Chương 87: Huyền Thiên Thánh Tông (2)

Giang Nam quyết đoán tận dụng khoảng thời gian này để tiếp tục dùng U Minh Thần Thủy và Đâu Suất Thần Hỏa rèn luyện thân thể. Hắn đã có thể vận dụng thần thủy, thần hỏa tầng thứ hai, khiến cường độ thân thể tăng trưởng cực kỳ nhanh chóng. Chỉ sau một ngày, lực lượng của hắn đã tăng lên tới một Long sáu Tượng.

Tuy nhiên, rất nhanh hắn liền phát hiện, khi tạp chất có thể bài xuất trong cơ thể ngày càng ít đi, lực lượng của hắn tăng tiến cũng ngày càng chậm lại. Điều này khác biệt rất lớn so với lúc trước dùng thần hỏa thần thủy tầng thứ nhất rèn luyện. Tu luyện đến bước này, đừng nói tăng lên một Tượng chi lực, dù là tăng lên một Hổ chi lực cũng phải tốn nhiều công sức hơn. Giang Nam lờ mờ cảm giác được, mình e rằng đã đạt đến cực hạn của thân thể, gặp phải một bình cảnh chưa từng có. Tình huống này, Giang Tuyết lại chưa từng đề cập qua, Giang Nam cũng không biết phải làm sao.

Đột nhiên Giang Nam nhớ ra bên cạnh còn có một vị đại cao thủ cấp bậc Thần Thông, vội vàng nói: "Thần Thứu Yêu Vương, ta tu luyện đến một Long sáu Tượng chi lực, vì sao ta cảm thấy lực lượng trong cơ thể tăng trưởng ngày càng chậm, thậm chí so với lúc ta ở Luyện Khí còn chậm hơn?"

Đầu của Thần Thứu Yêu Vương vẫn luôn vùi vào cánh. Nghe vậy, nó liền rụt đầu ra, ánh mắt ngây dại. Qua nửa ngày, tròng mắt nó mới khẽ động đậy, rồi buồn bã ỉu xìu nói: "Đừng để ý tới ta, ta bị đả kích rồi, không còn mặt mũi gặp ai. Hãy để ta yên lặng trốn ở góc phòng làm một con chim tự gặm nhấm vết thương..."

Giang Nam không khỏi câm nín. Con ngốc điểu trên vai như cha mẹ chết, vẻ mặt ủ rũ, khóc tang, hẳn là bị Dã Cẩu đạo nhân đánh bại, lòng tự trọng bị tổn thương rồi.

"Con Chó Điên kia mới chỉ là Thần Thông tam trọng, mà lão tử lại là Thần Thông ngũ trọng, rõ ràng còn bị hắn đánh cho không thể hoàn thủ, mất hết uy phong..." Thần Thứu Yêu Vương suy nghĩ đến xuất thần, lẩm bẩm nói.

Giang Nam cười nói: "Yêu Vương, Dã Cẩu đạo nhân tu luyện chính là tâm pháp Thần Thông cấp của Huyền Thiên Thánh tông. Ngươi không phải đối thủ của hắn, cũng là hợp tình hợp lý, dù sao tâm pháp của ngươi đều là tâm pháp cấp thấp được chắp vá. Nếu như ngươi cũng có được tâm pháp ngang cấp, muốn đánh bại hắn chẳng phải dễ dàng sao?"

Con mắt Thần Thứu Yêu Vương sáng ngời, lập tức lại ảm đạm: "Tâm pháp Thần Thông hiếm có dường nào, ta e rằng đời này không có trông mong báo thù được rồi..."

Giang Nam cười ha ha: "Yêu Vương, ngươi thật hồ đồ! Ta hôm nay sắp bái nhập Huyền Thiên Thánh tông, trong Thánh tông có tâm pháp gì mà không có? Đợi khi đến Huyền Thiên Thánh tông, ta liền đi hối đoái cho ngươi một môn tâm pháp tương xứng, để ngươi báo thù rửa hận!"

Thần Thứu Yêu Vương đại hỷ, trong lòng không khỏi sinh ra một nỗi cảm kích đối với Giang Nam, thầm nghĩ: "Đi theo chúa công như vậy cũng xem như tốt, ít nhất đãi ngộ sẽ không tệ rồi."

"Chúa công, một Long mười Tượng chi lực đã đạt tới cực hạn mà nhân thể có thể thừa nhận. Chỉ có tu luyện đến Thần Thông cảnh, mới có thể đột phá cực hạn này, nhờ Thần Thông tẩm bổ thân thể, đạt được lực lượng mạnh hơn. Không tu thành Thần Thông, liền không thể đột phá cực hạn này. Yêu tộc ta trời sinh cường hoành, ngược lại không thuộc trong số này. Có những đại yêu trời sinh cường hoành, vừa ra đời liền sở hữu lực lượng di sơn đảo hải." Thần Thứu Yêu Vương dẹp bỏ vẻ suy sụp, nói: "Chúa công, lực lượng của ngươi đã tiếp cận cực hạn của nhân thể. Bị kẹt ở bước này, tiến cảnh chậm chạp, cũng là hợp tình hợp lý."

"Thì ra là thế." Giang Nam nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: "Có thể đột phá cực hạn này không?"

Thần Thứu Yương Vương lắc đầu nói: "Truyền thuyết Thượng Cổ có cường giả, có tâm pháp tu luyện có thể đột phá cực hạn của nhân thể ngay trước cảnh giới Thần Luân. Tuy nhiên, ta kiến thức nông cạn, còn chưa từng nghe nói đến tâm pháp như vậy."

Giang Nam lâm vào trầm tư. Thần Thứu Yêu Vương nói không sai, các loại tâm pháp Long Hổ Tượng Lực Quyết cùng Giang Nguyệt Phá Lãng Quyết của hắn, vì cấp bậc quá thấp, căn bản không thể đột phá cực hạn.

"Không biết trong Huyền Thiên Thánh tông có tâm pháp như vậy không."

Hắn ổn định lại tâm thần, không còn cố gắng truy cầu lực lượng tăng trưởng, mà một bên tiếp tục tu luyện Ma Ngục Huyền Thai Kinh, một bên tôi luyện tinh thần ý niệm. Tinh thần ý niệm của hắn đã luyện hóa được một đạo Thần Niệm chi kiếm của Dã Cẩu đạo nhân, bạo tăng rất nhiều, sắp lột xác thành Thần Niệm. Nếu có thể lột xác thành công, ý niệm của hắn tất sẽ bước vào Thần Luân cảnh giới!

"Giang sư huynh, đến Thánh tông rồi!" Bên tai Giang Nam đột nhiên truyền đến tiếng của La Thanh. Hắn ngẩng đầu nhìn lại, trong lòng không khỏi chấn động. Chỉ thấy phía trước hơn trăm dặm, từng ngọn núi tuấn tú cao ngất, như những lợi kiếm cắm vào mây xanh, thậm chí còn cao mấy ngàn trượng phía trên mây xanh. Vô số tường vân lượn lờ giữa sườn núi, hội tụ thành biển, ánh mặt trời chiếu rọi, kim quang sáng chói.

Trong dãy núi, thi thoảng truyền đến từng tiếng chuông, to rõ, vang vọng, thậm chí truyền xa ngoài trăm dặm, rõ ràng lọt vào tai bọn hắn. Giang Nam tiếp tục hướng lên trên nhìn lại, chỉ thấy trên đỉnh sơn phong cao nhất trong dãy núi này, tại chốn cực cao trên biển mây, một cái chuông đồng to đến không tưởng nổi treo ngược trên đỉnh núi. Tiếng chuông vừa rồi chính là bắt đầu từ chỗ đó truyền đến!

Chấn động, vô cùng chấn động! Giang Nam ngơ ngác nhìn về phía trước, dù là hắn đọc hết Tứ thư Ngũ kinh, cũng không tìm thấy một từ ngữ nào để hình dung một màn đồ sộ trước mắt này.

Nơi mây mù lượn lờ, còn có từng tòa cung điện to lớn, vàng son lộng lẫy, còn hơn Hoàng thành nhân gian nhiều không kể xiết. Đợi bọn hắn bay tới gần, lại có từng tiếng thú rống cao vút sục sôi truyền đến. Tiên hạc thành đàn rong chơi trong mây, thi thoảng còn có người thi triển Vũ Hóa Công, từ trong núi sâu bay ra. Vũ Hóa Công, tuyệt học như vậy ở Kiến Vũ quốc là vật báu vô giá, nhưng đến nơi đây, gần như biến thành bắp cải, hàng ven đường, ai ai cũng tu luyện một loại Vũ Hóa Công. Thậm chí, hắn còn thấy có người cưỡi gió mà đi, khống chế tường vân, hiển nhiên so với Vũ Hóa Công còn muốn cao minh hơn rất nhiều.

Trong dãy núi, tràn ngập đủ loại khí tức cường đại dị thường, hoặc trang nghiêm, hoặc Bá Đạo, hoặc hào khí ngất trời, hoặc âm u như trời, khiến người hồi hộp, khiến người sợ hãi. Nơi đây chính là vạn quốc tôn sư, ngay cả hoàng đế trong thế tục cũng phải cúng bái – Huyền Thiên Thánh tông!

"Quái vật khổng lồ..." Thần Thứu Yêu Vương lẩm bẩm nói. Ngay cả đại yêu coi trời bằng vung như hắn, giờ phút này trong lòng cũng không khỏi kính sợ, không dám lớn tiếng ồn ào.

"Giang sư huynh, lần đầu tiên ta nhìn thấy Huyền Thiên Thánh tông, cũng bị chấn động đến mức không nói nên lời. Chỉ có nhìn thấy Thánh tông, mới biết mình nhỏ bé, mới biết kiến thức của mình trước đây nông cạn đến mức nào." Uông Phong cười nói.

Đề xuất Tiên Hiệp: Lục Địa Kiện Tiên (Dịch)
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN