Chương 164: Vương gia tham gia làm cổ đông!
Dịch Giả: Tiểu Ngọc
"Sư phụ ủ ra loại rượu này chính là Thiên phẩm nhân gian, là cực phẩm trong cực phẩm, vô địch thiên hạ. Đệ tử đạo hạnh nông cạn, tự nhiên thất bại, cam tâm tình nguyện bái phục." Tống Thương nói với ngữ khí thêm phần cung kính.
Vẫn là câu nói kia: "Học vô tiền hậu, đạt giả vi sư". Ở phương diện ủ rượu, thành tựu của đối phương quả thực vượt xa bản thân mình rất nhiều. Bởi vậy, Tống Thương hoàn toàn không cảm thấy mất mặt khi phải bái người thanh niên trước mặt làm sư phụ dù chỉ nửa phần; thay vào đó, hắn cảm thấy vô cùng vinh hạnh, thậm chí là vô cùng kích động và hưng phấn.
"Ngươi đáng lẽ có thể tiến xa hơn nữa. Phải thừa nhận rằng, vì rượu, ngươi cũng đã hao tổn rất nhiều tâm sức. Thế nhưng ngươi đã sai rồi, sai ở chỗ đạt được chút thành tựu liền tự mãn, không tiếp tục phấn đấu nữa." Quân Mạc Tà không chút khách khí nói: "Như ngươi vừa nói, đỉnh cao trong đời ngươi chính là loại rượu ngươi đã ủ từ vài chục năm trước, cái mà ngươi cho là thế gian tuyệt phẩm. Mới đầu nghe qua dường như rất có khí thế, nhưng câu nói ấy đã ngăn cản con đường phát triển của ngươi, chôn vùi toàn bộ khả năng để ngươi có thể tiến thêm một bước."
"Ngay khoảnh khắc ngươi tự thỏa mãn với hai vò rượu kia mà dừng tay, ngươi đã bại bởi chính bản thân mình, bại bởi lòng tự mãn, bại vì tự cho rằng mình đã đứng trên đỉnh cao trong nghề ủ rượu."
Tống Thương đột nhiên nghe thấy những lời này, tựa như được cảnh tỉnh, bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Đúng vậy, năm xưa bản thân sau khi ủ ra rất nhiều rượu, lại thấy không có thêm nửa phần tiến bộ, thì trái lại ngày ngày đắc chí, tự cho rằng trên đời không còn ai giỏi hơn mình. Ai ngờ bản thân đã thảm bại từ lâu rồi...
"Cũng như tu luyện Huyền khí vậy, nếu có một người cho rằng: 'Ta trong ba năm đã trở thành Địa Huyền cao thủ, với tốc độ tiến giai trước nay chưa từng có như thế, đề thăng lên Thiên Huyền cảnh giới cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi'. Người như vậy cho dù mất cả đời cũng chưa chắc đã đột phá được Thiên Huyền cảnh giới, chứ đừng nói là đạt tới những cảnh giới cao hơn!"
"Nhưng nếu thành tựu tu luyện Huyền khí liên quan đến sinh mạng của mình và người nhà lại khác, tuy bị áp lực, bản thân không phút nào được thảnh thơi, dù tiến giai chậm nhưng vẫn có thể tiến bộ."
"Nhưng ủ rượu thì bất đồng, chung quy ngươi đã không đủ kiên trì. Bằng không, hôm nay dù có thất bại nhưng cũng không thê thảm đến mức không có khả năng hoàn thủ như thế này." Quân Mạc Tà thâm thúy nói: "Cho nên phải kiên trì a."
Tống Thương được sư phụ giáo huấn, tâm phục khẩu phục, cúi đầu lắng nghe. Chỉ có Ưng Bác Không và Bình Vương Gia là có chút khinh thường, đứng dậy. Hai người thầm nghĩ: "Tiểu tử này vừa rồi còn nói có sách mách có chứng, miệng lưỡi lưu loát, cật lực phản bác rằng kiên trì không phải yếu tố trọng yếu nhất, nhưng hiện tại thì sao? Mới chớp mắt một cái đã phủi sạch tất cả những lập luận khi nãy!"
"Bản lĩnh lật lọng đạt đến mức này thật sự khiến người ta phải khâm phục không thôi... Đúng là cạn lời!" Ánh mắt hai người đồng thời rơi trên hai vò rượu của Quân Mạc Tà, nhịn không được nuốt nước miếng ừng ực.
"Từ những nguyên liệu bình thường nhất, làm ra loại rượu tốt nhất, đó mới chân chính là nghệ thuật ủ rượu," Quân Mạc Tà thản nhiên nói: "Võ học trên thế gian cũng vậy, chỉ bằng những chiêu thức giản dị nhưng phát huy được uy lực lớn nhất mới là võ học đỉnh cao chân chính!"
Câu này vừa nói xong khiến Ưng Bác Không nhất thời ngẩn ngơ.
Đối với những người mà thành tựu về Huyền công còn hạn chế thì câu nói vừa rồi có lẽ khó mà lý giải nổi, nhưng với một Đại Tông Sư như Ưng Bác Không lại khác, câu nói ấy quả thực là một sự giác ngộ sâu sắc!
Ví như đánh ra một quyền, chẳng phải chỉ cần quan tâm tới uy lực cuối cùng sao? Đó có thể là một chiêu thức vô cùng tầm thường, có thể tùy tâm sở dục, nhưng điều tối trọng yếu chính là quyền đó có thực sự phát huy được toàn bộ lực lượng mạnh nhất của bản thân hay không? Cho dù quyền đó có đẹp mắt, hoa mỹ đến mấy, hoặc có thể dễ dàng đánh trúng mục tiêu đến mức nào đi nữa, thì uy lực của nó còn xa mới sánh bằng một quyền đơn giản nhưng được đánh ra từ nội tâm, kết hợp với sức mạnh của toàn thân!
Thậm chí có thể sánh ngang với sức mạnh của Thiên Địa!
Cao thủ quyết đấu, sinh tử phân định chỉ trong một chớp mắt, một chiêu tạo nên khác biệt, một chiêu quyết định thắng bại, sống chết.
Một quyền đơn giản nhưng xuất phát từ nội tâm, uy lực chắc chắn bất khả tư nghị, bất chấp tất cả mà đánh ra. Tuy nhiên, quan trọng vẫn phải đảm bảo một yếu tố, đó là đánh trúng mục tiêu. Mà một chiêu đơn giản như vậy, làm sao có thể đánh trúng mục tiêu có thân pháp linh hoạt đây?
Ưng Bác Không dường như cảm thấy đang có một ý niệm mơ hồ đang vùng vẫy muốn thoát khỏi gông cùm, xiềng xích trong đầu, đột nhiên như muốn nhảy xổ ra! Nếu ý niệm này được hiểu rõ ràng, Ưng Bác Không dám khẳng định bản thân sẽ có tiến bộ! Hơn nữa còn là một sự tiến bộ rất lớn! Nhưng càng muốn diễn giải lại càng cảm thấy mờ mịt, cho nên hắn không khỏi nhíu mày, đau khổ ngẫm nghĩ.
Quân Mạc Tà vô tình lại hữu ý nói một câu, không ngờ lại giúp cho một vị Tông Sư trực tiếp tiến sát tới giới hạn đột phá!
Cho tới khi Ưng Bác Không từ trong suy tư tỉnh lại, Bình Vương Gia gần như gấp gáp đến mức không thể chịu được nữa.
"Tiểu huynh đệ, rượu này, hắc hắc, còn có bấy nhiêu thôi sao? Có lẽ nào..."
"Ách, huynh đài trước tiên xin đừng hỏi chuyện này. Chẳng phải ta đã từng nói qua sao, rượu này theo đúng giá bán, mười vạn lượng bạc một vò. Các vị nói xem có đáng giá không?" Quân Mạc Tà mặt tỉnh bơ, phán một câu xanh rờn, bắt đầu ra giá.
"Quá đáng giá!" Bình Vương Gia còn chưa kịp nói thì Tống Thương đã mở miệng trước, ngữ khí mang theo vài phần tiếc hận, than thở: "Tiên tửu tuyệt hảo thế này nhân gian khó tìm được, thực sự vàng bạc không thể sánh bằng! Đem ra so sánh chẳng khác nào khinh thường nó vậy! Đừng nói là mười vạn lượng bạc, dù là một vạn lượng Hoàng kim một vò, cũng vô cùng đáng giá!"
Theo như cách nghĩ của hắn, đây đơn thuần không còn là rượu nữa, mà chính là một tuyệt tác nghệ thuật trân quý! Là bảo vật vô giá! Cho nên cũng có thể nói thứ này là vô giá cũng không sao!
"Trong mắt ta, rượu này đúng là đáng giá! Hơn nữa so với rượu mà Tống lão tam bán trước đây còn ngon hơn mấy trăm lần!" Bình Vương Gia trực tiếp trả lời Quân Mạc Tà, sau đó thở dài một hơi: "Chỉ là... nếu thực sự muốn bán với giá mười vạn lượng bạc một vò, sợ rằng không Khả Dĩ cho lắm. Mà đâu chỉ như vậy? Căn bản là rất khó kinh doanh!"
Bình Vương Gia nói ra lời này vô cùng thâm thúy. "Rất khó kinh doanh ư? Vậy đành phải bán rẻ hơn rồi, hoặc trực tiếp đem cả đống bán đấu giá đi sao? Như thế sẽ mua được với một cái giá khá mềm rồi!" Quân Mạc Tà mỉm cười, âm thanh vô cùng "uyển chuyển", "hàm súc" diễn đạt ý tứ của mình.
Ba người đồng thời trầm mặc. Ba người này nhất thời đều tỏ vẻ "Nhân Trung Tuấn Kiệt", trong nháy mắt đã hiểu được dụng ý của Quân Mạc Tà, trong lòng thầm nghĩ: "Ý kiến hay!"
"Nếu như là bán đấu giá, không biết khi nào thì bắt đầu? Và đấu giá ở đâu thế?" Bình Vương Gia vội vàng hỏi tới, đây mới chính là điều hắn quan tâm nhất. Còn phải bàn cãi sao? Rượu ngon thế này biết tới chỗ nào mới mua được đây? Giá cả chỉ là thứ yếu mà thôi.
"Điểm này, đến lúc đó Tống lão tam tự nhiên sẽ được ưu tiên biết trước. Tống Thương sẽ tham gia hội đấu giá này." Quân Mạc Tà tin rằng, đối với Tống Thương, chuyện khác ta không rõ, nhưng về phương diện phẩm rượu và bán rượu thì vạn phần yên tâm về hắn.
Tống Thương mặc dù có thể phản bội bất luận kẻ nào, nhưng tuyệt đối sẽ không phản bội lại rượu! Về điểm này, Quân Mạc Tà mười phần nắm chắc!
"Vậy thì tốt quá!" Bình Vương Gia hưng phấn xoa xoa hai tay nói: "Nếu gặp phải khó khăn gì, cứ nói với lão phu một tiếng là được, tại Thiên Hương thành này, chuyện mà lão phu không làm được, quả thực không nhiều lắm." Nếu có thể động chân động tay một chút, kiếm lấy một ân tình, từ nay về sau có thể thưởng thức Tuyệt Thế Mỹ Tửu như thế này, vậy thì cũng quá khéo rồi! Đây cũng chỉ là hắn thầm nhủ trong lòng mà thôi, cho thấy Bình Vương Gia cũng là một người "yêu" rượu đích thực.
"Xin giới thiệu với sư phụ, vị này chính là Bình Vương Gia Dương Hoài Nông; cũng là bào đệ duy nhất của đương kim Bệ Hạ Thiên Hương đế quốc." Bình Vương Gia đã nói rõ ràng như thế, Tống Thương đương nhiên là hiểu được cần phải giới thiệu một chút, cái gọi là nghèo không đấu được giàu, dân không tranh được với quan chính là đây. Vị này nói gì cũng là đương kim Vương Gia Thiên Tuế, nếu có thể không đắc tội chính là điều tốt nhất.
"Bình Vương Gia..." Mặc dù Quân Mạc Tà đã đoán được người này lai lịch không nhỏ, thế nhưng hắn thật sự không dám nghĩ tới đây lại chính là vị Vương Gia duy nhất của Thiên Hương đế quốc. Cảm thấy có chút kinh hãi nhưng hắn lập tức trấn định lại, nói: "Ách, thất kính, thất kính."
Mọi người vốn tưởng rằng hắn sẽ khiếp sợ, thậm chí là phải dùng Đại Lễ để đáp lại. Dù sao trong mắt ba người lúc này, Quân Mạc Tà chính là một tên văn nhân keo kiệt, cùng lắm là có chút ngông nghênh mà thôi. Nhưng mà cho dù có ngông nghênh thì khi nhìn thấy Bình Vương Gia như vậy cũng đủ làm cho hắn trong một thời gian ngắn sẽ phi thường phong quang, công danh thẳng tiến, há lại không kích động? Thậm chí là thi Đại Lễ ra mắt đi nữa, cũng chỉ coi như làm đúng với lễ tiết thông thường mà thôi!
Học văn luyện võ, buôn bán với Bình Vương Gia ư!
Nhưng tiểu tử này không ngờ nhãn thần cũng không hề dao động chút nào (mắt cũng không chớp lấy một cái). Với ngữ khí ám chỉ muốn trợ giúp của Bình Vương Gia đối với hắn rõ ràng như vậy, hắn lại lờ đi coi như không biết! Ngoài miệng mặc dù nói là Thiên Tuế thất kính, thất kính nhưng trong ngữ khí nửa điểm kính trọng cũng không có!
Nhưng bọn họ không biết rằng, đối với thiếu niên trước mặt này, vô luận là kiếp trước hay kiếp này, hắn đâu có thèm quan tâm cái Vương Gia rắm chó gì? Ngay mấy ngày trước đó thôi, trước mặt người khác vẫn vô cùng lưu manh trêu chọc cô công chúa duy nhất của đương kim Hoàng đế, đâu có nể nang gì.
Nếu không phải hôm nay hắn thấy Bình Vương Gia này tương đối thuận mắt thì sợ rằng hắn còn không nhã nhặn thế này. Bình Vương Gia rất giỏi a, muốn uống rượu của ta cũng phải có quy củ đàng hoàng, bằng không, không cần bàn thêm nữa...
"Nếu cần thiết, ta sẽ phi thường cao hứng khi được cùng Bình Vương Gia hợp tác." Quân Mạc Tà cười thản nhiên, vô cùng khách khí nói. Ngữ khí của hắn thập phần "hòa vốn", coi chuyện này như không. Theo như lời của hắn, nếu "cần thiết" mới hợp tác, còn không "cần thiết" thì...
"Như vậy là tốt nhất," Bình Vương Gia Dương Hoài Nông một chút nghi ngờ cũng không có, cười sang sảng, híp mắt nói: "Tuy rằng lão phu hơi bất tiện, không thể tự mình ra mặt, nhưng lão phu tuyệt không để cho một loại mỹ tửu cứ như vậy mà mai một." Rõ ràng Quân Mạc Tà có ý cự tuyệt nhưng chính vì thế lại càng khiến hắn cảm thấy hứng thú.
"Không biết như thế này có được không, lão phu nguyện xuất ra một trăm vạn lượng bạc để góp vốn, gọi là có chút đóng góp, âu cũng vì tôn tử sau này mà lưu lại một sinh lộ, vạn mong tiểu huynh đệ đáp ứng." Lời vừa nói ra, tất cả đều Thất Kinh. Đầu tiên chính là việc Bình Vương Gia tự xưng là "lão phu" chứ không phải là "Bản vương", rõ ràng muốn bỏ qua thân phận hoàng gia của mình mà góp vốn. Điều thứ hai, lấy trăm vạn bạc ra hùn vốn mà chỉ coi như là có chút đóng góp "vừa đủ", hiển nhiên đối với tương lai của loại mỹ tửu này vô cùng coi trọng. Nếu thật sự đầu tư thành công, đừng nói là trăm vạn lượng bạc, mà phải là nghìn vạn lượng, thậm chí còn nhiều hơn!
"Lão phu giờ đã gần năm mươi tuổi rồi mà cũng chỉ có một trai một gái." Bình Vương Gia ha hả cười, bộ dáng tươi cười nhưng ngữ khí mười phần mỉa mai: "Nữ nhi đến tuổi, nếu có thể gả vào nhà khá giả một chút, coi như cũng đủ mãn nguyện rồi. Nhưng còn một đứa con trai, lão phu không muốn nó đi theo con đường của mình. Cho nên mới phải cẩn thận lo xa một chút, đề phòng bất trắc, mong công tử nể mặt lão phu."
Mọi người nhất thời trầm mặc.
Năm đó Tiên Đế có hai người con, chuyện này những thế hệ trước trong Thiên Hương đế quốc đều biết: Thái Tử Dương Hoài Vũ, Bình Vương Gia Dương Hoài Nông. Chỉ cần nhìn ba chữ Bình Vương Gia kia là có thể thấy được sự sủng ái của Tiên Đế với tiểu hoàng tử này đến mức nào.
Dương Hoài Vũ dã tâm bừng bừng, Hùng Tài Đại Lược, chiến công rực rỡ, lòng người quy thuận; nhưng Bình Vương Gia Dương Hoài Nông cũng luôn luôn trầm lặng, chưa bao giờ tham dự chính sự, tất cả những sinh hoạt của ông chẳng khác Ẩn Sĩ là mấy.
Bởi vì hắn biết rõ, vô luận mình có nỗ lực thế nào, cũng không có khả năng thoát khỏi "chiếc bóng" quá lớn của Thái tử ca ca, nếu còn cố chấp tranh phong, chính là tự làm hại bản thân mình.
Cho nên, ngay từ những ngày đầu hắn đã từ bỏ mọi mưu cầu, tranh đoạt quyền lợi. Hơn nữa bản thân hắn đối với quyền lực cũng chẳng có mưu cầu gì, nhiều năm cứ đạm bạc như vậy mà sống, Tu Tâm Dưỡng Tính, đối với việc triều chính càng ngày càng không có hứng thú.
Nhưng hiện tại ba vị Vương tử đang tranh đoạt ngôi vị, cho nên một người luôn sống thanh đạm như hắn đã bắt đầu tính toán đường lui cho nhi tử của mình, thậm chí còn bỏ qua cả thân phận Hoàng Thân Quốc Thích mà thực hiện chuyện này. Đúng là rất có ý tứ nha! Lẽ nào, đối với ba người cháu trai, hắn không có tin tưởng hoặc xem trọng bất kỳ đứa nào?
Bằng không, hắn đường đường là một Bình Vương Gia, còn phải an bài đường lui làm chó gì?
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương phong vân.
Đề xuất Voz: Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa