Chương 445: Phục giết Thần Phủ cuồng giả.
Tuy nhiên, trong trận chiến này, hắn đã gặp phải một kình địch. Giang Nam không hề dùng bất cứ pháp bảo nào, chỉ dựa vào thần thông, đã đánh hắn đến trọng thương.
- Chung Nhạc, kẻ xếp thứ 12 trên Long Hổ Phong Vân bảng, cũng chỉ có thế!
Giang Nam giơ tay vung lên, pháp lực hóa thành một cây Thiên Ma Cầm, năm ngón tay lướt trên dây đàn, tiếng đàn "boong boong loong coong" vang vọng, quét ngang cả không gian. Ngay lập tức, ống tay áo hắn rộng mở, Thiên Ma Cầm biến mất, hắn đứng dậy nhảy lên lưng Thần Thứu Yêu Vương và nói:
- Chung Nhạc không phải đối thủ của ta, ta hy vọng Tả Bá Nhân của Nhạn Môn tông có thể chống đỡ ta được vài chiêu!
Thân hình Chung Nhạc lay động, "phù phù" một tiếng, hắn từ trên cao rơi thẳng xuống. Vị cao thủ trẻ tuổi thứ ba của Long Hổ tông, thần hồn đã bị chém nát, tên hắn bị xóa khỏi Long Hổ Phong Vân bảng!
Các đệ tử Long Hổ tông đứng xem trận chiến đều kinh hãi, không thể ngờ rằng Chung Nhạc, cao thủ xếp thứ ba của Long Hổ tông và thứ mười hai trên Long Hổ Phong Vân bảng, chỉ trong vài chiêu đã bị chém nát thần hồn, đột tử ngay tại chỗ!
- Thần Tú sư huynh, bây giờ phải làm sao?
Một đệ tử Long Hổ tông phẫn nộ nói:
- Tên tiểu tử Giang Nam này ngang nhiên giết Chung Nhạc sư huynh ngay trước sơn môn Long Hổ tông ta, chẳng lẽ chúng ta cứ thế bỏ mặc hắn rời đi sao?
Sắc mặt Thần Tú đạo nhân trở nên ngưng trọng. Hắn nhận ra rằng, khi Giang Nam và Chung Nhạc giao chiến, Giang Nam chưa hề dùng hết toàn lực. Chỉ vì thấy Chung Nhạc thực sự không phải đối thủ của mình, hắn mới không muốn dây dưa mà dùng một chiêu Thiên Ma Cầm đại thần thông diệt đi thần hồn của Chung Nhạc. Thực lực chân thật của hắn, ngay cả Thần Tú đạo nhân cũng không thể lường được!
- Đương nhiên không thể bỏ mặc hắn rời đi, nếu không Long Hổ tông ta còn thể diện nào mà tồn tại?
Sắc mặt Thần Tú đạo nhân trầm xuống, lạnh lùng nói:
- Thế nhưng, trong vòng ngàn dặm lãnh thổ Long Hổ tông ta, chúng ta không thể động đến hắn. Hắn quang minh chính đại đến khiêu chiến, nếu chúng ta giết hắn trong phạm vi Long Hổ tông, Huyền Thiên Thánh tông chắc chắn sẽ quy tội cho chúng ta. Hiện nay, Huyền Thiên Thánh tông thế lực quá lớn, nữ ma đầu Lạc Hoa Âm kia lại càng ngang ngược càn rỡ, ngay cả chưởng giáo cũng không muốn chọc giận nàng. Nhưng một khi ra khỏi phạm vi khu vực Long Hổ tông ta, sống chết của hắn sẽ không còn liên quan gì đến Long Hổ tông nữa!
- Thần Tú sư điệt nói rất đúng!
Đột nhiên, một trung niên đạo nhân với bộ râu dài, khoác áo bào tím bước tới, theo sau ông ta là hai vị trung niên đạo nhân, một nam một nữ. Ông ta trầm giọng nói:
- Chung Nhạc sư điệt là đệ tử của chưởng giáo, mối thù này đương nhiên không thể không báo, nhưng lại không thể báo thù trong khu vực Long Hổ tông. Chuyện này không liên quan đến các ngươi nữa, cứ để mấy vị Chấp pháp trưởng lão chúng ta ra mặt, chém giết tên Giang Nam đó, làm nguôi đi cơn giận của chưởng giáo!
Bọn người Thần Tú đạo nhân không khỏi mừng rỡ, cúi người nói:
- Cung chúc Hàn trưởng lão, Tề trưởng lão, Đào trưởng lão mã đáo thành công, chém Giang Nam dưới kiếm!
Trung niên đạo nhân áo bào tím khẽ gật đầu, cùng hai vị Chấp pháp trưởng lão kia thân hình thoắt cái, hóa thành ba đạo cầu vồng biến mất không còn tăm hơi.
Thần Tú đạo nhân đưa mắt nhìn ba vị Chấp pháp trưởng lão khuất xa, cười nói:
- Cảnh giới của ba vị Chấp pháp trưởng lão đã tu luyện đến Thần Phủ nhị trọng, tam trọng, diệt trừ Giang Nam chẳng phải chuyện đùa! Chúng ta cứ đi đợi tin vui!
- Nơi đây non xanh nước biếc, đúng là nơi tốt để giết người chôn xương!
Giang Nam điều khiển Thần Thứu Yêu Vương bay xa vạn dặm, thoát ly phạm vi khu vực Long Hổ tông. Đột nhiên, hắn nhìn thấy phía dưới là một dãy núi trùng điệp nhấp nhô không ngừng, uốn lượn hùng vĩ, có hồ có sông, cảnh sắc non xanh nước biếc. Lúc này, hắn liền lệnh cho Thần Thứu Yêu Vương hạ xuống.
- Ta đã giết Chung Nhạc, đệ tử chưởng giáo của Long Hổ tông ngay tại đó, chắc chắn bọn họ sẽ không bỏ qua mà phái người truy sát ta. Đó là điều tất yếu. Không bằng ta cứ ở đây, một mẻ hốt gọn toàn bộ đám truy binh! Tuy nhiên, ta cần phải đo đạc địa hình trước đã.
Hắn phóng người nhảy xuống từ lưng Thần Thứu Yêu Vương, bắt đầu đi bộ trong núi. Bước chân hắn cực nhanh, chỉ trong chốc lát đã đi hết vòng quanh khu vực trăm dặm phụ cận.
Thần Thứu Yêu Vương nhìn chúa công của mình đi tới đi lui, không khỏi cảm thấy khó hiểu, bèn hỏi Chiến Minh Cự Thú bên cạnh:
- Tiểu Hôi, ngươi có biết chúa công đang làm gì không?
Trong đôi mắt nhỏ của Chiến Minh Cự Thú lóe lên hung quang, yết hầu nó phát ra tiếng "khôi khôi" trầm thấp.
- Ta cũng nghĩ vậy, chúa công nhất định là chuẩn bị biến đám truy binh thành tro bụi.
Thần Thứu Yêu Vương gật đầu nói:
- Nhưng hắn đo đạc địa hình thì có tác dụng gì? Chẳng lẽ cứ đi một lượt những dãy núi sông này là có thể biến người thành tro bụi sao?
- Nga!
Chiến Minh Cự Thú dùng giọng điệu đầy khẳng định đáp.
Thần Thứu Yêu Vương gật đầu:
- Ta biết chúa công định biến bọn chúng thành tro bụi rồi, chỉ là không rõ thủ đoạn mà thôi.
Chiến Minh Cự Thú nghi hoặc hỏi:
- Khôi khôi?
Hai đầu Cự Thú ngồi xổm tại đó, kẻ này nói một câu, kẻ kia nói một câu, trò chuyện rất vui vẻ. Giang Nam đã khảo sát xong địa hình phụ cận, lập tức bay vút lên trời, khoanh chân ngồi giữa không trung. Một tòa ngọc đài bay ra, trên ngọc đài có vô số đạo vân đan xen, từ đó một cuốn Lượng Kiếp trận đồ bay ra.
Giang Nam khẽ quát một tiếng, từng cánh tay dài mảnh mọc ra từ dưới nách hắn. Tám cánh tay vung vẩy, các loại ấn pháp không ngừng được đánh ra. Chỉ thấy Lượng Kiếp trận đồ càng lúc càng lớn, dần dần biến hóa thành một khu vực rộng trăm dặm. Từng ngọn núi lớn, từng nhánh sông, từng hồ nước lần lượt hiện ra từ trong trận đồ.
Trán hắn lấm tấm mồ hôi, hiển nhiên việc thôi phát Lượng Kiếp trận đồ đến trình độ khổng lồ như vậy khiến hắn cũng cảm thấy vô cùng cố sức. Lượng Kiếp trận đồ đã được hắn thôi phát đến cực hạn. Cảnh sông núi, hồ nước bên trong trận đồ hoàn toàn giống với cảnh trí phía dưới, thậm chí ngay cả cây cối hoa cỏ trong núi cũng đầy đủ mọi thứ, không hề có nửa phần khác biệt!
- Lạc!
Tám cánh tay của Giang Nam nhẹ nhàng nhấn xuống phía dưới. Chỉ thấy Lượng Kiếp trận đồ giữa không trung hạ xuống, trùng điệp với cảnh sông núi phía dưới, hoàn toàn đan xen vào nhau. Từ bên ngoài nhìn vào, không thể thấy bất cứ dị trạng nào.
Hắn hạ xuống, đi vòng quanh biên giới trận đồ một lượt, thỉnh thoảng đánh ra từng đạo ấn pháp, cải biến những chỗ chưa phù hợp.
Một lát sau, Giang Nam tâm niệm vừa động, bay lên trời, gọi Thần Thứu Yêu Vương và Chiến Minh Cự Thú đến. Hắn lệnh cho hai đầu Cự Thú lần lượt đứng ở hai bên trận đồ, còn mình thì ung dung chờ đám truy binh đến.
Đúng lúc này, đột nhiên ba luồng khí tức cường hoành truyền tới. Giang Nam híp mắt nhìn lại, chỉ thấy ba vị đạo nhân với sát khí đằng đằng bay đến, trong nháy mắt đã có mặt tại đây.
- Giang Nam, ngươi nghĩ rằng giết đệ tử chưởng giáo của Long Hổ tông ta xong, còn có thể sống mà rời đi sao?
Hàn trưởng lão dẫn đầu, vẻ mặt lạnh lùng, sát khí đằng đằng nói:
- Tề trưởng lão, Đào trưởng lão, chúng ta cùng tiến lên, tốc chiến tốc thắng!
Đề xuất Voz: Nhà nàng ở cạnh nhà tôi