Chương 78: Tiến về Trung Thổ (2)
Cuộc giao chiến của các Thiên Thần tuy đã qua mấy năm, nhưng đến nay dư âm vẫn còn vang vọng, khiến nơi đây sớm đã trở thành chốn không còn thích hợp cho nhân loại cư ngụ. Giang Nam dạo bước, tâm thần kích động. Ngày trước, hắn chật vật lắm mới trốn thoát khỏi nơi này, còn hôm nay, hắn đã là Nội Cương cường giả, không còn là gã thư sinh tiều tụy phải nấp mình trong đống thi thể để giữ lấy mạng sống!
Giang Nam bước thẳng về phía trước, nội tâm bùi ngùi không dứt. Sinh mạng phàm nhân trước mặt những Thiên Thần cao cao tại thượng kia, quả thật chỉ như con sâu cái kiến. Thiên Thần giao chiến, lẽ nào chưa từng bận tâm đến sinh mạng phàm nhân?
– Trời vô đạo, trời đáng giết!
Hắn đột nhiên thốt ra những lời này, khiến Thần Thứu Yêu Vương trên vai không khỏi rùng mình mấy cái, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên trời, e sợ vị Thiên Thần nào đó nghe được câu đại nghịch bất đạo như vậy sẽ đột nhiên giáng một đạo Thiên Lôi đánh chết Giang Nam cùng mình. "Tổ tông chưa đủ pháp, Thiên Đạo chưa đủ sợ" – đó là khúc dạo đầu của Ma Ngục Huyền Thai Kinh. Giang Nam tu luyện môn tâm pháp này, trong lòng đối với thiên đạo cũng chẳng hề úy kỵ, bởi vậy mới dám thốt ra lời ấy.
Đột nhiên, yêu khí cuồn cuộn kéo đến, tựa như một mảng mây đen, trong chớp mắt liền vượt qua vài dặm, lao thẳng tới Giang Nam. Cỗ yêu khí này cực kỳ nặng nề, thậm chí còn hơn cả yêu khí mà Thông Linh Di Viên phát ra, hiển nhiên đã nuốt vô số người, tích lũy không biết bao nhiêu oan hồn oán niệm, hẳn là một đầu yêu ma cực kỳ cường đại. Phát hiện Giang Nam, nó liền muốn lao tới ăn thịt người!
Rống! Một tiếng rống lớn vang lên, xua tan yêu khí. Chỉ thấy một yêu vật đầu cao mấy trượng, hai chân đứng thẳng, sừng sững như một vách tường trước mặt Giang Nam, thân hình cơ bắp cuồn cuộn, cường tráng vô cùng.
Con yêu thú này chính là một đầu hắc ngưu, thân thể đã bắt đầu lột xác, đã luyện hóa được hoành cốt trong cổ họng, có thể mở miệng nói chuyện, sắp tu luyện đến cảnh giới hóa hình, cực kỳ cường đại. Nó nhe răng cười liên tục, một trảo chộp về phía Giang Nam:
– Đã lâu lắm không thấy nhân loại, trước hết bắt ngươi nếm thử!
Nó sắp hóa hình, tương đương với Ngoại Cương cường giả, lại là ngưu yêu, lực lớn vô cùng, thực lực cường hoành đến cực điểm. Không khí quanh nó bị cuốn theo, tựa như đang nhấc lên một trận cuồng phong!
– Tìm đường chết!
Giang Nam hừ lạnh một tiếng, cũng vươn tay chộp tới. *Bành* một tiếng vang thật lớn, một người một yêu va chạm vào nhau. Tay Giang Nam liền hướng ngưu yêu oanh tới, đầu ngưu yêu này không khỏi cười to, cũng tung ra một quyền, nhe răng cười nói:
– Tiểu tử, ngươi muốn cùng Ngưu Đại gia so đấu khí lực sao?
*Đông!* Hai nắm đấm, một lớn một nhỏ, chạm vào nhau. Đại Địa không thể chịu nổi lực lượng truyền xuống từ chân bọn chúng, vậy mà *Xoẹt* một tiếng nứt ra một vết rách dài hơn mười trượng. Ngưu yêu kêu rên một tiếng, chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng không thể tưởng tượng nổi truyền đến, cánh tay đau nhức mỏi rời. Con mắt nó lập tức sáng lên:
– Tiểu tử, lực lượng của ngươi ngược lại không tệ!
Nó lại tung ra một quyền, Giang Nam đối với quyền này của nó như chẳng hề nhìn thấy, cũng tung một quyền đáp trả, hung hăng oanh vào người ngưu yêu. Cùng lúc đó, nắm đấm của ngưu yêu cũng oanh tới, giáng thẳng vào người Giang Nam, phát ra *Đương* một tiếng vang thật lớn, tựa như đánh vào chuông đồng.
Ngưu yêu bị đau, kêu lên:
– Tiểu tử, ngươi định cùng Ngưu Đại gia liều phòng ngự sao? Ta da dày thịt béo, kẻ chết chắc chắn là ngươi!
Giang Nam làm ngơ, một quyền nối tiếp một quyền oanh tới, cứ như muốn đem những gì mình phải chịu đựng lúc chạy trốn, tất cả đều phát tiết qua nắm đấm.
Đầu ngưu yêu này cũng không cam chịu yếu thế, một quyền nối tiếp một quyền tung ra. Nhưng không lâu sau, nó liền có chút không chịu đựng nổi, bị Giang Nam đánh cho thổ huyết, kêu lên:
– Đừng đánh, ngươi mau dừng tay!
Giang Nam cũng bị nó đánh cho khóe miệng rỉ máu, nhưng vẫn như cũ vung quyền đánh tới. Đầu ngưu yêu này giận dữ, cúi đầu dùng sừng trâu húc về phía Giang Nam, liều mạng tấn công.
*Đ-A-N-G!* Nó húc vào đầu Giang Nam, thanh âm rung trời. Giang Nam vẫn như trước vung nắm đấm lên, phảng phất đã nhận định một chân lý, đó chính là đánh chết nó.
Không lâu sau, ngưu yêu rốt cục bị hắn sống sượng đánh chết. Giang Nam cũng bị húc cho đầu rơi máu chảy, nhưng vẫn như cũ liều mạng đánh thi thể ngưu yêu, cho đến khi đánh nó thành bùn nhão, lúc này mới dừng tay. Hắn ngồi dưới đất, thở hổn hển, hậm hực khí trong lòng đã được phát tiết không còn, lúc này mới cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, hung ác nói:
– Năm đó các ngươi truy sát ta, ăn đồng bạn của ta, ăn người nhà của ta. Hôm nay ta sẽ đánh chết ngươi, đánh nát ngươi! Trước hết đánh chết các ngươi, rồi sau đó sẽ đi đánh chết Thiên Thần!
Mấy ngày sau, Giang Nam xuất hiện giữa một mảnh phế tích. Nơi đây từng là Giang phủ, nơi hắn sinh ra, có tuổi thơ khoái hoạt, có cha mẹ, huynh đệ tỷ muội bầu bạn, đọc sách biết chữ. Mà hôm nay, tất cả đều tan vỡ, chỉ còn lại đổ nát hoang tàn, Giang gia to lớn chỉ còn lại một mình hắn.
Giang Nam tưởng nhớ thật lâu, đang định quay người rời đi, đột nhiên nhìn thấy bên cạnh Giang phủ có một mảnh nghĩa địa, từng tòa mộ bia mọc lên san sát như rừng. Nội tâm hắn run lên, vội vàng bước tới.
– Mộ hợp táng của Tiên khảo Giang Công và Tiên tỉ Giang Trần thị, do bất hiếu nữ Giang Lâm lập.– Mộ của Huynh trưởng Giang Thần…– Mộ của Nhị huynh Giang Thiên…– Mộ của Tứ huynh Giang Nam……– Đây là Lâm nhi muội muội lập bia…
Thân hình Giang Nam run rẩy, trong đầu không khỏi hiện lên bóng dáng một tiểu nha đầu tóc vàng, luôn theo sau mình, giọng nói trẻ thơ gọi "Tứ ca ca". Giang gia huynh muội năm người, bốn nam hài. Giang Nam xếp thứ tư. Cha mẹ vẫn luôn mong có một nữ hài, nên khi Giang Lâm ra đời, cả Giang phủ trên dưới đều vui mừng, đối với nàng rất mực yêu thương. Giang Nam và Giang Lâm tuổi tác không chênh lệch nhiều, bởi vậy nàng rất ỷ lại vào Giang Nam.
Hắn ngây người thật lâu, đột nhiên không nhịn được cười ha hả, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt, lẩm bẩm nói:
– Tiểu muội còn sống, còn sống… Ta vẫn còn thân nhân trên đời!
Hắn vốn cho rằng Giang gia chỉ còn lại một mình hắn. Giờ phút này đột nhiên nhìn thấy những tấm mộ bia này, phát hiện Giang gia vẫn còn một người ở lại nhân thế, không khỏi mừng rỡ như điên. Lần đầu tiên hắn cảm thấy dù Giang Tuyết tỷ tỷ đã rời đi, mình cũng không còn cô đơn nữa.
– Tiểu muội, trước kia Tứ ca vô năng, không thể bảo vệ muội. Nhưng lần này, ta thề, không ai có thể làm tổn thương muội!
Ánh mắt Giang Nam đảo qua những tấm mộ bia này, khóe mắt khẽ run lên:
– Những mộ bia này chắc hẳn vừa lập không quá vài ngày. Tiểu muội nhất định là vừa rời đi không bao lâu! Nàng một nữ tử, là đã sống sót bằng cách nào?
Đề xuất Võng Hiệp: Võng Du Tử Vong Võ Hiệp