Chương 371: Biết hổ thẹn sau gan dạ
Trong hư vô, thân hình Kim Ngưu Khâu Sơn tả tơi, chật vật vô cùng, nhưng vẫn không bị Lượng Kiếp Trận Đồ mạt sát. Hắn sở hữu tu vi và thực lực siêu phàm, thân thể cực kỳ cường hãn, đã cứng rắn chống đỡ được uy năng của Lượng Kiếp Trận Đồ.
– Thần Thông của ngươi không thể gây thương tổn cho ta!
Kim Ngưu Khâu Sơn gầm lên, vọt ra, cầm Ma Vương Chùy trong tay, hung hăng giáng xuống gáy Giang Nam.
Giang Nam vẫn khoanh chân bất động, lơ lửng giữa không trung. Hắn đưa tay về phía trước, trên đỉnh đầu lập tức xuất hiện tám miệng Sơn Hải Đỉnh. Đây là Thần Thông thứ sáu của hắn – Sơn Hải Đỉnh Đại Thần Thông, sở hữu lực phòng ngự mạnh nhất.
Kim Ngưu Khâu Sơn vung búa liên tục, đánh nát năm miệng đại đỉnh, cuối cùng cũng bị chặn lại. Ngay sau đó, hung quang trong mắt hắn lóe lên, lại vung thêm một búa. Nhưng búa này còn chưa kịp giáng xuống, trên đỉnh đầu Giang Nam đột nhiên hiện ra một thanh huyền cầm, tiếng đàn vang vọng, chính là Thần Thông Thiên Ma Cầm!
Môn Thần Thông này công kích thẳng vào thần hồn. Trong vô hình, thần hồn bị ma âm chém giết, Kim Ngưu Khâu Sơn chỉ cảm thấy thần hồn mình như bị thiên đao vạn quả, kêu thảm một tiếng rồi từ trên cao rơi xuống.
Hắn vẫn chưa chết, bởi Thiên Ma Cầm của Giang Nam chưa tu luyện tới cảnh giới viên mãn, chưa thể hoàn toàn dung hợp với tu vi, nên không cách nào chém giết triệt để thần hồn của hắn.
Ông! Một tòa Thiên Phủ Trọng Lâu từ phía dưới dâng lên, Kim Ngưu Khâu Sơn còn chưa kịp phản ứng, lập tức bị nuốt vào bên trong tòa lầu.
– Tiểu tử thúi, có giỏi thì ngươi đừng dùng Thần Thông, chúng ta thống thống khoái khoái đại chiến một trận!
Từ bên trong tòa lầu, tiếng gầm giận dữ vọng ra.
Đám người Khương Thần Thông, Hùng Thiên Lý và Miêu Tố Tố nhìn lại, chỉ thấy Giang Nam vẫn ngồi yên tại chỗ, trong tay xuất hiện một quyển trận đồ. Hắn không ngừng trải rộng trận đồ ra, bao trùm Thiên Phủ Trọng Lâu vào trong đó. Trong lòng họ không khỏi thầm thở dài, cảm thấy bi ai cho Kim Ngưu Khâu Sơn:
– Con nghé của Ma Vương phủ nhất định sẽ bại trận...
Với kiến thức của họ, tự nhiên có thể nhìn ra rằng Giang Nam chẳng qua chỉ muốn mượn Kim Ngưu Khâu Sơn để tôi luyện Thần Thông của mình. Sau khi Kim Ngưu Khâu Sơn phá vỡ Thiên Phủ Trọng Lâu, hắn ắt sẽ rơi vào Lượng Kiếp Trận Đồ. Dù có thoát ra khỏi trận đồ cũng không thể phá vỡ phòng ngự của Giang Nam. Sau khi bị thần hồn công kích, đầu Kim Ngưu này sẽ xuất hiện một khoảnh khắc thất thần ngắn ngủi, rồi ngay lập tức lại bị thu vào Thiên Phủ Trọng Lâu, cứ thế tuần hoàn bất tận!
Một cao thủ trẻ tuổi cường đại như vậy, vì không quá tinh thông Thần Thông, không thể dùng Thần Thông để đối kháng Thần Thông, sớm muộn gì cũng sẽ bị Giang Nam hành hạ đến phát điên!
Hùng Thiên Lý thầm nghĩ trong lòng: – Trong Ma Tộc ta, cường giả tinh thông Thần Thông không nhiều lắm. Ma La Nam này quả thật là một dị loại, Thần Thông thiên biến vạn hóa, quả là không thể tưởng tượng nổi. May mắn hắn chỉ là Linh Đài Cảnh, vẫn chưa thể uy hiếp thiên tài Hùng thị ta tại Chân Ma đại hội!
Ánh mắt Miêu Tố Tố lóe lên, nàng thầm nghĩ: – Thiên tài Ma La tộc này sắp nổi danh lẫy lừng rồi. Khương thị Thần Tộc lại có thể mời được một ngoại viện như vậy, thật sự là thủ đoạn cao minh. Xem ra Thái Công phủ có dã tâm rất lớn, chuẩn bị quét ngang cao thủ trẻ tuổi của bảy đại Thần Tộc khác tại Chân Ma đại hội, để trở thành quan môn đệ tử của Bất Tử Minh Thần!
Kim Ngưu Khâu Sơn hết lần này đến lần khác thoát ra khỏi vòng vây của Giang Nam, nhưng rồi lại hết lần này đến lần khác rơi vào tay hắn. Trong lòng hắn càng lúc càng nôn nóng, không ngừng gào thét.
Hơn nữa, điều mấu chốt nhất là Thần Thông của Giang Nam càng lúc càng mạnh mẽ, mỗi lần lại càng khó đề phòng, khó phá vỡ hơn, khiến cho hắn thoát khốn ngày càng gian nan.
Thật ra, nếu hắn thật sự dùng pháp lực Linh Đài Cảnh để đối kháng Giang Nam, lúc này e rằng đã sớm hao hết sạch tu vi rồi. Để chống lại đủ loại Thần Thông của Giang Nam, hắn đã phải phóng thích pháp lực vượt quá cảnh giới Linh Đài Cảnh.
Hơn nữa, hắn còn có một ưu thế là cường độ thân thể của mình đạt tới Thất Bảo Đài Cảnh. Mặc dù hắn chỉ phóng ra lực lượng Linh Đài Cảnh, nhưng thân thể Thất Bảo Đài Cảnh lại không thể bị Thiên Phủ Trọng Lâu và Lượng Kiếp Trận Đồ ma diệt.
Giang Nam cũng biết rõ điểm này, nhưng hắn không vội vã kết thúc trận đấu, mà là không ngừng tôi luyện Thần Thông của mình. Hắn coi lần giao thủ này như một lần tu luyện, để tu vi bạo tăng của bản thân có thể hoàn toàn chuyển hóa thành thực lực chân chính.
Kim Ngưu Khâu Sơn có một thân võ lực hùng hậu nhưng lại không có đất dụng võ, cơ hồ bị Giang Nam hành hạ đến phát điên, hận không thể tóm lấy Giang Nam mà đánh cho một trận.
– Đừng đánh nữa, ta thua!
Cuối cùng, hắn cũng không kiềm nén được nữa, nổi giận gầm lên một tiếng, phóng thích thực lực phong ấn của mình. "Ầm ầm" một tiếng, hắn đánh vỡ Thiên Phủ Trọng Lâu, kéo Ma Vương Chùy xoay người bỏ đi, sắc mặt xanh mét, không thèm quay đầu lại mà xông thẳng vào Ma Vương phủ!
Khương Thần Thông thầm nghĩ: – Thiên tài Ma La tộc không thể khinh thường, có thể khiến Kim Ngưu Khâu Sơn phải cúi đầu nhận thua. Nhu công chúa tìm được người này từ đâu vậy? Hắn không hề có danh tiếng, nhưng thực lực lại rất kinh người, hơn nữa tư chất và ngộ tính càng kinh khủng hơn, ngay cả trong lúc giao thủ với Kim Ngưu Khâu Sơn, hắn vẫn không ngừng tiến bộ!
Sắc mặt đám người Miêu Tố Tố, Hùng Thiên Lý cũng trở nên ngưng trọng. Giang Nam đánh bại Kim Ngưu Khâu Sơn vốn không đáng sợ, trong tám đại thần tộc cũng có vài kỳ tài ngút trời có thể đánh bại hắn ở cùng cảnh giới. Điều chân chính kinh khủng là Giang Nam không ngừng tiến bộ trong chiến đấu, nhưng tu vi lại không hề tăng trưởng!
Đây mới là điểm khiến cho họ, những cường giả Thiên Cung này, cảm thấy kinh hãi nhất. Liên tục tiến bộ trong chiến đấu mà tu vi không tăng thêm, điều đó có nghĩa là Giang Nam đang không ngừng khai thác tiềm năng của bản thân. Mà tiềm năng được khai thác càng nhiều, thì thành tựu sau này của hắn sẽ càng vĩ đại!
Có thể tưởng tượng, tương lai của người này e rằng sẽ trấn áp cả đương đại, trở thành vô địch trong thế hệ! Nếu người này tu luyện tới Thiên Cung cảnh, e rằng những cường giả Thiên Cung thế hệ trước như bọn họ, ngay cả tư cách đứng trước mặt hắn cũng không có!
Có kẻ thầm nghĩ trong lòng: – Thiên tài thiếu niên thường yểu mệnh, chưa kịp trưởng thành đã bị người khác sát hại. Ở Minh giới ta, điều này lại càng đúng. Lúc này còn chưa thể động thủ, nhưng đợi Chân Ma đại hội kết thúc, Ma La Nam này chính là kẻ mà tộc ta phải tiêu diệt đầu tiên!
Chẳng bao lâu sau, các trận chiến của đám người Diêm Phù, Long Ngâm Phong và Khiếu Mang cũng lần lượt kết thúc. Ma Vương phủ chịu hai trận thua, một trận hòa. Chỉ có Khiếu Mang hòa với Kim Ngưu Trường Cung, Kim Ngưu Tử Nguyệt bại trong tay Diêm Phù, còn Long Ngâm Phong hiểm thắng Kim Ngưu Trục Lưu. Lần này, Ma Vương phủ có thể nói là đã mất hết thể diện.
Khí thế hừng hực vừa rồi của Ma Vương phủ lập tức suy giảm. Đám người Giang Nam đánh bại không chỉ là Kim Ngưu Khâu Sơn và những người khác, mà còn đánh đổ cả lòng tin, tín niệm của Ma Vương phủ. Kim Ngưu Khâu Sơn đã bại trận, vậy ngoại trừ Tiểu Thánh Tôn còn chưa trở về kia, còn ai có thể chiến thắng Giang Nam ở cùng cảnh giới được nữa?
Đề xuất Voz: Lên Núi Cấm Săn Rắn Hổ Mây - William