Chương 162: Giả bộ tới cực hạn!

Dịch giả: Tiểu Ngọc

Tống Thương vốn mê tửu, cả đời lão đã cùng vô số tri kỷ thưởng tửu. Bởi vậy, lão cực kỳ tự tin vào công lực "thiên chuy bách luyện" của mình! Ngay cả khi hàng trăm người hay vạn ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào lão, lão vẫn tự tại, điềm nhiên.

Bởi vì, đối với bản thân mình, hắn tuyệt đối tín nhiệm! Rượu do hắn chưng cất đủ sức "độc bộ thiên hạ"! Hắn tin chắc không có bất kỳ ai có thể vượt qua mình trên phương diện này!

Thế nhưng ngay lúc này, Tống Thương đột nhiên phát hiện mình đang khẩn trương, nhưng lại có phần mơ hồ không hiểu vì sao, trong lòng cảm thấy bồn chồn, bất an khôn xiết. Không ngờ tên thanh niên dung mạo bình thường, thậm chí còn hơi chút ngang tàng đứng trước mắt kia, lại có thể gây cho mình một loại áp lực vô hình! Lão liếc mắt nhìn hai vò tửu nhỏ bên cạnh, thấy chúng cũng bình thường thôi, lẽ nào, bên trong thật sự chứa loại tửu tuyệt hảo như lời tiểu tử kia nói?

Có lẽ đây là lần phẩm tửu có quy mô nhỏ nhất, tuy nhiên cách thức lại chưa từng thấy qua từ trước tới giờ!

Tuy rằng toàn bộ cũng chỉ có hai người phẩm tửu, nhưng trong hai người đó, một người là thân đệ đệ của Hoàng đế Thiên Hương đế quốc, "danh phù kỳ thực", "dưới một người trên muôn người"! Mà một vị khác, cũng là một trong vài "Tông sư" "danh chấn thiên hạ" của toàn bộ "Huyền Huyền đại lục" này!

Thậm chí đến như khán giả duy nhất có mặt tại đây, cũng là một vị "Vương phủ thế tử"!

Về phần đánh cuộc lần này lại càng hiếm thấy, xưa nay chưa từng có. Trong lần đánh cuộc này, Tống Thương không chỉ lấy thanh danh bản thân, mà còn mang cả tự do nửa đời còn lại của mình ra đặt cược!

"Nếu thất bại, ta tình nguyện bái hắn làm thầy!"

Những lời này, chính là được một vị Vương gia, một vị "Thần Huyền cường giả" làm chứng! Nếu là người bình thường, ai dám nghĩ Tống Thương lừng lẫy, một "Thiên Huyền cao thủ" lại cam tâm tình nguyện bái một tên thiếu niên làm thầy?

Đây là chuyện cười đến mức nào? Cái chuyện khinh nhờn tôn nghiêm của một vị "Thiên Huyền cường giả" đúng là chuyện lớn! Chỉ sợ còn chưa kịp nói ra khỏi mồm, đã bị đánh cho tan nát rồi.

Nhưng đối mặt hai vị này, ai dám nói không được? Dù cho bây giờ là đế vương của các đế quốc trên đại lục có mặt ở chỗ này, cũng phải nể mặt bọn họ đôi phần! Có thể không nể mặt Vương gia không sao, nhưng đối với "Thảo Nguyên Thần Ưng" – Ưng Bác Không, có ai dám không nể mặt đây?

Kể cả "Chí Tôn Thần Huyền" bài danh đệ nhất là Vân Biệt Trần đi nữa, cũng vẫn phải suy nghĩ kỹ xem, đắc tội với một người như Ưng Bác Không có đáng giá hay không rồi mới tính!

Cho nên ban đầu đơn thuần là một lần đánh cuộc nhỏ, nhưng với Tống Thương mà nói, trong lúc vô ý đã tự đưa mình vào thế khó!

Hiện tại đã thành "thế cưỡi hổ", cho nên phải theo tới cùng!

"Hảo tửu!"

Vương gia nhẹ nhàng bưng chén tửu lên, đầu tiên là cẩn trọng nhấp một ngụm nhỏ, để mặc tửu dịch từ từ tan chảy, lan tỏa khắp khoang miệng, cảm nhận rõ rệt hương vị của nó, đợi tới lúc hương tửu hoàn toàn chứa đầy trong miệng mới nhẹ nhàng nuốt một ngụm.

Từ từ nhắm mắt lại, cẩn thận tận hưởng dư vị tuyệt diệu của loại tửu ngon cực phẩm này!

"Không sai! Không những tửu hương mê ly, tửu vị lại càng tinh thuần, thậm chí còn làm cho người ta có cảm giác lâng lâng say, lão phu trong đời cũng đã thưởng thức qua vô số loại hảo tửu, nhưng chưa có loại nào có thể sánh với tửu này, quả nhiên là cực phẩm!" Ưng Bác Không uống một hơi cạn sạch. Trong đôi mắt ưng thoáng lộ vẻ kinh ngạc.

Thảo nào Tống Thương có thể tự tin đến thế, còn dám liều mạng đánh cược như vậy, nguyên lai tửu này... quả thực không tồi. Bản thân ta trước đây cũng đã uống qua rất nhiều loại tửu, vô luận là "hoàng cung ngự tửu" của các đế quốc, hay "cống tửu" của các Khả Hãn trên thảo nguyên, nếu đem so với loại tửu này, thật giống như đom đóm mà so với trăng rằm, khó mà sánh bằng!

Quân Mạc Tà mỉm cười, nhẹ nhàng đong đưa chén tửu, nguyên bản là một chén tửu trong suốt, bị lắc qua lắc lại vài cái, xuất hiện vẻ mê ly, sau đó bề mặt xuất hiện một ít bọt khí. Quan sát kỹ một chút có thể nhận thấy, lúc đầu vốn là một chén tửu trong suốt nhưng hiện tại đã có phần hơi vẩn đục.

"Vẫn không đủ chuyên nghiệp a." Quân Mạc Tà lắc đầu thở dài: "Tạp chất vẫn còn, đây là một điều "đại kỵ" trong việc "ủ tửu"!"

Tống Thương quay phắt lại, hai mắt trợn tròn.

Tinh lực mấy năm của mình, hao tổn biết bao mồ hôi công sức mới làm ra được loại tửu này, nhưng cuối cùng lại bị người ta phán cho một câu "thiếu chuyên nghiệp"!

Phải chửi tên tiểu tử này là quá vô tri, hay là quá "cuồng vọng" đây?

Mỗi người đều đã có hai chén tửu lót dạ. Vương gia và Ưng Bác Không ánh mắt không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm vào hai vò tửu vừa mở chưa uống hết. Từ ánh mắt thèm thuồng của hai người, bất cứ ai nhìn thấy cũng dễ dàng nhận ra một điều, chỉ sợ vừa phẩm tửu xong, hai người này sẽ lao lên tranh đoạt mấy vò tửu mà uống.

"Tiểu huynh đệ, chúng ta đang đợi được thử tửu của ngươi đây, ha ha, nhanh lên cho sớm xong chuyện, sau đó chúng ta còn thống khoái thưởng thức một trận. Hôm nay lại có thể tham gia phẩm tửu ngon thế này, quả nhiên chuyến đi này thật không uổng công chút nào." Vương gia mỉm cười ôn hòa, nhưng với một câu nói này thôi, hiển nhiên đã cực kỳ coi trọng tửu của Tống lão tam rồi, thậm chí ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc sang hai vò tửu của lão đặt cạnh đó.

Vương gia ý tứ như vậy đã rất rõ ràng: đầu tiên ta trực tiếp đánh giá tửu của Tống lão tam chính là cực phẩm, Ưng Bác Không ngươi nhận xét sau, rõ ràng chậm hơn ta một bước. Tuy rằng tửu vẫn là của Tống lão tam, nhưng không thể vô duyên vô cớ mà tặng không cho ngươi được. Miễn sao Ưng Bác Không ngươi không biết xấu hổ mà cướp tửu là được, kiểu gì ta cũng được uống, như lời Tống lão tam nói lúc trước, đây chính là hai vò tửu cực phẩm cuối cùng a...

Còn về thắng bại của hai người lúc đó...... Kết quả đã rất rõ ràng rồi, có cần nói nhiều nữa không? Tửu mà hôm nay Tống Thương "xuất ra", so với những loại trước kia lão bán ngon hơn rất nhiều. Nên nhớ rằng, cho dù là những loại bán trước đây, trên đời cũng đã là hiếm có khó tìm rồi, chứ đừng nói tới loại tửu cực phẩm này.

Ưng Bác Không nói cho cùng vẫn là "thế ngoại cao nhân", vì thế vẫn phải để ý tới thân phận của mình, cho dù thế nào đi nữa cũng không thể giống như Vương gia, chẳng thèm quan tâm tới thể diện. Mặc dù ngoài miệng không nói ra, nhưng thông qua ánh mắt Quân Mạc Tà, hắn cũng cảm nhận được điều tương tự.

"Lời ấy có phần "miễn cưỡng" a, thực tế thắng bại còn chưa phân, cho nên sao có thể biết tửu của ai ngon hơn!" Quân Mạc Tà tỉnh bơ, cúi người xách một vò tửu của mình lên, cũng chẳng để ý nhiều, vỗ xuống một chưởng....

"Phanh!" Ba người ánh mắt lập tức bừng sáng. Ngay cả một người không hiểu chuyện như Tiểu Dương cũng nhịn không được, mở to hai mắt mà quan sát, mồm há hốc, vẻ mặt vô cùng khẩn trương. "A?" Ba người đồng thanh kêu lên.

Mùi hương vẫn thế, chẳng có gì mới mẻ cả!

Lẽ ra mở nắp đậy ra, tửu hương cũng phải nồng nặc mới đúng chứ!

Thế quái nào lại một chút hương thơm cũng không có vậy? Lẽ nào tiểu tử đúng là thùng rỗng kêu to?

Ba người chăm chú nhìn kỹ, trong lòng bắt đầu nổi nóng, thoáng cái đã thấy sau khi Quân Mạc Tà mở nắp đậy, bên dưới không ngờ còn có thêm một lớp giấy dầu mỏng, vừa vặn bịt kín miệng vò tửu. Chẳng trách, bịt kín như thế này có ma mới ngửi được!

Mắt thấy Quân Mạc Tà chậm chạp bóc lớp giấy dầu từng chút từng chút một, cả ba người đều mặt đỏ tía tai, hận không thể lôi tiểu tử này ra đạp cho một trận, sau đó tự mình đích thân bước tới bóc giấy để được thấy "hảo tửu".

Đúng là làm khơi dậy lòng ham muốn của con người ta mà!

Giấy dầu cuối cùng cũng được bóc sạch, nhưng vẫn không thấy mùi vị gì cả!

Ba người Ưng Bác Không hai mắt đều trợn tròn: "Không thể nào, dưới lớp giấy dầu còn có thêm một lớp da "Huyền thú"? Hình như là da của "Huyền thú lục giai" thì phải."

Tất nhiên lớp da "Huyền thú" cũng mau chóng được bóc ra, bốn bề khẽ động, thoáng chốc đã được nhấc ra. Thế nhưng chuyện kế tiếp lại làm cho ba người đồng thời bị chọc giận muốn chửi rủa ầm ĩ: dưới lớp da "Huyền thú", không ngờ còn có một khối gỗ chanh trắng vừa vặn nút kín miệng vò!

Khối gỗ chanh này, tuy không có bất kỳ mùi vị gì, nhưng nó có thể ngăn không cho "tửu hương" bay ra ngoài!

Chẳng trách vẫn không thấy mùi tửu.

Bất quá trông cái vò cũng chẳng lớn là bao, hương "hảo tửu" đâu chẳng thấy, vậy mà đã mất hơn phân nửa vò cho mấy cái thứ kia rồi! Cái này cũng quá là...… quá đáng đi?

Càng quá đáng hơn chính là.... trong thời điểm mấu chốt cuối cùng, Quân Mạc Tà bỗng nhiên dừng lại, đứng lên, chậm rãi đi ra hai bước. Hắn dang rộng hai tay, ưỡn ngực hít sâu một hơi, sau đó nặng nề thở ra. Hai tay chống nạnh, lắc qua lắc lại vài cái cho giãn phần eo, rồi xoay khớp cổ tay... lắc lắc cái đầu, vặn vặn cái cổ. Mười đầu ngón tay giao nhau, nhất thời dùng sức bóp chặt, các đốt ngón tay kêu lên răng rắc. Ba người Vương gia, Tống Thương, Ưng Bác Không chỉ còn biết trợn mắt mà nhìn.

Trong nháy mắt, ba người đồng thời có một suy nghĩ: "Cái cổ của ngươi không bằng để ta vặn hộ cho rồi! Lão tử khẳng định, trong nháy mắt là có thể vặn cho ngươi gãy lìa!"

May là chỗ này vẫn còn Tiểu Dương "ngây thơ chất phác", hắn thực sự muốn hỏi vị ca ca này một chút, có hay không cảm thấy trong người khó chịu? Sau một phen tạo dáng, làm mấy động tác, Quân Mạc Tà mới thong thả đi đến bên cạnh vò tửu, bàn tay đặt lên chiếc nút bằng gỗ chanh, không tốn chút hơi sức nào nhấc nó ra, ném "bộp" xuống dưới chân bàn.

Trong không gian hoàn toàn yên tĩnh này, âm thanh đó lại vô cùng vang dội, làm cho ba người luôn tự xưng là "núi đổ trước mặt cũng không chớp mắt" kia nhất thời hai mắt khẽ giật.

Bàn tay Quân Mạc Tà vẫn che trên miệng vò tửu, đến bây giờ mới bắt đầu có một mùi hương nhẹ nhàng bay ra, làm ba người trong lòng đều cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, "Mở đi, mau mở ra đi!"

Ba người vô cùng chờ mong, Quân Mạc Tà đột nhiên đứng phắt dậy, dùng một loại thần tình nồng nàn như ánh mặt trời, nhìn xuống vò tửu, kết hợp với một âm điệu trầm bổng du dương, trên mặt hiện lên vẻ buồn vui lẫn lộn, rung đùi đắc ý, âm thanh khàn khàn như vịt kêu khẽ ngâm lên: "A!.... 'Ẩm nhân vị tiên túy, khai đàn thập lý hương!' (Đại ý: Người nếm mới ngửi đã say, mở chum rượu hương bay mười dặm)."

"Ta nhổ vào!" Ba người đều không thể nhịn được nữa, tức giận mắng một tiếng. Ngay cả vị tự xưng là "thế ngoại cao nhân" như Ưng Bác Không cũng không ngoại lệ. Không, phải nói là bị kích động quá mức mới đúng, quả thực, họ bị chọc tức tới mức tùy thời có thể "xuất thủ" "giáo huấn" Quân Tam thiếu một trận. Nhìn cái bộ dạng ra vẻ ta đây của tiểu tử này coi, không còn gì để nói nữa! Đúng là không chửi không được!

Nhưng ngay lập tức, ba người đồng thời nghẹn lời, trong nháy mắt bao nhiêu tức giận đều bị đè nén xuống!

Bởi vì... trong khoảnh khắc này... Quân Mạc Tà dùng một thủ đoạn vô cùng lưu loát, đập bể miệng vò tửu, kêu "xoảng" một tiếng.

Một cỗ hương vị khó có thể miêu tả, một loại mùi vị không cách nào hình dung được, giống như nước lũ vỡ bờ, trong nháy mắt cuồn cuộn đổ tràn ngập cả căn phòng, hoặc giống như một vị quân vương theo "thiên quân vạn mã" với khí thế "nghiêng trời lệch đất" đột nhiên xông tới!

Cũng có thể nói thế này, nó giống như trong một buổi chiều tà vắng trăng, ngươi vô tình lơ đãng, đến khi ngươi chú ý thì ánh trăng đã nhu hòa soi tỏ khắp nơi vậy!

Quả thật là như ảo như mộng, một mùi vị siêu nhiên!

Hương thơm vừa bay ra đã làm cho nơi này không còn là "nhân gian" nữa rồi, mà là "tiên cảnh"! Không! Cho dù là "tiên cảnh", chắc chắn cũng sẽ không có mùi vị tuyệt vời như thế này được!

Ba người khoan khoái đồng thời rên khẽ một tiếng, nhất thời bọn họ đều có một loại cảm giác, chính mình đang cảm thấy cực khoái, bồng bềnh bay lên với mùi hương này, vẫn tiếp tục bay cao, bay cao nữa.......

Đây là tửu sao? Thế gian lại có loại tửu mà chỉ cần ngửi qua thôi đã làm cho người ta có cảm giác như đang bay vào "tiên cảnh" sao?

Ô.... ô...…Muốn khóc quá......…

Đến khi ba người "phục hồi tinh thần", Quân Mạc Tà đã đặt bốn chén tửu trước mặt, châm đầy tửu ngon. Tửu màu hổ phách rót vào chén bạch ngọc điêu khắc tinh tế, chỉ nhìn màu sắc đơn thuần như vậy, cũng đủ làm cho con người ta như bị ma lực điều khiển, không kiềm chế được!

"Ẩm nhân vị tiên túy, khai đàn thập lý hương!" Vương gia bộ dáng đắc ý đứng lên, đột nhiên "nhiệt lệ lưng tròng", dùng hết sức bình sinh, mở to miệng hét lớn một câu: "Đâu chỉ là mười dặm a a a a......"

Tống lão tam "nhiệt lệ" cũng rưng rưng tay cầm chén tửu, nâng niu như nhặt được "chí bảo", hai mắt trợn trừng một hồi lâu, hiển nhiên là không muốn uống mất chén tửu này. Bởi vì, thực sự hắn rất sợ, nhưng tuyệt đối không phải sợ mình thua cuộc, mà hắn sợ nếu mất đi hương vị này, sau khi uống rồi sẽ không còn thấy "tiên cảnh" được nữa.

Chỉ với mùi hương này thôi cũng đã đủ làm cho người ta tình nguyện say mãi không tỉnh, mãi mãi chìm trong mộng đẹp.

"Dị Thế Tà Quân"Tác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: "Thiên Hương Phong Vân".

Đề xuất Voz: Lần đầu bị xà tinh ám thân, buộc tôi phải kết hôn với cô ta!
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN