Chương 149: Cái Ta Uống Không Phải Rượu Mà Là Tịch Mịch

Dịch giả: Noland

Thân hình Tống lão tam chấn động, toàn thân lam quang chợt lóe, nhưng vẫn bình tĩnh, khàn khàn cất tiếng:- Các hạ tuệ nhãn như đuốc, lão hủ bội phục. Bất quá lão hủ đã gần đất xa trời, chỉ cầu miếng cơm qua ngày. Còn vấn đề tửu bảo hay thiên huyền, đã sớm không còn bận tâm nữa rồi.

Hắc bào nhân thản nhiên đáp:- Nếu có thể làm tốt việc nấu rượu, cũng coi như không tệ. Còn những chuyện khác, không nghĩ đến cũng là điều hay.

Tống lão tam khẽ run lên, không quay người lại, thấp giọng nói:- Đa tạ chỉ điểm.

Quân Mạc Tà mỉm cười, nói:- Lão Tống, mang cho ta hai bình rượu của ngươi. Hôm nay bổn thiếu gia cũng phá lệ một lần, coi như lãng phí lương thực.

Tống lão tam ứng tiếng, lập tức quay lưng đi. Trong lòng thầm giật mình trước tên nhóc con quái đản lớn mật này, với tu vi của Hắc bào nhân, chỉ cần xoay chuyển ý niệm là cũng có thể khiến Quân Mạc Tà chết đến vài lần, vậy mà tên tiểu tử này lại nhởn nhơ không chút kiêng nể gì.

- Ngươi, không uống rượu của ta?

Lần này đến lượt Hắc bào nhân có chút kinh ngạc.

- Ta không thích chiếm tiện nghi của kẻ khác, nếu uống rượu của ngươi, chẳng phải là thiếu ngươi một món ân tình sao? Nói về nợ nần thế gian, chỉ có nhân tình là khó trả nhất.

Quân Mạc Tà tiêu sái cười nói:- Huống hồ, tự bỏ tiền mua rượu, chẳng phải uống càng thoải mái hơn sao?

- Có lý.

Hắc bào nhân chỉ nói một câu, liền không nói thêm gì nữa, bưng bát rượu lên, một hơi uống cạn, lau miệng, nói:- Rượu này, quả nhiên nấu rất ngon, so với sữa ngựa chua (1) còn ngon hơn nhiều. Chỉ là món thịt trâu này, hỏa hầu nêm nếm hơi quá tay, nhưng cũng ăn được.

(1): Sữa ngựa chua, hay còn gọi là sữa ngựa lên men, là thứ đồ uống của người Mông Cổ. Họ quấy sữa ngựa hàng ngàn lần rồi để lên men. Sữa có vị chua, cay, thơm, ngọt với thành phần dinh dưỡng phong phú. Bên cạnh đó, đây còn là thứ đồ uống có khả năng chữa bệnh rất hiệu quả, như giúp tăng cường công năng của các cơ quan nội tạng, thúc đẩy tuần hoàn máu, phục hồi chức năng hệ thần kinh trung ương, chữa bệnh lao và các bệnh đường ruột.

Giờ là lúc Quân Mạc Tà bắt đầu uống rượu. Hắn cũng không khách khí, trực tiếp gỡ lớp bùn niêm phong miệng bình rồi cứ thế nốc cạn. Tốc độ uống của hắn, không hề kém Hắc bào nhân chút nào. Hai người dù cùng ngồi chung một bàn, nhưng ai giữ phần nấy, không ai để ý đến ai, chỉ lo cắm đầu ăn uống.

Hắc bào nhân uống rất chậm, tốc độ luôn giữ sự đều đặn, không nhanh không chậm, thậm chí ngay cả động tác uống rượu, ăn thịt trâu của hắn, cũng y như vậy, vô cùng tiêu sái, tự nhiên. Mặc dù hắn ngồi uống rượu tại đây, nhưng tựa hồ toàn thân đắm chìm trong thế giới của riêng mình, độc lập với cả đất trời, thậm chí bất kỳ kẻ nào ngồi cạnh cũng không màng, mọi thứ bên ngoài đều bị bài xích. Sau khi uống khoảng bảy, tám bát rượu, Hắc bào nhân đột nhiên bất ngờ phát hiện ra một điều, phát hiện này khiến ấn tượng của hắn với gã thiếu niên ngồi đối diện tăng lên gấp mười lần.

Hắn nhận ra rằng, tuy mình là kẻ uống rượu cô độc, nhưng động tác của tên tiểu tử này so với chính mình càng thêm tịch mịch. Bản thân mình là vì tịch mịch mà uống rượu, mà thiếu niên đối diện này, hắn cũng uống nhưng dường như không phải là uống rượu, cái hắn đang thưởng thức, chính là tịch mịch, là cô độc. Có thể nói mỗi bát rượu trước mặt thiếu niên này, đều chứa đựng sự cô đơn, sự tịch liêu. Cho dù là chính mình, cũng chỉ dừng lại ở cảnh giới giải sầu cô đơn, mà thiếu niên này lại trực tiếp hưởng thụ sự tịch mịch. Có thể chịu đựng cô tịch, đã là người cực kỳ khoáng đạt, còn hưởng thụ tịch mịch, thì cần phải ở cảnh giới nào đây? Trình độ ấy không cần nói đến, nhưng rõ ràng người sau đã hơn hẳn người trước rất nhiều.

Thiếu niên thần bí này là ai?

Hai kẻ cô tịch cùng ngồi chung một bàn, tuy có phong thái tương tự, nhưng vẫn bài xích lẫn nhau. Quân Mạc Tà tất nhiên không thể dung nhập khí chất của Hắc bào nhân, nhưng Hắc bào nhân nếu muốn đi vào thế giới của Quân Mạc Tà cũng muôn vàn khó khăn. Thật lâu sau, Hắc bào nhân phát hiện mình chú ý đến thiếu niên này, không thể không bị hắn hấp dẫn, mà thiếu niên này lại hoàn toàn không hề chú ý đến mình. Cứ như chính mình không hề có trong mắt hắn. Tu vi huyền khí của Hắc bào nhân hiển nhiên đã đạt đến cảnh giới siêu nhiên, cực cao minh, dĩ nhiên liếc mắt một cái có thể nhìn ra tu vi huyền khí trong cơ thể của thiếu niên này ít đến mức đáng thương, với tuổi hắn mà nói, tu vi như thế, nếu đo với tiêu chuẩn hiện giờ chỉ có thể dùng hai chữ "rác rưởi" mà diễn tả. Chỉ sợ mình tùy tiện thổi một hơi cũng đủ đưa hắn đi uống rượu với ông bà.

Nhưng một thiếu niên như vậy, làm thế nào lại có thể tu luyện ra tâm cảnh bậc này?

Tu vi thì dễ, chỉ cần là đệ tử thế gia, chỉ cần từ nhỏ khắc khổ tu luyện huyền khí tâm pháp thượng thừa của bản tộc, thậm chí được cao nhân chỉ điểm, ít đi đường vòng, thì tuổi còn nhỏ cũng đã có tu vi tương đối. Việc này tuy hiếm nhưng cũng không lạ. Nhưng tâm cảnh thì khó cầu, cao cấp vũ giả muốn tăng cấp độ, đều cần có tâm cảnh tương đương mà phối hợp, điều này thì không phải cứ có cao nhân chỉ điểm, hay đóng cửa khổ tu luyện mà có được. Huống chi, hắn trẻ tuổi như vậy, không, nói thiếu niên này đã trưởng thành cũng hơi quá.

- Thiếu niên, ngươi rất đặc biệt.

Hắc bào nhân chậm rãi nói.

- Vậy ngươi có nghĩ hiện tại ta đã có tư cách ngồi ở đây chưa?

Quân Mạc Tà cũng không quay đầu lại, tiếp tục giả bộ lơ đễnh.

- Với tuổi ngươi mà nói, mới đạt Tứ phẩm Huyền khí, kinh mạch lại còn bị thương nặng, rất khác người thường. Cho dù là huyền giả thì cũng quá đỗi tầm thường. Bất quá, chỉ bằng ngươi uống rượu trước mặt ta, mà có thể bảo trì bản tâm lặng như giếng nước, không chút dao động. Xem ra, cùng uống với ngươi, cũng không xem là làm nhục lão phu.

Hắc bào nhân lộ ra nụ cười hiếm thấy.

- Lại nói, tựa hồ ngươi so với ta còn cô độc hơn, một thiếu niên mới nứt mắt, sao có thể cô tịch đến vậy được, ngươi rất thú vị!

Quân Mạc Tà lạnh lùng ngẩng đầu nhìn hắn:- Ngươi cũng khá đặc biệt đó, ngươi biết rõ ta uống rượu trước mặt ngươi, chỉ là mượn cô độc của ngươi mà hưởng thụ. Vốn ta không thể nào tìm được tịch mịch, nếu cô độc của ngươi là đồ ăn, thì tịch mịch của ta chính là rượu. Đáng tiếc, vốn là món ăn ngon, giờ phút này lại thay đổi hương vị, có phần thối hoắc.

Quân Mạc Tà đứng lên, tùy tay ném một thỏi bạc:- Kẻ thú vị cũng có lúc không thú vị, thật ra ngươi không nên bắt chuyện. Trên đời này, kẻ tò mò đã quá nhiều, cớ sao ngươi lại tự biến mình gia nhập vào đám người đó làm chi.

Nói xong, hắn không quay đầu lại, nghênh ngang mà đi. Trước khi đi còn buông thêm một câu:- Ngươi đã biết tư cách của ta, thì ngươi cũng nên đứng lên đi, ha ha...

Hắc bào nhân ngẩn ra, nhất thời nhớ tới câu nói của Quân Mạc Tà lúc trước: "... Về phần xứng hay không xứng, đủ hay không đủ tư cách, ngươi có tiêu chuẩn của ngươi, thì đối với ta cũng có tiêu chuẩn của riêng ta. Nếu ngươi không đủ tư cách uống cùng ta, ta sẽ tự động đứng lên!"

Hắc y nhân bỗng biến sắc mặt. Hóa ra tiểu tử này lại nói ta không đủ tư cách? Con bà nó! Ta, Ưng Bác Không tung hoành một đời, từ lúc thành danh, chưa từng có kẻ nào đủ gan mà càn rỡ trước mặt ta. Mà hiện giờ thiếu niên này lại thản nhiên nói ta không đủ tư cách, thậm chí nói ngay tại trước mặt ta, không hề cố kỵ chứ không phải nói xong rồi vắt chân lên cổ chạy mất hút. Cảm giác này thật vô cùng kỳ quái. Nhớ tới lời nói của mình, Ưng Bác Không bỗng cười khổ: quả thật chính mình bị đối phương làm hiếu kỳ, rồi sau đó bắt đầu mở miệng hỏi. Mà ý cảnh của đối phương cũng đang trong khoảnh khắc tìm câu trả lời cho câu hỏi của bản thân, đột nhiên bị tan vỡ tiêu tán. Nếu nói mình phá hỏng cảm hứng uống rượu của đối phương quả thật cũng không ngoa chút nào. Hảo tiểu tử! Cho dù ngươi không biết ta là ai nên ăn nói không phải phép, nhưng ta nhớ kỹ ngươi!

Ưng Bác Không từ trước đến nay vốn cao ngạo, độc lai độc vãng tiêu sái, hắn dù đi hay đứng, vĩnh viễn là một cánh cô ưng trên bầu trời, một con sói đơn độc trên đại thảo nguyên, chưa từng có ai lọt vào mắt hắn. Luôn luôn là hắn khinh bỉ kẻ khác, chuyện ta ta làm, không cần quan tâm bất cứ điều gì, càng không thèm để ý đến sự nhòm ngó của người khác. Nhưng hắn vạn vạn lần không thể tưởng tượng được, có một ngày chính mình lại bị kẻ khác khinh bỉ. Bị một tên thiếu niên kém mình một mớ tuổi, huyền khí tu vi thì ở tận cùng đáy xã hội nhìn khinh bỉ. Mà sau khi khinh bỉ rồi còn không thèm nói chuyện với mình nữa. Đây mới là điều bực mình nhất. Cho nên trong lòng vị tông sư thảo nguyên này vô cùng tức giận. Hừ hừ, ba ngày sau, lão tử sẽ tìm đến tên tiểu tử nhà ngươi. Để xem nhà ngươi còn dám nói ta không đủ tư cách hay không. Ưng Bác Không hậm hực nhai rau ráu một miếng thịt trâu, đột nhiên cười ha hả.

Quân Mạc Tà lững thững bước đi, trong lòng tràn đầy đắc ý. Quân Đại sát thủ quả thật không biết người áo đen kia là ai, mà hắn rốt cuộc là ai đối với Quân Đại thiếu gia cũng không có ý nghĩa gì cả. Kỳ thật từ lúc Ưng Bác Không tiến vào quán rượu, trong nháy mắt Quân Mạc Tà liền phát hiện người này có chỗ khác thường. Cho đến khi hắn trực tiếp nhận định tu vi của Tống lão tam, Quân Mạc Tà càng thêm khẳng định ý niệm đó của mình. Với tu vi Khai Thiên Tạo Hóa Công của Quân Mạc Tà hiện giờ còn không thể trực tiếp nhìn thấu Tống lão tam mà người này lại thuận miệng nói đúng ngay, như vậy Hắc bào nhân này thấp nhất cũng là cấp độ Thần Huyền. Hơn nữa, từ trên người hắn, Quân Mạc Tà cảm nhận được cảm giác cô tịch hết sức quen thuộc giống như chính mình; lúc hai người nhìn nhau, Quân Mạc Tà phát hiện rõ ràng, trong mắt người này đầy vẻ bình tĩnh và cao ngạo. Cho nên Quân Mạc Tà nhận định, người này chính là một vị tuyệt thế cường giả vì tin tức Huyền Đan mà đến, nhưng mục đích của vị cường giả này, lại chưa hẳn là Huyền Đan đó. Bởi vì Quân Mạc Tà từ trong mắt hắn, hoàn toàn không nhìn thấy ham muốn chiếm đoạt nó. Mà những người có mục đích như thế, thường có một loại khí thế đặc thù, Quân Mạc Tà là người như vậy, cho nên hắn nhận định, người này cũng không có nhiều hứng thú với Huyền Đan kia. Chỉ sợ là túy ông chi ý bất tại tửu (2)!

(2): Ý của tuý ông không phải ở rượu. Có nghĩa là Ưng Bác Không đến vì chuyện khác chứ không phải vì Huyền Đan.

Nhưng một người như vậy chắc chắn phải biết cách sử dụng Khỏa Cửu Cấp Huyền Đan kia. Cho nên hắn rốt cuộc là ai, thậm chí không cần biết là ai cũng chẳng có gì quan trọng, cái chính là Quân Đại thiếu gia đã xác định được mục tiêu là phương pháp sử dụng Khỏa Cửu Cấp Huyền Đan trên người hắn. Cho nên Quân Mạc Tà liền nghĩ cách khiến hắn chú ý đến mình, nhưng khiến hắn chú ý không thôi thì vẫn chưa đủ. Cho nên Quân Mạc Tà từ khi bắt đầu ngồi đối diện với hắn, đã bắt đầu tỉ mỉ thiết kế. Từ việc bị bài xích, đến khiến hắn chú ý, sau đó làm hắn thưởng thức, sau đó làm hắn tò mò, chủ động nói chuyện, cuối cùng là khinh bỉ... Kỳ nhân tất có kỳ hành. Cho nên mới phải tìm cách đối nghịch. Chẳng phải ngươi rất kiêu ngạo sao? Lão tử so với ngươi càng kiêu ngạo hơn. Chẳng phải ngươi đang hưởng thụ cô độc của mình sao? Vậy ngươi có thể so sánh với cái cô độc của ta không? Toàn bộ thế giới này cũng chỉ có lão tử là một người từ Địa Cầu mà đến. Quân Mạc Tà đột nhiên cảm thấy hành vi của mình hiện tại rất giống với mấy ả gái lừa đảo ở kiếp trước. Đầu tiên là câu dẫn, sau đó giả bộ xấu hổ, nửa chống nửa mời để khiêu khích, rồi đang lúc phì phọt bỗng chớp mắt hô to cứu mạng, sau đó có người phá cửa xông vào bắt gian. Oẹ oẹ, ta nhổ, ta nhổ…

Tóm lại, những gì Quân Mạc Tà thiết kế cũng rất thành công. Ít nhất cho đến bây giờ, Ưng Bác Không vẫn không biết mình đã lọt vào bẫy. Cho nên, Quân Mạc Tà khi bước ra khỏi quán rượu của Tống lão tam, trong khoảnh khắc đó, cũng đã hình dung được chuyện vui sắp xảy ra ba ngày tới rồi.

Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương Phong Vân.

Đề xuất Voz: Trùng Tang Thất Xác
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN