Chương 189: Quay trở lại
Máu tươi không ngừng tuôn ra, mưa tầm tã rơi xuống, những vệt máu hồng loang lổ bị nước mưa làm cho phai nhạt.
Thiếu phụ vốn định cầm lấy một chuôi phi đao xem xét, thế nhưng khi quay đầu lại liền phát hiện phi đao đột nhiên biến mất. Chuyện này không phải chuyện đùa, toàn thân nàng ta không ngừng run rẩy.
Chẳng lẽ chuyện này... thật sự có quỷ? Giờ khắc này, năm người đều chìm vào trạng thái khiếp sợ tột đỉnh!
Rốt cuộc là ai có thể vô thanh vô tức tiếp cận bên cạnh ngũ đại Thiên Huyền cao thủ mà không bị phát giác? Chí Tôn Thần Huyền có lẽ là làm được, thế nhưng nếu Chí Tôn Thần Huyền muốn đối phó với bản thân thì hà tất phải đánh lén?
Nhưng nếu không phải Thần Huyền, vậy giải thích chuyện này thế nào đây?
Dù giải thích thế nào cũng không thông. Mà nơi này bây giờ tuyệt đối không thể ở lâu thêm!
Nghĩ đến chuyện ly khai, năm người lại đồng thời đau lòng rơi lệ.
Lúc đến có đủ mười huynh đệ tỷ muội, một đường cười nói, cùng nhau trêu ghẹo, khí thế bừng bừng. Thế nhưng khi rời đi chỉ còn lại năm người cùng bốn cỗ thi thể, một người sinh tử không rõ, nếu có sống cũng tàn phế cả đời. Thương thế của hắn e rằng đã vô phương cứu chữa!
Chuyện này thật sự thê lương biết bao?
Trên lưng năm người đều cõng một thi thể, vừa vặn, mang theo nỗi ưu tư bi thảm rời đi. Một đường không ngừng quay đầu lại, trong mắt tràn đầy cừu hận, dường như có thể bùng cháy trong màn mưa tầm tã kia vậy.
Phi đao đương nhiên là kiệt tác của Quân Mạc Tà. Khi hắn nghe thấy chuyện Lý gia mời cao thủ tới, liền động sát tâm. Hiện tại, Huyền Đan đã dẫn dụ cao thủ tới, chuyện này đã thành công, cuộc tranh đoạt Huyền Đan kết thúc, đám người cũng lập tức rời đi. Đến lúc đó Thiên Hương thành lại trở về vẻ yên bình như Thiên Hương thành lúc trước. Nhưng, Lý gia lại có thể mời đám cao thủ này tới không phải là lần đầu tiên, mà là lần thứ hai rồi!
Đặc biệt là Lý Du Nhiên lại có quan hệ sư huynh đệ với những người này, càng làm cho Quân Mạc Tà lo lắng. Đám Thiên Huyền cao thủ này, hôm nay ở trước mặt Thần Huyền cao thủ đương nhiên chẳng đáng là gì. Thế nhưng, sau khi biến cố này kết thúc, nếu những người này vẫn ở lại Thiên Hương thành, đó chính là mối uy hiếp cực lớn đến sự tồn vong của Quân gia! Vạn nhất Lý gia liều lĩnh muốn đối phó với Quân gia, thì đám người này chính là một cỗ lực lượng cực kỳ đáng sợ.
Mưa qua mới mở dù, chi bằng phòng ngừa trước! Giết trước rồi tính sau!
Quân đại sát thủ vốn có quan niệm giết người chớp nhoáng, há lại bận tâm đến vài cái mạng người? Nhất là sau đại chiến, những người này đã kiệt sức, Huyền Khí phòng ngự đã tiêu tán. Cơ hội tốt như vậy, Quân Mạc Tà cảm thấy nếu mình bỏ lỡ, thật có lỗi với chính mình!
Nhưng hắn cũng thật không ngờ. Chỉ một cái phất tay lại có thể giết chết bốn người! Đồng thời khống chế bốn chuôi phi đao từ trong nơi ẩn nấp bắn ra, theo như dự đoán của Quân Mạc Tà, trúng được hai mục tiêu đã là may mắn lắm rồi, không ngờ lại thành công mỹ mãn...
Thế mà còn giết được một vị Thiên Huyền cao thủ! Điều này làm cho Quân Mạc Tà có chút dương dương đắc ý.
Tất cả mọi người đã rời đi, thậm chí thi thể trên mặt đất bọn họ cũng không buồn thu thập, lại đợi đám binh lính của Thiên Hương đế quốc tới dọn dẹp. Một trận tử chiến vừa rồi, trên mặt đất lúc này chỉ để lại một cảnh hoang tàn, vài căn nhà cũ bị phá nát, mấy cây đại thụ gãy đổ. Một cảnh tượng hỗn độn được nước mưa gột rửa. Khoảng không tĩnh mịch chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi, vết máu trên mặt đất cũng bị nước mưa làm cho nhòa đi, không khí lúc này ngập tràn mùi máu tanh nồng.
Thật lâu, thật lâu, trong tĩnh mịch đột nhiên vang lên âm thanh từ sau một cây cổ thụ. Đó là thanh âm phát ra từ nơi Lệ Kiếm Hồng cùng đồng bọn từng đứng: "Rốt cuộc đã đến rồi sao? Ha ha, ta đã đợi các ngươi từ rất lâu rồi."
Một lát sau, thanh âm này lại vang lên: "Còn không ra? Chẳng lẽ muốn ta đích thân động thủ lôi các ngươi ra sao?" Trong thanh âm đã có một chút tức giận.
Thanh âm không lớn, không vui, không giận, lại vô cùng lạnh nhạt, tựa hồ như hai người đối mặt nói chuyện vậy. Thế nhưng xung quanh rõ ràng không hề có bóng người, đương nhiên lại càng không có một thanh âm nào khác.
Lại một hồi nữa, thanh âm lạnh nhạt này lại vang lên, lặp lại một câu: "Rốt cuộc đã đến rồi sao? Ha ha, ta đã đợi các ngươi từ rất lâu rồi." Ngừng lại một chút vẫn là câu kia: "Còn không ra? Chẳng lẽ muốn ta đích thân động thủ lôi các ngươi ra sao?"
Lại một hồi nữa, vẫn là câu nói trên.
Thế nhưng vẫn như trước không có ai đáp lời.
Cứ cách một quãng thời gian hắn lại nói lại một lần, không nóng không vội, không chút nào cảm thấy buồn chán. Thế nhưng nếu thật sự có người ở bên cạnh nghe thế, phỏng chừng đã sớm bị thanh âm không lạnh không nhạt này của hắn làm cho phát điên rồi.
Sự kiên nhẫn của hắn cuối cùng cũng được đền đáp.
Hai hắc y nhân như quỷ mị chợt hiện giữa sân, trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ kinh dị. Trong đầu bọn họ nghĩ, trên đời này người có thể phát hiện ra bọn họ, chắc chắn nằm trong số những người mà họ biết rõ, không ngờ giờ đây lại có một kẻ! Hơn nữa, kẻ này lại đứng cách họ vài chục trượng, trong khi trời đổ mưa như trút nước... Chuyện này quả thực không thể tin được!
Trong đó một người hắc y mày rậm, cười toe toét, đôi môi dày khẽ nhếch, nói: "Ngươi là ai? Sao lại biết chúng ta đã tới? Khỏi phải cùng gia gia giở trò giả thần giả quỷ nữa, mau cút ra đây!"
Hai hắc y nhân có hành tung thần bí này đương nhiên là hai gã đã đoạt đi Huyền Đan. Mà rõ ràng hai người này sau khi đoạt được đan đã rời đi từ lâu rồi. Lúc trước, khi tranh đoạt Huyền Đan, Quân Mạc Tà đột nhiên sử dụng Hồng Quân Tháp để xác định thân phận hai người, cũng vì để dẫn dụ hai người này trở lại.
Quân đại thiếu gia chắc chắn hai người này sẽ trở lại, nguyên nhân rất đơn giản: Lúc trước đột nhiên xuất hiện Linh Khí cực kỳ tinh thuần như vậy, lại không bị Thạch Trường Tiếu cùng đám Huyền Cảnh cao thủ phát hiện. Nhưng hai người thần bí này có linh giác mẫn cảm liền cảm nhận được. Quân đại thiếu gia chỉ cần kiên nhẫn chờ ở nơi này mà thôi.
Đương nhiên, nếu không có người cảm ứng được, Quân Mạc Tà hao tổn tâm cơ bày ra kỳ cục này coi như là thất bại rồi.
Hai người thần bí này khi phát hiện ra cỗ khí tức đó đều rất tham lam muốn chiếm đoạt. Thế nhưng lúc đó cao thủ tụ tập quá đông, hơn nữa người phát ra cỗ khí tức đó cũng chưa lộ diện, cho nên hai người cũng chỉ có thể rời đi trước mà thôi.
Nhưng trong lòng hai người vẫn hoài nghi. Người này mặc dù chưa lập tức lộ diện thế nhưng lại phát ra cỗ khí tức như vậy, hơn nữa lại để lộ trước mặt họ? Chắc là có ý đồ gì đó. Hai vị thần bí này đều nghĩ có lẽ là muốn gặp gỡ họ cũng nên. Hai người đối với cỗ Linh Khí này rất thèm thuồng, cho dù biết rõ là có nguy hiểm thế nhưng vẫn muốn thử xem, cho nên hai người ước lượng thời điểm đại chiến kết thúc liền lập tức ẩn mình quay trở lại.
Dù sao bọn họ đối với vị cao nhân ẩn thân kia, không biết đã dùng loại pháp môn gì mà tràn ngập Linh Khí như vậy. Căn bản đó là chuyện hấp dẫn nhất trên đời này! Tin tưởng không có bất luận Linh Đan Diệu Dược gì có thể hấp dẫn được bọn họ so với cỗ khí tức kia!
Cho nên bọn họ một khi phát hiện sẽ tuyệt đối không bỏ qua, mà điều này đối với mưu tính của Quân đại thiếu gia cũng chẳng hề sai lệch!
Đây chính là mục đích chủ yếu của Quân Mạc Tà! So với việc trêu đùa đám cao thủ kia, hay việc trước đó dụ dỗ đông đảo cường giả gây ra đại chiến, làm hao tổn thực lực Lý gia và các cao thủ Băng Tuyết Ngân Thành, thậm chí cả việc thành công giết chết vài người của Lệ Kiếm Hồng, hay tìm ra phương pháp sử dụng Huyền Đan... tất cả những điều đó đều không có ý nghĩa bằng.
Bởi vì khi bọn họ tiến đến, nếu như làm không tốt, có lẽ Quân gia cũng chỉ trốn thoát khỏi kiếp nạn trước mắt mà thôi, ít nhất cũng chỉ có thể trì hoãn một chút thời gian!
Nguyên nhân vì thế mà Quân đại thiếu quyết định tung ra lá bài tẩy của mình! Hiện tại người đã đến, đúng với ý nguyện của Quân Mạc Tà, sao có thể không khiến hắn vui mừng cho được?
Tiếng cười lớn không ngừng vang lên phát ra từ nơi hai vị hắc y nhân thần bí ẩn thân. Tiếng cười trầm thấp, hùng hồn, lại tràn ngập ma mị và quỷ dị.
Trước mặt ngoại trừ một cây đại thụ căn bản không có một nhân ảnh nào! Thế nhưng thanh âm này lại cực kỳ rõ ràng tựa như ở trước mắt!
Lai lịch của hai người kia tuy có phần cổ quái thế nhưng đám người lại chưa từng gặp qua chuyện quỷ dị như thế? Đồng thời lui về phía sau một bước, song chưởng đặt ngang ngực, như đối mặt cường địch!
"Ngươi rốt cuộc là ai, mau lộ diện!"
Hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước, tựa như xuất hiện trước mặt hai gã hắc y nhân, là một người hắc y che mặt! Người này giống như từ lòng đất chui ra, lại như huyễn hóa từ hư không mà thành vậy. Hai người thực lực tuyệt đối không thua kém Bát Đại Chí Tôn, cũng không thể phát hiện ra, người áo đen này rốt cuộc là tới bằng cách nào!
Thần thông như vậy, tin tưởng cho dù là kẻ đứng đầu Bát Đại Chí Tôn như Vân Biệt Trần chỉ sợ cũng phải hoảng sợ.
Thật sự là quá quỷ dị!
Nhưng hai người bọn họ đâu hay biết, loại Âm Dương Độn này một khi đã vận dụng, dù là kẻ đứng đầu Bát Đại Chí Tôn như Vân Biệt Trần cũng tuyệt đối không cách nào phát giác!
Thế nhưng, so với sự xuất hiện của hắn, hai người thần bí kia lại càng chú ý đến một điều khác: bởi vì khi hắc y nhân kia xuất hiện, họ liền cảm thấy một cỗ khí tức quen thuộc, thân thiết mà cực kỳ khát vọng phát ra từ thân thể hắn.
Hai người hiện tại có thể hoàn toàn xác định, cảm giác đó tuyệt đối không phải sai lầm!
"Các hạ rốt cuộc là ai? Dẫn dụ huynh đệ chúng ta tới đây là có mục đích gì?" Hắc y nhân cao gầy chậm rãi nói.
"Để các ngươi tới nơi này tự nhiên ta có mưu tính riêng của ta." Hắc y nhân ánh mắt chớp động, nói: "Tại hạ là Phong Tuyệt Tình, xin hỏi quý tính đại danh của hai vị?"
"Ngươi không biết lai lịch của chúng ta?" Hắc y nhân cao gầy khẽ nhíu mày, nghi ngờ hỏi. "Người trước mắt này có chút bất phàm, cũng không đến mức báo giả tên tuổi làm gì, thế nhưng cái tên Phong Tuyệt Tình này xác thực chưa có nghe qua. Chẳng lẽ chúng ta ẩn thế đã lâu nên trở nên lạc hậu rồi sao?"
"À, nói cũng đúng. Lai lịch đại khái là ta đã đoán được, thế nhưng tên thì ta không biết. Dù sao lai lịch của các ngươi cũng không khó đoán, đúng không?" Hắc y nhân kia đương nhiên là Quân Mạc Tà, giả thần giả quỷ nói. Hắn nếu như chưa xác nhận được thân phận hai người kia, làm sao có thể hiện thân đây.
"À, nói cũng đúng. Ta là Hạc Trùng Tiêu, đây là tứ đệ của ta, Hùng Khai Sơn." Hắc y nhân cao gầy Hạc Trùng Tiêu gật gật đầu nói: "Thì ra là Phong huynh. Cửu ngưỡng đại danh như sấm bên tai! Nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt lại càng thấy nổi danh, hôm nay được diện kiến thật sự là tam sinh hữu hạnh."
"Hử? Các ngươi đã nghe nói qua cái tên Phong Tuyệt Tình!" Quân Mạc Tà nghiêng đầu hỏi: "Cái tên này là ngày hôm nay ta mới nghe nói. Các ngươi lại có thể nói "Cửu ngưỡng đại danh, như sấm bên tai?" Chẳng lẽ ta vô tình mượn nhầm tên của đại nhân vật nào sao?"
"Đương nhiên là chưa từng nghe qua." Hùng Khai Sơn vạm vỡ thành thật đáp: "Đây không phải là câu khách sáo mà người nào lần đầu tiên gặp mặt cũng nói sao? Làm bộ thân mật sao? Ngươi sao lại không biết, thật đúng là cổ hủ, lão Hùng đây khinh bỉ ngươi!"
Đ** M**! Lão tử ta thế mà lại bị một con gấu nói lời khách sáo!
"Khụ khụ, hai vị từ xa vạn dặm tới Thiên Hương thành, chẳng lẽ chỉ đơn giản là vì Huyền Đan thôi sao?" Quân Mạc Tà sờ sờ chóp mũi nói.
"Cái này, chuyện này, đó là Cửu Giai Đỉnh Phong Ngưng Đan! Nếu là Huyền Khí cao thủ bình thường có lẽ đã mắc lừa rồi. Đáng tiếc chúng ta nhiều năm..." Hạc Trùng Tiêu phất tay lấy ra Huyền Đan giả của Quân Mạc Tà: "Quả thật, chúng ta vì viên Huyền Đan đỉnh phong trong truyền thuyết này mà đến, nhưng thoạt nhìn vật trước mắt này tựa hồ như đã bị người khác chơi xỏ rồi."
Ánh mắt hắn có phần thâm thúy nhìn Quân Mạc Tà nói: "Nhưng mà, đã gặp các hạ ở đây, cho nên chuyến này đến cũng không uổng phí. Có lẽ lại có thu hoạch bất ngờ cũng nên!"
**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ****Quyển 2: Thiên Hương Phong Vân.**
Đề xuất Voz: Gặp em