Chương 287: Mở sát giới (1)
Ha hả, thật náo nhiệt, nhiều người như vậy muốn lấy mạng hai tên tiểu tử này, chắc là không cần cộng thêm chúng ta nữa? Lại có thêm vài người bước đến, Giang Nam nhìn qua, chỉ thấy những khuôn mặt này cũng từng gặp ở Đấu Chiến Pháp Trường, không hề xa lạ.
Dần dần, số người ngày càng đông, có đến gần trăm cao thủ của các môn các phái vững vàng theo sát phía sau bọn họ, đằng đằng sát khí, chỉ chực chờ bọn hắn rời khỏi Nam Hải là sẽ hạ sát thủ!
Trong số này có rất nhiều khuôn mặt quen thuộc, từng bị Giang Nam cướp sạch không biết bao nhiêu Linh Dịch trên Đấu Chiến Pháp Trường, hơn nữa vốn dĩ đã có ân oán với hắn, nên ôm hận mà đến. Ngoài ra, Giang Nam còn phát hiện rất nhiều người không hề có cừu oán với hắn, mà là do thấy hắn kiếm được mấy trăm nghìn cân Linh Dịch trên Đấu Chiến Pháp Trường, bị khối tài sản này kích động, nảy sinh sát cơ.
Mấy trăm nghìn cân Linh Dịch tuyệt đối không phải là một con số nhỏ. Khoản tài phú này đủ sức khiến cường giả Thần Phủ cũng phải kìm nén không được sát cơ! Trên thực tế, Giang Nam và Vân Bằng quả nhiên phát hiện trong số những người này có cường giả cảnh giới Thần Phủ, số lượng không ít, ước chừng sáu bảy người!
Mặc dù ở trong Nam Hải không thể động thủ, nhưng một khi đã ra khỏi Nam Hải thì không còn quy củ này nữa! Chắc chắn đây sẽ là một cuộc huyết chiến, một cuộc huyết chiến không có phần thắng!
– Đệ tử Yêu Thần Cung, toàn bộ trở lại!
Đột nhiên một giọng nói dễ nghe vang lên, Giang Nam theo tiếng nhìn qua, chỉ thấy Thiên Yêu Thánh Nữ và Thải Dực đang đứng từ xa trên một ban công, vài người nghe vậy, chần chừ một chút rồi lui ra. Thiên Yêu Thánh Nữ thấy Giang Nam nhìn về phía mình, liền gật đầu ra hiệu. Giang Nam mỉm cười đáp lễ, hai người liền thu hồi ánh mắt của mình.
Lúc này, lại có một giọng nữ xinh đẹp vang lên, có chút sợ hãi nói:
– Đệ tử Triều Thánh Tông nghe lệnh, mẹ ta phân phó, không được đi tìm Giang sư huynh gây phiền phức...
Giang Nam nhìn qua, chỉ thấy một nữ tử nhu nhược hiện ra trên lầu Ngự Bảo Trai ở phía tây thành, chính là Phó Vân Nhi, người mà hắn từng gặp mặt, con gái của Phó Duyên Tông thuộc Triều Thánh Tông. Phó Vân Nhi thấy Giang Nam nhìn về phía mình, ánh mắt hơi né tránh, cắn môi ngượng ngùng nói:
– Sư huynh, đây là mẹ ta phân phó, không phải ý của muội. Mẹ ta nói nếu đệ tử Triều Thánh Tông đánh chết huynh, nàng sẽ không tiện gặp lại Lạc sư thúc...
Giang Nam dở khóc dở cười, hướng nàng hoàn lễ, trong lòng thầm than:
– Sư phụ của ta là nữ tử, vậy mà cũng học theo những nam tử kia phong lưu trêu hoa ghẹo nguyệt, khắp nơi lưu tình, mấu chốt là đối phương lại vẫn là nữ nhân...
– Sư tỷ, cô gái kia là tình địch của tỷ sao?
Thải Dực thấy Phó Vân Nhi, trên người đột nhiên toát ra một luồng sát khí, thấp giọng hỏi:
– Tiểu muội có cần bắt nàng lại không?
Thiên Yêu Thánh Nữ bật cười, bất đắc dĩ nói:
– Thải Dực, sao muội cũng giống như Mị Nguyệt sư tỷ vậy? Ta đã nói rồi, ta chỉ một lòng vấn Đạo, không có tình yêu nam nữ, ta đối với Giang đạo hữu đúng là có hảo cảm, nhưng chỉ dừng lại ở sự thưởng thức mà thôi. Cho dù ta có thích hắn, cũng không thể ngăn cản ta cầu đạo. Về phần ai thích hắn, hay hắn thích ai, thì có liên quan gì đến ta chứ?
– Đệ tử Tinh Nguyệt Thần Tông nghe lệnh, không được làm khó Giang đạo hữu!
Sau khi đám người Triều Thánh Tông rời đi, lại có một giọng nói khác vang lên, chỉ thấy Quân Mộng Ưu đứng ở đằng xa, nhìn về phía hắn, thản nhiên nói:
– Ta bại trên tay hắn, không cần mượn tay người khác. Giang đạo hữu, nếu ngươi không chết, đợi tu vi có thành tựu, ta sẽ cùng ngươi đánh một trận!
Giang Nam cười nói:
– Đa tạ Quân sư huynh, nhưng mà Quân sư huynh, bây giờ ngươi không phải là đối thủ của ta, tương lai sẽ càng không phải là đối thủ của ta, xem ra ngươi còn cần nỗ lực thêm chút nữa mới được.
Quân Mộng Ưu chiến ý hừng hực, ha ha cười nói:
– Đạo hữu, ta rất thích cái sự cuồng ngạo của ngươi, nhưng mà ngươi có thể vượt qua cửa ải trước mắt này hay không, vẫn còn chưa biết! Hy vọng ngươi có thể sống sót, tự giải quyết cho tốt nhé!
Dứt lời, hắn liền dẫn đầu đám người Tinh Nguyệt Thần Tông rời đi.
Đệ tử các phái Tinh Nguyệt Thần Tông, Yêu Thần Cung và Triều Thánh Tông đã rời đi, nhưng số người còn lại cũng lên đến gần trăm, tình thế không thể lạc quan. Đừng nói trăm người, cho dù là một cường giả cấp Thần Phủ tùy tiện xuất thủ, đám người Giang Nam cũng không chống đỡ nổi, chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì!
Lại có một nam tử áo trắng bước đến, chính là Cận Đông Lưu. Hắn nhìn về phía mọi người, cất cao giọng nói:
– Ở đây có đệ tử Thái Huyền Thánh Tông của ta không? Giang sư đệ chính là người thuộc chính đạo của ta, há có thể đồng đạo tương tàn? Nếu có đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, kính xin đứng ra, theo ta trở về.
Đám người Thần Sơn đã sớm bịt kín mặt bằng khăn, ú ớ nói:
– Cận sư huynh nói đùa, Huyền Thiên Thánh Tông và Thái Huyền Thánh Tông đều là Chính Đạo đại phái, đồng khí liên chi, vậy làm sao có đệ tử Thái Huyền Thánh Tông ở đây được?
Cận Đông Lưu cau mày:
– Thật sự không có?
– Không có!
Đám người Thần Sơn đồng thanh đáp.
Cận Đông Lưu nở nụ cười trên mặt, nhìn về phía Giang Nam, cười nói:
– Giang sư đệ, Vân sư đệ, ta và hai nhà chúng ta đồng khí liên chi, chư vị tại đây cũng nhìn thấy, ta quả quyết sẽ không dung túng đệ tử nhà mình làm khó các đệ. Hai vị sư đệ, có cần Cận mỗ hỗ trợ không?
Ánh mắt Giang Nam dừng lại trên người hắn một lúc lâu, đột nhiên cười nói:
– Không dám làm phiền Cận sư huynh, ta e rằng Cận sư huynh hỗ trợ, lại càng giúp càng bận rộn. Nói không chừng sư huynh lỡ tay, chúng ta không chết trong tay người khác, ngược lại chết trong tay Cận sư huynh mất.
– Vậy thì thật đáng tiếc.
Cận Đông Lưu lắc đầu, nghiêm mặt nói:
– Hai vị sư đệ nếu chống đỡ không nổi, có thể hướng Cận mỗ cầu cứu, lấy tình cảm hai nhà chúng ta, ta nhất định sẽ dốc hết sức mình cứu giúp nhị vị!
Vân Bằng nghiến răng nghiến lợi, cười nói:
– Đa tạ sư huynh quan tâm, chúng ta nhất định sẽ sống thật tốt. Sư đệ, chúng ta đi!
Đi được hai bước, hắn không khỏi thấp thỏm, thấp giọng hỏi:
– Sư đệ, ngươi có cách nào thoát thân không?
Thần Thứu Yêu Vương cũng vội vã lắng tai nghe ngóng. Giang Nam lắc đầu nói:
– Không có, cao thủ quá đông, đừng nói Thần Phủ cường giả, cho dù là Thần Sơn xuất thủ chúng ta cũng không ngăn cản nổi. Trong tình huống này, chỉ có thể tách ra chạy trốn. Sư huynh, lúc đó chúng ta mỗi người đi một ngả, ngươi đi về phía đông Nam Hải, ta đi về phía tây, mỗi người dẫn dụ một nhóm người rời đi, tránh bị tiêu diệt hoàn toàn.
Vân Bằng gật đầu, thở dài nói:
– Cũng chỉ có thể như thế thôi, hai người tách ra, truy binh sẽ phân tán, tỷ lệ chạy trốn cũng sẽ lớn hơn một chút.
Thần Thứu Yêu Vương cũng sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng nói:
– Vậy ta sẽ đi về phía bắc...
Giang Nam nói:
– Yêu Vương, ngươi đi theo ta.
Sắc mặt Thần Thứu Yêu Vương lập tức trở nên khổ sở, thầm nghĩ:
– Ngươi mới vừa nói muốn chết cóng, đi theo ngươi chắc chắn là chết...
Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Long Đế