Chương 171: Từ hôn?
*Người dịch: Tiểu Lang*
Đối với những lời Quân Mạc Tà nói, Quản Thanh Nguyệt thật sự không muốn tin, nhưng hắn lại nói quá sống động như thật. Giờ khắc này, hắn thậm chí còn nói rõ ràng trên *mẫn cảm chi địa* của Nguyệt Nhi có ba nốt ruồi đỏ, chuyện này thực sự khiến Quản Thanh Nguyệt triệt để sụp đổ!
Quản Thanh Nguyệt đối với lời nói của phụ thân coi như điếc, thở hổn hển. Vươn tay trái, run rẩy chỉ vào Quân Mạc Tà. Môi run rẩy, tức đến nghẹn lời:- Quân Mạc Tà! Ngươi… giỏi lắm! Ta nếu không giết ngươi, thề không làm người!
Nói xong câu cuối cùng, trong mắt, nước mắt lại chầm chậm chảy ra, đó là một cảm giác khắc cốt ghi tâm khó lòng xóa nhòa. Là tuyệt vọng, thống khổ *tê tâm liệt phế* cùng với *sỉ nhục* không thể rửa sạch, tất cả hòa hợp làm một.
Quân Mạc Tà trong lòng chấn động: "Tên ngốc này, lại thật sự động *chân tình* với Nguyệt Nhi!"
Không khí trong đại sảnh lúc này, từ một câu nói của Quản Thanh Nguyệt, nhất thời từ ấm áp cuối thu biến thành giữa đông giá rét!
Quân Chiến Thiên, Quân Vô Ý hai người sắc mặt tức thì trở nên âm trầm, *sát khí* trong phòng lập tức dâng trào như thủy triều, bỗng nhiên bùng phát!
Đang ở trong Quân gia, lại trước mặt Quân lão gia tử và Quân Vô Ý, nói ra ý muốn giết chết Quân Mạc Tà, *độc đinh* đời thứ ba của Quân gia. Chuyện này nếu nói ra, e rằng cả Thiên Hương thành này cũng phải cười nhạo! Mà hiện tại, chuyện đáng cười này lại rõ ràng chân thực diễn ra ngay trước mắt…
Hiện tại ai mà không biết, Quân Mạc Tà chính là *nghịch lân* lớn nhất của Quân gia?
Quản Đông Lưu, Quản Như Sơn, Quản Thanh Ba, thậm chí Quản Thanh Hàn, bốn người sắc mặt lập tức thay đổi, tái mét!
- Nghiệt súc! Ngươi nói bậy bạ gì đó!
Quản Đông Lưu rốt cục không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa, nhanh chóng đứng dậy, tàn nhẫn giáng một bạt tai lên mặt con trai:- Còn không mau xin lỗi Quân Tam công tử?
- Con sẽ không xin lỗi hắn! Con cũng không có nói bậy.
Quản Thanh Nguyệt kiên quyết cự tuyệt, hung hăng nhìn Quân Mạc Tà. Khóe môi hắn khẽ rỉ ra một vệt máu tươi, nhưng hắn chẳng buồn lau:- Quân Mạc Tà! Ta lấy danh dự của một nam nhân, hướng ngươi phát ra *quyết đấu*!
- *Quyết đấu*? Vì cái gì a?
Quân Tam thiếu tựa hồ mơ hồ không hiểu, thậm chí còn cười khó hiểu nói:- Quản nhị thiếu, ta không nhớ là ta đắc tội ngươi điều gì sao? Hôm nay chúng ta mới là lần đầu tiên gặp mặt mà! Mọi người là *thông gia* quan hệ. Các ngươi ăn của Quân gia, uống của Quân gia, ở cũng nơi Quân gia ta. Chúng ta tất cả đều đã chiêu đãi chu toàn, vậy mà hôm nay nhị công tử lại ở chốn đông người này nhục mạ ta, còn muốn cùng ta *quyết đấu*! Càng nói rõ ý tứ muốn giết ta! Xin hỏi, đây là đạo lý gì?
- Ngươi... ngươi... bất kể lý do gì! Sao? Ngươi không dám sao? Nếu ngươi là một nam nhân, hãy thống khoái tiếp nhận đi!
Quản Thanh Nguyệt quắc mắt nhìn Quân Mạc Tà, giọng khiêu khích nói.
- Hỗn trướng! Ngươi không nghe lời *lão phu* sao?
Quản Đông Lưu hét lớn một tiếng, lại tiếp tục tát một cái thật mạnh. Trong lòng vừa tức vừa lo, hôm nay việc này nếu mà giải quyết không ổn thỏa. Cho dù Quân gia có nể mặt *thông gia* mà bỏ qua cho bọn họ rời đi, thì Quản Thanh Nguyệt cũng khó thoát khỏi cái chết! Cho dù Quân gia vì thế mà trở mặt đối phó Quản gia, đó cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Quân Mạc Tà kia là ai? Chính là *độc đinh* của Quân gia đó! Cứ như lời lão nhị vừa nói, không thể nghi ngờ là đã động *sát tâm* đối với Quân Mạc Tà. Đặt mình vào vị trí kẻ khác mà nói, nếu có kẻ đối với con trai mình mà có ý muốn như vậy, quyết không nói hai lời, lập tức ra tay đánh chết! Lòng người là một, Quân lão gia tử sẽ lựa chọn như thế nào?
Quản Thanh Nguyệt vẫn trừng mắt hung hăng nhìn Quân Mạc Tà như cũ, vẻ mặt quật cường, hai mắt không chớp, đối với cái tát của phụ thân hoàn toàn không có ý tránh né!
Quản Đông Lưu tay đang giơ giữa không trung, mắt thấy sắp giáng xuống mặt Quản Thanh Nguyệt, đột nhiên bị một người siết chặt lấy cổ tay mình. Quay đầu lại nhìn, đúng là Quân Vô Ý.
Quân Vô Ý cười ôn hòa, nhẹ bẫng nói:- Quản huynh, ta thấy lệnh lang nói chuyện, tất có nguyên do ẩn chứa bên trong. Việc này đến tột cùng có nguyên nhân gì, còn phải điều tra cho rõ mới được. Mạc Tà xưa nay là công tử ăn chơi, có lẽ hắn trong lúc vô tình đắc tội Quản nhị công tử mà không biết. Lại nói, điều này chỉ là tranh cãi giữa tiểu bối mà thôi, ta thấy trưởng bối chúng ta nếu tùy tiện nhúng tay, cưỡng chế can thiệp, e rằng không ổn, khéo lại khiến hai nhà chúng ta sinh ra hiểu lầm. Như vậy, thật sự không tốt đâu!
Quân Vô Ý mỉm cười, vẻ mặt ấm áp, nhưng Quản Đông Lưu trong lòng lại chấn động mãnh liệt. Lời nói của Quân Vô Ý tuy rằng ôn hòa, nhưng trong đó ẩn chứa khí thế áp bách, không cần nói cũng tự thấy rõ ràng. Giống như một tòa đại sơn trầm trọng, vô hình đặt trên đỉnh đầu Quản Đông Lưu, nếu mà không ứng phó tốt chuyện này, sẽ ầm ầm giáng xuống, trực tiếp ép toàn bộ người Quản gia ở đây thành thịt nát cũng nên.
- Tam thúc bớt giận. Để cháu hỏi một câu.
Quản Thanh Hàn lặng lẽ khom người, đi tới trước mặt Thanh Nguyệt:- Thanh Nguyệt, hôm nay rốt cuộc là có chuyện gì? Đang nói chuyện vui vẻ vì sao đệ lại đột nhiên làm càn như vậy? Nếu là Mạc Tà ăn nói thất lễ, đệ cứ việc nói ra, tỷ tỷ tự sẽ làm chủ cho đệ!
Nàng chỉ thấy ba tên thiếu niên này chụm đầu vào nhau, thấp giọng cười đùa, mà trên mặt mỗi người đều mang vẻ gian trá, có thể thấy được bọn họ đang đàm luận chuyện không đứng đắn gì, vì vậy nàng lặng lẽ đi qua một bên ngồi. Nào ngờ trong khoảnh khắc lại đột biến đến thế. Chẳng qua, Quản Thanh Nguyệt chung quy vẫn là đệ đệ ruột thịt của nàng, nàng cũng tin tưởng rằng đệ đệ vốn nhu thuận của mình, quyết không thể vô cớ gây sự. Tất nhiên là Quân đại thiếu gia khiêu khích trước, đệ đệ bất đắc dĩ, không thể nhẫn nhịn hơn mới làm ra hành động kinh người này.
- Ta… Ta… Ta…
Quản Thanh Nguyệt ấp úng hồi lâu, lại cũng không nói ra điều gì. Vẻ mặt phẫn nộ, lại pha lẫn sự ngượng nghịu. Thật sự không cách nào mở miệng, vả lại bất luận thân phận thật sự của Nguyệt Nhi là gì, nhưng thân phận bên ngoài của nàng cũng chỉ là một *hồng bài cô nương* tại Nghê Thường Các ở Linh Vụ Hồ mà thôi. Nói trắng ra một chút, chính là một *kỹ nữ*! Cho dù là *thanh quan*, bán nghệ không bán thân cũng vậy mà thôi. *Kỹ nữ* chung quy vẫn là *kỹ nữ*.
Nếu để cho tỷ tỷ luôn luôn thanh liêm và phụ thân biết rằng mình lại vì một *kỹ nữ* mà cùng Quân gia Tam thiếu *quyết đấu*, không biết có thể phát điên lên hay không. Vô luận vừa rồi Quân Mạc Tà chửi bới, nói xấu Nguyệt Nhi như thế nào, mọi người nhiều nhất cũng chỉ có thể nói Quân Mạc Tà chẳng hiểu lễ nghĩa, nhưng cũng quyết không mở miệng bảo vệ cho một *kỹ nữ*! Mà trên thực tế, Quản Thanh Nguyệt tuy rằng sớm ở quê nhà nhận biết Nguyệt Nhi, hơn nữa lại gặp lại ở Thiên Hương thành, kì thực hắn cũng hoàn toàn không rõ ràng lắm vị Nguyệt Nhi cô nương này đến tột cùng có *lai lịch* ra sao! Nhưng bất kể thế nào, nữ tử này, cũng là người Quản Thanh Nguyệt nhận định là nữ thần trong tâm hắn! Điều này, Quản Thanh Nguyệt cực kỳ kiên quyết, cho dù bất kể kẻ nào *khinh nhờn* nữ thần của hắn, hắn cũng thề sống chết bảo vệ.
- Quản nhị công tử, xin nói cho rõ, ta rất muốn biết, ta rốt cuộc đắc tội ngươi ở điểm nào? Nếu quả thực là tiểu đệ đây đắc tội nhị công tử, tiểu đệ nguyện ý bồi tội. Xin nhị công tử cứ việc nói rõ!
Quân Mạc Tà vẻ mặt buồn bực lại thành khẩn, thừa cơ đổ dầu vào lửa.
- Nói chuyện với đệ đó!
Quản Thanh Hàn liễu mi khẽ nhíu, người ta Quân đại thiếu gia, một tên công tử ăn chơi, lại có thái độ đứng đắn đến vậy. Lại nhìn đệ đệ mình trong lòng không khỏi có chút bi ai, chẳng lẽ đệ đệ mình ngay cả một tên *hoàn khố* như Quân Mạc Tà cũng không bằng sao!
- Việc này hay là để cho ta nói rõ đi.
Quản Thanh Ba bình tĩnh tiếp lời, khó xử nhìn đệ đệ mình. Hắn biết, chuyện này đã phát triển tới tình thế rất nghiêm trọng, nếu mà không giải thích rõ ràng, đối với Quản gia chỉ sợ sẽ là một *đại họa* ngập đầu.
Vì thế, theo lời kể của Quản Thanh Ba liền đem chuyện Quản Thanh Nguyệt cùng Nguyệt Nhi trình bày một cách uyển chuyển. Đau khổ, hơn nữa còn là một đôi yêu nhau sinh tử không rời, bởi vì một vài *nhân tố bất khả kháng* làm cho hai người phải ly biệt, sau đó Nguyệt Nhi chẳng biết như thế nào, lưu lạc đến Thiên Hương thành. Là một người… *ách*, tạm thời là một cô nương hát rong trong *thanh lâu*. Mà vào lúc này, Quản Thanh Nguyệt lại tới Thiên Hương thành, dưới *cơ duyên xảo hợp*, hai người gặp nhau, mà điều *xảo hợp* hơn nữa là, Quân Mạc Tà lại là khách nhân của vị cô nương này…
Quản Thanh Ba dù nói khá hàm súc, hơn nữa còn miêu tả chuyện cũng khiến người khác cảm thông, miêu tả tình cảm của hai người cũng đủ khiến người nghe cảm động. Nhưng dù là như thế, Quản Đông Lưu cũng đã bị tức giận rồi. Hai mắt hắn tối sầm từng đợt! Suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Hắn vốn không rõ ràng chuyện này lắm. Nhưng vừa nghe Quản Thanh Ba nói như vậy, liền đoán ra ngay. Nguyên do việc này là hai tên công tử ăn chơi, lại là *thông gia*, trước mặt mọi người lại vì một *kỹ nữ* mà trở mặt động thủ. Việc này quả thật đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.
Mọi người tất cả đều ầm thầm oán trách không ngớt, nhìn về phía Quản Thanh Nguyệt, ánh mắt đều mang theo vẻ khinh thường. Thông minh như vậy, lại vì một *thanh lâu* nữ tử ai cũng có thể có được, lại không kiêng nể gì mà tranh giành tình nhân với người thừa kế Quân gia? Vị Quản nhị thiếu gia này thật đúng là đồ ngu ngốc!
Trong không gian còn có tiếng thở dài khẽ không phải là của gia chủ Quản gia Quản Đông Lưu, mà là Quản gia trưởng nữ Quản Thanh Hàn.
Quản Thanh Hàn xưa nay vẫn luôn khinh thường tiểu thúc Quân Mạc Tà là kẻ ăn chơi vô độ, nhưng mà hôm nay, đệ đệ vốn nhu thuận của mình, không ngờ cũng là loại người này. Quản Thanh Hàn như thế nào cũng không thể tưởng được mình tự mình ra mặt tra hỏi, cuối cùng lại là một chuyện bỉ ổi đến vậy. Nhất thời, nàng tức giận đến mức khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, hung hăng trừng mắt nhìn Quản Thanh Nguyệt, rồi lại hung hăng trừng mắt nhìn Quân Mạc Tà, dứt khoát lui ra một bên.
Quân Mạc Tà có chút *ủy khuất* nói: "Đệ đệ ngươi gây ra họa, ngươi trừng mắt với *lão tử* làm gì? Ngươi còn không biết đệ đệ ngươi là một trong những kẻ vừa ám sát *lão tử* đấy. *Lão tử* mới là kẻ thật sự *ủy khuất* đây!"
- Tên nghiệt súc này, quả thực là làm ta tức chết mà.
Quản Đông Lưu tức giận gào lên. Tiếng nói vang vọng khắp đại sảnh:- Vì một cái nữ tử như vậy, ngươi ngươi ngươi, ngươi cư nhiên không màng đến *thông gia* Quản gia chúng ta, lại cùng tiểu thúc của tỷ tỷ ngươi muốn... muốn… *quyết đấu sinh tử*?
Quản Đông Lưu tức giận đến toàn thân đều run rẩy:- *Đồ bất hiếu*! Ta thật không ngờ! Ngươi ngươi ngươi, ngươi khiến Quản gia ta mất hết thể diện!
Quản Thanh Nguyệt thấy phụ thân tức giận như thế, có chút hối hận, cũng có chút sợ hãi, nhưng trên miệng vẫn không nhận thua, cố chấp phản bác:- Nguyệt Nhi là người con yêu tha thiết, Nguyệt Nhi nàng không phải là nữ tử tầm thường, lại nói, thằng ranh này cũng chẳng phải tiểu thúc của tỷ tỷ con, chuyến này chúng ta đến chính là vì tỷ tỷ mà *từ hôn*, chỉ cần *từ hôn* rồi, hắn ta cùng Quản gia chúng ta sẽ không còn quan hệ gì!
- Nghiệt súc, ngươi im miệng cho ta!
Quản Đông Lưu *kinh hãi*, vội vàng quát lớn bắt dừng lại, đáng tiếc lời đã nói ra, muốn thu hồi cũng đã muộn rồi.
Quản Thanh Hàn *kinh hoàng* ngẩng đầu, ánh mắt không thể tin nổi nhìn phụ thân mình, đột nhiên khuôn mặt tái mét, môi đỏ run rẩy, nhưng một câu cũng không thốt nên lời.
Quân lão gia tử cùng Quân Vô Ý mặt trầm như nước, thậm chí ngay cả Quân Mạc Tà cũng *chấn động*. Trong đại sảnh, lập tức trở nên yên tĩnh cực độ.
- *Lão phu* hơi say rồi, xin lỗi không tiếp được nữa.
Quân lão gia tử đứng lên, lạnh lùng nói. Lời này có chút kỳ quái, yến tiệc còn chưa bắt đầu, một miếng đồ ăn còn chưa chạm, một chén rượu cũng chưa uống, Quân lão gia tử lại nói mình đã say.
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương Phong Vân.
Đề xuất Tiên Hiệp: Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh