổ, Tịch Diệt, biến thành hư vô. Đa số Tiên Vương đã diệt vong, hóa thành những xác lạnh băng trôi nổi trong thời không. Tiên Quân thì tiều tụy gầy yếu, chỉ có Thiên Quân còn có thể chống đỡ. Vũ Trụ Tiên Đạo như một lão nhân già nua, có thể tắt thở bất cứ lúc nào.

Rất lâu sau đó, một Thiên Quân tóc bạc phơ không thể kiềm chế được nữa, bay ra khỏi Thánh Địa của mình. Lão Thiên Quân bay lượn trong Tiên Giới vũ trụ trống trải, giọng khàn khàn cất tiếng kêu gào:— Có ai ở đó không? Có Đạo hữu nào còn sống sót không?

Lão Thiên Quân bay lảo đảo trong vũ trụ hoang vắng, mái tóc bạc phơ phấp phới kéo dài mấy ức dặm.— Các Đạo hữu năm xưa, các ngươi còn sống sao?— Cổn Vương, các ngươi cũng đã Tịch Diệt rồi sao?

Lão Thiên Quân đi vào một tòa Thánh Địa, giương mắt nhìn một mảnh hoang vắng, các mộ bia đã mục nát. Mộ bia nối liền một dãy, khắp nơi là những ngôi mộ chôn Tiên nhân.— Làm ơn đừng chỉ còn lại một mình ta!

Thiên Quân già nua khóc ròng, gào thét bay ra khỏi khu mộ. Dọc đường đi, lão Thiên Quân nhìn những ngôi mộ của các Đạo hữu năm xưa. Nguyên Vũ Trụ Tiên Đạo dường như chẳng còn chút sự sống, phồn vinh hưng thịnh như giấc mơ trưa hè.— Làm ơn đừng chỉ còn lại một mình ta...

Thiên Quân bay qua các Đế quốc cổ xưa, qua các Đạo tràng của Đạo Quân. Mọi nơi trống rỗng, không thấy dấu hiệu sự sống.— Đừng bỏ ta lại...

Phương xa ánh sáng rực rỡ, một con Khổng Tước khổng lồ giương cánh bay qua, cổ cột dây xích. Lại một con Gấu bay tới, cổ cũng cột xích. Có con Phượng chín đầu, Thánh Long chín đầu, các Tiên Thiên Địa Yêu siêu cường đại bay tới. Lão Thiên Quân tang thương ngước đầu lên nhìn. Các cự thú kéo một chiếc bảo liễn chạy trong trời sao, trông chúng dường như không bị Tịch Diệt xâm nhập, vẫn rất cường đại. Trong xe truyền ra giọng nói dịu dàng:— Khổng Thánh, Phi Hùng, dừng xe.— Hiếm khi có Đạo hữu sống sót.

Một vị Nữ Đế bước ra khỏi xe, thương hại nhìn Thiên Quân già, dịu giọng nói:— Vũ trụ hoang vắng, hiếm thấy có người sống sót. Đạo hữu, lên xe đi, ngươi là người duy nhất chúng ta tìm được trong mấy ngàn năm qua. Hãy đi theo chúng ta, trên Đại La Thiên không tai không kiếp.

Lão Thiên Quân ngơ ngẩn nhìn chiếc bảo liễn và Nữ Đế, người run run quỳ rạp:— Bệ hạ...

Lão Thiên Quân leo lên Đại Lộ Bảo Liễn, trong xe Nguyên Thủy chi khí mông lung thấm vào thân thể, Đạo quả, pháp lực, Nguyên thần, chữa trị vết thương bị Tịch Diệt ăn mòn. Vân Liên Nữ Đế ra lệnh:— Khổng Thánh, quay về đi.

Ngoài xe, con Khổng Tước hỏi:— Bệ hạ, không tìm kiếm nữa sao?— Không cần, chúng ta rời khỏi Đại La Thiên đã lâu, cứ tiếp tục sưu tầm sẽ bị Tịch Diệt ăn mòn.

Vân Liên Nữ Đế buồn bã nói:— Hắn là người sống duy nhất chúng ta tìm được mấy ngàn năm nay.

Đại Lộ Bảo Liễn bay vào Đại La Thiên. Nguyên Thủy Đại La Thiên rộng lớn vô ngần, tự thành một giới, có Đạo diệu đặc biệt của mình ngăn chặn hơi thở Tịch Diệt Kiếp xâm nhập. Tại đây có bộ lạc người bình thường, Đế quốc. Một tòa bảo tháp ba mươi ba trọng thiên, trong đó có vô số sinh linh sinh sản. Chỉ cần sinh ra một chút hơi thở Tịch Diệt là sẽ bị Đại La Thiên luyện hóa, không thể làm thương tổn bất cứ sinh linh nào trong đây. Thiên địa này tinh thuần trắng trong, so với Tiên Giới đã chìm trong tiêu điều thì nơi này là cực lạc.

Sa Môn Đại Giáo chuyển tổng đàn vào Nguyên Thủy Đại La Thiên. Đời bây giờ không cho phép Khổ Hạnh Giáo Chủ do dự nữa, nếu không ỷ lại Đại La Thiên thì bản thân gã cũng khó thoát chết.

Vân Liên Nữ Đế mới dừng Đại Lộ Bảo Liễn, lòng máy động ngước lên nhìn. Một tòa Thiên Môn bay tới. Thiên Môn đóng kín, khi bay vào Đại La Thiên mới mở cửa ra. Giang Tuyết Tình bước ra khỏi cánh cửa. Vân Liên Nữ Đế chạy lên hỏi:— Tỷ tỷ ra ngoài mấy ngàn năm tìm được vài người?

Giang Tuyết Tình lắc đầu, nói:— Không tìm được Đạo Quân Đạo Tôn sống sót, chỉ tìm được một ít phù du sớm nở tối tàn.

Vân Liên Nữ Đế thở dài. Phù du sáng sinh ra tối chết đi, chỉ có sinh linh nhanh chóng sinh sản mới sống tiếp trong thời đại hơi thở Tịch Diệt đậm đặc. Nếu Thiên Nhân Ngũ Suy càng thêm nghiêm trọng thì những sinh linh phù du cũng không sống nổi.

Lại có mấy pháp bảo phòng ngự hạng nặng hoặc lâu hoặc thuyền hoặc tháp hoặc bánh xe bay trên trời đáp xuống Nguyên Thủy Đại La Thiên. Đám Đạo Tôn Hồng Đạo Nhân, Quân Đạo Nhân, Kế Đố Ma Đế, Khổ Hạnh Giáo Chủ đi ra khỏi pháp bảo. Bọn họ cùng Vân Liên Nữ Đế đi ra ngoài tìm người, mỗi người đi một hướng, giờ tập trung lại. Vân Liên Nữ Đế hỏi han, đám người lắc đầu, trả pháp bảo lại Đại La Thiên. Những pháp bảo này không phải bọn họ tự luyện chế mà mượn từ Nguyên Thủy Đại La Thiên.

Khổ Hạnh Giáo Chủ nói:— Kiếp số này quá hung mãnh, Tịch Diệt Kiếp chưa bộc phát thì sinh linh thời đại Tiên Đạo đã chết sạch. Kiếp số như thế xưa nay hiếm thấy.

Vạn Chú Đạo Quân gật đầu, nói:— Khi Tịch Diệt Kiếp thời đại Chú Đạo bùng nổ thì hơn một nửa sinh linh còn sống, sau này chết vào tay Tịch Diệt Đạo Nhân, đâu dữ dội như bây giờ? Tịch Diệt Kiếp chưa bùng phát thì người đã chết hết.

Mọi người gật gù, lòng thầm than thở.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Vương Tha Mạng (Dịch)
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN