Chương 371: Phùng Nam Thư thật là có thể ghen a
**Chương 372: Phùng Nam Thư thật là có thể ghen a**
Đây là một chiếc phi thuyền khổng lồ, nhưng trông lại vô cùng kém thẩm mỹ, thoạt nhìn cứ như một con cá nóc to lớn. Hơn nữa, hai bên thân cá nóc còn vươn ra hai xúc tu màu sắc sặc sỡ, không ngừng lay động, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc.
Lăng Phong nhìn thấy, đỉnh phi thuyền khắc hai chữ lớn "Âm Dương". Đương nhiên không phải Lăng Phong nhận biết được chữ đó, mà bởi lẽ, ngay cạnh cửa sổ phía trước, hắn nhìn thấy hai "Đại Khôi Lỗi" — chính là loại mà lão giả đã tặng cho hắn.
Lăng Phong biết đây là phi thuyền của Âm Dương Tông, nên hắn cũng không lấy làm lạ khi trông nó kém thẩm mỹ.
Dù cho trong tay Âm Dương Tông, chiếc phi thuyền này được xem là một cực phẩm Pháp Bảo, nhưng trong mắt Lăng Phong, nó cũng chỉ là một Pháp Bảo tầm thường mà thôi.
Đương nhiên, phi thuyền này không phải Lăng Phong cho rằng nó vô vị, mà bởi lẽ, hắn biết phi thuyền này là tài sản của Âm Dương Tông, và tài sản của Âm Dương Tông thì quả thật chẳng có chút tinh tế nào.
Lăng Phong nhìn thấy, đỉnh phi thuyền khắc hai chữ lớn "Âm Dương". Đương nhiên không phải Lăng Phong nhận biết được chữ đó, mà bởi lẽ, ngay cạnh cửa sổ phía trước, hắn nhìn thấy hai "Đại Khôi Lỗi" — chính là loại mà lão giả đã tặng cho hắn.
Lăng Phong biết đây là phi thuyền của Âm Dương Tông, nên hắn cũng không lấy làm lạ khi trông nó kém thẩm mỹ.
Trong mắt Lăng Phong, phi thuyền này là của Âm Dương Tông, một tông môn chuyên tu luyện "Âm Dương Chi Lực".
Đương nhiên, "Âm Dương Chi Lực" không phải là thứ mà Lăng Phong cho rằng kém thẩm mỹ. Mà bởi lẽ, phi thuyền này là tài sản của Âm Dương Tông, và tài sản của Âm Dương Tông thì quả thật chẳng có chút tinh tế nào.
Lăng Phong lắc đầu, không để ý đến chiếc phi thuyền này, trực tiếp bay vút lên đỉnh.
Trên đỉnh phi thuyền, Lăng Phong nhìn thấy một nữ tử, một giai nhân tuyệt sắc. Nàng vận trường sam trắng, dáng người thon thả, da thịt trắng nõn, dung nhan tuyệt mỹ. Mái tóc đen nhánh như thác nước buông xõa, đôi mắt trong suốt tựa làn nước hồ thu, cánh môi anh đào khẽ hé, trông nàng đặc biệt động lòng người.
Nàng chính là Phùng Nam Thư!
Đương nhiên, Lăng Phong biết Phùng Nam Thư không phải một nữ tử tầm thường. Nàng là Thiếu Tông Chủ của Âm Dương Tông, hơn nữa còn là một tồn tại cấp bậc "Thiên Tài Địa Bảo".
Trong mắt Lăng Phong, Phùng Nam Thư là một giai nhân tuyệt mỹ, nhưng không phải hắn cho rằng nàng vô vị. Mà bởi lẽ, nàng là Thiếu Tông Chủ của Âm Dương Tông, và Thiếu Tông Chủ của Âm Dương Tông thì quả thật chẳng có chút tinh tế nào.
Lăng Phong khẽ cười, không nói gì thêm, trực tiếp bay về phía Phùng Nam Thư.
Phùng Nam Thư cũng đã trông thấy Lăng Phong, nàng không lấy làm kinh ngạc, chỉ khẽ mỉm cười rồi cất lời: "Lăng Phong, ngươi đến rồi."
Lăng Phong gật đầu, đáp: "Phùng Nam Thư, ta đến rồi."
Phùng Nam Thư cười nhẹ, rồi nói: "Lăng Phong, ngươi quả thật là có thể ghen đó nha."
Lăng Phong nghe vậy, thoáng sững sờ. Sau đó, hắn nhìn về phía Phùng Nam Thư, thấy trên mặt nàng hiện lên ý cười, tựa hồ đang trêu chọc mình.
Lăng Phong cũng mỉm cười, đáp lại: "Phùng Nam Thư, nàng cũng thật là có thể ghen đó thôi."
Phùng Nam Thư nghe vậy, cũng thoáng sững sờ. Sau đó, nàng nhìn về phía Lăng Phong, thấy trên mặt hắn hiện lên ý cười, tựa hồ đang trêu chọc nàng.
Phùng Nam Thư cười nhẹ, rồi nói: "Lăng Phong, ngươi quả thật không tệ đó nha."
Lăng Phong cũng mỉm cười, đáp lại: "Phùng Nam Thư, nàng cũng quả thật không tệ đó thôi."
Cả hai nhìn nhau cười, không khí nhất thời trở nên hòa thuận.
Trong lúc hai người chuyện trò, phi thuyền đã bay ra khỏi địa phận Âm Dương Tông, thẳng hướng Thiên Ma Tông.
Lăng Phong và Phùng Nam Thư, cả hai đều là những tồn tại cấp bậc "Thiên Tài Địa Bảo". Một người là Thiếu Tông Chủ của Âm Dương Tông, còn người kia chính là Lăng Phong.
Cả hai người họ đều là tồn tại cấp bậc "Thiên Tài Địa Bảo", chính vì lẽ đó, họ đích thực đều ở cùng đẳng cấp phi phàm này.
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Vương Truyền Thuyết