Chương 304: Thí Thần Cốc Lão Thất (1)

Hắn vẫn chú ý động tĩnh phía ngoài. Trên mặt biển, ba đào cuồn cuộn, trừ nước ra không có vật gì khác, hòn đảo này phảng phất đột nhiên xuất hiện từ trong hư không.

"Chẳng lẽ là trận pháp tương tự Thiện Tâm Đảo? Hửm? Vị trí Thái Dương không đúng!"

Sắc mặt Giang Nam ngưng trọng. Mới vừa rồi, trước khi Đại Thiên Lâu Thuyền tiến vào hòn đảo này, Thái Dương vẫn còn ở chính giữa. Nhưng đến bầu trời nơi đây, Thái Dương đã dịch chuyển về phía tây, mặt trời đang ngả về tây!

Cáp Lan Sinh cười nói: "Giang lão đệ, ngươi đã nhìn ra rồi sao? Mới vừa rồi lâu thuyền chấn động một chút, đã mượn đại trận xuyên qua về phía Đông hàng trăm vạn dặm. Đây là trận pháp do Tam ca ta tự mình bày ra, tên là Loạn Không Đại Trận, đảo lộn không gian, rút ngắn khoảng cách hàng trăm vạn dặm chỉ còn trong gang tấc, là trận pháp tối cao của Loạn Không Ma Giáo! Bách Dục Thí Thần Cốc ta không chỉ có Loạn Không Đại Trận, mà còn có các loại mê trận khác. Ngay cả khi có thể đột phá Loạn Không Đại Trận, ngươi cũng không cách nào tìm được vị trí của Thí Thần Cốc, trái lại sẽ bị truyền tống đến những địa phương nguy hiểm như Vạn Long Sào, Ma Vương Mộ."

Giang Nam không ngừng thán phục. Sự bố trí của Bách Dục Thí Thần Cốc quả thực như một thùng sắt, khó trách có thể đứng vững đến nay mà không bị ai công phá.

Lâu thuyền nhanh chóng tiến vào đảo. Giang Nam thu hồi lâu thuyền, chỉ thấy bốn phía núi cao vây quanh, tựa những lưỡi kiếm sắc nhọn vút thẳng tận trời, khí tượng sâm nghiêm. Bên trong quần sơn là một sơn cốc, và trong sơn cốc là một hồ nước đen ngòm.

Sùng sục, sùng sục...

Trong quần sơn, hắc khí cuộn trào quanh năm suốt tháng, từng bọt khí khổng lồ màu đen trào ra, rồi đột ngột nổ tung, thanh thế kinh người. Trên mặt hồ, chín đóa mây trắng lơ lửng, bên trong mỗi đóa mây là từng ngọn Tử Phủ khí thế rộng lớn.

Nơi đây khác biệt hoàn toàn với Huyền Thiên Thánh Tông. Huyền Thiên Thánh Tông rầm rộ, tường vân bốc hơi, khí lành ngàn vạn, còn Bách Dục Thí Thần Cốc lại là ma khí cuồn cuộn, kinh khủng âm trầm, rất có khí phách của Ma Đạo bá chủ. Thí Thần Cốc tuy địa thế không lớn, nhưng lại sở hữu khí thế không thua kém bất kỳ đại phái nào, khiến Giang Nam cũng phải bội phục thủ đoạn của những đại ma đầu này.

Cáp Lan Sinh lộ rõ vẻ kiêng kỵ với hồ nước này, thấp giọng nói: "Lão đệ, cẩn thận những hồ nước này. Đây là Hoàng Tuyền Thánh Thủy mà Nhị ca đã đoạt được từ sâu thẳm Cửu U, nhằm tu luyện Diêm Phù Ma Kinh. Cường giả cấp Thần Phủ nếu lỡ rơi vào cũng sẽ bị hóa sạch không còn một mống."

"Thất đệ đến rồi sao?"

Đột nhiên, một không gian trong hồ lặng lẽ mở ra, hé lộ cảnh tượng bên trong rộng lớn mấy ngàn dặm, linh khí dày đặc, không hề âm trầm như bên ngoài. Đây chính là một bí cảnh.

Giang Nam từng nghe nói về bí cảnh. Nghe đồn, bí cảnh chính là không gian Tử Phủ do những bậc thần thông quảng đại sau khi chết để lại. Những cường giả này khi còn sống càng mạnh, thì bí cảnh lưu lại sau khi chết càng rộng lớn. Truyền thuyết, bí cảnh do thần minh sau khi chết lưu lại thậm chí có thể dung nạp cả tinh cầu!

Trong Huyền Thiên Thánh Tông cũng có một vài bí cảnh, là do những tuyệt đại cường giả đã phi thăng của thánh tông để lại. Những cường giả ấy, không ai mà không phải là tồn tại cận Thần!

Thiên Cơ Tú Sĩ đứng ở lối vào bí cảnh nghênh đón hai người, cười nói: "Thất đệ, bọn ta đã chờ ngươi từ lâu!"

Giang Nam thi lễ, cười đáp: "Làm phiền Tam ca chờ đợi, tiểu đệ thực sự áy náy."

"Tứ ca, Ngũ ca tới chưa?" Cáp Lan Sinh hỏi.

Thiên Cơ Tú Sĩ lắc đầu: "Lão Ngũ thần long thấy đầu không thấy đuôi, hành tung bất định, ngay cả ta cũng không thể tìm được hắn, vì vậy đã không báo cho hắn. Kẻ này, một năm cũng khó gặp được một lần. Còn lão Tứ, kẻ này suốt ngày đi tìm nữ thí chủ để 'khai quang', đoán chừng lúc này, y hoặc là đang 'khai quang', hoặc là đang bị một đám Chính Đạo nhân sĩ truy sát, chỉ sợ cũng không tới được."

Cáp Lan Sinh thở phào nhẹ nhõm, hiển nhiên là rất e ngại Ngũ Ma. Hắn quay sang Giang Nam cười nói: "Lão Thất, Tam ca tinh thông trận pháp, nếu ngươi muốn tu hành Thần Thông trận pháp, thì cần hướng hắn thỉnh giáo. Nếu ngươi muốn nghiên cứu thân thể Thần Thông, thì tìm ta. Muốn thực chiến giết người, liền đi tìm Ngũ ca. Còn muốn 'khai quang', thì đi tìm lão Tứ. Nhị ca pháp lực thâm sâu, đối với Ma Đạo tâm pháp nhất là tinh thông. Hắn cùng với Đại ca như hình với bóng, ngươi có thể hướng hắn lĩnh giáo Ma Đạo tâm pháp."

Thiên Cơ Tú Sĩ vừa dẫn đường vừa nói: "Mấy huynh đệ chúng ta rất khó mà tề tựu một lần. Lần trước là do Thất Bảo Lâm xuất thế mới khiến chúng ta tụ họp đông đủ. Lão Thất, trong Thí Thần Cốc ta không có nhiều quy củ. Sau này ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, cũng không có mấy ước thúc. Bất quá, khi gặp phải đại sự, ngươi cần phải tới một chuyến, huynh đệ chúng ta sẽ cùng chung tiến thoái."

Giang Nam gật đầu đồng ý, cùng Cáp Lan Sinh theo sau, đi vào trong bí cảnh này. Chỉ thấy trong bí cảnh này cũng có một hồ nước, nhưng bên trong lại chứa đầy Linh Dịch! Linh hồ này cực kỳ rộng lớn, so với linh hồ của Huyền Thiên Thánh Tông cũng không nhỏ hơn là bao, khiến người ta phải trầm trồ thán phục. Linh hồ của Huyền Thiên Thánh Tông phải mất mười vạn năm tích lũy mới đạt được kích thước như hôm nay, còn Bách Dục Thí Thần Cốc kể từ khi sáng lập đến nay cũng chỉ vỏn vẹn trên dưới một trăm năm thời gian.

"Trong Bách Dục Thí Thần Cốc có tất cả chín đại bí cảnh, được dùng để cất giữ Linh Dịch, công pháp, pháp bảo, linh tài, linh đan, cùng với những bí cảnh riêng để tu luyện. Vì Tứ đệ và Ngũ đệ quanh năm lang bạt bên ngoài, nên không có bí cảnh riêng cho hai người họ tu luyện, còn những người khác thì đều có."

Thiên Cơ Tú Sĩ vừa đi vừa giới thiệu, vừa cười nói: "Ngươi tới thật không đúng lúc, Đại ca và Nhị ca mới vừa ra ngoài một chuyến, không biết khi nào mới trở lại..."

"Ta đã trở về!" Một tiếng cười lớn đột nhiên truyền đến. Giang Nam theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một đại hán cầm phủ, vác một đầu Xích Long dài hơn nghìn trượng bước tới. Đợi khi đến trước mặt bọn họ, đại hán đặt Xích Long xuống, cười nói: "Ta nghe nói Thất đệ muốn nhập Thí Thần Cốc của chúng ta, vì vậy đã ra ngoài săn thú, để đón gió tẩy trần cho Thất đệ!"

"Thạch Nhị ca, đây là Long Sơn Chân Nhân của Vạn Long Sào sao?" Cáp Lan Sinh nhìn con Xích Long này, kinh hãi thất thanh nói: "Lão tiểu tử đó là một nhân vật hung ác cấp Thiên Cung nhị trọng đấy!"

Giang Nam nhìn về phía con Xích Long kia, trong lòng cũng kinh hãi. Mặc dù đầu Xích Long này đã chết, nhưng dư uy vẫn còn, cường đại vô cùng, ngay cả khi đã chết cũng tạo cho hắn một áp lực rất lớn!

"Không phải hắn thì còn ai?" Thạch Cảm Đương cười ha hả nói: "Kẻ này quanh năm đối nghịch với ta, từng suất lĩnh không biết bao nhiêu Chân Long truy sát ta. Mới vừa rồi ta đi Vạn Long Sào một chuyến, điểm danh khiêu chiến hắn. Hắn nhịn không được bèn đi ra ứng chiến, kết quả bị ta ba phủ chém giết."

Cáp Lan Sinh cười ha hả nói: "Ta cũng đã sớm muốn ăn thịt hắn, đáng tiếc không phải là đối thủ của hắn."

Đề xuất Voz: "Tâm sự" yêu gái dịch vụ và cái kết
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN