Điều cốt yếu nhất là, lão hòa thượng này lại dám ra tay với một tiểu bối như Giang Nam! Đường đường là một Chưởng giáo Chí Tôn mà lại ra tay với tiểu bối, Giang Nam chưa từng thấy một kẻ đứng đầu môn phái nào vô liêm sỉ đến thế. Ngay cả Ma Đạo cực ác cũng không làm ra chuyện này!
Giang Nam bi thống nói:– Đại sư đoán không sai, sư tôn ta cùng Ma Thần kia đối kháng một chiêu, hôm nay sinh cơ đã đứt đoạn, e rằng không còn sống được bao lâu. Vãn bối mấy ngày nay lệ tuôn như mưa, nhưng hận mình vô lực xoay chuyển càn khôn, chỉ có thể trơ mắt nhìn sư tôn ngày càng suy yếu. . .
Hành Vân Đại Thiện sư nghe hắn nói vậy, trong lòng càng thêm kiêng kị, lại càng không dám quá phận tới gần, ha ha cười nói:– Lạc thí chủ thương thế nghiêm trọng lắm phải không? Tuy nói lão tăng cùng Lạc thí chủ giữa chúng ta có chút ân oán, nhưng dù sao trời xanh có đức hiếu sinh. Giang thí chủ không ngại mời tôn sư ra ngoài, lão tăng tự nhiên sẽ dốc hết toàn lực cứu giúp tôn sư. Có câu rằng, cứu người một mạng hơn xây bảy tháp Phù Đồ. Lão tăng thân là Chưởng giáo Kim Cương Pháp Thiện Tông, lại cùng thầy trò các ngươi đang đồng hành, há có thể gà nhà bôi mặt đá nhau?
– Đại sư tâm địa Bồ Tát!Giang Nam tán thưởng, lộ ra vẻ khâm phục, chân thành nói:– Bất quá sư tôn ta thương thế quá nặng, sợ rằng không chịu được xóc nảy. Không bằng mời đại sư vào trong chiến xa, khám bệnh và chữa trị cho sư tôn ta, thế nào?
Hành Vân Đại Thiện sư ha ha cười cười, Phật Quang rạng rỡ, như một vị Phật Đà tại thế, nói:– Cô nam quả nữ ở chung một phòng, chẳng phải sẽ làm tổn hại danh dự của Lạc thí chủ sao? Chi bằng Giang thí chủ mời tôn sư ra ngoài thì hơn.
– Đại sư, nhân mạng quan thiên, sao phải câu nệ nhiều lễ nghi phiền phức như vậy?Giang Nam thúc dục Thái Dương chiến xa, hướng Hành Vân Đại Thiện sư chạy tới, khoảng cách tới hắn càng ngày càng gần, cười tủm tỉm nói:– Huống chi Phật môn tứ đại giai không, cái gọi là nam nữ bất quá chỉ là hư danh, đại sư hãy giúp đỡ trước đã.
Hành Vân Đại Thiện sư bất động thanh sắc, Ngũ Phượng xa cũng lặng yên lui về phía sau, thủy chung cùng Thái Dương chiến xa giữ một khoảng cách không xa không gần, ha ha cười nói:– Giang thí chủ, Phật cũng có mẫu thân, đã có mẫu thân thì cũng có phân chia nam nữ, tự nhiên nên tránh hiềm nghi.
Giang Nam thấy hắn cũng không đi, cũng không tiếp cận, thầm kêu một tiếng không ổn trong lòng:– Kéo dài thời gian càng lâu, lão hòa thượng này sẽ càng thêm hoài nghi, đến lúc đó lão ta nhất định sẽ ra tay với ta!
Hành Vân Đại Thiện sư thấy Lạc Hoa Âm vẫn chưa từng lên tiếng, cũng chưa từng lộ diện, trong lòng càng thêm sinh nghi, đột nhiên dừng Ngũ Phượng xa lại, cười nói:– Những ngày này, lão tăng tìm được tàn phiến của một kiện thần minh chi bảo, trong đó còn chất chứa vài phần uy năng, dám thỉnh Lạc thí chủ hỗ trợ xem xét, uy lực của pháp bảo này ra sao.
– Lão hòa thượng này kiềm nén không được, muốn động thủ giết người!Giang Nam trong lòng biết rõ không ổn, Thái Dương chiến xa dừng trên không trung, đột nhiên bị hắn thu vào Tử Phủ mi tâm, chỉ còn lại một đầu Tam Túc Kim Ô. Giang Nam lách mình lên lưng Tam Túc Kim Ô, một tiếng rít vang lên, Tam Túc Kim Ô hai cánh chấn động, hóa thành một đạo cầu vồng, hướng Tiên Thiên Thần Ma Tử Vong Chi Địa, bay thẳng vào bóng tối vô biên kia!
Với thực lực của hắn, không cách nào phát huy tốc độ Thái Dương chiến xa đến cực hạn. Nếu điều khiển chiến xa để đào tẩu, tuyệt đối không thể thoát khỏi Ngũ Phượng xa của Hành Vân. Bởi vậy, Giang Nam tận dụng sở trường, tránh sở đoản, không điều khiển chiến xa, mà chỉ tế ra một đầu Tam Túc Kim Ô, tranh thủ gọn nhẹ ra trận!
– Giang thí chủ, ngươi quả nhiên đang lừa dối lão tăng!Hành Vân Đại Thiện sư cười ha ha, năm đầu Thải Phượng sải cánh, bay theo như gió cuốn điện giật, không khỏi đắc ý nói:– Bất quá lão tăng lại không trách ngươi, ngươi đối với lão tăng thành kiến quá sâu, không biết tâm địa của Phật. Cần biết: rượu thịt trôi qua ruột, Phật tổ lưu trong tâm. Đối với lão tăng mà nói, việc giết vài kẻ cũng là rượu thịt qua ruột, Phật ta tự nhiên vẫn ở trong lòng!
Ngũ Phượng xa tốc độ cực nhanh, chỉ trong mấy hơi thở đã rút ngắn không ít khoảng cách. Hành Vân Đại Thiện sư vung ống tay áo, một bàn tay khô gầy "rắc" một tiếng xuyên thấu hư không. Khoảnh khắc sau, bàn tay này đã chụp xuống đỉnh đầu Giang Nam. Phật thủ kim quang chói lọi, đại phóng hào quang, khí tức tỏa ra đã định Giang Nam giữa không trung!
– Giang thí chủ, hãy ở lại!
Thân hình Giang Nam chấn động, không gian đột nhiên nổ vang, y phá vỡ không gian, thân hiện Thiên Dực. Vô số cánh chim rậm rạp chằng chịt hiện ra, từng thớ huyết nhục nhúc nhích, từ hư hóa biến thành thực chất. Thiên Dực chấn động, hiểm lại càng hiểm thoát khỏi Phật thủ này, hướng thẳng vào bóng tối vô tận mà bay đi!
Bất quá, tuy hắn đào thoát trong khoảnh khắc mấu chốt, nhưng Tam Túc Kim Ô lại không kịp thu hồi. Hành Vân Đại Thiện sư thò tay tóm lấy Tam Túc Kim Ô, khẽ kêu một tiếng, trên mặt thoáng lộ vẻ kinh ngạc. Giang Nam có thể phá vỡ khí tức áp bách từ một chưởng này của lão, thoát chạy ra ngoài, thật sự có chút vượt quá dự liệu của lão. Cần biết rằng, lần đầu tiên trước đó, lão cách xa mấy vạn dặm, một chưởng đã định trụ Giang Nam cùng Thiên Dực Thần Châu, khiến Giang Nam không có nửa phần sức phản kháng. Mới trải qua bao lâu, Giang Nam rõ ràng đã có thể phá vỡ khí tức áp bách của lão?
– Chẳng trách có thể giết đệ tử Pháp Thiên của ta, tên tiểu bối này thực lực hôm nay có thể sánh ngang với một số cường giả thế hệ trước, nhục thân lại càng cường đại bất thường!
Giang Nam đột nhiên thi triển Thiên Dực Ma Thần đại thần thông trong khoảnh khắc mấu chốt, khác với bình thường một chút. Bình thường, môn thần thông này của hắn do pháp lực và đạo vân biến ảo thành, nhưng hiện tại lại là huyết nhục chân chính, mỗi một chiếc lông vũ đều là thực chất, tốc độ tự nhiên tăng lên một bậc! Thiên Dực của hắn, bên trong mỗi cánh đều có cốt cách và mạch máu. Một sợi cốt cách thô to, một mảnh gân mạch dài hẹp, mạnh mẽ hữu lực, cơ bắp co rút rồi bành trướng, kéo cốt cách chuyển động, như một cỗ máy vô cùng tinh vi. Huyết mạch như những con Đại Giang đổ dồn, phát ra tiếng nổ ầm ầm, đẩy tốc độ của hắn lên đến cực hạn.
Thiên Dực Thần Châu cùng Tam Túc Kim Ô đều là pháp bảo, là ngoại vật. Tốc độ tuy nhanh, nhưng so với nhục thân của mình, tốc độ vẫn chậm hơn một bậc. Nhất là Tam Túc Kim Ô, đã bị Lạc Hoa Âm luyện thành Thiên Cung chi bảo, nhưng bằng vào tu vi của Giang Nam hôm nay, vẫn không cách nào phát huy uy lực pháp bảo này đến cực hạn. Dùng tu vi Đạo Đài cảnh của hắn để phát huy tốc độ, so với nhục thân của hắn còn kém hơn một chút!