Chương 2792: Tướng Quân Bách Chiến Tử
Tương Khang cũng dốc hết sức. Hai người giao chiến hết mình. Mũi tên ánh sáng của Lang Hiên Đạo Tôn bắn tới, trong phút chốc đã ở ngay trước mặt Tương Khang. Tương Khang tháo túi tên xuống, giơ lên. Một tiếng nổ điếc tai vang vọng, mũi tên ánh sáng Lang Hiên Đạo Tôn bắn ra đã bị thu vào trong túi. Uy lực mũi tên bộc phát, túi tên đập mạnh vào ngực Tương Khang. Răng rắc! Răng rắc! Tiếng xương gãy vang lên, Tương Khang lảo đảo lùi lại, máu trào ra từ mắt, miệng, mũi, tai.
Phía đối diện, Lang Hiên Đạo Tôn cố gắng né tránh nhưng khó thoát khỏi vô số tiễn quang. Trong khoảnh khắc, cơ thể Lang Hiên Đạo Tôn cắm đầy mưa tên. Lúc này, Tương Khang lấy mũi tên của Lang Hiên Đạo Tôn ra khỏi túi, giương cung bắn, cắm phập vào đầu gã.
Tương Khang liên tục hộc máu:– Lòng ngươi không hoàn toàn đặt vào tiễn đạo, không thuần nhất như ta. Đạo tiễn là phải dùng hết sức lực cả đời để thấm nhuần nó, ngươi dám phân tâm nên thua là cái chắc. Tuy nhiên, ngươi rất lợi hại, mũi tên này gần như chấn vỡ Đạo Quả của ta.
Tương Khang thu túi tên về, thân hình chìm xuống, đáp xuống đầu tường. Gã mạnh mẽ nâng tu vi trấn áp vết thương, liên tục bắn tên vào chiến trường đối diện. Các Đạo Quân, Đạo Tôn bị công kích, ngay cả Thiên Quân cũng trúng tên của Tương Khang.
Càn Khôn Lão Tổ thấy Tương Khang liên tục hộc máu thì nhíu mày nói:– Tương Khang Đạo hữu, ngươi bị thương rất nặng, hãy nghỉ ngơi giây lát đi.
Tương Khang không nói không rằng, giương cung bắn tên. Mưa tên không bắn hụt, các Thiên Quân phía đối diện bị bắn chết. Các Đạo Quân, Đạo Tôn bị thương nặng, Phục Sá Giáo Chủ cũng trúng mấy mũi tên và bị Vân Dương Nguyên Quân đè đầu đánh. May mắn là lực phòng ngự của Huyền Hoàng Bảo Tháp Ba Mươi Ba Trọng Thiên rất kinh người, Phục Sá Giáo Chủ không bị đả kích chí mạng.
Phục Sá Giáo Chủ gầm lên:– Nổi trống! Nổi trống!
Thân rắn của y quấn quanh Huyền Hoàng Bảo Tháp Ba Mươi Ba Trọng Thiên, dốc sức vận chuyển bảo tháp. Đại quân lần thứ hai nổi trống. Càn Khôn Lão Tổ đứng trên đầu tường, tự mình gióng trống trợ trận cho phe mình. Sĩ khí hai bên tăng vọt, nhưng có thần tiễn của Tương Khang Đạo Tôn áp chế, đại quân Phục Sá Giáo Chủ vừa dâng lên khí thế đã bị đè xuống. Mưa tên như ánh sáng, như đao, bắn các Đạo Quân, Đạo Tôn phe địch không ngẩng đầu lên được. Thiên Quân trong các đại trận vất vả sử dụng linh bảo do Đế Lân ban tặng, hết sức bảo vệ thân mình, sợ mưa tên không biết từ đâu bay tới bắn chết.
Phục Sá Giáo Chủ tức giận quát to:– Nổi trống!
Tiếng trống vang lên lần thứ ba, mới vang được một nửa chợt nghe tiếng trống trầm đục, các mặt trống đã bị mũi tên của Tương Khang bắn nát. Chỉ giây lát, sáu, bảy Đạo Quân, Đạo Tôn đã chết. Con rồng to và đám người Thánh Ma Thiên Tôn chém chết bọn họ. Phục Sá Giáo Chủ sợ hãi, ngước lên nhìn Tương Khang Đạo Tôn đứng trên đầu tường. Tương Khang Đạo Tôn oai phong lẫm liệt như chiến thần, một người thủ quan đủ trấn áp hết thảy.
Phục Sá Giáo Chủ cắn răng nói:– Hôm nay rút binh!
Đại quân hỗn loạn, tiên ma tử thương vô số. Các Thiên Quân không điều khiển được đại quân, trận thế sụp đổ, tướng sĩ chạy tứ tán. Thiên Quân bất lực. Đối diện, đại quân đánh lén xông đến, Phục Sá Giáo Chủ tự mình đoạn hậu, vất vả đấu với đám Thánh Ma Thiên Tôn, Lê Hoa Thánh Mẫu, Vân Dương Nguyên Quân. Người Phục Sá Giáo Chủ đẫm máu.
Trận chiến này, ức vạn đại quân phe Phục Sá Giáo Chủ có bốn phần chết. Các thủ lĩnh Thiên Quân bị thương hơn trăm người. Bốn mươi mấy Đạo Quân, Đạo Tôn thì mười sáu người chết, đa số chết trong bụng con rồng to. Thương vong nặng nề, đại quân Phục Sá Giáo Chủ bị truy sát không biết bao xa mới cắt đuôi kẻ địch được.
Phục Sá Giáo Chủ thu gom tàn binh, chợt nhớ đến Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân, thầm la "hỏng rồi".– Nguy rồi! Huyền Đô sư huynh bị kẹt tại đó, không biết sống chết thế nào. Hiện giờ chỉ nghe theo mệnh trời vậy. Huyền Đô sư huynh, không phải ta không cứu sư huynh, nếu ta cứu thì thống soái ba quân ta đây cũng rơi vào trong đó, đại quân không ai điều khiển.
Đằng trước Hùng Quan thứ nhất Đại La Thiên vang tiếng reo hò.– Thắng, rốt cuộc thắng!
Vân Dương Nguyên Quân xông lên cười với Tương Khang Đạo Tôn:– Lần này toàn nhờ thần tiễn của ngươi tránh cho toàn quân bị diệt. Tốt lắm, đứng ngây ra đó làm gì? Cái tên Phục Sá sớm bị ngươi hù chạy… Tương Khang?
Tướng sĩ reo hò phát hiện có điều lạ. Tương Khang Đạo Tôn mắt trợn tròn, giương cung, giữ nguyên bộ dạng này không nhúc nhích.
Tương Khang Đạo Tôn và Lang Hiên Đạo Tôn chiến đấu, tuy thắng nhưng là thắng thảm. Tương Khang Đạo Tôn bị mũi tên cuối cùng gần như chấn vỡ Đạo Quả, nếu gã dừng chiến đấu, điều dưỡng trị thương, chữa lành Đạo Quả thì còn giữ được mạng sống. Nhưng Tương Khang Đạo Tôn cứ đứng trên đầu tường liên tục bắn tên áp chế đại quân Phục Sá Giáo Chủ, dốc hết sức lực khiến Đạo Quả trong cơ thể vỡ nát, thân chết Đạo tiêu.
Vân Dương Nguyên Quân ngẩn ngơ, sửa sang vạt áo vái Tương Khang:– Tiễn Đạo hữu.
Trong ải không khí bi thương, các tướng sĩ vái, giọng ồm ồm như sấm:– Tiễn Đạo hữu!
Mười sáu Đạo Tôn Thiên Môn lại thiếu một người.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Thiên địa chấn động dữ dội. Thiên địa hiện ra trong không trung, là thế giới tạo hóa biến ra từ Tiên Đình Tạo Hóa của Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân. Bây giờ thế giới tạo hóa bị Tịch Ứng Tình đánh thủng nên nó lộ ra trước ải. Tịch Ứng Tình và Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân ác chiến dữ dội, khó phân thắng bại.
Càn Khôn Lão Tổ nhìn đám người Thánh Ma Thiên Tôn, con rồng to. Rồng khó hiểu, Thánh Ma Thiên Tôn hiểu ý, lao ra ải hướng tới Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân.
Tịch Ứng Tình rống to:– Không được lại đây! Là cuộc chiến của ta và sư phụ, không cho ai nhúng tay vào!
Đám người Thánh Ma Thiên Tôn do dự, dừng bước, dẫn đại quân bao quanh chiến trường. Dù Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân có giết Tịch Ứng Tình cũng không thoát khỏi bọn họ vây công, sẽ bị các báu vật đánh chết.
Lúc này, đại quân khá dưới tay Đế và Tôn do Thái Nhất Đạo Tôn dẫn đầu mang theo bốn mươi Đạo Quân, Đạo Tôn, nhân mã rầm rộ công kích Hùng Quan khác của Đại La Thiên. Trên Hùng Quan, đám người Vạn Vật Đạo Tổ, Khổ Hạnh Giáo Chủ, Kế Đô Ma Tổ đứng sừng sững, dẫn mấy chục Đạo Quân, Đạo Tôn ngăn cản. Sa Môn Đại Giáo và các Thiên Quân, Tiên Vương, Tiên Quân Đại La Thiên cùng ra trận. Trong Thiên Quân mạnh nhất là đám Giang Tuyết, Đạo Vương, Bình Thiên, Tinh Quang, Minh Thổ, Tịch Trọng, Nhạc Ấu Nương đều có mặt. Trận thế nơi này khác với bên Càn Khôn Lão Tổ. Muôn sông nghìn núi, sao trời rậm rạp. Các đại quân đứng đầy núi sông, Thiên Quân trấn thủ luyện thành đại trận, đầu đuôi nối nhau, vừa công vừa thủ. Người bày ra đại trận này là Viên Thái Lão Nhân, cũng là thống lĩnh đại trận.
Đề xuất Voz: Gặp em