Chương 466: Khu cước đại hán (2)

Trên tòa bảo tọa, một nam tử đang ngồi. Hắn ngũ đại tam thô, vẻ mặt râu quai nón, cánh tay để trần, chỉ mặc một chiếc quần cộc da thú, chân không, một chân gác lên đệm bảo tọa. Mắt hắn trừng trừng như hạt châu, quan sát các thiếu nữ múa hát. Một tay hắn vẫn đang gãi chân.

Giang Nam nhìn lên, chỉ thấy đại hán này gãi ra một nhúm ghét. Sau đó, hắn thu tay lại, đưa xuống mũi ngửi lấy ngửi để, rồi lập tức đem mớ ghét đó chà lên bảo tọa, lau sạch bóng.

– Đại hán này chính là Thiên Phủ thiếu chủ Tần Phi Ngư?

Giang Nam kinh ngạc, cảm thấy hơi hoang mang. Cái tên Tần Phi Ngư này nghe thật thơ mộng, tình tứ. Hơn nữa, với cái tên như vậy, người ta hẳn phải nghĩ hắn là một thiếu gia phong nhã, đầy bụng kinh luân. Nhưng nào ngờ, Tần Phi Ngư lại có bộ dạng thế này!

– Hắn chính là Tần Phi Ngư?

Không chỉ Giang Nam khiếp sợ, những đệ tử các môn các phái khác tới Nam Hải cũng không khỏi trở nên lặng ngắt. Thiên Phủ vốn luôn thần bí, truyền nhân không nhiều, cũng ít khi xuất hiện trên giang hồ. Vì vậy, chẳng mấy ai từng thấy chân diện mục của Tần Phi Ngư.

– Long Tam thái tử, đã để ngươi chờ lâu!

Tần Phi Ngư đứng dậy, phất tay ra hiệu cho các thiếu nữ lui xuống, rồi bước ra khỏi bảo tọa, tiến về phía Long Tam thái tử. Vừa đi, hắn vừa ngoáy mũi, móc ra một cục gỉ mũi to tướng, sau đó vê thành một viên bi nhỏ rồi búng đi. Hắn ha hả cười nói:

– Tam thái tử, vậy khai chiến thôi? Ngươi muốn lão tử đánh cho đến nỗi ngay cả mẹ ngươi cũng không nhận ra, hay muốn lão tử đánh cho mẹ ngươi cũng không thể nhận biết ngươi là ai?

– Thô bỉ!

Long Tam thái tử hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên trước nay chưa từng thấy kẻ nào hành xử thô lỗ như Tần Phi Ngư. Hắn cười lạnh nói:

– Tần Phi Ngư, ai cao ai thấp, phải đánh một trận mới rõ. Mời!

Hắn vừa động cước bộ, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trên một cây cột của đấu chiến Pháp trường. Tần Phi Ngư cũng bước vào đấu chiến Pháp trường, quan sát xung quanh, rồi đột nhiên hai tay ôm lấy một cây cột đá. Nghe một tiếng “rắc”, hắn vặn gãy cột đá, sống sượng nhổ bật lên!

Lần này, ngay cả cao thủ như Thần Tiềm cũng phải kinh hãi. Đấu chiến Pháp trường là một kiện pháp bảo cực lớn, cấp Động Thiên chi bảo. Trên cột đá khắc đầy trận pháp, đủ sức ngăn chặn và hấp thu chấn động công kích của Thần Thông, pháp bảo lan tỏa. Nơi đây từng trải qua nhiều trận chiến, trong đó không thiếu những cường giả Thần Phủ thất trọng, bát trọng. Thế nhưng, vẫn không thể làm hư hao cột đá của đấu chiến Pháp trường. Thế mà Tần Phi Ngư lại có thể vặn gãy cột đá, có thể thấy thân thể người này mạnh đến mức có phần phi lí!

– So với Tinh Nguyệt Thần Thể của ta, hắn mạnh hơn ta không chỉ gấp mười lần. Trong Thiên Phủ công pháp thật sự lại có sự thần diệu đến thế sao?

Thần Tiềm nheo mắt, vẻ kiêng kỵ nói. Giang Nam cũng nét mặt ngưng trọng. Thân thể Tần Phi Ngư cực mạnh, đúng là một nhân vật lợi hại!

– Nếu ta tu luyện tới Thần Phủ cảnh giới, máu huyết trong cơ thể thay đổi hơn phân nửa, đoán chừng thân thể cũng chỉ đạt đến trình độ như hắn. Thiếu chủ Thiên Phủ này rốt cuộc tu luyện là công pháp gì? Làm sao có thể rèn luyện thân thể đến mức độ này?

– Hừm!

Tần Phi Ngư khẽ hừ một tiếng, tung mình nhảy vọt lên không trung, vung cột đá giáng thẳng xuống Long Tam thái tử!

Một kích kia, cho dù là Long Tam thái tử cũng không dám đón đỡ, vội vàng lắc mình né tránh. Chỉ nghe “ầm” một tiếng vang thật lớn, cây cột đá mà hắn vừa đứng, lập tức bị Tần Phi Ngư sống sượng đập nát!

Cuộc chiến giữa Tần Phi Ngư và Long Tam thái tử ngay lập tức trở nên cực kỳ kịch liệt. Danh tiếng của Long Tam thái tử vốn nổi danh lẫy lừng, xếp hạng thứ hai trên Long Hổ Phong Vân Bảng. Thế nhưng, dưới thế công bạo lực của vị Thiên Phủ thiếu chủ Tần Phi Ngư này, hắn vừa đối mặt đã rơi vào thế hạ phong. Sau vài lần liều mạng chém giết, thế hạ phong vẫn không hề thay đổi!

Thân thể vị Thiên Phủ thiếu chủ này mạnh mẽ đến đáng sợ, chỉ dựa vào lực công kích thân thể đã hoàn toàn áp chế Long Tam thái tử, đánh cho hắn không ngóc đầu lên nổi, không tài nào thở dốc! Cảnh tượng này không chỉ khiến các cường giả trẻ tuổi như Giang Nam biến sắc, cho dù là thế hệ trước, cũng nhìn nhau thất sắc. Chiến lực của Tần Phi Ngư gần như tương đương với một kiện Động Thiên chi bảo, đa số các bậc tiền bối, từ khi sinh ra đến nay, cũng chưa thể đạt tới độ cao này!

– Các ngươi đã nhìn ra chưa?

Giang Nam lòng khẽ động, trầm giọng nói.

– Nhìn ra cái gì?

Đám người Quân Mộng Ưu và Sở Hương Hương vẻ mặt mờ mịt, nghi hoặc hỏi. Thần Tiềm gật đầu nói:

– Ta đã nhìn ra. Tần Phi Ngư mạnh ở thân thể, hắn hoàn toàn không dùng pháp lực. Hơn nữa, trong trận chiến với Long Tam thái tử, từ đầu đến cuối hắn không hề sử dụng bất kỳ loại Thần Thông phi hành nào, chỉ đơn thuần dựa vào sức mạnh cơ thể để đối đầu. Điều này cho thấy...

Hắn đưa ra một phán đoán kinh người, trầm giọng nói:

– Vị Thiên Phủ thiếu chủ này rất có khả năng trong cơ thể không có chút pháp lực nào, do đó không thể phi hành, không thể thi triển Thần Thông, thậm chí ngay cả pháp bảo cũng không thể tế lên!

Phong Mãn Lâu nghi ngờ nói:

– Không có chút pháp lực nào? Chẳng lẽ điều này có nghĩa là, trong quá trình tu luyện, pháp lực, Đạo văn, tất cả đều dung nhập vào thân thể, trở thành một phần của thân thể hắn? Hắn làm được điều đó bằng cách nào?

– Chắc hẳn Thiên Phủ có một môn thân thể kinh điển cực kỳ cường đại.

Giang Nam mắt lóe sáng nói:

– Môn kinh điển này đã giúp nhục thể của hắn đạt tới độ cao chưa từng có, thậm chí có thể đánh nát Động Thiên chi bảo như đấu chiến Pháp trường. Nếu dựa vào sức mạnh đối kháng với hắn, tuyệt đối không phải đối thủ của hắn! Bất quá, việc chỉ chuyên tu thân thể cũng có nhược điểm lớn, bởi vì không có bất kỳ pháp lực nào nên không thể thi triển Thần Thông.

– Thần Thông thiên biến vạn hóa, bao gồm các loại như thần hồn, trận pháp, âm ba, thần thức, pháp lực, phi hành. Trong đó lại có Địa, Thủy, Phong, Hỏa, Lôi, Âm Dương Ngũ Hành, Cửu Cung Bát Quái.

– Muốn vây khốn hắn cũng không khó. Ví dụ như dẫn nước biển vào lấp đầy đấu chiến Pháp trường, sức mạnh của hắn trong nước sẽ suy yếu đáng kể, lực uy hiếp cũng sẽ không còn lớn như thế. Hoặc là dùng các loại Thần Thông như Địa Từ Nguyên Lực, khiến thân thể hắn nặng gấp nghìn lần, vạn lần, Tần Phi Ngư cũng sẽ không thể nhúc nhích.

Phong Mãn Lâu gật đầu, đối với phân tích của Giang Nam rất tâm đắc, nói:

– Đơn thuần lực lượng thân thể, trong nước chỉ có thể phát huy được ba, bốn thành lực lượng đã là không tồi. Đáng tiếc, Long Tam thái tử còn chưa nhìn ra điểm này. Nếu cứ tiếp tục chiến đấu, hắn ắt thua không thể nghi ngờ.

Sau khi được bọn họ chỉ điểm, đám người Quân Mộng Ưu, Thần Thứu Yêu Vương cũng nhìn ra điểm này, lần lượt gật đầu.

Đề xuất Voz: Tóm tắt lịch sử Việt Nam bằng một bài thơ