Chương 443: Trên bảng xóa tên (1)

Tịch Ứng Tình thở dài, nghiêm mặt nói:- Tông Chủ Phong của ta nay chỉ còn một mình Phong Mãn Lâu. Nhị sư huynh Đinh Trác thì giờ đã trở về Thần Tộc, Lệnh Hồ Dung và Âu Dương Vũ đã bỏ mình. Vì vậy, ta muốn phá vỡ thường lệ một lần, từ các Linh sơn của Thánh Tông mà tuyển chọn người kế nhiệm chức Chưởng Giáo.

- Thánh tông ta có hơn 1800 đệ tử ký danh và hơn bảy trăm đệ tử nhập thất. Tử Xuyên, ngươi thấy ta nên chọn ai?

- Chọn ta!

Giang Nam khẽ mỉm cười nói:- Chỉ có ta mới thích hợp làm Chưởng Giáo kế nhiệm. Ta là Tông sư, lại là người có nhân duyên nhất Thánh tông, giao du rộng khắp. Hơn nữa, thành tựu tương lai của ta sẽ không thua kém bất luận kẻ nào, mà chỉ có mạnh hơn mà thôi. Hơn nữa, ta có thể nhìn thấu quá trình Chưởng Giáo cùng Thái Hoàng Lão Tổ đấu trí, nên tương lai khi tranh đấu với các Chưởng Giáo Chí Tôn khác sẽ không chịu thiệt!

Tịch Ứng Tình nhìn chằm chằm vào hắn, bất đắc dĩ nói:- Tử Xuyên, da mặt của ngươi, không khỏi quá dày rồi? Làm gì có đạo lý tự mình khen mình thế này?

Giang Nam gật đầu, cười nói:- Da mặt dày cũng là ưu điểm của ta.

Tịch Ứng Tình giơ tay lên vuốt ve trán của mình, thật sự có chút nhức đầu. Sau một lúc lâu mới cười nói:- Tốt, vậy ngươi chính là Chưởng Giáo kế nhiệm của Thánh tông ta. Thân là Chưởng Giáo, thì không thể không có một thanh đao trong tay.

Y lạnh nhạt nói:- Ta sẽ để Đại sư huynh Mãn Lâu của ngươi dần dần biến mất khỏi tầm mắt thế nhân. Qua mấy năm nữa sẽ tuyên bố hắn đã chết, để cho hắn trở thành thanh đao trong tay ngươi. Ngươi yên tâm, Mãn Lâu đối với Thánh tông ta trung thành tận tụy, ngươi có thể tin tưởng hắn. Đợi đến lúc ngươi trở thành Chưởng Giáo, những chuyện ngươi không tiện xử lý, hãy giao cho hắn làm!

Giang Nam trong lòng chấn động, thất thanh nói:- Chưởng Giáo, ta chỉ đùa một chút thôi...

- Nhưng ta không hề nói đùa.

Tịch Ứng Tình xoay người rời đi, thanh âm truyền đến:- Ta và Thái Hoàng tất phải đánh một trận. Nếu ta chết đi, ngươi chính là Chưởng Giáo. Áp lực của ngươi sẽ vô cùng to lớn, nhưng chỉ có ngươi mới có thể dẫn dắt Thánh tông ta tiếp tục tiến lên!

Giang Nam ngạc nhiên, Tịch Ứng Tình hoàn toàn không có ý nói đùa. Y thậm chí còn nói ra việc để Phong Mãn Lâu dần dần biến mất khỏi mắt thế nhân, làm thanh đao cho hắn!

Đằng sau các Chưởng Giáo Chí Tôn của rất nhiều môn phái đều có một nhân vật cực kỳ xuất sắc, nhưng không hề có tiếng tăm, tựa như là cái bóng của bọn họ, thay họ xử lý những chuyện mà Chưởng Giáo Chí Tôn không tiện ra mặt làm. Ví dụ như Thí Thần Cốc Ngũ Ma Lâm Tá Minh, là thanh đao trong tay Tịch Ứng Tình. Lâm Tá Minh là Đại sư huynh của Tịch Ứng Tình, tu vi thâm bất khả trắc, tuyệt đối là một nhân vật cấp Chưởng Giáo Chí Tôn, nhưng hắn lại tình nguyện sống không có tiếng tăm, thậm chí cả đời cũng không để ai thấy rõ diện mạo thật của mình, như một cái bóng của Tịch Ứng Tình, sẵn sàng ra tay giết người vì y bất cứ lúc nào.

Đằng sau Thái Hoàng Lão Tổ cũng có một người, đó chính là Mặt Quỷ nam tử. Thực lực y còn mạnh hơn, thậm chí đã tu thành cường giả Thiên Cung thất trọng Ngọc Hoàng Cung. Người này vì Thái Huyền Thánh tông, đến chết vẫn không bóc mặt nạ trên mặt mình. Trở thành thanh đao trong tay Chưởng Giáo Chí Tôn, là một loại bi ai, cần có tinh thần hi sinh, cống hiến hết lòng cho môn phái. Tất cả vinh quang, tất cả lời khen, tất cả thành tựu về sau đều không liên quan đến mình.

- Lại để Phong sư huynh làm thanh đao trong tay ta...

Giang Nam cảm thấy áp lực lớn lao đè nặng lên người, trong lòng buồn bực vô cùng:- Vì sao Chưởng Giáo đột nhiên nói ra loại lời này? Chẳng lẽ y cũng không có phần thắng lớn hơn Thái Hoàng Lão Tổ sao? Áp lực này thật sự quá lớn, khiến hắn cơ hồ không thể thở nổi.

Còn trên Tông Chủ Phong, Tịch Ứng Tình cũng đang trầm tư:- Thái Hoàng giết hóa thân Tuyên Vô Tà của ta, đã biết rõ diện mạo thật của ta, khiến cảnh giới của ta không thể áp chế được, không thể không đột phá tới Tử Tiêu Thiên Cung cảnh. Từ đó về sau, y sẽ nhìn thẳng vào ta, coi ta là địch thủ lớn nhất. Tình thế này, đến hơi sớm rồi...

Đối với y mà nói, Thái Hoàng coi y là đối thủ chân chính, quả thực là hơi sớm. Y cùng Thái Huyền Thánh tông có quan hệ thông gia, tự nguyện ăn nói khép nép làm con rể Thái Hoàng, khắp nơi nhường nhịn. Hơn nữa còn để Tuyên Vô Tà gây phiền toái cho Thái Hoàng, cứu Ma La Thập ra. Tất cả những điều đó chính là để kéo dài một trăm năm thời gian. Một trăm năm sau, y hấp thu tu vi trong thân ngoại hóa thân Tuyên Vô Tà này, liền có thể một lần hành động đè bẹp Thái Hoàng Lão Tổ, để báo thù cho ân sư Huyền U Đạo Nhân của mình!

Nhưng hôm nay Thái Hoàng giết chết Tuyên Vô Tà, tu vi của Tuyên Vô Tà đã trở về cơ thể Tịch Ứng Tình, khiến cảnh giới của y không thể áp chế được, không thể không tu thành Tử Tiêu Thiên Cung. Điều này đã bộc lộ tu vi của y, khiến Thái Hoàng chú ý. Bởi vậy, Thái Hoàng Lão Tổ tuyệt đối sẽ không cho y một trăm năm thời gian để tu vi vượt qua mình! Sở dĩ Thái Hoàng Lão Tổ để y sống đến bây giờ, là vì Tịch Ứng Tình hiện tại đối với y không có bao nhiêu uy hiếp, chờ y phát triển đến lúc có thể cùng mình một trận chiến, mượn tay y tôi luyện thần tính của mình, trợ giúp mình đột phá Thần Minh. Nhưng bây giờ y phát hiện uy hiếp của Tịch Ứng Tình đối với mình đã đủ lớn, lúc này y liền không còn cần thiết phải giữ lại Tịch Ứng Tình nữa rồi.

Bởi vậy Tịch Ứng Tình phải mưu tính đường lui cho Huyền Thiên Thánh tông. Nếu y chẳng may chết trận dưới tay Thái Hoàng, Huyền Thiên Thánh tông nhất định sẽ gặp phải tai ương diệt môn. Y cần phải chọn ra một Chưởng Giáo kế nhiệm có năng lực xuất chúng để dẫn dắt Thánh tông thoát khỏi thời kỳ đen tối này. Phong Mãn Lâu vốn là Chưởng Giáo kế nhiệm mà y đã nhận định, nhưng Phong Mãn Lâu chỉ có thể giữ gìn cái đã có, mà không đủ năng lực khai thác. Nếu Tịch Ứng Tình chết đi, Phong Mãn Lâu sẽ không có đủ năng lực lãnh đạo Thánh tông. Bởi vậy y đã lựa chọn Giang Nam. Giang Nam tự khen mình, cũng chính là những lời y muốn khích lệ Giang Nam.

- Thái Hoàng hiện tại tạm thời vẫn chưa thể động đến ta, bởi vì Ma La Thập vẫn còn ở nhân thế. Chỉ khi diệt trừ Ma La Thập, y mới có thể phá giải sự liên thủ giữa ta và Ma La Thập. Cho nên thắng bại vẫn chưa phân định.

Tịch Ứng Tình nhìn thấy Mộ Vãn Tình, mỉm cười tiến lên, ôm lấy vòng eo kiều thê của nàng, nhưng trong lòng y lại nghĩ một chuyện khác:- Hy vọng sự liên thủ giữa ta và Ma La Thập có thể tranh thủ được một trăm năm nữa...

Trên Lĩnh Tụ Phong, Giang Nam thở dài, gọi Thần Thứu Yêu Vương và Chiến Minh Cự Thú tới, thầm nghĩ:- Thân là Chưởng Giáo Chí Tôn tương lai, áp lực thật sự quá lớn. Xem ra ta nên mau chóng tăng cường tu vi mới được. Nếu không, khi ta kế thừa Chưởng Giáo vị của Thánh tông mà tu vi vẫn là Đạo đài bát cảnh, thì sẽ khiến người ta cười rụng răng mất!

Đề xuất Ngôn Tình: Sau Khi Không Ngừng Tìm Đường Chết, Ta Trở Thành Đế Tôn Vạn Người Mê
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN