Chương 191: Dối trá có thắng được không?
Dịch Giả
Thế nhưng, kế hoạch tưởng chừng vĩnh viễn không đổi này lại đột ngột ập đến!
Chỉ thoáng chốc, sự kiện Huyết Hồn Sơn Trang đã xuất hiện, khiến kế hoạch của Quân Mạc Tà không thể không thúc tiến!
Dù còn một đoạn thời gian hòa hoãn, nhưng để phòng ngừa vạn nhất, Quân Mạc Tà quyết định lập tức phát động kế hoạch vẫn chưa được hoàn hảo của hắn! Có lẽ, Huyết Hồn Sơn Trang cũng chính là một trong những sự kiện đã tiếp thêm can đảm cho Quân Mạc Tà trực diện thực hiện kế hoạch!
Đương nhiên, việc khởi động kế hoạch vào lúc này gần như có xác suất thành công bằng không, thế nhưng Quân Mạc Tà vẫn quyết định thử một lần. Thành, thì sẽ một đời hưởng an nhàn; nếu bại, cùng lắm Quân gia sẽ liều mạng với Huyết Hồn Sơn Trang, thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành!
Trong lòng Quân Mạc Tà thầm nghĩ: Nếu đã không sợ chết khi thượng triều, thì còn e sợ quái gì Hoàng Thượng nữa!
Mẹ kiếp! Chỉ là một cái mạng thôi, lẽ nào thật sự phải quý trọng đến thế ư!
Nhưng điều Quân Mạc Tà tuyệt đối không thể ngờ tới chính là, kế hoạch thực sự lại có thể thành công, không chỉ có Chí Tôn Thần Huyền bị cuốn vào. Hơn nữa, ngay cả Bát Đại Chí Tôn trong truyền thuyết cũng đã tới, mà lại tới tận hai người. Đồng thời xuất thủ, cuối cùng diễn biến đúng như kế hoạch của hắn. Và thành công nhất chính là, Huyền Thú Chi Vương trong truyền thuyết rốt cuộc cũng nhận được tin tức mà tới.
Nhưng điều khiến Quân Mạc Tà buồn bực là, Huyền Thú Chi Vương trong truyền thuyết chẳng những đã tới, mà lại tới tận hai tên, hơn nữa hai tên này đều không thể tách rời, lại còn cương quyết không chịu làm đồ đệ của mình!
Điều này cơ hồ khiến kế hoạch hấp dẫn của Quân Mạc Tà đứng trước nguy cơ phá sản.
Trước kia là ai nói với lão tử Huyền Thú Chi Vương chỉ có một tên tới? Ta thật muốn tát cho hắn một cái vào mồm! Quân Đại Thiếu Gia ngay sau đó chợt nhớ ra tin tức này chính là do gia gia Quân Chiến Thiên, Quân lão gia tử nói. Dù sao, Quân lão gia tử vẫn chưa đạt tới cảnh giới Thần Huyền, việc tiếp xúc với tin tức về các cao thủ đỉnh phong còn có phần hạn hẹp. Phần lớn đều do đám quan tướng thế tục dưới trướng cung cấp, đối với chuyện này quả thực là biết quá ít!
Thật ra, việc Quân lão gia tử có thể biết được một ít tin tức về Huyền Thú Chi Vương cũng đã là rất khó rồi. Đám cường giả Huyền Đỉnh Phong này cơ bản cũng tương đương với Bát Đại Chí Tôn, phần lớn đều mai danh ẩn tích. Cho dù có liên hệ, thì cũng chỉ là những người ở cảnh giới Thần Huyền mà thôi, tương tự như Huyền Giả. Cho dù có người bắt gặp, cũng bị bọn họ dễ dàng diệt khẩu, đương nhiên tin tức không thể truyền ra ngoài.
Một nguyên nhân nữa khiến kế hoạch của Quân Mạc Tà đứng trước nguy cơ phá sản chính là: Tên Chí Tôn đứng đầu Vân Biệt Trần kia lại là đồng bọn của Huyền Thú. Thật ra hắn cũng chính là một vị Huyền Thú Chi Vương, mà chuyện này vốn là một điều đặc thù trong thế giới Huyền Thú. Giống như một chế ước vậy, đây chính là một bí mật. Ví như Bát Đại Chí Tôn Thạch Trường Tiếu biết được thân phận của Hạc Trùng Tiêu, cho nên mới tạm thu tay, không tiếp tục truy đuổi đoạt đan.
Nói tóm lại, Quân Đại Thiếu Gia nhìn lại kế hoạch ban đầu của mình, quả thực là quá lạc quan đến mức mù quáng, đã đặt mục tiêu của bản thân quá cao. Cho nên hiện tại hắn mới tiến hành điều chỉnh. Có lẽ ngươi không chịu trở thành đồng bọn của ta, vậy thì xem lão tử tiếp tục câu dẫn, ngươi làm sao có thể chống cự đây? Huống hồ, các ngươi bị người đời gièm pha cũng hết đường chối từ chỗ tốt này.
Không ngờ, yêu cầu này cũng đụng phải đinh.
Cường giả, muốn thuyết phục bọn họ dễ dàng vậy sao? Điều này không phải dùng vài câu nói suông là có thể! Lão tử nếu có thể dùng thực lực để thuyết phục các ngươi, vậy ta còn sợ cái quái gì Lệ Tuyệt Thiên nữa? Mẹ kiếp, trực tiếp đem hai vị Chí Tôn này thẳng thừng đánh cho một trận tơi bời, cho chúng hoa rơi nước chảy, sao bay đầy mặt, đánh cho cha mẹ chúng cũng không nhận ra con nữa rồi!
Quân Đại Thiếu Gia không biết nói gì, trong lòng vô cùng buồn bực, lại rất sốt ruột.
Ý đồ của Hạc Trùng Tiêu làm sao hắn lại không nhìn ra? Hắn thầm nghĩ: Được, cứ để ta xem. Nếu như ngươi thật sự là cường giả, huynh đệ chúng ta sẽ vì chỗ tốt của ngươi mà giúp ngươi một chuyến, điều đó cũng không phải là không thể. Nếu như ngươi chỉ là "nến bôi trên đầu thương" (kẻ vô dụng), vậy xin lỗi nhé, hai huynh đệ chúng ta sẽ cướp bảo bối của ngươi đấy? Còn về phần làm việc? Cứ về mà bàn với đám trẻ trâu đi!
Một con Huyền Thú lại có tâm địa gian xảo như vậy, khiến Quân Mạc Tà càng không biết nói gì, càng thêm buồn bực. Quyền chủ động lúc này đột nhiên bị đối phương nắm giữ.
"Thuyết phục ư? Các ngươi nghĩ thế nào mới tính là thuyết phục?" Quân Mạc Tà có phần không kiên nhẫn mà nói. "Mẹ kiếp, lão tử đây ngay cả Vương Bát Khí cũng đã bạo phát rồi, hai ngươi còn không cúi đầu cam bái ư? Cứ nhiên còn chi chi kêu loạn! Lão tử dù có là diễn viên thiên tài cũng không thể nhịn được nữa! Chú có thể nhịn, nhưng thím thì không thể nhịn! Không thể nhịn được nữa!"
"Điều này chẳng phải đơn giản sao, đánh một trận là sẽ rõ thôi mà!" Lão Hùng lộ ra một vẻ mặt cực kỳ gian trá. Vẻ mặt của hắn lúc này không khác gì một tên gian thương, thật sự khiến người khác không thể nào tin nổi.
"Nói bậy bạ gì đó?" Hạc Trùng Tiêu vội vàng quát lớn Tứ đệ của mình, nói: "Cả ngày chỉ biết hô đánh đánh giết giết, đó chính là hành động của kẻ mãnh phu mà thôi! Chúng ta là cao nhân, sao có thể làm vậy!" Sau đó hắn quay sang nhìn Quân Mạc Tà, thầm nghĩ Tứ đệ thật sự không biết trời cao đất rộng. Vạn nhất tên gia hỏa trước mặt này lại giống như tên Vân Biệt Trần, chẳng phải hai người sẽ theo gót Nhị ca ư? Nhưng bản thân hai huynh đệ mình lại không có cơ hội trốn như Nhị ca, đến lúc đó chẳng phải sẽ khiến lão đại tức chết hay sao? Nếu có thể tức chết ngay thì tốt, vạn nhất tức mà không chết, thì hai người đúng là xong đời rồi!
"Chúng ta chính là cao nhân đương thời, không thể làm theo cách của đám tục nhân được. Hay là chúng ta tỷ thí nhé?"
Hạc Trùng Tiêu hướng về phía Quân Mạc Tà duỗi ra ba ngón tay, nói: "Ba ván hai thắng, nếu ngươi thắng, huynh đệ chúng ta sẽ đáp ứng làm cho ngươi một chuyện, thế nhưng phần lợi lộc của bọn ta cũng không thể thiếu!"
"Đúng, nếu ngươi thua. Lợi ích cũng không thể thiếu! Mà chúng ta cũng không phải làm việc giúp ngươi!" Hùng Khai Thiên tích cực nói thêm một câu.
"Nói cách khác, vô luận ta thắng hay thua, các ngươi đều có lợi?" Quân Mạc Tà trừng lớn mắt, không thể tưởng tượng nổi nhìn hai người, nói: "Lão Hùng, ngươi thông minh như vậy, sao không đi làm buôn bán nhỉ? Tuyệt đối là có lời mà không lỗ à! Không, các ngươi chém giết rất được, cường đạo nhất định sẽ tôn hai vị làm tổ sư gia đó!"
Thật ra, trong lòng Quân Mạc Tà đã ngầm đồng ý. Thắng thì tự nhiên mọi sự đại cát đại lợi; thua cũng phải để cho bọn họ thiếu mình một cái nhân tình. Tuy rằng cái nhân tình này nhất định người ta sẽ không thừa nhận.
Nhưng mà, đầu tiên cần phải giúp hai người này đạt được lợi ích lớn nhất đã, sau đó mới thành chuyện.
Khuôn mặt dày như mo, đầy lông của Hùng Khai Thiên cũng phải đỏ lên. Hắn nhìn Quân Mạc Tà, cảm giác luồng hơi thở kia càng thêm nồng đậm, không khỏi duỗi đầu lưỡi ra liếm khóe miệng, khóe miệng nhếch lên cười gian. Hắn xoa xoa hai tay, trực tiếp giơ ngón tay cái lên, nói: "Thứ kia, rốt cuộc ngài để ở nơi nào? Ta lục soát cả buổi sao lại không tìm thấy? Quả thực rất tài tình nha, thần thức của ngài là dựa vào nó sao!"
Quân Mạc Tà khẽ giật mình, tên này cũng không ngốc nha. Ta nói vì sao bọn họ lại bình thản như vậy, hóa ra là đang âm thầm dò xét ta! May mắn là mình cũng tỉnh táo! Nếu không thật sự bị đám súc sinh này quấn lấy một trận thì, nói ra thật không dễ nghe chút nào!
Hạc Trùng Tiêu cũng cảm giác lời nói của Tứ đệ có phần vô sỉ, ngượng ngùng cười cười, nói: "Nếu ngươi có dị nghị gì, chúng ta sẽ sửa lại điều kiện. Nhưng nếu ngươi muốn chúng ta cúi đầu nghe lệnh, điều đó tuyệt đối không thể!"
"Ai muốn các ngươi cúi đầu nghe lệnh? Các ngươi có thể có được cảnh giới như ngày nay đều là nhờ khổ tu. Ta là người không có điểm nào tốt, thế nhưng cũng không phải kẻ thích ép buộc người khác! Được rồi, cứ thế đi. Ta cũng không ngại chuyện cho các ngươi chút lợi lộc đâu." Quân Mạc Tà nghênh ngang phất phất tay nói tiếp: "Nhưng nếu đã tỷ thí, cũng phải đưa ra một phương pháp phân thắng thua chứ? Để công bằng... Trận đầu do ta đưa ra quy định, trận thứ hai do các ngươi quyết định. Nếu có trận thứ ba, vậy người thắng trong trận thứ nhất được phép đưa ra điều kiện. Hai người thấy thế nào?"
"Được! Cứ như lời ngươi nói đi, vậy trận đầu đấu cái gì?" Hạc Trùng Tiêu cùng Hùng Khai Thiên hai người thương lượng một hồi, sau đó vui vẻ đáp ứng. Thầm nghĩ: Hai chúng ta ai nấy đều có sở trường của riêng mình, lẽ nào lại bại dưới tay ngươi?
"Ta làm một động tác. Bất luận là động tác nào, nếu các ngươi đều bắt chước được, coi như ta thua." Quân Mạc Tà suy nghĩ một chút, khóe miệng phía sau tấm vải đen khẽ lộ ra một nụ cười xảo quyệt.
"Được!" Hai người đối với chuyện này vô cùng tự tin. Đối với hai người đã đạt tới Huyền Công Đỉnh Phong mà nói, thân thể có thể tùy ý co duỗi, dễ dàng bắt chước bất cứ động tác gì của người khác, chuyện này còn gì khó đâu? Trong lòng Hạc Trùng Tiêu lại càng thêm tin tưởng: Đừng nói là động tác giống như thật, cho dù cái cổ ngươi có thắt nút lại ta cũng làm được! Cái này có gì mà khó chứ, khà khà!
"Xem đây!" Quân Mạc Tà trầm giọng quát. Hai người vội vàng mở to mắt.
Một màn quỷ dị xuất hiện: Thân thể Quân Mạc Tà đột nhiên cứ thế từ từ lún vào lòng đất. Mới đầu là hai chân, sau đó là... đến cuối cùng ngay cả khuôn mặt cũng chìm sâu vào lòng đất. Điều kỳ lạ nhất là trên mặt đất vẫn không hề thay đổi, căn bản không có một lỗ hổng nào!
Cả người cứ thế biến mất trước mặt hai người, hơn nữa hai ngươi vẫn trơ mắt mà nhìn, cũng không hiểu hắn làm như thế nào.
Qua một hồi, tại nơi cách đó ba, bốn trượng, đột nhiên "xoạt xoạt" một tiếng. Hai người vội vã nhìn lại, chỉ thấy một cái đầu đội hắc y từ dưới mặt đất "ngoai" lên, sau đó chậm rãi nhô cao, từ ngực, bụng, eo, cho đến cuối cùng là chân.
Quân Mạc Tà giống như thần linh hiện thân, trên người không hề dính một vết nước, cũng không có nửa phần bùn đất!
Chuyện này... sao có thể xảy ra chứ?
Hạc Trùng Tiêu cùng Hùng Khai Thiên tròng mắt cơ hồ muốn lồi ra, bốn con mắt sáng như đèn pin nhìn chằm chằm thân thể Quân Mạc Tà. Đồng thời, cả hai khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.
Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hai người đồng thời nhìn về nơi lúc trước Quân Mạc Tà biến mất, rồi "rầm" một tiếng đập mạnh xuống mặt đất. Nước bùn văng khắp nơi, chính giữa xuất hiện một cái hố lớn. Hai người đều chụm đầu ngó xuống, cẩn thận quan sát. Lập tức, bọn họ nắm lấy một nắm bùn đưa lên trước mặt quan sát, xem có điều gì khác biệt với đất ở những nơi khác hay không.
Hai người bận rộn nửa ngày, rốt cuộc cũng xác định được một điều: Đối phương hẳn là không có giở trò!
Thế nhưng đây là thủ đoạn gì, quá tà môn đi?
Đây còn là người sao?
Hai người không tự chủ được mà thần hồn bất định, chuyện đến mức này, vẫn không thể tin chuyện trước mắt là sự thật!
"Hiện tại đến phiên các ngươi đó." Quân Mạc Tà rất ôn hòa, rất khiêm tốn nói: "Chỉ cần có thể chui được vào lòng đất phân nửa, chỉ cần hai vị có thể làm được một lần thôi, ta sẽ nhận thua."
Điều này rõ ràng không phải là ảo thuật. Âm Dương Độn không chỉ nói ở thế giới này, coi như ở Địa Cầu trước khi xuyên việt cũng là độc nhất vô nhị. Đám người ở Huyền Huyền Đại Lục cũng chưa bao giờ nghe nói qua loại thuyết pháp này, làm sao không khiến người khác kinh ngạc cho được?
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương Phong Vân.
Đề xuất Tiên Hiệp: Khủng Bố Sống Lại (Dịch)