Chương 73: Hoàng Đế Băng Hà. (1)

- Tiểu tử, vì sao vừa rồi ngươi không ra tay cứu con của ngươi? Hổ dữ cũng không ăn thịt con, ngươi vậy mà trơ mắt nhìn con mình bị bắn chết, lại còn thờ ơ. Cái gì cẩu hoàng đế, heo chó không bằng, làm hại lão tử không thể giết cho thống khoái!

Sắc mặt Cảnh Đức hoàng đế âm trầm đến đáng sợ, đột nhiên một ngụm máu tươi phun ra, vẫn đứng đó không nói, để khỏi chọc giận đầu Yêu Vương này:

- Cao thủ thế hệ trước của Kiến Vũ quốc đều chết ở bên trong hỏa sơn. Nếu trẫm cũng gặp bất hạnh, trong triều không người, quần hùng tạo phản, giang sơn của trẫm thế tất khó giữ được...

Về phần bọn người Nhạc Thế Đình, sớm đã ngây người như phỗng.

- Nhị hoàng tử cứ vậy bị bắn chết rồi ư?

Một vị lão giả của Dược Vương phủ lẩm bẩm nói, tựa hồ còn chưa chấp nhận sự thật này. Không nói đến thân phận tôn quý của Nhị hoàng tử Tô Triệt, chỉ cần hắn là một vị Nội Cương đỉnh phong cường giả, tu luyện Hoàng thất tuyệt học Chân Hoàng Thắng Long Quyết, Chân Cương hộ thể, phòng ngự cực mạnh, dù là Ngoại Cương cường giả cũng chưa chắc đã công phá được phòng ngự của hắn.

Chân Hoàng Thắng Long Quyết là tuyệt học do Thánh Tổ hoàng đế, vị khai quốc hoàng đế Kiến Vũ quốc, sáng chế. Môn tâm pháp này đã trải qua kiểm nghiệm trong những năm loạn lạc đầy biến cố, nếu không Thánh Tổ hoàng đế cũng không thể trấn áp quần hùng, leo lên bảo tọa hoàng đế.

Mà Giang Nam bất quá là Hỗn Nguyên cảnh, vậy mà lại có thể một mũi tên bắn chết Tô Triệt, thật sự vượt ngoài dự liệu của bọn họ. Hắn không biết, mấy ngày nay Giang Nam đại chiến với Tô Hoảng, dù vẫn là Hỗn Nguyên cảnh, nhưng thực lực đã đại tăng, đơn thuần lực lượng đã đạt tới tám Tượng chi lực. Dù không dùng Nhạn Minh Cung, tay không tấc sắt, Giang Nam cũng có thể đánh chết Tô Triệt.

Càng làm người ta sợ hãi hơn là đầu Ngốc Ưng của Giang Nam, dĩ nhiên đã tu thành Thần Thông cường giả, hoàn toàn có thể nói là tồn tại không kém hơn Cảnh Đức hoàng đế và Tiêu Hủy. Sau khi Cảnh Đức hoàng đế bị thương, thậm chí ngay cả động đậy cũng không dám, trơ mắt nhìn ái tử của mình bị Giang Nam một mũi tên bắn chết.

- Giang công tử ở Dược Vương phủ ta lâu như vậy, đây là lần đầu hiển lộ lá bài tẩy của mình!

Nhạc Thế Đình thầm nghĩ trong lòng:

- Hắn từng nói hắn là Trung Thổ di dân, chẳng lẽ hắn là đệ tử đại phái nào đó của Trung Thổ, nếu không tại sao có Thần Thông cấp đại yêu cam nguyện làm tọa kỵ của hắn, nghe hắn sai sử? Ta nguyên bản thấy hắn sở tác sở vi, còn cảm thấy có chút hung hăng càn quấy, hiện tại xem ra, thật sự là hắn có vốn để hung hăng càn quấy.

Vô luận Giang Nam hay Cảnh Đức hoàng đế, Nhạc Thế Đình đều không muốn đắc tội, dứt khoát đứng ngoài quan sát, không nhúng tay.

Cảnh Đức hoàng đế liếc nhìn Giang Nam thật sâu, xóa đi vết máu ở khóe miệng, đột nhiên thi triển một môn Vũ Hóa Công, vỗ cánh bay đi.

Nhạc Thế Đình thở dài một tiếng, không giữ lại, thấp giọng nói:

- Lần này Thánh thượng đi, chỉ sợ chưa hẳn có thể còn sống trở lại hoàng cung, xem ra Kiến Vũ quốc, thật sự muốn biến loạn rồi...

Bên cạnh hắn, một vị lão giả trong lòng cả kinh, thất thanh nói:

- Chẳng lẽ thương thế của Thánh thượng quá nặng, tùy thời có khả năng mất mạng?

Nhạc Thế Đình lắc đầu:

- Thương thế của hắn quả thật cực nặng, nhưng cũng không đến mức mất mạng trên đường. Bất quá thực lực Thánh thượng hôm nay còn thừa không bao nhiêu, ba vị hoàng thúc của Hoàng thất lại chết ở trong hỏa sơn, lực lượng Hoàng thất suy yếu tới cực điểm, khó có thể chấn nhiếp quần hùng. Vừa rồi Tề vương chạy thoát ra ngoài, Tề vương phủ còn có Thần Luân cường giả tọa trấn, thậm chí nói không chừng còn có Thần Thông cường giả. Hơn nữa còn có mấy vị Thần Luân cường giả không tiến vào núi lửa, bọn hắn đạt được tin tức Thánh thượng trọng thương, nhất định sẽ nửa đường kiếp sát!

- Thánh thượng sao không ở lại Dược Vương thành của ta?

Một vị Thần Luân cường giả cấp thúc tổ nhịn không được hỏi.

Nhạc Thế Đình lắc đầu, thở dài nói:

- Thánh thượng không tin ta, sợ ta là người đầu tiên ra tay với hắn. Bất quá, điều này cũng trách không được Thánh thượng, kia dù sao cũng là ngôi vị hoàng đế mà...

Mấy lão quái vật Dược Vương phủ lâm vào trầm mặc, liếc nhau, muốn nói lại thôi. Ngôi vị hoàng đế cùng lực hấp dẫn thống trị thiên hạ đối với bọn họ mà nói, cũng là một loại hấp dẫn không cách nào kháng cự.

Nhạc Thế Đình trầm mặc một lát, chắp hai tay sau lưng, buồn bã nói:

- Thánh thượng hiểu lầm ta rồi, ta thân là thần tử, làm sao lại hạ độc thủ với hắn như vậy? Bất quá ngôi vị hoàng đế rơi vào tay người khác, không bằng rơi vào tay Dược Vương phủ ta...

Mấy vị lão giả kia mắt không khỏi sáng lên, Nhạc Thế Đình mỉm cười nói:

- Trung Hạo thúc phụ, ngươi không làm quan trong triều đình, không phải thần tử của Thánh thượng, ngược lại không ở hàng ngũ này. Ngươi liền đi tiễn đưa Thánh thượng một đoạn đường đi!

Nhạc Trung Hạo chính là Thần Thông cường giả duy nhất của Dược Vương phủ, nghe vậy tinh thần chấn động, biết rõ Nhạc Thế Đình cũng đã động lòng tranh hùng thiên hạ, lúc này cười một tiếng dài, lách mình mà đi.

Giang Nam thoáng nhìn Nhạc Trung Hạo phi thân mà đi, trong lòng chấn động:

- Thế gia đại phiệt đều là thế hệ dã tâm bừng bừng, Nhạc Thế Đình cũng không ngoại lệ. Vị Thần Thông cường giả Dược Vương phủ này vừa đi, thế tất là vì muốn lấy mạng của Cảnh Đức hoàng đế!

Ấn tượng của Nhạc Thế Đình trong lòng hắn vốn không tệ, bất quá hiện tại Giang Nam mới ý thức được, cách nhìn của mình đối với Nhạc Thế Đình có chút một bên tình nguyện rồi. Nhạc Thế Đình thân là Dược Vương phủ Chi Chủ, tự nhiên không phải là một lão tiên sinh hiền lành, hắn có thể leo lên bảo tọa Dược Vương, tự nhiên sát phạt quyết đoán, trong lồng ngực đều có một phen nhiệt huyết, chính là nhân vật kiêu hùng!

Cảnh Đức hoàng đế mà chết, Kiến Vũ quốc thế tất đại loạn, đến lúc đó lại là một hồi quần hùng tranh phách!

- Bất quá cái kia đã không còn liên quan gì đến ta.

Giang Nam lặng lẽ thầm nghĩ:

- Tỷ tỷ đánh lui cường địch, chẳng mấy chốc liền có thể luyện thành linh đan đi? Ta cũng thừa dịp khoảng thời gian này, tu luyện một chút, xem xem có thể tu thành Hỗn Nguyên đỉnh phong, trùng kích Nội Cương cảnh hay không!

Tinh thần ý niệm của hắn đột nhiên tách ra, như một cột trụ chống trời xông thẳng lên không, trong chớp mắt liền kéo dài đến độ cao mười dặm, đột phá tầng cương phong, rơi vào trên tầng mây, tiếp dẫn Thái Dương nguyên khí trên không trung, cuồn cuộn mà xuống, rót vào bên trong mi tâm của hắn, lại từ mi tâm chảy vào toàn thân, cuối cùng dũng mãnh vào Ma Chung trong đan điền.

Ma Chung kia lập tức kịch liệt chấn động, đương đương chấn nổ, khiến chân khí toàn thân hắn đều bị chấn vỡ, thậm chí ngay cả xương cốt và màng xương của hắn cũng bị chấn đến ẩn ẩn xuất hiện từng vết rạn!

Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Thú Mê Thành (Dịch)
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN