Chương 340: Ma nữ sắc dụ (1)
Dù tiểu tử họ Giang là người hay yêu, địa vị ra sao, đắc tội Vạn Long Sào, lại còn giết đệ tử đắc ý của Vạn Long Sào, hắn chỉ còn một con đường chết. Thực lực Vạn Long Sào mạnh hơn Huyền Thiên Thánh Tông rất nhiều, Huyền Thiên Thánh Tông không thể bảo hộ được hắn!
Đúng vậy, Vạn Long Sào lại liên minh với Thái Huyền Thánh Tông, Thái Huyền Thánh Tông cũng có không ít đệ tử chết trong tay hắn. Hai phái liên thủ gây áp lực, tiểu tử này khẳng định chạy trời không khỏi nắng, Huyền Thiên Thánh Tông nhất định sẽ phải giao hắn ra!
Giang Nam một tay kéo đuôi rồng, dùng sức run mạnh, khiến đầu Kim Long này thẳng tắp, ném cho Thần Thứu Yêu Vương. Hắn lập tức vươn tay vồ một cái, nước biển bay lên trời, rửa sạch vết máu trên người, cất bước đi lên Hồng Vân, cười nói:– Yêu Vương, đầu Kim Long này ta tặng ngươi, dù ngươi ăn tươi hay luyện bảo đều tùy ý.
Thần Thứu Yêu Vương mừng rỡ. Thực lực của Tổ Dương mạnh hơn hắn rất nhiều, một tiếng rống đã khiến hắn thổ huyết. Nếu có thể luyện hóa Tổ Dương thành pháp bảo, uy lực nhất định sẽ cực kỳ cường đại! Nhưng nếu ăn tươi toàn bộ huyết nhục của Tổ Dương, luyện hóa linh lực bên trong, cải thiện thân thể, chỗ tốt cũng kinh người vô cùng, giúp hắn trở nên mạnh hơn, hung mãnh hơn nữa.
Con đại yêu này có chút khó xử, không biết nên xử trí ra sao. Chốc lát sau, hắn mới hạ quyết định:– Ăn tươi tên này, thứ nhất có thể tăng cường thân thể, thứ hai cũng có thể ăn thỏa thích. Luyện thành pháp bảo lại cần tiêu hao pháp lực, mệt mỏi giày vò, tính toán thế nào thì ăn tươi hắn vẫn là có lợi nhất!
Giang Nam trở lại Hồng Vân, cùng Sở Hương Hương vừa ăn thịt rồng vừa chuyện trò vui vẻ, quan sát Thần Tiềm và Pháp Tướng đại chiến một trận. Giang Nam ăn hết mấy khối thịt rồng, trong lòng khẽ giật mình, chỉ cảm thấy linh lực chứa trong thịt rồng đối với nhục thể của hắn chỉ tăng lên có hạn, không còn tăng lên trên phạm vi lớn như trước nữa.
Lúc trước ở Thí Thần Cốc, khi phục dụng thịt rồng, hắn vẫn còn có thể tăng cường thân thể, ăn nhiều còn có nguy cơ Long Hóa như Thần Thứu Yêu Vương. Mà lúc này, ăn vào lại không còn tác dụng bao nhiêu. Hẳn là vì hắn đã dung nhập Sinh Tử Vạn Hóa Ma Luân Kinh vào Ma Chung Bá Thể thần thông, nâng cơ năng nhục thể lên tới cực hạn, không còn nhiều không gian để tăng tiến nữa. Chỉ khi tu vi cảnh giới được nâng cao, nhục thần mới có thể tiếp tục tăng cường trên phạm vi lớn.
Mặc dù thịt rồng này là nhục thân của Thiên Cung Cự Long, nhưng không cách nào khiến nhục thể của hắn đạt được tiến bộ nhảy vọt.
Sở Hương Hương lại có cảm giác hoàn toàn khác biệt. Thịt rồng vừa vào bụng liền có một luồng năng lượng bùng phát, chỉ hơi sơ suất sẽ khiến nàng bị đồng hóa thành Long. Nàng vội vàng không ngừng luyện hóa, chỉ cảm thấy thân thể tăng cường kịch liệt, trong lòng vô cùng vui sướng.
– Sư tỷ nếu thích, ta tặng nàng thêm một ít.Giang Nam thấy nàng ta đã tiêu diệt hơn phân nửa gần trăm cân thịt rồng, bèn cười nói.
Sở Hương Hương vui sướng vô cùng, mút nhẹ lớp mỡ rồng trên ngón tay ngọc thon dài, mị thái tận sinh, e ấp nói:– Giang đạo hữu hậu ái như vậy, thiếp thân thậm chí muốn lấy thân báo đáp đây này. Đạo hữu, có muốn Hương Hương giúp chàng liếm sạch lớp mỡ rồng trên đầu ngón tay không?
Sắc mặt Giang Nam trở nên ửng hồng, nghĩ đến bàn tay mình đặt vào đôi môi nàng liền cảm thấy có chút không chịu nổi, thầm khen một tiếng "lợi hại". Trong lòng thầm nghĩ: "Tiểu ma nữ này Câu Hồn Đoạt Phách! May mắn sư tôn ta thường xuyên câu dẫn ta, khiến ta đối với sắc đẹp có sức đề kháng mười phần, nếu không đã rơi vào tay nàng rồi."
– Chúa công, động phòng thôi. . . Thần Thứu Yêu Vương nhỏ giọng nói.
– Một đôi gian phu dâm phụ!Đột nhiên, một giọng nói chói tai vang lên. Sắc mặt Giang Nam trầm xuống, theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy mấy đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, gồm Hoa Tú Phương và Dụ Đào, sắc mặt bất thiện. Hoa Tú Phương gương mặt tràn đầy phẫn nộ, cao giọng nói:– Giang Tử Xuyên, ngươi giết Tạ sư đệ và Tổ Dương công tử của Vạn Long Sào, khó thoát khỏi cái chết! Sau khi trở về, ta nhất định sẽ chi tiết bẩm báo lên cao tầng Thái Huyền Thánh Tông ta, mời bọn họ quyết đoán!
– Ngươi cấu kết với tiểu ma nữ Tinh Nguyệt Ma Tông làm việc xấu, hiện tại cứ cho các ngươi khoái hoạt một hồi đi, quay đầu lại thì chờ chết!
Trong mắt Giang Nam chợt lóe sát cơ. Sở Hương Hương đột nhiên bật cười, thân hình nàng khẽ động như tinh linh, tốc độ nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi. Khoảnh khắc sau, nàng đã xuất hiện trên đỉnh đầu Dụ Đào. Dụ Đào còn chưa kịp phản ứng, mũi chân nàng đã khẽ đá vào ót hắn một cái. Chỉ thấy đầu lâu của Dụ Đào "ầm" một tiếng nổ tung, thi thể không đầu loạng choạng rồi rơi xuống biển.
Hoa Tú Phương thét chói tai, vội vàng thúc giục đạo đài. Ngũ Long Trụ ầm ầm bay lên. Một đồng trụ biến thành đỏ rực như lửa, Hỏa Long thay đổi thế, bảo vệ quanh thân nàng, đắm chìm trong Nam Minh Ly Hỏa hừng hực.
Sở Hương Hương khẽ cười, cất bước đi vào Ngũ Long Trụ, xuất hiện ngay trước mặt Hoa Tú Phương, vươn tay ngọc thon dài, nâng lên đôi má nàng ta, cười nói:– Tiểu tỷ tỷ thật xinh đẹp. Nếu thiếp thân là nam nhân, nói không chừng còn có thể thương hương tiếc ngọc, nhưng tiếc thay thiếp thân lại là nữ nhân, mà lại còn đẹp hơn tỷ tỷ nhiều đây này!
Hoa Tú Phương kinh hãi tột độ, hai gã đệ tử Thái Huyền Thánh Tông khác gào thét, từ hai bên tấn công tới. Đột nhiên, chỉ thấy trong Ngũ Long Trụ có hai tay áo tung bay, hóa thành hai đầu thuồng luồng hung ác gào thét cuộn lấy, quấn chặt lấy hai người kia, sinh sinh cắn nát!
Sở Hương Hương bước ra khỏi Ngũ Long Trụ, chỉ thấy Hoa Tú Phương bên trong đã hóa thành tro tàn, hương tiêu ngọc vẫn. Nàng vung tay áo cuốn một cái, đem hết thảy bảo vật từ Tử Phủ của Hoa Tú Phương và những người kia tuôn ra thu vào. Tâm niệm vừa động, Giang Nam chỉ cảm thấy Hồng Vân dưới chân chấn động, gào thét xoáy lên, hóa thành một bộ áo đỏ bay xuống khoác lên người nàng.
Sở Hương Hương phủ thêm Hồng Tụ, phiêu nhiên bay đi, cười nói:– Giang đạo hữu, ngươi khoản đãi ta một lần, thiếp thân giúp ngươi tiêu diệt mấy đối thủ, ngươi không cần cám ơn Hương Hương. Hương Hương đi trước đây, nếu thiếp thân lại ở cùng ngươi, không thể nói trước sẽ thực sự thích ngươi mất!
Nàng tốc độ cực nhanh, phiêu nhiên bay đi, chỉ để lại một làn gió thơm thoảng qua.
Giang Nam đưa mắt nhìn nàng đi xa, trong lòng thầm nghĩ:– Sở Hương Hương bài danh còn ở trên Lý Nguyên Không và Quân Mộng Ưu, quả nhiên lợi hại, không hổ là môn sinh đắc ý của Phụ Văn Cung chưởng giáo! Màn vừa rồi hắn xem trong mắt, mấy đệ tử Thái Huyền Thánh Tông như Hoa Tú Phương, Dụ Đào cũng không phải kẻ yếu. Nếu liên thủ, thực lực của họ còn tăng lên gấp bội. Giang Nam từng ở Bách Ma Quật gặp phải hai gã đệ tử Thái Huyền Thánh Tông liên thủ, liền bị đánh cho trở tay không kịp.
Đề xuất Voz: Pháp Y Voz