Chương 437: Đường cùng (2)

- Ô Long Lân Vũ Trượng! Huyền Ẩn Đạo Nhân kinh hô một tiếng, rồi nói nhỏ: - Đây là bảo vật trấn giáo của Vạn Yêu Cung, từng bị Thái Hoàng lão tổ tiêu diệt, nghe nói đã sớm thất truyền, không ai từng nhìn thấy bóng dáng của nó, sao lại rơi vào tay người này?

Ô Long Lân Vũ Trượng va chạm cùng Thuần Dương Vô Cực Chung, đại địa chìm lún, Thiên Sơn đổ sụp, tựa như ngày tận thế giáng trần. Đột nhiên, sau Thuần Dương Vô Cực Chung, một đạo kiếm quang lóe lên, khoảnh khắc sau đã xuất hiện trước mi tâm của "Mặt quỷ nam tử". Kiếm quang như luyện, quả thực là thần trí chi thuật, khiến người ta khó lòng phòng bị!

"Mặt quỷ nam tử" khẽ nâng tay kẹp lấy, nắm trọn đạo kiếm quang này trong tay. Hắn đưa ngón tay cắt xuống, đạo kiếm quang này nhất thời bị hắn cắt đứt từng khúc một.

- Đã sớm nghe nói Tịch Ứng Tình có một sư đệ, thần long kiến thủ bất kiến vĩ. Những chuyện xấu Tịch Ứng Tình không tiện tự mình ra mặt, thì người này sẽ thay hắn làm.

"Mặt quỷ nam tử" cắt nát kiếm quang, khẽ rung lên, Ngũ Ma liền hiện thân, cười nhẹ nói: - Không ai biết tên họ ngươi, nhưng ta biết. Lâm Tá Minh, ngươi thân là nhân vật chưởng giáo cấp, giả chết đã lâu, ẩn tên chôn họ giấu mình bên cạnh Tịch Ứng Tình, chỉ phí hoài một thân tu vi kinh thiên động địa của mình.

Đám người Thạch Cảm Đương trong lòng cả kinh, nhìn về phía Ngũ Ma. Bọn họ cũng chưa bao giờ biết lai lịch của Ngũ Ma, thậm chí ngay cả tên hắn cũng không hay biết. Không ngờ Ngũ Ma lại chính là người bên cạnh Tịch Ứng Tình, tên là Lâm Tá Minh.

Lâm Tá Minh, bọn họ từng nghe nói đến, người này là đại đệ tử của tiền nhiệm chưởng giáo Huyền U Đạo Nhân, sư huynh của Tịch Ứng Tình. Sau đó nghe nói hắn bất hạnh bỏ mình. Không ngờ hắn lại còn sống, chẳng qua là từ chỗ sáng chuyển sang chỗ tối, trở thành đao trong tay Tịch Ứng Tình, thậm chí còn trở thành Ngũ Ma của Thí Thần Cốc!

- Đạo kiếm quang vừa rồi của Ngũ đệ, dù là ta cũng không có được thực lực bực này. Xem ra trước kia hắn ẩn giấu tu vi của mình! Thạch Cảm Đương thầm nghĩ trong lòng.

Vô Tướng Thiền Sư tâm thần chấn động, cũng đột nhiên nhớ tới ban đầu mình tính toán giết chết Giang Nam, thanh âm già nua kia khiến mình sợ hãi bỏ chạy, e rằng chính là Ngũ Ma Lâm Tá Minh gây nên!

Thực lực của Lâm Tá Minh, tuyệt đối có thể trở thành Nhị đương gia của Thí Thần Cốc, chẳng qua là hắn không muốn gây quá nhiều chú ý, ngay cả đám người Thạch Cảm Đương cũng không biết thực lực chân thật của hắn. Hắn giống như một kẻ sống trong bóng tối, chỉ khi cần đến hắn, hắn mới xuất hiện, một kiếm đoạt mạng người.

Ngũ Ma vẫn giữ vóc người còng lưng như cũ, rơi vào trong Huyền Thiên Đại Trận, ánh mắt khàn đục nhìn về phía "Mặt quỷ nam tử", thản nhiên nói: - Ta là đao trong tay chưởng giáo, ngươi là đao trong tay ai?

"Mặt quỷ nam tử" kia thân thể cứng đờ, cười lạnh nói: - Ta chính là nhân vật tuyệt đỉnh trong thiên hạ, đã chạm tới Thần Ma chi cảnh. Trong thiên hạ có thực lực như ta, chẳng qua chỉ hai ba người mà thôi, ai có thể lấy ta làm đao?

Lực công kích của hắn mạnh thêm, Huyền Thiên Đại Trận dần dần tan rã. Chẳng mấy chốc, đại trận sẽ bị phá, Huyền Thiên Thánh Tông sẽ phải trải qua một cuộc huyết tẩy thảm thiết, không ai có thể sống sót!

- Thời hạn đã đến, đại ca sắp tới rồi! Thiên Cơ Tú Sĩ trán đổ mồ hôi hột như suối, hết sức thúc giục đại trận, liều mạng chống cự. Đúng lúc này, đột nhiên chỉ nghe một thanh âm trong trẻo truyền đến, cất tiếng cười lớn nói: - Thí Thần Cốc Chủ, ngươi quả nhiên ở chỗ này! Hôm nay cuối cùng có thể tóm gọn một mẻ đám ma đầu Thí Thần Cốc các ngươi!

"Mặt quỷ nam tử" cảm giác được một luồng khí tức vô cùng hung mãnh phủ thiên cái địa áp xuống, trong lòng cả kinh, liền nhìn theo tiếng. Chỉ thấy một vị nam tử áo bào xanh đi tới, cũng như hắn, trên mặt cũng đeo mặt nạ quỷ. Chiếc mặt nạ này rất sinh động, lộ ra một nụ cười chế nhạo.

- Thí Thần Cốc Chủ chân chính! "Mặt quỷ nam tử" hít một hơi thật sâu, trong mắt tinh quang bạo xạ, trong cơ thể một luồng chiến ý hùng hồn dâng lên cao. Hắn cười ha hả, điềm nhiên nói: - Ngươi quả nhiên đã lộ diện!

- Quả nhiên, Thí Thần Cốc Chủ, ngươi quả nhiên lộ diện, thật có thể nói là lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt. Lại một âm thanh trong trẻo khác truyền đến, "Mặt quỷ nam tử" trong lòng vừa động, nhìn theo tiếng. Chỉ thấy Tịch Ứng Tình đột nhiên hiện ra trên Tông Chủ Phong, khẽ đưa một chiêu, Thuần Dương Vô Cực Chung thoát khỏi Ô Long Lân Vũ Trượng, trở lại Tông Chủ Phong, treo ngược xuống.

Trong lòng hắn nhất thời chùng xuống, có chút bối rối, hắn thầm nghĩ: - Thái Hoàng sư huynh chẳng phải nói, có thể ngăn được Tịch Ứng Tình sao? Tịch Ứng Tình làm sao lại xuất hiện ở đây?

Hắn vừa nghĩ tới đây, đột nhiên chỉ thấy Thái Hoàng lão tổ cũng hiện ra trên Tông Chủ Phong của Huyền Thiên Thánh Tông. Cùng với chưởng giáo và các cường giả hàng đầu của những môn phái khác cũng đến đây, hạ xuống Tông Chủ Phong, rối rít nhìn về phía hắn.

- Thí Thần Cốc Chủ, ngươi hôm nay đã đến đường cùng, còn gì để nói? Phụ Văn Cung đằng đằng sát khí, cười lạnh mà nói.

"Mặt quỷ nam tử" tâm thần đại loạn, không còn giữ được vẻ bình tĩnh thong dong như lúc trước. Nhiều chưởng giáo diện mục âm trầm, sát khí tràn ngập, hắn có thể tưởng tượng ra kết cục của mình!

- Ta không phải là Thí Thần Cốc Chủ, hắn mới đúng là! Hắn đột nhiên cười phá lên mà nói: - Chư vị, ta tới là để bức người này hiện thân, hôm nay chính chủ rốt cục đã xuất hiện! Chẳng những Thí Thần Cốc Chủ chân chính đã hiện thân, hơn nữa mấy ma đầu khác cũng đang ẩn nấp trong Huyền Thiên Thánh Tông!

Hắn nhìn về phía Huyền Thiên Đại Trận, không khỏi khẽ ngẩn người. Chỉ thấy đám người Thạch Cảm Đương, Thiên Cơ Tú Sĩ chẳng biết từ khi nào đã vô ảnh vô tung, trong lòng lại càng chùng xuống.

- Ta là Thí Thần Cốc Chủ? Tuyên Vô Tà bật cười, chậm rãi gỡ mặt nạ xuống, châm chọc nói: - Kẻ giết mấy vạn môn sinh cùng các thủ môn trưởng lão của Huyền Thiên Thánh Tông là ai? Kẻ vây giết Thanh Vân Tông Chưởng Giáo Chí Tôn Thanh Vân Đạo Nhân chính là ai? Kẻ mai phục Thanh Vân Tông, suýt chút nữa diệt môn Thanh Vân Tông chính là ai? Kẻ cố gắng phá hư Đồ Ma Đại Hội, nửa đường kiếp sát chư vị đồng đạo là ai?

Hắn tiến lên một bước, điềm nhiên nói: - Ta đã gỡ mặt nạ xuống, ngươi dám sao?

"Mặt quỷ nam tử" nhìn về phía Thái Hoàng. Thái Hoàng mặt không đổi sắc, phảng phất một pho tượng Thần minh cao cao tại thượng, lạnh lùng, xa cách không thể chạm tới.

"Mặt quỷ nam tử" lòng hoàn toàn nguội lạnh, bàn tay run rẩy. Hắn giơ tay lên sờ mặt nạ, rồi lại chậm rãi đặt xuống, cười lớn điên cuồng, hai hàng nước mắt từ dưới mặt nạ chảy dài xuống: - Thất bại thảm hại, hắc hắc, thảm bại. . .

Tịch Ứng Tình lạnh nhạt nói: - Thí Thần Cốc Chủ, ngươi chỉ trích trong Huyền Thiên Thánh Tông của ta ẩn chứa ma đầu Thí Thần Cốc, xin hãy chỉ ra. Ta không thấy trong thánh tông ta có ma đầu nào, ngược lại lại thấy mấy ma đầu bên cạnh ngươi, chính là những ma đầu độc nhất vô nhị của Thí Thần Cốc.

Đề xuất Voz: Em Hàng Xóm Đối Diện Nhà Tôi
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN