Chương 296: Thánh tăng chuyển thế

Giang Nam chưa tu luyện tới Đạo Đài cảnh, cũng chưa từng tu luyện qua Vô Tướng Kiếp Kinh, vì vậy dị tượng sinh ra khi hắn giảng giải áo nghĩa môn công pháp này kém xa về độ đẹp mắt so với Vô Tướng Thiền Sư. Bất quá hắn nói Vô Tướng Kiếp Kinh còn phức tạp và hoàn thiện hơn của Vô Tướng Thiền Sư. Tự nhiên hắn không thể nào là tiên hiền của Thiện Tâm Tự chuyển thế, cũng không thể nào là liệt tổ liệt tông của Thiện Tâm Tự mượn miệng hắn mà truyền thụ trọn vẹn Vô Tướng Kiếp Kinh cho Vô Tướng Thiền Sư. Chẳng qua là môn kinh điển Vô Tướng Kiếp Kinh này, không nằm ngoài phạm vi Ma Ngục Huyền Thai Kinh, bị hắn suy diễn mà thành mà thôi.

Nhưng Vô Tướng Thiền Sư lại không cho là như vậy. Dù hắn thông tuệ hơn người, nếu không thì cũng không thể dựa vào kinh điển không trọn vẹn mà tu luyện tới Thiên Cung cảnh. Bất quá, Phật Môn từ trước đến nay vốn rất tin vào kiếp sau, tin vào duyên phận, nên không thể trách hắn lại có quá nhiều liên tưởng.

"Giang thí chủ quả thật có duyên phận sâu sắc với ta. Lần đầu tiên ta gặp hắn là khi ở Quỷ Phật Thành độ hóa vong hồn của ân sư cùng chư vị sư huynh đệ. Sau nhiều lần xuất thủ với hắn, ta đều không thể giết được. Lần thứ hai hắn bị người đuổi giết, ta vốn muốn bắt hắn, nhưng khi nhận được tin tức từ hai vị nữ thí chủ Yêu Thần Tông kia, không ngờ lại cứu hắn một mạng."

Vô Tướng Thiền Sư trong lòng giật mình: "Đây nhất định là trong cõi u minh có liệt tổ liệt tông Thiện Tâm Tự ta che chở, hoặc là hắn chính là thánh tăng của Thiện Tâm Tự chuyển thế. Nếu không, làm sao lại có những sự trùng hợp như vậy? Mà ta dẫn hắn vào Thiện Tâm Đảo, hắn còn nói ra độc môn kinh điển của Thiện Tâm Tự ta..."

Hắn càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này rất cao. Đột nhiên, thanh âm của Giang Nam dừng lại. Vô Tướng Thiền Sư cùng đám Vô Tâm hòa thượng đang nghe như si như say, thấy Giang Nam dừng lại, liền rối rít ngẩng đầu nhìn hắn.

"Giang thí chủ vì sao lại dừng lại?" Một tăng nhân đang nghe đến chỗ mấu chốt, lòng ngứa ngáy khó nhịn bèn hỏi.

"Cao thấp đã phân định, cần gì phải nhiều lời?" Giang Nam trên mặt mỉm cười, lộ ra vẻ bí hiểm nói: "Thiền sư, ngươi còn cho rằng thành tựu Phật hiệu của ngươi vượt qua ta hay sao?"

Trong lòng hắn cũng có chút thấp thỏm bất an, thời gian ngắn ngủi như vậy, hắn chỉ mới suy diễn Vô Tướng Kiếp Kinh đến Thần Thông tam trọng cảnh giới. Nếu nói tiếp, e rằng sẽ bại lộ.

Sắc mặt Vô Tướng Thiền Sư khẽ biến, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, khuôn mặt dử tợn, trầm giọng hỏi: "Giang thí chủ, Vô Tướng Kiếp Kinh của ngươi rốt cuộc được từ nơi nào?"

Trong mắt hắn sát ý trỗi dậy. Vô Tướng Kiếp Kinh là bí mật bất truyền của Thiện Tâm Tự. Ngoài người Thiện Tâm Tự ra, nếu có người nào khác có thể nắm giữ môn công pháp này, thì kẻ đó chính là thần minh đã tiêu diệt Thiện Tâm Tự! Vì vậy Vô Tướng Kiếp Kinh của Giang Nam, cũng có thể là được từ vị Thiên Thần kia!

Thần Thứu Yêu Vương không khỏi bất an, thầm than hỏng bét: "Chủ công thổi da trâu quá đà rồi, lần này chỉ sợ ngay cả hòa thượng cũng không làm được, ngược lại còn có thể bị các hòa thượng nấu thịt ăn hết. Những hòa thượng này đã rất nhiều năm không có ăn thịt, xanh xao, vàng vọt..."

Giang Nam sắc mặt không thay đổi, nhẹ giọng nói: "Thiền sư bớt giận. Ta thuở nhỏ đã có tuệ căn, thường xuyên lui tới chùa miếu lễ Phật. Một ngày nọ, khi tham bái tượng Phật, ta đột nhiên cảm thấy Phật quang xông ra trước mắt, trong lòng tỉnh tỉnh mê mê liền hiện ra một môn kinh văn. Đó chính là Vô Tướng Kiếp Kinh."

Hắn thở dài, vẻ u hoài nói: "Môn kinh văn này cực kỳ thâm ảo, mà chẳng biết vì sao, ta phảng phất như đã sớm nghiên cứu trăm ngàn năm, áo nghĩa kinh văn đã thuộc nằm lòng."

Thần Thứu Yêu Vương không ngừng kêu khổ: "Chủ công này da trâu càng thổi càng lớn, càng khó mà kết thúc..."

"Giang thí chủ vì sao không nói tiếp Vô Tướng Kiếp Kinh?" Ánh mắt Vô Tướng Thiền Sư nhìn thẳng, rơi vào trên mặt Giang Nam, không bỏ qua bất kỳ một dấu vết nào.

Giang Nam bình tĩnh như thường, mỉm cười nói: "Cao thấp đã phân định, cần gì phải nói thêm? Chưa kể, làm sao ta biết ngươi không phải muốn lừa gạt Vô Tướng Kiếp Kinh của ta?"

"Xem ra hắn cũng không khôi phục trí nhớ kiếp trước, còn không biết thân thế của mình..." Sắc mặt Vô Tướng Thiền Sư âm tình bất định, thấp giọng lẩm bẩm: "Chuyển thế sống lại, trí nhớ hồi phục... Chẳng lẽ trời cao có mắt, Thiện Tâm Tự ta bất diệt sao?"

Hắn đột nhiên mặt lộ nụ cười, chắp tay làm lễ Phật nói: "Tiểu tăng thua. Nếu thí chủ muốn rời khỏi, tiểu tăng không dám miễn cưỡng."

Giờ phút này, hắn không còn tự xưng "Phật gia" nữa, mà là tự xưng "Tiểu tăng". Nhưng vì hoài nghi Giang Nam chính là thánh tăng của Thiện Tâm Tự chuyển thế, nên ông trở nên cung kính, không dám càn rỡ.

Giang Nam đứng dậy, cười nói: "Vậy thì kính xin Thiền sư đưa ta ra ngoài."

Vô Tướng Thiền Sư cũng đứng dậy nói: "Mời đi theo ta."

Hắn đưa Giang Nam cùng Thần Thứu Yêu Vương ra khỏi Thiện Tâm Đảo, cười nói: "Giang thí chủ, sau này có rảnh rỗi thì thường xuyên tới đây. Tiểu tăng cũng mong được thường xuyên lắng nghe lời dạy dỗ."

"Thiền sư khách khí." Giang Nam rời Thiện Tâm Đảo, âm thầm thở dài. Lúc này, hắn lập tức tế lên Đại Thiên Lâu Thuyền, cấp tốc rời đi, tránh để Vô Tướng Thiền Sư đổi ý.

Vô Tướng Thiền Sư đưa mắt nhìn hắn rời đi, rồi trở lại Thiện Tâm Tự. Đám Vô Tâm hòa thượng vây lại hỏi: "Sư tôn, hắn có Vô Tướng Kiếp Kinh đầy đủ, có thể chỉ dẫn sư tôn tu hành, tại sao có thể phóng hắn rời đi?"

"Câm miệng!" Vô Tướng Thiền Sư sắc mặt trầm xuống, quát lớn: "Không được vô lễ! Vị Giang thí chủ kia, vô cùng có khả năng là thánh tăng Thiện Tâm Tự chuyển thế. Bối phận của hắn so với vi sư còn cao hơn, thậm chí nói không chừng chính là tổ sư của Thiện Tâm Tự ta!"

Đám Vô Tâm hòa thượng hai mặt nhìn nhau, chẳng biết tại sao hắn đột nhiên nói ra những lời khó hiểu như vậy.

Vô Tướng Thiền Sư ngẩng đầu nhìn trời, hai hàng thanh lệ lăn dài, tự nhủ: "Sư tôn, hôm đó ta độ hóa người, chẳng lẽ người đã tiên đoán được có tiền bối chuyển thế, đến đây chỉ điểm đệ tử sao..."

Trên lâu thuyền, Thần Thứu Yêu Vương vẫn còn đang buồn bực hỏi: "Chủ công, lão hòa thượng Vô Tướng ngốc nghếch kia sao lúc trước ngạo mạn, sau lại cung kính, còn thả chúng ta đi như vậy?"

Giang Nam lắc đầu nói: "Ta cũng không biết. Bất quá Vô Tướng Thiền Sư tu luyện Vô Tướng Kiếp Kinh đã đi vào Ma Đạo, đoán chừng là hắn đang phát tác, phát điên rồi. Cũng có thể là hắn tự giác thua, hết lòng tuân thủ hứa hẹn."

Nơi đây vẫn đang trên biển, khoảng cách Huyền Thiên Thánh Tông còn cực kỳ xa xôi. Giang Nam tĩnh tâm lại, tỉ mỉ suy tính Vô Tướng Kiếp Kinh. Môn kinh điển Phật Môn này đích xác bí hiểm, rất lợi hại, nhất là đối với sự tôi luyện tâm cảnh, vượt xa các loại tâm pháp mà Giang Nam từng chứng kiến trước đây.

Tu luyện môn kinh điển này, cần để cho Tu Luyện Giả thể nghiệm chúng sinh vạn cảnh, giãy giụa trong Hồng Trần, mỗi một kiếp, trải qua vạn kiếp cuối cùng mới siêu thoát, đạt tới cảnh giới Vô Tướng. Ở đây, Vô Tướng không phải là hình tướng của Vô Tướng Thiền Sư, mà là tâm thái, là tâm thái của chúng sinh. Nếu có thể đạt tới Vô Tướng, tâm cảnh tựa Phật, phảng phất như đại dương mênh mông, sâu không lường được, bao dung vạn vật. Hết thảy Thần Thông, đủ loại công pháp, hết thảy cũng chỉ là một giọt nước trong biển cả. Đó chính là Đại Tông Sư, chính là Thần Minh!

"Phật môn công pháp quả thật có chỗ độc đáo của nó, không thể khinh thường." Giang Nam thầm nghĩ: "Huyền Môn Chính Đạo ta chú trọng Thần Thông, chú trọng tu vi. Huyền Môn Ma Đạo chú trọng thân thể. Yêu Tộc thì cả hai đều tốt, còn Phật Môn chú trọng tâm cảnh. So với bốn nhà này, Chính Đạo, Ma Đạo cùng Yêu Tộc mạnh nhất ở tiền kỳ, còn Phật Môn thì chậm mà chắc, càng về sau càng mạnh. Tu luyện tới cảnh giới cao thâm, khi lĩnh ngộ được tâm cảnh Tông Sư, sẽ đột nhiên trở nên dị thường cường đại! Bất quá, người đã tu luyện đến Thần Minh cảnh giới, khẳng định cũng là Đại Tông Sư. Khi đó, cụ thể ai mạnh ai yếu trong bốn nhà này, còn rất khó nói."

Hắn hôm nay đã tu thành Đạo tâm, tuy chưa tấn chức Tông Sư cảnh, nhưng cũng không khác biệt là bao. Đối với Vô Tướng Kiếp Kinh, hắn tất nhiên cực kỳ thưởng thức, nhưng không có ý định tu luyện môn tâm pháp này, chẳng qua chỉ là để tham khảo.

Mấy ngày sau, Giang Nam rốt cuộc trở lại Huyền Thiên Thánh Tông, lại thấy Thánh Tông lúc này giăng đèn kết hoa, một cảnh tượng vui mừng.

"Giang sư đệ, ngươi cuối cùng cũng trở lại!" Giang Nam vừa nhập Thánh Tông, liền thấy một đạo kim quang bay tới, rơi vào trên lâu thuyền. Đó chính là Vân Bằng, cười nói.

"Vân sư huynh, huynh cũng đã thoát thân rồi sao?" Giang Nam hỏi.

"Ta bị một vị Thần Phủ cường giả của Cổ Thần Các đuổi giết, cùng hắn so đấu tốc độ, trải qua trăm vạn dặm mới cắt đuôi được kẻ đó. Không ngờ kẻ này lại mai phục ở trước cửa Thánh Tông chờ ta, khiến ta phải trải qua thiên tân vạn khổ mới trở lại Thánh Tông." Vân Bằng nhìn thấy Giang Nam bình an vô sự, thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Sư đệ, ngươi có điều không biết, ngươi bặt vô âm tín khiến trên dưới Thánh Tông kinh động. Thậm chí ngay cả Chưởng giáo Chí Tôn cũng phái người đi khắp nơi truy tìm tung tích của ngươi. Lạc sư thúc cũng đằng đằng sát khí đi Nam Hải, truy tìm những kẻ truy sát ngươi. Bất quá, những người đó phảng phất như hư không tiêu thất, thủy chung vẫn không tìm thấy. Cuối cùng vẫn là Chưởng giáo Chí Tôn tìm nàng trở lại, nói Yêu Bài của ngươi vẫn còn, không cần lo lắng tính mạng. Sư đệ, mấy ngày nay rốt cuộc ngươi đã đi đâu?"

"Một lời khó nói hết. Ta gặp phải Vô Tướng Thiền Sư, thật vất vả mới thoát thân." Giang Nam không nói nhiều, chỉ chỉ đèn màu đầy trời, thấp giọng nói: "Chưởng giáo đã đính hôn rồi sao?"

Vân Bằng gật đầu, sắc mặt có chút ngưng trọng, hạ giọng nói: "Chưởng giáo mang theo chư vị Thái Thượng Trưởng Lão đi Thái Huyền Thánh Tông, cùng ái nữ của Thái Hoàng đính thành hôn sự. Sau khi trở về, mấy vị Thái Thượng Trưởng Lão sắc mặt cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ. Ta nghe sư tôn nói, Chưởng giáo cùng mấy vị Thái Thượng Trưởng Lão ở đó bị làm nhục. Mấy vị cao tầng của Thái Huyền Thánh Tông lời lẽ âm dương quái khí, nói rằng nếu đã kết thân, hai phái chi bằng hợp nhất thành một, lại còn xưng Chưởng giáo chúng ta là sư chất. Mấy vị Thái Thượng Trưởng Lão kiềm nén không nổi cơn lôi đình, nhưng lại bị Chưởng giáo áp xuống."

Giang Nam khẽ cau mày, hắn không tận mắt thấy Tịch Ứng Tình đi cầu hôn, nhưng cũng có thể tưởng tượng được cảnh tượng kia, tất nhiên là hai phái lục đục với nhau, thậm chí nói không chừng còn âm thầm đấu vài trận!

"Chưởng giáo Chí Tôn không cho phép mấy vị Thái Thượng Trưởng Lão động thủ. Huyền Hạ sư thúc tổ giận đến hộc máu ngay tại chỗ, sau khi trở về liền lâm bệnh không dậy nổi, e rằng ngày giờ chẳng còn bao nhiêu." Vân Bằng cảm khái nói: "Mấy vị Thái Thượng Trưởng Lão Thánh Tông đối với Chưởng giáo cũng có nhiều phê bình kín đáo. Đám hỏi lần này, khiến Thánh Tông ta vô hình trung thấp hơn Thái Huyền Thánh Tông một bậc, ngay cả bối phận cũng thấp hơn một lứa."

"Huyền Hạ sư thúc tổ?" Giang Nam nhớ được người này. Huyền Hạ chính là người ngày đó ở trong Thất Bảo Lâm, chủ động nói lên việc hóa giải ân oán cùng Lạc Hoa Âm, bất kể hiềm khích lúc trước. Người này mạnh mẽ cương trực, nói năng nhanh nhẹn, khiến Giang Nam đối với hắn rất có hảo cảm. Không ngờ đi Thái Huyền Thánh Tông cầu hôn, lại cơ hồ tức chết một vị Thái Thượng Trưởng Lão.

Huyền Thiên Thánh Tông Thái Thượng Trưởng Lão không nhiều, có thể nói là rường cột của Thánh Tông. Thiếu đi một người đối với Thánh Tông mà nói chính là một đả kích vô cùng lớn lao!

"Hy vọng Huyền Hạ sư thúc tổ có thể sớm ngày bình phục..." Giang Nam trong lòng trầm trọng.

Trong một bí cảnh của Tông Chủ Phong, Huyền Hạ nằm trên giường bệnh, sắc mặt xám xịt, hiện rõ vẻ già yếu, không ngừng ho ra máu. Mấy vị đệ tử ở một bên chăm sóc.

"Ta không ổn rồi, đi gọi Chưởng giáo tới đây, ta có lời muốn nói với hắn..." Sắc mặt Huyền Hạ hiện lên đỏ ửng, phân phó một vị đệ tử.

Sau một lúc lâu, Tịch Ứng Tình đi vào bí cảnh này, xuất hiện trước giường bệnh. Huyền Hạ cố gắng gượng dậy, phất tay bảo mấy vị đệ tử lui ra, sắc mặt uy nghiêm, trầm giọng nói: "Tịch Ứng Tình, ngày ấy ta ở trong đại điện quát hỏi ngươi, hỏi ngươi có phải đã quên lời thề năm đó ngươi từng lập trước mặt ân sư hay không? Hôm nay ta lại hỏi một câu, ngươi đã quên rồi sao?"

"Ta không có quên." Ánh mắt Tịch Ứng Tình lộ ra một tia thần sắc không muốn nói, nói khẽ: "Sư thúc, người hãy cố gắng sống, đợi trăm năm nữa, người sẽ tận mắt thấy một màn kia, tận mắt thấy ta hoàn thành tâm nguyện của ân sư."

"Ta không chống nổi nữa rồi, không sống được đến ngày đó đâu." Huyền Hạ cười ha ha, khí huyết khô kiệt. Trong miệng máu tươi không ngừng chảy ra, từ chòm râu trắng bóng chảy xuống người, hắn nói: "Ta cùng với sư đệ của Thái Hoàng là Hàn Chử đạo nhân đối chưởng một quyền. Ta sợ làm hỏng chuyện chung thân của ngươi, nên đã thu thêm vài phần lực đạo. Kết quả hắn lại không thu, phá nát sinh cơ của ta. Ta vốn muốn chống đến ngày đó, nhưng hiện tại là không thể nào. Ngươi chi bằng cho ta một tin chính xác, rằng trăm năm sau người thật sự có thể chiến thắng Thái Hoàng hay không? Sau khi ta chết đi gặp sư huynh, mới có thể nói cho hắn biết rằng máu của hắn không hề chảy uổng phí..."

Tịch Ứng Tình im lặng, lấy ra một vật nhẹ nhàng đặt lên giường bệnh. Huyền Hạ nhìn thấy vật này, trên mặt hắn lộ ra thần sắc kinh ngạc, đột nhiên sự kinh ngạc hóa thành cuồng hỉ, cười ha ha nói: "Tốt, tốt! Sư huynh không nhìn lầm ngươi, hôm nay ta rốt cục có thể chết mà không còn hối tiếc!"

Tiếng cười của hắn im bặt, vĩnh biệt cõi đời.

Tịch Ứng Tình mặt không biểu tình, không nói một lời, đứng im thật lâu, nhẹ nhàng nâng tay nhặt lên vật ở bên cạnh thi thể hắn kia.

Đinh... Thuần Dương Vô Cực Chung bao phủ Tông Chủ Phong vang lên, một âm thanh cao vút. Giang Nam cùng Vân Bằng ngẩng đầu nhìn lại, lộ ra vẻ mặt. Đó là âm luật chỉ khi trưởng bối trong Thánh Tông quy tiên mới có thể vang lên.

Huyền Hạ đã quy tiên rồi.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tiên Giới Đệ Nhất Nội Ứng
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN