Chương 338: Đánh chết Kim Long. (1)
Đạo hữu, tu vi của Tổ Dương này thực ra cũng chẳng có gì cao minh, chỉ là Thần thông bát trọng sắp đột phá Linh Đài cảnh. Bất quá, Long tộc trời sinh cường hoành, huyết mạch càng mạnh thì cùng cảnh giới, thực lực tu vi lại càng cường đại. E rằng hắn là kẻ sở hữu huyết mạch cực kỳ cao đẳng trong Long tộc, nếu không đã không được Thái Huyền Thánh Tông coi là khách quý.
Đôi mắt Sở Hương Hương đảo quanh một vòng, cười hì hì mà nói: – Hắn e rằng chính là đối thủ của ngươi. Thân thể, pháp lực và thần thông của hắn không kém ngươi, thậm chí còn mạnh hơn nữa. Ngươi có muốn ta ra tay không?
Trong thâm tâm, Giang Nam cũng ẩn chứa một nỗi kiêu ngạo. Từ trên Hồng Vân do y phục của Sở Hương Hương biến thành, hắn đứng dậy, mỉm cười nói: – Không cần làm phiền sư tỷ giúp đỡ, ta muốn tự mình thử sức trước đã.
– Kẻ đọc sách đều ưa thích đánh nhau sao? Sở Hương Hương bật cười hỏi.
Giang Nam còn chưa kịp trả lời, chợt nghe một tiếng rồng ngâm vang lên, một cổ sóng âm thô bạo ầm ầm vọt tới, không ngừng chấn động, khiến hắn cảm thấy thân thể chấn động lắc lư. Lục phủ ngũ tạng cùng cơ bắp, xương cốt toàn thân tựa hồ muốn bị chấn nát thành từng hạt nhỏ nhất dưới cổ sóng âm này!
Thần Thứu Yêu Vương cùng Sở Hương Hương cũng bị cổ rồng ngâm này trùng kích. Thần Thứu Yêu Vương phải thổ huyết trước tiên, khí tức héo tàn, mà Sở Hương Hương lại tùy ý để âm thanh xuyên qua, không hề suy suyển. Nữ tử này hoàn toàn không giống vẻ ngoài nhu nhược thoạt nhìn kia. Nàng thân là Ngũ đệ tử của chưởng giáo Phụ Văn Cung thuộc Tinh Nguyệt Thần Tông, tu vi và thực lực đều cực kỳ cường đại.
– Âm Ba công kích? So với Đạo Âm của ta thì như thế nào? Giang Nam mở miệng hét lớn, Đạo Âm Hát Xướng vang lên, muôn vàn âm luật đồng thời công phạt, Long Phượng tề minh, Đạo Ma hợp xướng, Phật âm đại tác, vừa mở miệng đã lập tức áp chế tiếng rồng ngâm của Tổ Dương!
Oanh! Biển cả đột nhiên ầm ầm dâng lên, một cột nước cao vài dặm vọt thẳng, Tổ Dương dùng nước làm vũ khí, tựa như che trời lấp đất ập tới Giang Nam. Long tộc vốn quen gây sóng gió, nhất là ở trên biển, thực lực của hắn càng có thể phát huy, hoàn toàn triển khai!
Sở Hương Hương cuộn Hồng Vân một cái, chở Thần Thứu Yêu Vương dời đi hơn mười dặm, tránh xa nơi hai người giao chiến, hưng phấn mà nói: – Sư tôn khen Giang đạo hữu không ngớt lời, ta ngược lại muốn xem thực lực chân chính của hắn rốt cuộc như thế nào, liệu có xứng đáng với lời khen ngợi ấy hay không!
Cột nước kia đổ ập xuống, khi sắp rơi xuống đỉnh đầu Giang Nam, cột nước cao vài dặm đã biến thành chỉ còn một trượng. Sức nặng không giảm chút nào, lực uy hiếp ngược lại càng mạnh mẽ hơn! Tổ Dương dùng nước làm vũ khí, lại có thể cô đọng cột nước to lớn như vậy thành một trượng, loại thần thông này còn cường đại hơn cả pháp lực đơn thuần. Quả không hổ là đệ tử Vạn Long Sào, thực lực cường hoành đến đáng sợ! Một kích này của hắn, uy lực còn mạnh hơn cả pháp bảo bình thường. Lời Sở Hương Hương đánh giá hắn cực cao vừa rồi, quả không phải không có đạo lý.
Giang Nam đứng thẳng bất động, y phục bay phất phới, Sơn Hải Đỉnh trên đỉnh đầu chuyển động. Một đỉnh trấn trên đầu, vạn pháp bất xâm, không gì có thể xuyên phá...!
Ánh mắt Tổ Dương lộ ra vẻ vui mừng, cười lớn nói: – Tiểu tử, hôm nay ta sẽ dạy ngươi một đạo lý, đó chính là vĩnh viễn đừng nên khoe khoang lực phòng ngự của ngươi trước mặt Long tộc ta, bởi nó căn bản vô dụng! Bất quá đạo lý này, ngươi chỉ có thể từ từ nhận thức ở Địa ngục mà thôi!
– Bát Long Thần Thức!
Giữa mi tâm của hắn đột nhiên hiện ra một tòa Thần Thức Đạo Đài, thần thức hóa rồng, kết thành tám đầu Kim Long gào thét lao xuống, dùng thần thức trùng kích Giang Nam. Đồng thời, thân hắn như Kinh Long bay lên trời, một tay khác vươn ra, chụp lấy Sơn Hải Đỉnh!
Hắn tự cho rằng chỉ bằng công kích đơn thuần không cách nào phá vỡ phòng ngự của Sơn Hải Đỉnh, bởi vậy mới dùng thần thức trùng kích, khiến thần thức của Giang Nam thác loạn, không thể thúc giục Sơn Hải Đỉnh. Sau đó, hắn có thể thừa cơ gỡ Sơn Hải Đỉnh xuống. Không có Sơn Hải Đỉnh, Giang Nam sẽ phải trực tiếp chịu đựng cột nước của hắn oanh kích!
Hắn là huyết mạch cao đẳng trong Long tộc, có Kim Long chi thân trong Thiên Long, tu luyện tới Thần thông bát trọng viên mãn, khí lực cường hoành đến mức khủng bố. Sau khi biến hóa trưởng thành, hắn đủ sức có được hai ngàn Long Lực. Một Long Lực là mười vạn cân, hai ngàn Long Lực liền đủ sức nhấc lên hai trăm triệu cân vật nặng, di sơn đảo hải, không gì không phá! Mà thần thông có được sức mạnh di sơn đảo hải to lớn, chỉ có tu sĩ tu thành Thần Phủ mới có thể làm được, nhưng đối với Long tộc mà nói lại không phải là chuyện khó khăn như vậy.
Thử nghĩ mà xem, hai trăm triệu cân sức lực chộp tới, hơn nữa Bát Long Thần Thức của hắn trùng kích, chẳng lẽ còn bắt không được Sơn Hải Đỉnh trên đỉnh đầu Giang Nam ư?
Phòng ngự của Giang Nam, chủ yếu nằm ở khẩu đại đỉnh kia. Đỉnh rời đi thì phòng ngự bị phá, phòng ngự phá thì người vong!
Tổ Dương cười ha ha, lạnh lùng quát: – Chết!
Đinh!
Bên trong một đạo Thần Luân khác của Giang Nam đột nhiên hiện ra một Ngũ Sắc Chung, cũng có phạm vi hơn một trượng, khẽ chấn động, liền xé nát Bát Long Thần Thức của Tổ Dương. Tám đầu Kim Long thần thức kia đều tan nát, thậm chí còn chấn động khiến thần thức của hắn thác loạn!
Cùng lúc đó, một tay Giang Nam hướng lên trời, nghênh tiếp bàn tay lớn đang chộp tới của Tổ Dương. Hai bàn tay đụng nhau, một sức lực khổng lồ khó thể tưởng tượng bộc phát, chỉ nghe "oanh" một tiếng nổ mạnh. Nơi hai bàn tay va chạm, ánh lửa tràn ngập, lôi đình sinh ra, từng đạo Lôi Điện "đùng đùng" đánh phá mọi nơi!
Lực lượng của hai người bọn họ quá mạnh mẽ, mạnh đến mức chỉ trong chớp mắt hai bàn tay va chạm, dư âm pháp lực cùng khí lưu ma sát đã sinh ra Lôi Điện Chi Lực. Cổ Lôi Điện Chi Lực này vượt qua khả năng dung nạp của không khí, bởi vậy mới xuất hiện dị tượng này!
Tổ Dương kêu rên một tiếng, bàn tay cao cao bắn lên.
– Tổ Dương, ngươi muốn dạy ta cái đạo lý gì? Giang Nam cười ha ha, trong cơ thể "đùng đùng" một hồi bạo nổ, hóa thành cự nhân thân cao bảy trượng, ba mặt bát tí, một bước đã đến trước mặt Tổ Dương. Bàn tay lật lên hạ xuống, nhanh như mưa to gió lớn, đè nặng Tổ Dương mà đánh, khiến hắn liên tiếp bại lui!
Giang Nam dung hợp pháp môn thân thể thành Ma trong *Sinh Tử Vạn Hóa Ma Luân Kinh* của Ma La Thập. Mặc dù không có Ma Thần huyết mạch, nhưng ở cùng cảnh giới, thân thể lại mạnh mẽ cường hoành hơn cả Ma La Thập! Thanh xuất ư lam, trên người hắn diễn dịch và phát huy vô cùng tinh tế!
Ma Thần Chi Thể của hắn, có được một trăm lẻ tám khối xương sống lưng, như một Đại Long nằm phục trên cột sống. Tay có mười hai gân, vô cùng cứng rắn, bộc phát ra sức lực to lớn khó thể tưởng tượng. Xương đùi hai chân cũng có mười hai gân, chân đạp hư không, giẫm không khí thành thực chất, giống như tường đồng vách sắt.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Sẽ Mai Táng Chúng Thần