Chương 292: Thiên Sứ, ngươi nhất định phải chết! (2)
"Lão tử muốn phát đạt, đừng nói đuổi theo Thải Dực cô nàng kia, coi như trở thành Yêu Thần cũng chẳng là gì, tiền đồ quang minh...". Thần Thứu Yêu Vương vừa mới thôi thúc Thái Dương Chân Kinh, đột nhiên thấy tu vi của mình chẳng còn lại bao nhiêu, nhất thời chỉ cảm thấy tiền đồ tươi sáng bỗng chốc u ám, cả giận nói: "Chủ công, ngươi dùng hết quá nửa pháp lực của ta, phi hành chưa được bao lâu, chỉ sợ tu vi của ta sẽ cạn kiệt, làm sao ta có thể cõng ngươi mà chạy trối chết đây?"
"Cố gắng lên." Giang Nam đáp lại một tiếng, ngay lập tức toàn tâm chuyên chú chữa trị thương thế. Thần Thứu Yêu Vương bất đắc dĩ, dựng lên một trận gió lốc, khẽ há miệng hút một hơi, chỉ thấy Thái Dương nguyên khí trong phạm vi bốn mươi năm mươi dặm cuồn cuộn kéo đến, tràn vào trong cơ thể hắn.
Thái Dương Chân Kinh tu luyện chính là Thái Dương nguyên khí, nguyên khí càng nồng đậm, tu vi tiến triển càng nhanh. Đại Yêu này chở Giang Nam xông thẳng lên trời cao, nguyên khí trên bầu trời nồng đậm hơn gấp mười lần, Thái Dương nguyên khí chuyển hóa thành tu vi vừa đủ để bù đắp sự tiêu hao, nhờ vậy hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mặt trời rơi vào trên mây trắng, Kim Xà muôn vạn, sáng lòa vô cùng. Đột nhiên, một đạo bạch quang từ trong tầng mây bật ra, Thần Thứu Yêu Vương cảm thấy thân thể nặng trĩu, trên lưng đột nhiên thêm một người.
"Thiện tai thiện tai, tìm kiếm đến rách cả giày sắt mà chẳng thấy, không ngờ chính các ngươi lại tự mình dâng tới cửa. Giang thí chủ, hai vị nữ thí chủ Yêu Thần Tông kia ở đâu?"
Giang Nam trong lòng trầm xuống, chỉ thấy trước mặt xuất hiện một vị bạch y tăng nhân, giống như một pho tượng ngọc phật đứng sừng sững trước mặt hắn, chẳng qua là hắn không có ngũ quan, nhìn không thấy tai mắt mũi miệng, hơn nữa đỉnh đầu trọc lốc, không phân biệt được đâu là mặt trước, đâu là mặt sau.
"Vô Tướng Thiền Sư..." Giang Nam không khỏi nở nụ cười khổ, mắt thấy hắn sắp thoát khỏi vòng vây truy sát của mọi người, không ngờ lại gặp họa giữa đường, Vô Tướng Thiền Sư lại xuất hiện ở chỗ này.
"Đại hòa thượng đã lâu không gặp..." Thần Thứu Yêu Vương lăn mình một cái ngay tại chỗ, hóa thành một Đạo Nhân đầu trọc, ha hả cười nói: "Hòa thượng, nhận ra Đạo Nhân không?"
"Mũi trâu, thì ra ngươi là một con Đại Điểu!" Vô Tướng Thiền Sư nhìn thấy Đạo Nhân đầu trọc này, sắc mặt tối sầm lại, cáu giận hừ một tiếng.
"Con lừa ngốc!" Thần Thứu Yêu Vương sờ sờ cái đầu trọc lốc của mình, đáp lại hắn một câu.
Vô Tướng Thiền Sư giận dữ ra mặt, vừa động tâm niệm, tản ra một luồng khí tức, liền trấn áp Đại Yêu này, ha hả cười nói: "Hai vị, đem nữ thí chủ của Yêu Thần Tông giao ra đây, Phật gia có thể tha cho các ngươi khỏi chết!"
Giang Nam cười lạnh, nhẹ giọng nói: "Thiền sư, ngươi còn dám đụng vào ta? Chẳng lẽ ngươi không sợ vị tiền bối kia của thánh tông ta đem ngươi gọt thành nhân côn?"
Vô Tướng Thiền Sư sắc mặt khẽ biến, đột nhiên cười ha ha nói: "Giang thí chủ, ngươi đừng hù dọa Phật gia, Phật gia đã sớm dò la rõ ràng, Huyền Thiên Thánh Tông các ngươi có đại sự phát sinh, Tịch chưởng giáo của các ngươi đã dẫn dắt đông đảo cao thủ đến Thái Huyền Thánh Tông cầu hôn, Thánh Tông trống không, không thể không có người trấn thủ, vì vậy phải để lại một vị tuyệt đỉnh cao thủ ở Thánh Tông các ngươi, tránh cho bị người xâm nhập. Cho nên lão già đó nhất định là ở lại trông giữ Thánh Tông các ngươi, sẽ không theo ngươi tới đâu!"
"Cái tặc ngốc này, gian xảo muốn chết, khó trách Quỷ Phật Thành bị diệt mà chỉ có hắn chạy thoát thân." Giang Nam bất đắc dĩ, đột nhiên cười nói: "Vô Tướng, ngươi cho rằng ta thật sự chỉ có hai chủ tớ xuất hành sao? Ngươi trúng kế của ta rồi!"
Hắn cười ha ha, cất cao giọng nói: "Thật không dám giấu giếm, ta ở Nam Hải đã thương nghị một phen cùng chư vị giang hồ đồng đạo, quyết định muốn diệt trừ tên dâm tặc nhà ngươi, vì vậy ta đại nghĩa lẫm nhiên, xả thân quên mình, quyết định lấy thân mình làm mồi nhử, dẫn ngươi xuất hiện. Chư vị đồng đạo giang hồ của ta sắp sửa kéo tới, ngươi nhất định phải chết!"
Vô Tướng Thiền Sư đột nhiên mọc thêm một đôi mắt, đầy hứng thú nhìn hắn, ồm ồm nói: "Giang thí chủ, bộ dạng ngươi nói dối thật đáng yêu, Phật gia nhìn thấu mọi sự, tâm như tuệ châu, ngươi không thể nào hù dọa được ta đâu. . ."
Hắn còn chưa nói dứt lời, đột nhiên chỉ nghe một tiếng hô lớn: "Ở chỗ này!"
"Giết!"
"Tuyệt đối đừng để hắn chạy thoát!" Một luồng sát khí ngút trời, Ba Sở Đạo Nhân cùng hơn mười vị cường giả xông phá tầng mây, gào thét kéo đến.
"Tiểu tử này, quả nhiên dẫn người mai phục ta! Làm sao hắn biết được đạo gia đang ở gần đây?" Vô Tướng Thiền Sư sắc mặt đại biến, đang định bỏ chạy, bỗng thấy tu vi của đám người Ba Sở Đạo Nhân, lập tức dừng lại, thất thanh cười nói: "Một đám gà đất chó cảnh! Giang thí chủ, ngươi dùng đám gà đất chó cảnh này để mai phục ta, chẳng phải quá xem thường Phật gia sao? Phật gia một tay là có thể bóp chết hết thảy bọn chúng!"
Giang Nam cười lạnh nói: "Vô Tướng Thiền Sư, đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa, mấy vị giang hồ đồng đạo này của ta tu vi cao thâm, thực lực trác tuyệt, ngươi ban đầu đối phó một mình ta mà đã chật vật như vậy, lần này chư vị đồng đạo đó sẽ hàng Ma, nghiền xương ngươi thành tro!"
Da thịt trên mặt Vô Tướng Thiền Sư nhúc nhích, mọc ra mũi miệng, chỉ là không có tai, cười lạnh nói: "Ngươi không tin, hiện tại Phật gia sẽ bóp chết hết thảy bọn họ cho ngươi xem, để ngươi hoàn toàn dứt bỏ ý niệm này!"
Đám người Ba Sở Đạo Nhân gào thét xông tới, Giang Nam đại nghĩa lẫm nhiên, cao giọng quát lên: "Chư vị đồng đạo không cần quan tâm an nguy của ta, mau mau xuất thủ hàng yêu trừ ma!"
Ba Sở Đạo Nhân cùng mấy vị cường giả cấp Thần Phủ đi tới trước nhất, trong đó một vị lão giả tóc bạc trắng giơ một tay lên trời, chỉ thấy trong tay mọc ra một ngọn Thần Phủ, bên trong Thần Phủ bỗng nhiên có vô vàn tia sáng phóng ra, như thủy triều dũng mãnh lao về phía Giang Nam và Vô Tướng Thiền Sư!
"Đông Cực Thần Giáo Hóa Tiên Thần Quang?" Vô Tướng Thiền Sư cười lạnh nói: "Lời đồn rằng Hóa Tiên Thần Quang tu luyện đến cảnh giới tuyệt đỉnh, ngay cả tiên nhân cũng có thể tan rã trong Tiên quang, bất quá Đông Cực Thần Giáo ngay cả Thiên Thần cũng không có, nói ra lời như thế chẳng qua là đang khoác lác mà thôi. Chỉ là một chút Hóa Tiên Thần Quang này còn chẳng làm gì được Phật gia, Giang thí chủ, Phật gia nói dùng một tay bóp chết bọn chúng, tuyệt sẽ không dùng ngón tay thứ hai, ta muốn cho ngươi tận mắt nhìn thấy đồng đạo của ngươi chết trước mặt Phật gia, để ngươi tuyệt vọng, để ngươi đau đớn như bị đao cắt!"
Hắn giơ lên một bàn tay, đón lấy Hóa Tiên Thần Quang, liền vung tay về phía trước, bàn tay này trắng noãn như ngọc, giống như phật thủ, nhưng lực lượng chứa đựng trong đó lại lớn đến kinh khủng! Ầm! Không gian chấn động, vô số mây trắng bỗng chốc tan biến, Vô Tướng Thiền Sư vung tay xuống, Hóa Tiên Thần Quang "phù" một tiếng hóa thành khói xanh, biến mất không dấu vết.
Đề xuất Voz: Em, nước mắt và mưa