Chương 167: Đại khai sát giới!

Người dịch: Vô Ảnh + Chim Ruồi

Nhân ảnh kia tung ra một động tác, mà nói đúng hơn, trong khoảnh khắc đó hắn đã thi triển vô số chiêu thức: Chân trái hắn vô thanh vô tức, mang theo khí lực lôi đình vạn quân, đá thẳng vào hạ bộ yếu hại của một tên sát thủ.

Ngay sau đó, tay trái hắn duỗi thẳng, túm lấy yết hầu một tên sát thủ, ngón tay điểm xuyên qua. Trong khi đó, tay phải chẳng biết từ lúc nào đã đặt trước cổ gã sát thủ kế bên, rồi như tia chớp rút về, đâm thẳng vào ngực tên sát thủ phía sau lưng hắn. Hai khuỷu tay của hắn thoắt cái đã diệu thủ thoát ly, khiến con đao đơn trong tay tên sát thủ phía sau, dù đã xuyên qua y phục, nhưng da thịt lại không hề bị tổn thương mảy may!

Ngay sau đó, tên sát thủ đầu tiên thất khiếu phụt máu, kêu thảm một tiếng bay ra xa. Hai gã sát thủ khác thì đổ gục, lăn lóc trên nền đất. Riêng tên sát thủ ở phía sau lưng thần bí nhân, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ không thể tin nổi, rồi ngũ quan lập tức tuôn trào máu tươi, thân thể từ từ mềm nhũn, co quắp trong một tư thế cực kỳ quái dị. Những người có mặt ở đây, ai mà chẳng từng trải, kinh nghiệm phong phú?

Chỉ thoáng nhìn, họ đã nhận ra toàn bộ xương sườn cùng cột sống của tên sát thủ này đã hoàn toàn bị nghiền nát. Như sét đánh ngang tai, thần bí nhân đột ngột xuất hiện, tựa hồ mượn oai thiên địa, nhất cử đoạt mạng sáu gã sát thủ!

Chỉ trong nháy mắt, sáu sinh mạng đã triệt để tiêu vong! Tựa hồ trong mắt hắn, những sát thủ lãnh huyết, thân kinh bách chiến, trải qua huấn luyện khắc nghiệt kia, lại cứ thế không chịu nổi một kích, chẳng đáng nhắc tới! Giải quyết gọn ghẽ sáu sinh mạng, người này thậm chí hoàn toàn không hiển lộ ra phẩm giai huyền khí! Chỉ dựa vào năng lực bản thân, nhất cử sát tử sáu gã cao cấp sát thủ ư??

- Theo ta!

Thần bí nhân che mặt, dùng giọng trầm thấp quát về phía mấy tên thị vệ Quân Gia.

- Còn có thiếu gia của ta, kính xin tiền bối…

Quân Hổ kịch liệt thở dốc, nhưng vẫn cố quay đầu nhìn lại. Hắn chưa nói dứt lời đã bị thần bí nhân cắt ngang:

- Quân Mạc Tà đã sớm rời đi rồi! Các ngươi còn chần chừ cái gì! Nếu không thì cứ ở lại đây, hắn hẳn đã về đến phủ rồi!

Nói đoạn, hắn không chút chần chờ phóng thẳng về phía đường lớn. Bọn Quân Hổ nghe nói thiếu gia đã thoát hiểm, trong lòng chấn động, như có trống trận thôi thúc, lập tức bước nhanh theo sau.

Thần bí nhân nói không sai chút nào, nếu không phải vì cứu bọn họ, Quân đại thiếu hẳn đã về tới phủ rồi! Bởi vì, thần bí nhân kia, chính là bản thân Quân Mạc Tà.

Sau khi rời khỏi đám thị vệ, hắn lập tức cởi trường bào, che kín mặt, nhanh chóng thi triển Âm Dương Độn, vô thanh vô tức tiềm nhập vào lòng đất. Nếu không phải vì cứu Quân Hổ và mấy người này, e rằng hắn đã có thể độn thẳng về Quân gia đại trạch. Dù sao nơi đây cũng không quá xa, dù công lực Quân đại thiếu còn thấp, nhưng một hơi độn về vẫn là điều có thể làm được.

Mọi người đều dán mắt nhìn chằm chằm mặt đất, ai có thể ngờ được, trên đời này lại có kẻ có thể tự do di chuyển trong lòng đất?

Chuyện không thể tưởng tượng nổi này đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của tất cả mọi người! Theo ghi chép từ thuở khai thiên lập địa của Huyền Huyền đại lục, loại chuyện này chưa từng xảy ra, đương nhiên không ai có thể nghĩ tới.

Bất quá, Khai Thiên Tạo Hóa Công vốn dĩ không phải công pháp của thế giới này, từ lâu đã vượt qua phạm trù huyền khí, không thể có lời giải thích hợp lý. Nếu không, chẳng phải đã phụ mất hàm nghĩa sâu sắc của bốn chữ "Đoạt thiên địa tạo hóa" sao!

Quả đúng là nhờ có vật hỗ trợ thần kỳ, nên với thực lực còn non yếu của Quân tam thiếu mà có thể gọn gàng linh hoạt xử lý sáu sinh mạng chỉ trong nháy mắt, đơn giản là không ai có thể ngờ được, rốt cuộc hắn đã xuất hiện bằng cách nào!

Từ nghi hoặc, khiếp sợ, cho đến lúc kịp phản ứng, thậm chí là ra tay, đó là cả một quá trình. Thế nhưng quá trình này, đối với một sát thủ được ma luyện chỉ là vài giây mà thôi, nhưng đối với Quân đại sát thủ mà nói, thì đã quá đủ rồi!

Chỉ bấy nhiêu cũng đủ để Quân Đại Thiếu thu đoạt tính mạng vài tên sát thủ, thậm chí hắn còn chưa cần dùng tới phi đao mà đã mở ra một lỗ hổng trong vòng vây! Giờ phút này, hắc y sát thủ Lý Chí Vũ ở phía bên kia đã nhận ra sự tình bất thường, lập tức xoay người bay tới. Hắn vận chuyển toàn bộ công lực, gần như phi hành sát mặt đất, hộ thân huyền khí màu vàng sáng xoay tròn quanh thân thể hắn, lấp lánh vô cùng chói mắt, hệt như trong đêm tối đột nhiên xuất hiện một mặt trời nhỏ!

Mưa như trút nước rơi vào vầng hào quang huyền khí của hắn, rõ ràng giống như một quả cầu điện quang thời nay, tiêu điều, lạnh lẽo! Bên cạnh hắn, có thêm hai vầng hoàng sắc huyền khí hào quang cũng lóe sáng, độ sáng so với Lý Chí Vũ cũng không hề yếu hơn là bao.

Ba gã Địa Huyền sát thủ, gần như cùng lúc tiến sát về phía này! Mà giờ khắc này, phía sau Quân Mạc Tà, mười tên sát thủ bi phẫn đuổi theo sát nút. Chặn ở trước mặt Quân Mạc Tà là một hắc y nhân bịt mặt, người này tay cầm trường kiếm đứng sừng sững bất động, hệt như một bức tường thành vững chắc, nhằm ngăn cản Quân Mạc Tà dẫn đầu đám thị vệ phá vòng vây.

Trên người hắn lờ mờ bao phủ một tầng huyền khí hào quang! Cao thủ Ngọc Huyền! Xem ra, người này hẳn là đội trưởng thứ hai của tiểu đội sát thủ.

Người này không cần vây công, không cần giết chóc, điều duy nhất hắn cần làm là ngăn cản Quân Mạc Tà phá vòng vây, khiến bọn họ một lần nữa rơi vào trùng vây của sát thủ.

Bởi vì với thế lực hiện giờ của bọn họ, trong hiểm cảnh trùng trùng điệp điệp kẻ địch vây quanh, tuyệt đối không thể kiên trì đến khi viện quân Quân gia kịp tới! Sinh tử thắng bại, chính là ở giờ khắc này!

Nhưng Quân đại sát thủ há có thể để hắn toại nguyện? Giờ phút này, Quân Mạc Tà đứng đầu đội ngũ, cả thân hình hệt như một lưỡi đao nhọn sắc bén hay một thanh trường mâu vô địch, không chút do dự thẳng tiến về phía trước, không hề chậm lại. Đối mặt với quang ảnh của trường kiếm, hắn lại dũng mãnh đưa lồng ngực ra nghênh đón! Tư thế này quả thật cực kỳ giống như đang liều mạng tự sát!

Hào quang lóe lên rồi càng lúc càng sáng chói, những hạt mưa tí tách rơi trên màn hào quang này đều vỡ tung tóe như rơi trên nền đất bằng!

Vị hắc y Ngọc Huyền sát thủ này đã xuất thủ toàn lực! Hắn nhất định phải giết chết thần bí nhân này, bởi người này chắc chắn là một nhân vật trọng yếu của Quân gia!

Một đạo kiếm quang trong suốt, thoạt đầu như thiểm điện thu về, sau đó lại tựa như một con cự long màu xanh, cưỡi sét đạp mây, hô phong hoán vũ, đâm thẳng tới ngực Quân Mạc Tà! Một kiếm này có phạm vi sát thương trọn vẹn bao phủ toàn bộ năm thước phía trước Quân Mạc Tà. Nhất Kiếm Chi Uy, Phái Nhiên Mạc Ngự (uy thế một kiếm, không ai có thể ngăn cản)!

Một kiếm này vừa tung ra, vị sát thủ Ngọc Huyền kia liền nhận ra đây quả thật là thế kiếm đỉnh phong mà hắn có thể thi triển ra trong mấy chục năm tu luyện Huyền khí!

Giờ phút này, dù cho trước mặt hắn là một vị Địa Huyền đỉnh phong cao thủ, hắn cũng tin chắc rằng, trong thời khắc này, hắn sẽ không cho đối phương tiến lên được một bước nào! Huống hồ, trước mặt chỉ là một tên cao thủ che mặt vô danh?

"Ngay cả hào quang huyền khí hắn cũng không thể phát ra, đủ thấy trình độ thế nào rồi! Chẳng lẽ hắn là một Thần Huyền cao thủ sao? Nếu hắn thật sự là Thần Huyền cao thủ, đương nhiên có thể phá vỡ vòng vây của ta. Nếu có thể chết dưới tay một vị Thần Huyền thì xem ra cũng là một loại vinh dự cho ta!"

Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc thế này, không ngờ vị sát thủ Ngọc Huyền kia lại còn có thể bình tĩnh suy nghĩ cho bản thân như vậy.

Hiển nhiên, chuyện này là không thể nào, nói ra cũng thấy nực cười. Nếu thật sự thần bí nhân này là Thần Huyền cao thủ, chỉ sợ hắn nhấc tay một cái là cả đám sát thủ sẽ tan xương nát thịt ngay, cần gì phải dây dưa với đám nhóc như hắn! Hơn nữa, cao thủ Thần Huyền đâu phải là rau cải ngoài chợ, muốn có là có sao?

Thế kiếm như thiểm điện, mà tốc độ Quân Mạc Tà lao tới thanh kiếm cũng nhanh không hề kém!

Khi hai bên sắp va chạm, trong mắt tên hắc y Ngọc Huyền sát thủ hiện rõ vẻ hưng phấn tàn nhẫn: đã tới khoảng cách này thì có muốn tránh cũng không kịp nữa rồi! "Cho dù ta có muốn biến chiêu, tha cho hắn một mạng cũng là chuyện không thể. Huống hồ tên này lại giống như sợ chết không được đẹp mắt, mang cả người bay đến đón thanh kiếm, chẳng lẽ đây là tuyệt chiêu "chịu chết" trong truyền thuyết sao!"

Thế nhưng, trong chớp mắt khi hai bên sắp va chạm, dưới chân Quân Mạc Tà không hề chậm lại chút nào, tốc độ cũng không hề giảm xuống, nhưng toàn bộ nửa thân trên của hắn đột nhiên uốn cong một cách nghịch thường, trái hẳn với mọi quy tắc mà cơ thể con người có thể làm được!

Quả thật là quá quỷ dị!

Chuyện không thể tưởng tượng nổi thế này lại có thể phát sinh! Trừ khi phần eo của Quân Mạc Tà là một thứ đồ chơi có gắn ổ bi chuyển động bên trong, mới có thể muốn xoay kiểu nào thì xoay, nếu không thì tuyệt đối không thể làm ra động tác này!

Chuyện này, người thường có thể thực hiện được sao?

Xoẹt!

Thanh kiếm lạnh như băng mang theo Ngọc Huyền quang mang đâm xuyên từ bên trái y phục trước ngực Quân Mạc Tà rồi bắn ra từ bên phải. Cả thân kiếm lạnh ngắt dán chặt vào trước ngực hắn, một tia máu bắn ra, hòa lẫn vào cơn mưa xối xả!

Tuy rằng Quân Mạc Tà thay đổi tư thế cực kỳ nhanh chóng, xoay người với một góc độ cực hạn vô cùng tinh diệu, nhưng cuối cùng vẫn bị mất đi một phần da thịt! Thế nhưng, sự hi sinh nhỏ nhoi này, hoàn toàn đáng giá!

Bởi vì toàn thân Quân Mạc Tà lúc này hệt như một viên đạn pháo đang phi hành với tốc độ không thể dừng lại, đâm thẳng vào giữa ngực tên sát thủ Ngọc Huyền!

Một tiếng "Ầm!" vang lên giữa không trung, với quán tính khổng lồ như thế, vị cao thủ Ngọc Huyền kia cũng bị đánh bay, hai chân rời khỏi mặt đất, cả người bay ngược theo cơ thể Quân Mạc Tà. Quân Mạc Tà là lao tới, còn hắn là bị bắn ngược ra sau! Mà cú bắn ngược này là thân bất do kỷ! Sự hưng phấn vẫn còn vấn vương trong đầu hắn lại bị đả kích bắn ngược ra sau. Trong mắt vị sát thủ Ngọc Huyền kia, sự hưng phấn tàn nhẫn khi nghĩ mình đã giết được đối thủ còn chưa kịp biến thành ánh mắt sợ hãi kinh ngạc thì mấy tiếng "rắc, rắc" khô khốc đã vang lên trong không trung. Lúc này, khuỷu tay của Quân Mạc Tà đã đâm thẳng vào vị trí trái tim hắn.

Lúc này, hắn vẫn chưa kịp phản ứng, cảm giác đau đớn còn chưa kịp theo dây thần kinh cảm giác truyền tới đại não thì tay phải của Quân Mạc Tà đã liên tục tung ra ba chưởng, tất cả đều đánh thẳng nặng nề vào cổ họng hắn! Xương yết hầu yếu ớt của hắn vang lên tiếng "rắc rắc" như thủy tinh vỡ vụn va đập vào nhau. Khi đầu hắn dưới tác động của ba chưởng tay phải còn chưa kịp ngửa hết ra phía sau, thì hai ngón tay của bàn tay trái Quân Mạc Tà đã bắn ra, mang theo kình phong rát mặt, ra tay gần như đồng thời với tay phải, đâm thẳng vào vị trí không kém tàn nhẫn so với tay phải: Hai hốc mắt của tên sát thủ!

Màu đen, màu trắng ngà, cùng màu đỏ đồng thời phụt bắn ra!

Thế nhưng, chừng đó vẫn chưa là gì, hạ thân Quân Mạc Tà, hai đầu gối cũng với tốc độ cực cao không ngừng thúc vào hạ bộ của hắn.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương phong vân.

Đề xuất Voz: Những câu xin chào - SunShine!!
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN