Chương 75: Ly biệt (1)
Quan trọng nhất là, ta không muốn làm một tiểu đệ cần ngươi chiếu cố nữa, ta muốn trở thành một nam tử hán đội trời đạp đất! Ta muốn bằng cố gắng của mình, một lần nữa đứng bên cạnh ngươi, cho ngươi dựa vào, vì ngươi che gió che mưa! – Tử Xuyên trưởng thành.
Giang Tuyết cười nói.
Giang Nam nở nụ cười, mắt chợt cay xè, phảng phất Thủy Nguyên Lực của U Minh Thần Thủy trong mi tâm vô thức bốc lên, cuộn trào trong hốc mắt, làm mắt hắn long lanh, cười nói:– Tỷ, ta tiễn ngươi.
Hai người sóng vai mà đi, Giang Nam thỉnh thoảng vụng trộm dò xét nữ tử bên cạnh, chỉ cảm thấy những trải nghiệm vừa qua giống như một giấc mộng.
Ngày đó, hắn tiêu hết tất cả tích súc, từ tay thợ săn cứu một Bạch Hồ với bộ lông cháy xém.Ngày đó, Bạch Hồ này vụng trộm hút đi bốn thành dương khí của hắn.Ngày đó, Bạch Hồ hóa thành Giang Tuyết, truyền thụ võ học cho hắn, những lời nàng nói như thể hồ quán đính, giúp hắn khai thông, giác ngộ, tìm thấy mục tiêu cuộc đời.Ngày đó, Giang Tuyết nấu cơm cho hắn ăn, trêu chọc rằng mình là thê tử xuất giá của hắn.Ngày đó, nàng tắm gội bên bờ sông, hắn bị Bạo Viên đuổi giết.Ngày đó, nàng mượn đi tám phần dương khí của hắn, còn bị Thiết Trụ cười nhạo nói hắn túng dục quá độ. . . . . .
Mỗi lời chỉ điểm, mỗi giọng nói, nụ cười, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười của nàng đều khắc sâu vào đáy lòng Giang Nam. Hắn vốn chỉ là một nô bộc của Tề vương phủ, sống đần độn u mê. Mặc dù có chút khôn vặt, lén học võ nghệ, nhưng nếu không có ngoài ý muốn, thành tựu cả đời hắn cũng chỉ là một quản sự trong Tề vương phủ. Nhưng từ khi gặp Giang Tuyết, quỹ đạo nhân sinh của hắn từ đó thay đổi. Cuộc sống trước kia của hắn dường như chỉ có hai màu đen trắng, nhưng sự xuất hiện của Giang Tuyết đã khiến thế giới của hắn ngập tràn vô vàn sắc thái.
Thế nhưng, tỷ tỷ vẫn muốn rời đi. Giao Long há chịu bầu bạn với cá trong chậu? Hắn và nàng căn bản không phải người một thế giới, một người cao cư ngoài Chư Thiên vạn giới, một người ở trong trần thế giãy giụa cầu sinh. Khoảnh khắc hắn và tỷ tỷ đứng cạnh nhau, chỉ như tiên tử cao cư Thiên Ngoại thoáng chốc hạ phàm mà thôi.
– Tỷ tỷ, chúng ta còn có thể gặp lại không?
Giang Nam tiễn nàng ra khỏi thành, đi trong rừng Lạc Hà sơn, cành khô lá úa dưới chân vang sào sạt, thiếu niên ngẩng đầu hỏi, trong đôi mắt tràn đầy chờ mong. Thiên địa rộng lớn, thế giới càng lớn lao, Thiên Ngoại có thiên, Địa ngoại có địa, Chư Thiên vạn giới bao la vô ngần như thế, muốn gặp lại một người thật sự quá khó. Hắn thật sự rất sợ lần chia ly này với tỷ tỷ sẽ là vĩnh biệt.
Giang Tuyết nhìn hắn, trong lòng như có dây cung khẽ rung động, ôn nhu cười nói:– Chư Thiên dù lớn, vạn giới dù nhiều, nhưng chỉ cần ngươi tu luyện đến một cảnh giới nhất định, sẽ nhận ra người quen biết ngày càng ít đi. Người có thể bầu bạn cùng ngươi vĩnh viễn chỉ có thể là những ai có thực lực tương đương. Đợi đến khi tu vi cảnh giới của ngươi đuổi kịp ta, chúng ta tự nhiên sẽ gặp gỡ lần nữa.
Lời của nàng cũng không khó hiểu. Chẳng hạn, khi Giang Nam còn ở trong Giang gia, những người bầu bạn với hắn đều là thư hương môn đệ, cùng nhau đàm thơ làm phú. Đợi đến lúc hắn trốn Tề vương phủ làm nô, người hắn tiếp xúc cũng là nô bộc. Nhưng mà đợi đến lúc hắn trở thành võ đạo cao thủ, người hắn tiếp xúc lại là võ đạo cao thủ. Nếu hắn có thể tu luyện đến trình độ sóng vai cùng Giang Tuyết, tự nhiên tỷ đệ hai người sẽ gặp nhau lần nữa.
Trong lòng Giang Nam không khỏi sinh ra một tia hi vọng, biết đâu một ngày nào đó trong tương lai, mình có thể đứng cạnh tỷ tỷ, không còn là tiểu đệ cần nàng bảo hộ, mà là một nam nhân đội trời đạp đất!
– Đệ đệ, không cần tiễn.
Giang Tuyết nhẹ nhàng cất bước, một sải chân vút lên không trung. Ngàn dặm sông núi dưới chân nàng dường như chỉ vỏn vẹn gang tấc. Nàng từng bước tiến đi, càng lúc càng bay cao.
Vút! Cương khí trong thể nội Giang Nam cuồn cuộn, đột nhiên thoát ly thân thể, hóa thành đôi cánh chân khí. "Rầm" một tiếng, đôi cánh mở ra, phá vỡ âm chướng trong chớp mắt, nhanh như điện xẹt đuổi theo Giang Tuyết. Giang Tuyết một bước ngàn dặm, dù tốc độ của hắn đạt đến cực hạn, giai nhân vẫn cứ xa dần. Giang Nam điên cuồng vỗ cánh, trong chớp mắt đã xông lên tầng cương phong giữa không trung. Cương phong gào thét cuộn trào, như vô số lưỡi dao sắc bén điên cuồng cắt xé quanh thân và cánh chim của hắn, gắt gao áp chế hắn dưới tầng cương phong!
– Thần Thứu Yêu Vương, giúp ta một tay!
Giang Nam gầm lên, một đầu Cự Ưng giương cánh bay tới, cõng hắn trên lưng, hét giận dữ một tiếng, đôi cánh mở ra, phá vỡ tầng cương phong, lao lên không trung, cấp tốc đuổi theo Giang Tuyết!
Tốc độ của Thần Thứu Yêu Vương cực nhanh, vượt xa Giang Nam, nhưng so với Giang Tuyết nhàn nhã dạo chơi, tốc độ của hắn vẫn là quá chậm. Thần Thứu Yêu Vương vỗ cánh bay ra mấy ngàn dặm, ở độ cao này, đã tiếp cận biên giới tầng khí quyển. Yêu Vương kia chợt kêu lên:– Chúa công, bay cao hơn nữa chính là ngoại không gian rồi! Thế giới chúng ta đang ở bị Địa Cực Nguyên Từ dày đặc bao phủ, với thực lực của ta, vẫn chưa thể phá vỡ cực nguyên từ đó!
– Tỷ tỷ. . .
Giang Nam ngẩng đầu nhìn nơi nàng biến mất, thẫn thờ suy tư. Đã qua thật lâu, hắn đột nhiên nói:– Yêu Vương, chúng ta trở về đi.
Thần Thứu Yêu Vương lên tiếng đồng ý, hai cánh vừa thu lại, phi tốc lao xuống, không lâu sau liền đáp xuống Dược Vương thành.
Vài ngày sau, Giang Nam vẫn không tu luyện, mà ngồi trên nóc nhà, ngẩng đầu nhìn chân trời, thẫn thờ suy tư. Bóng dáng Giang Tuyết lúc nào cũng quanh quẩn trong tâm trí hắn, cho dù muốn tu luyện, hắn cũng không sao tĩnh tâm được. Thần Thứu Yêu Vương thấy hắn trầm tư, thật sự nhịn không được, thấp giọng hỏi:– Chúa công, đại chúa công chẳng lẽ là Thiên Thần hạ phàm sao, tốc độ tu luyện của người cũng quá nhanh đi. Nếu như ngài cứ tiếp tục như vậy, chênh lệch cảnh giới giữa ngài và đại chúa công chỉ biết càng lúc càng lớn, cả đời đều không có khả năng gặp lại. . .
Sắc mặt Giang Nam trầm xuống, quát lớn:– Câm miệng!
Sắc mặt Thần Thứu Yêu Vương biến hóa, trong lòng giận tím mặt: "Tên tiểu tử thối này, nếu không phải trong cơ thể lão tử còn có phong ấn, đã sớm ăn thịt ngươi rồi! Lão tử đành nhẫn nại thêm ba năm vậy..."
– Thần Thứu Yêu Vương, thực xin lỗi. . .
Trong lòng Thần Thứu Yêu Vương đang nảy sinh ác độc, chợt nghe Giang Nam nói vậy, không khỏi giật mình. Giang Nam khẽ thở dài một tiếng, từ nóc nhà đứng dậy, cúi đầu bái hắn một cái, chân thành nói:– Ta vừa rồi tâm tình không tốt, không nên phát giận với ngươi. Ngươi nói đúng, ta biết sai rồi.
Đề xuất Linh Dị: [Dịch] Cửu Long Kéo Quan