Chương 160: Bát Đại Chí Tôn

Dịch giả: Tiểu Ngọc

Quân Mạc Tà cười ha hả, không nói thêm lời vô nghĩa. Hắn vung tay, lập tức có hai võ sĩ từ phía sau, mỗi người mang một vò rượu, nhẹ nhàng đặt lên bàn. Nhất thời, ánh mắt ba người không hẹn mà cùng hướng về hai vò rượu trước mặt.

“Cái gì? Chỉ có hai vò bé tẹo này sao?” Vương gia cảm thấy có chút thất vọng.

“Hai vò này vẫn còn chê ít?” Quân Mạc Tà hai mắt híp lại nói tiếp: “Mười vạn lượng bạc một vò, hai vò là hai mươi vạn lượng bạc trắng đấy nhé. Muốn uống thêm ta cũng không ngại.”

“Mười vạn lượng bạc một vò?” Tống lão tam khẽ hừ một tiếng: “Tống mỗ từ trước tới nay chưa từng nghe nói có loại *hảo tửu* nào mà giá mười vạn lượng bạc một vò! Riêng cái giá này so với rượu của Tống mỗ bán đã gấp cả ngàn lần, lần này đúng là được mở mang tầm mắt một phen.” Lời nói của hắn mười phần mang ý châm chọc, chẳng qua không nói thẳng ra mà thôi.

“Ếch ngồi đáy giếng, sao biết được *thiên địa* rộng lớn đến nhường nào! Tầm nhìn hạn hẹp, đúng là hạng *thiển cận*.” Quân Mạc Tà không chút *khách khí* đáp: “Còn chờ cái gì? Mau bắt đầu đi, tối ta còn phải về nhà có chuyện.”

Đấy là còn cho ngươi chút thể diện đấy. Lão tử còn chưa thèm nói đây mới chỉ là rượu đã qua pha chế, chứ bình thường, một chén *tinh tửu* lão tử phải bán một vạn lượng!

Ba người thấy tiểu quỷ này vênh váo, tự mãn, đều không khỏi *phẫn nộ* đứng bật dậy. *Hắc bào nhân* khẽ *a* một tiếng, liếc nhìn hai vò rượu, thản nhiên nói: “Mùi rượu cũng bình thường, không có chút gì đặc biệt chứng tỏ đây là *hảo tửu*.”

“Loại nào ngon loại nào dở, nếm thử mới biết, mỗi loại rượu một vẻ, không nếm thử, sao biết được rượu này không ngon!” Quân Mạc Tà hừ lạnh một tiếng.

Ba người tức giận ngồi xuống vị trí của mình, hai người *phẩm tửu* trong lòng đều đã có *chủ ý*: Nếu như cảm thấy loại rượu này ngang ngửa, thậm chí rượu của tên tiểu tử kia có ngon hơn một chút, sẽ trực tiếp phán định Tống lão tam thắng! Tiểu quỷ ngươi ngông cuồng cái gì?

Một vò rượu bé tẹo mà giá vạn lượng bạc, sao ngươi không vào thẳng *quốc khố* mà cướp luôn đi!

“Oa? Ở chỗ này cũng có tiểu cô nương tham gia *phẩm tửu*?” Quân Mạc Tà kinh ngạc nhìn ngắm Tiểu Dương, cất giọng khen ngợi: “Không tệ nha, mắt phượng mày ngài, sau này bọn công tử theo sau chắc không ít đâu! Hắc hắc...”

“Ta là *Nam tử hán đại trượng phu*!” Tiểu Dương bị chọc cho tức giận quên bẵng đi sự ngượng ngùng ban đầu, buông lỏng vạt áo phụ thân, hai bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lại, trừng mắt nhìn Quân Mạc Tà, giọng nói non nớt vô cùng.

“Thật? Tại sao ta lại không thấy vậy, hầu kết chẳng có như ngươi nói. Giọng nói giống hệt của một tiểu cô nương! Quái, là tiểu tử sao?” Quân Mạc Tà lắc lắc đầu, đăm chiêu nhìn hắn, nói: “Nếu không cởi quần ra cho coi cái mà xem nào.”

Đây rõ ràng là giọng nói của một tiểu nha đầu, cái gì mà *nam tử hán*, có quỷ mới tin ngươi được!

“Thật sự ta là con trai!” Tiểu nha đầu kia cãi bướng, hai tay không quên vội giữ chặt lưng quần, mặt đã đỏ bừng, nó rất sợ vị thúc thúc vô sỉ, *quái thai* này xông tới tụt quần của mình *kiểm tra* thật.

“Được rồi, là tiểu tử, được chưa.” Quân Mạc Tà cười hì hì: “Đến đây, tiểu cô nương, xem *gia gia* ngươi và ta uống rượu.” Nói rồi chỉ tay về phía Vương gia.

“Ta là con trai..!” Lần thứ hai tiểu tử kia gào lên, tiếng còn chói tai hơn lần trước: “Còn nói nữa, hỏi phụ thân của ta xem!”

“Phì...!” Mấy người kia đồng thời bật cười ngặt nghẽo. Quân Mạc Tà cũng phì cười, xoa đầu tiểu tử kia nói: “Được, được, ta không nói nữa, ngươi là con trai, được chưa?”

“Đúng vậy. Tốt.” Tiểu tử kia vẫn không biết trong lời nói của Quân Mạc Tà còn hàm chứa ý khác, hắn ghé sát tai Quân Mạc Tà, thì thầm nhỏ: “Nếu như ngươi còn không tin, đợi lúc nào không có người, ta cởi quần cho ngươi *kiểm tra*!”

Quân Mạc Tà khẽ *ách* một tiếng, hai mắt trợn trừng như muốn lồi ra, Thất bại rồi!

Giọng nói của tiểu tử tuy nhỏ nhưng mấy người có mặt chỗ này ai mà chẳng *linh mẫn* hơn người thường? Cho dù tiểu tử nói chuyện giọng nói có nhỏ hơn *thập bội* đi chăng nữa, phỏng chừng họ vẫn nghe thấy như thường. Vì thế, vừa nghe được câu nói tất cả lại có một trận cười nghiêng ngả. Bị Quân Mạc Tà pha trò như vậy, mọi người đột nhiên cùng có một cảm giác, khoảng cách giữa hai bên dường như đã được rút ngắn hơn nhiều.

Quân Mạc Tà trong lòng cười thầm, trêu chọc hài tử... Tuy rằng thái độ của *Quân đại sát thủ* trải qua hai kiếp làm người thật ra cũng chẳng *tếu táo* như vậy, bất quá, dùng cách này giúp mọi người vui vẻ hơn, khiến bầu không khí thoải mái hơn chút, đến khi *phẩm tửu* chẳng phải sẽ dễ nói chuyện hơn sao?

Tuy nhiên, cùng tiểu hài tử trêu đùa, cho dù là *cao thủ* mạnh đến mấy cũng chưa chắc đã làm được!

Trước mắt có một *Thần bí cao thủ*, một *Thiên Huyền cao thủ*, nếu mà không lợi dụng được chút nào, quả thực Quân Mạc Tà thấy có lỗi với chính mình.

Tống lão tam đang vô cùng thận trọng bước từ trong phòng ra, hai tay ôm khư khư hai vò rượu như báu vật *trân quý*. Bề mặt mỗi vò rượu đều phủ một tầng bụi mờ, thoạt nhìn không thể đoán được chúng đã được ủ bao nhiêu năm.

“Để *công bằng*, vì ngươi chỉ mang tới đây hai vò nên ta cũng chỉ mang ra hai vò mà thôi.” Tống lão tam có chút đắc ý, hai vò rượu này đã làm lão tốn nhiều thời gian và tâm huyết, đi khắp các *danh sơn đại hà*, dùng những loại quả tốt nhất, nước suối *tinh khiết* nhất, hơn nữa phải có một thân *tài nghệ* như lão mới có thể ủ thành.

“Rượu này được cất ủ vào năm ta *nhị bát* (hai tám) tuổi, lúc đó đang là tháng giêng. Phía bắc tới tận *Tuyết Phong*, phía nam xuống tận *Băng Xuyên*, đông đến *Lưu Vân*, tây tới những dãy núi hùng vĩ, mất gần năm năm mới sưu tập được hơn ba mươi loại *kỳ hoa dị quả*, phối trộn năm loại *tinh túy* nhất, dùng nước lấy từ *Tuyết Phong*, làm ra hai vò rượu này.” Tống Thương đặt tay lên vò rượu, trên mặt thoáng hiện vẻ *sầu não*, nói: “Rượu vừa *nhượng* xong chưa được bao lâu thì Tống mỗ liên tục gặp *tai kiếp*, không thể ngóc đầu lên nổi, đành phải tới *Thiên Hương* *mai danh ẩn tích*, không còn xuất hiện trên *giang hồ* nữa. Mà mẻ rượu ngon làm khi đó, cũng chỉ còn lại hai vò mà trước nay ta không nỡ uống này. Hai vò rượu đây có thể nói chính là *tuyệt tác* cả đời của ta.”

Nghe hắn nói vậy, Vương gia cùng với *Hắc bào nhân* *Ưng Bác Không* lại càng cảm thấy *hứng thú* hơn với hai vò rượu kia.

“Mất hẳn năm năm, *hành tẩu* khắp *thiên hạ*, chỉ vì *nhượng* ra hai vò rượu này...” *Ưng Bác Không* khẽ *cảm thán*, lắc lắc đầu: “Nếu đổi lại là ta, cho dù mất cả trăm triệu năm cũng không làm được. “Vậy mà có xứng đáng là *đệ nhất tửu* không? Ha hả...” Tống Thương cười một cách *quái dị*, khiến người ta có cảm giác y đang cười vì nỗi đau: “Bởi vì ta *toàn tâm toàn ý* trong mấy năm liền với mong muốn làm ra *thiên hạ đệ nhất tửu* cho *nhân gian*... Nhưng với ta đó chính là *thương hải tang điền* vậy!”

“Nói cho cùng, rượu này *phẩm chất* không tồi, xếp vị trí thứ hai là chính xác, còn riêng về *thủ đoạn* để chế tác nó, xứng đáng được tán thưởng.” Quân Mạc Tà vỗ tay, nói: “Bất quá, có *thủ đoạn độc đáo* để *nhượng tửu* cũng không có nghĩa sẽ thành công. Rượu ngon dở ra sao, còn phải nhờ những người *phẩm tửu* đưa ra *nhận xét khách quan* mới biết được.”

Ba người đều trợn mắt lên, câu nói của Quân Mạc Tà đúng là đã *đắc tội* cả ba người cùng lúc. Có *thủ đoạn* cũng không đồng nghĩa sẽ thành công, rượu này thật ra cũng không phải là loại rượu ngon nhất! Cái gì mà *ý kiến khách quan*? Sao không nói bọn ta sẽ *thiên vị* luôn đi? *Ưng Bác Không* lạnh lùng nhìn hắn, vừa mới thấy tiểu tử này có chút thuận mắt, nhưng hiện tại đột nhiên cảm thấy tên tiểu tử này thật đáng ghét, dám bật lại mình, hơn nữa còn tỏ vẻ nghi ngờ mình sẽ không phán xét *công bằng*? Nghĩ vậy hắn nhịn không được, lạnh lùng cất tiếng: “Tiểu tử, theo như ý của ngươi vừa nói, *thủ đoạn* (phương pháp) không quan trọng? Thử hỏi mọi thành công từ *cổ chí kim* đến nay, hay những bậc *tiền bối* *lưu danh muôn thuở*, có người nào không phải là người có *thủ đoạn*? Không lẽ thành công hay không chỉ dựa vào lời nói mà thành được sao!”

“*Thủ đoạn* tất nhiên là quan trọng, nhưng quan trọng thế nào thì cần phải xem *thủ đoạn* đó có đáng giá hay không!” Quân Mạc Tà không chút *e sợ* nào, lạnh lùng nói: “Nếu như tin tưởng vào bản thân tất nhiên sẽ thành công, cái này gọi là *có chí thì nên*. Thế nhưng, nếu đã biết rõ không có hi vọng mà vẫn *cố chấp* làm như vậy, đó chính là *thiên hạ đệ nhất ngốc*!”

“Không sai, tất cả những *nhân vật* thành công, *lưu danh sử sách* từ *cổ chí kim* đến nay, bất kể người nào cũng có *tính cách* khác người, đặc biệt là sự *cố chấp*! Một khi đã xác định được mục tiêu của mình, họ sẽ bất chấp tất cả để đạt được, tuyệt không *chùn chân* quay đầu lại, cho dù phải *liều mạng*, và cũng vì thế mà cuối cùng mới được *thiên hạ* thừa nhận. Rồi tất cả những *cố sự* về họ sẽ *lưu truyền hậu thế*. Tỷ như, ở phương diện *đấu tranh dựng nước* trên *đại lục* tại *Thiên Hương quốc* ta có *Khai quốc đế vương* - *Dương Khai Thiên*; còn trong số các *Huyền công tông sư*, những ví dụ tương tự không thiếu! Bất quá, vừa rồi *tiền bối* có nói một câu vô cùng chính xác đó là, thành công hay không không thể dựa vào lời nói mà thành được! Chắc chắn một điều rằng, chỉ cần tùy tiện chọn ra một vị *Huyền công tông sư thành danh*, cũng thấy được thành công không thể dựa vào lời nói mà thành được!”

“*Huyền công tông sư* sao? Ngươi biết được mấy người?” *Ưng Bác Không* vặn ngược lại, muốn hắn kể ra tên của vài người, bộ dạng có phần *thích thú*.

“*Thiên hạ Bát Đại Tông Sư*, *thanh uy hiển hách*, chỉ sợ không muốn biết cũng không được? Đứng hàng đệ nhất, từ trước tới nay chính là *Thần Long kiến thủ bất kiến vĩ* - *Thần Ưng Chí Tôn* *Vân Biệt Trần*, bên người một *Cửu cấp Huyền Thú* làm bạn. Nghe nói nhiều năm trước *tu vi* của người này đã đạt tới *Chí Tôn Thần Huyền đỉnh phong*! *Tiêu diêu tự tại*, nhưng mỗi khi xuất hiện ở *nhân gian*, đều phát sinh *đại sự kinh thiên động địa*!”

“Không sai.” *Ưng Bác Không* chậm rãi gật đầu. Hai người Vương gia và Tống Thương khi nghe tới *đại danh* của “*Thần Ưng Chí Tôn*” *Vân Biệt Trần* trên mặt đều lộ vẻ *kính trọng*, *ngưỡng mộ*. *Người có danh, cây có bóng*, *Vân Biệt Trần* quả đã trở thành *truyền thuyết* từ lâu! Một *tồn tại bất diệt*!

“Vị thứ hai, chính là *Tuyệt Thiên Chí Tôn*, *Lệ Tuyệt Thiên*! Một thân *hành sự tùy tâm sở dục*, chẳng phân biệt *chính tà*, *tâm ngoan thủ lạt*, nhưng *Huyền công tu vi* đã đạt *đỉnh phong*, đây là điều không ai có thể phủ nhận, mà tin chắc cũng chưa có một ai dám nghi ngờ về điều này!”

“Vị thứ ba, có thể kể ra chính là *thần bí cao thủ* đứng đầu *Phong Tuyết Ngân Thành*, *Phong Tuyết Chí Tôn* - *Hàn Phong Tuyết*.” Trong khi Quân Mạc Tà nhắc tới *Phong Tuyết Ngân Thành*, *Ưng Bác Không* sắc mặt khẽ biến, có chút giật mình.

“Vị thứ tư, đó là *Tề Thiên Phong Quái Kiệt* *Vấn Thiên* - *Chí Tôn Mạc Vấn Thiên*!” Quân Mạc Tà *thần sắc* không đổi nói tiếp: “Vị này, còn có người nói chính là người của *Thiên Hương quốc*.”

“Vị thứ năm, *Lãnh Huyết Chí Tôn* *Lệ Vô Bi*.”

“Đứng hàng thứ sáu, chính là *Thần Tứ Đế quốc tông sư*, nghe nói người này cũng chính là *tử địch* của *Chí Tôn Mạc Vấn Thiên*, *Sinh Tử Chí Tôn* *Thạch Trường Tiếu*! Hiện tại người này đang có mặt tại *Thiên Hương Thành*!” Quân Mạc Tà khẽ cười nói.

“Vị thứ bảy, chính là *cao nhân* quanh năm *ẩn cư* ở *Lam Quang Hải* - *Chí Tôn Mộng Hồng Trần*.”

“Về vị cuối cùng, ha hả...” Quân Mạc Tà rất bình tĩnh, mỉm cười nói: “Rất khó *định luận*.”

“Có gì mà khó *định luận*?” *Ưng Bác Không* lông mày dựng ngược, lạnh lùng nhìn Quân Mạc Tà nói: “Đơn giản cũng chỉ là một cái tên mà thôi. Chẳng lẽ khó nói như vậy sao?”

“Vị thứ tám, có lẽ trong mắt của *thiên hạ* hẳn là hai người đứng ngang hàng.” Quân Mạc Tà cười thần bí: “*Thảo Nguyên Thần Ưng* *Ưng Bác Không* cùng với *Cuồng Phong Kiếm Thần* *Phong Quyển Vân* chính là hai vị *cao thủ* vì muốn *bài danh* thứ tám đã tranh đấu hơn nửa đời người, đến nay vẫn không thể *phân thắng bại*! Cho nên ta mới nói vị trí thứ tám này, cả hai người đều *bài danh* xứng đáng!”

“Cái gì mà không thể *phân thắng bại*? *Phong Quyển Vân* chẳng phải đã từng *thua chạy te tua* sao, đúng là chỉ được *hư danh*!? Có *tư cách* gì mà đòi đứng ngang hàng với *Thảo Nguyên Thần Ưng*!” *Ưng Bác Không* khẽ hừ hai tiếng.

“*Tiền bối* nói như vậy chắc cũng có *đạo lý* của mình. Nghe nói *Ưng Bác Không* vì mục tiêu đạt tới *đỉnh cao*, bình thường đều lên những *đại tuyết sơn*, một mình chiến đấu với hàng vạn chim ưng. Nếu như lời đồn là thật thì vị *Thảo Nguyên Thần Ưng* dũng cảm này thật đáng khen ngợi.” Quân Mạc Tà *thần sắc nghiêm trang*, pha lẫn chút *hâm mộ*, *sùng bái cường giả* nói: “Chỉ cần một điểm này thôi, *Thần Ưng* *Ưng Bác Không* quả thực đủ *tư cách* đứng trên *Cuồng Phong Kiếm*, không hổ danh là *Thảo Nguyên Chí Tôn*!”

*Ưng Bác Không* được người khác *thừa nhận* như vậy, trong lòng vô cùng *sung sướng*, khen ngợi: “Không nghĩ tới tiểu tử thế này mà có thể mang *danh xưng* của tám vị *Chí Tôn* kể ra rõ ràng như vậy, coi bộ cũng có vài phần *kiến thức*.”

Vương gia và Tống lão tam đứng một bên trong lòng đều *mắng thầm*: “Chuyện vừa rồi, đem hỏi cả *đại lục* này, ai mà chẳng biết? Lại có thể trở thành “vài phần *kiến thức*” sao! Cái này mà cũng cần *kiến thức* mới biết ư?”

*Dị Thế Tà Quân*Tác giả: *Phong Lăng Thiên Hạ*Quyển 2: *Thiên Hương Phong Vân*.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đan Đạo Trường Thanh
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN