Chương 240: Hôm nay nhất tiếu xóa ân cừu
Tính toán của người này, tất nhiên đều vì tiền bạc, nhưng mỗi một động tác đều thu lợi khổng lồ, nên mỗi một hành động không thể xem nhẹ!
Ngoài ra, các đại gia tộc tề tựu một nơi ắt sẽ nảy sinh biến cố. Tin rằng cho dù không có chuyện gì phát sinh, kẻ đó cũng sẽ cố tình tạo ra sự tình, vì chỉ có cục diện hỗn loạn hắn mới dễ dàng thu lợi, càng dễ dàng để ngày sau lợi dụng mâu thuẫn hiện tại mà mưu lợi cho bản thân!
Hoàng đế bệ hạ đứng dậy, thong thả bước tới bước lui, một lúc lâu rốt cục thở dài một tiếng, lẩm bẩm nói:- Nhân tài như vậy nếu có thể cho ta sử dụng, quả thật là…
- Người này mặc dù lợi hại, nhưng dù sao cũng cần mượn thế lực của tam đại gia tộc, không đủ năng lực khơi dậy phong ba lớn đến thế; nếu không có Quân gia cùng Đường gia chống lưng, lại có Bình Đẳng Vương làm hậu thuẫn, hắn cho dù có lòng gây ra phong vân biến động cũng không dễ dàng mà làm được.
Bạch y nhân an ủi nói.
- Điều ngươi nói đúng là điểm mấu chốt, cũng là điều khiến trẫm lo lắng nhất. Người này nếu có thể kinh động đến ba nhà đồng thời xuất lực, có thể thấy được giao hảo với ba nhà ắt hẳn rất sâu đậm. Lúc trước từng có đồn đại nói việc bán rượu hôm nay chính là Quân Mạc Tà, thiếu chủ Quân gia, cùng Độc Cô Vô Địch đại tướng quân đánh cược phẩm rượu ngon... Chỉ là, nếu nói mưu kế này chính là do tên thiếu niên quần là áo lụa kia bày ra, trẫm khó mà tin được. Nếu quả thực là hắn bày ra, như vậy… Trẫm thật sự đối với hắn có mấy phần kính trọng rồi.
Hoàng đế bệ hạ cười ha hả vài tiếng nhưng lại không giấu được vài phần ưu phiền, đôi mày khẽ nhíu lại. Rồi lại quả quyết nói:- Bày ra mưu kế này ắt hẳn là một người khác, bất luận người này là ai đều là nhân tài kiệt xuất. Mặc kệ chủ ý cuối cùng của người này là gì, chuyện này thế nào cũng gây ra một phen hỗn loạn!
Hoàng đế bệ hạ đang nhíu chặt mày đột nhiên khẽ mỉm cười nói:- Bất quá đây đúng là một buổi đấu giá vô cùng ngoạn mục. Văn tiên sinh có hứng thú cùng trẫm đi một chuyến chăng?
- Bệ hạ động tâm rồi sao?
Vị bạch y Văn tiên sinh ngẩng đầu lên nhìn Hoàng đế, ánh mắt cực kỳ thanh khiết, như hồ nước sâu thẳm không thấy đáy, không vương nửa phần tạp chất. Ánh mắt này phảng phất như của hài nhi sơ sinh.
- Thật sự ta rất có hứng thú. Người đó tài năng hiểm ác, thú vị đến thế, chẳng lẽ trẫm lại không động tâm sao?
Hoàng đế bệ hạ híp mắt:- Huống hồ chuyện này đối với cục diện kinh thành có ảnh hưởng sâu xa, trẫm há có thể không đến góp vui? Nhân tiện mở mang tầm mắt cũng tốt, ta cũng muốn nếm thử rốt cuộc là thứ rượu gì mà đáng giá vạn lượng bạc một vò đến thế!
Văn tiên sinh tiêu sái đứng dậy, khuôn mặt trẻ trung lộ vẻ hồn nhiên vui tươi nói:- Nếu đã như vậy, lão phu xin cùng Bệ hạ đi một chuyến!
- Có tiên sinh bên cạnh đúng là vạn vô nhất thất!
Hoàng đế nở nụ cười, vừa nói vừa bước ra ngoài:- Bất quá chúng ta phải tìm người mang chúng ta tiến vào, chúng ta không có thiệp mời.
- Nghe nói, ba vị Hoàng tử cùng Linh Mộng công chúa điện hạ đều có thiệp mời, Bệ hạ muốn cùng công chúa đi vào chăng?
Văn tiên sinh nháy mắt. Hai người đều ngầm hiểu ý mà mỉm cười.
- Thuận tiện xem ba đứa con trai của ta rốt cục là tranh đấu gay gắt đến mức nào, chuyện này cũng rất thú vị đây. Dù sao cũng phải phát sinh chút chuyện chứ!
Hoàng đế cười thâm trầm, trên mặt lộ ra một đạo vết nhăn. Tiếp đó quay sang hỏi:- Chu huynh đệ mấy ngày nay không thiết ăn uống sao?
- Không biết đã khá hơn chưa?
Văn tiên sinh sánh vai cùng đi, không hề kiêng kị mà mỉm cười nói:- Tật xấu này của hắn cũng nên sửa lại rồi. Bất quá đứa cháu kia của Đường Vạn Lý, thật sự là vô dụng. Đến mức sợ hãi mà tè ra quần, lại còn đi cả ra! Mà Tiểu Chu Tử cố nhiên lại chớp đúng thời cơ đến vậy… Hắn nửa đời danh tiếng lại bị hủy hoại chỉ vì cái miệng này…
Hắn xưng hô Chu Trục Châu là "Tiểu Chu Tử", xem ra thân phận cao hơn Chu Trục Châu ít nhất một bậc, nhưng nhìn diện mạo, hắn còn trẻ hơn Độc Cô Vô Địch rất nhiều, cùng lắm chỉ hơn kém Quân Vô Ý vài tuổi.
Quả là rất kỳ quái!
- Ha ha ha…!
Hoàng đế bệ hạ cười lớn một trận, hướng về lão thái giám đang theo đuôi đằng sau nói:- Để Ngự Thiện Phòng đến Thái Y Viện giúp Chu công công chế biến một số món khai vị đi, ngày ngày không ăn không uống là không được!
Lão thái giám kính cẩn đáp dạ một tiếng. Hắn hầu hạ Hoàng đế đã hơn ba mươi năm, nghe lời nói đã hiểu rõ ý tứ Bệ hạ không muốn mình đi theo, liền lui xuống. Nhìn lão thái giám lui xuống, Hoàng đế bệ hạ khẽ mỉm cười nói:- Trẫm đã lâu rồi không dịch dung xuất cung, đối với sự tình năm đó thật sự là… hoài niệm thay!
- Có Bệ hạ đích thân xuất mã, tin rằng vị cao nhân âm thầm trù tính mọi việc kia ắt không thể qua mắt được Bệ hạ!
Văn tiên sinh ưu nhã cười nói:- Có thể lần đấu giá này Bệ hạ sẽ có được một nhân tài, Văn mỗ ở đây xin chúc mừng Bệ hạ trước…!
- Mong là vậy!
Hoàng đế mỉm cười, sắc mặt biến ảo, ẩn chứa sự hoài nghi, trong miệng nhắc tới tên một người nhưng không phát ra thành tiếng. Nhưng từ khẩu hình xem ra tên người đó chính là ba chữ "Quân Vô Ý"!
Trong mắt hàn quang chợt lóe.
Mặt trời dần dần lên cao, các đại gia tộc lớn cũng đã lục tục kéo đến.
Đầu tiên là Độc Cô gia tộc, ở kinh thành được xưng là gia tộc ngang ngược đệ nhất đã đến. Bảy tám thớt tuấn mã cao lớn, đồng một màu sắc, khí phách oai hùng hiên ngang vây quanh một chiếc kiệu nhỏ màu xanh nhạt. Chính là Độc Cô gia chủ Độc Cô Vô Địch dẫn theo bảy vị Anh Hùng Hào Kiệt Thượng Trùng Tiền nhất tề đi đến. Tựa như tám tên mãnh tướng hung ác, nghe thấy mùi mật ngọt mà tìm đến.
Đại đội nhân mã trước cửa đồng loạt dừng lại, động tác vô cùng chỉnh tề. Trong chiếc kiệu màu xanh nhạt, một thân ảnh thướt tha yêu kiều nhẹ nhàng bước xuống. Mi tựa núi xa, mắt tựa thu thủy, mặt hạnh má đào, quả là mi mục như vẽ, thiên kiều bách mị, mà trong vẻ kiều diễm còn ẩn hiện nét ngây thơ, thánh khiết. Người tới chính là một trong hai đóa hoa của Thiên Hương Thành: Độc Cô Tiểu Nghệ.
Nếu Quân Mạc Tà ở chỗ này, nhất định sẽ được một phen đại khai nhãn giới: Trước mắt kia một thân tuyệt sắc giai nhân ôn nhu, yêu kiều... thật đây chính là nữ cường nhân bạo lực suốt ngày hô đánh hô giết đó sao? Cái này đúng là siêu cấp biến hóa ah!
Sau khi Độc Cô gia tộc đến, rốt cục cũng khiến một nhân vật quan trọng của Quân gia phải đích thân ra nghênh đón.
Quân Vô Ý, Quân tam gia, ngồi ngay ngắn trên xe lăn, thân vận thanh y sạch sẽ, trên gương mặt nở nụ cười thản nhiên, khí độ ung dung, được một vị bạch y thiếu niên chậm rãi đẩy xe tiến ra.
- Độc Cô huynh!
Quân Vô Ý chắp tay, trong mắt lộ ra một tia ấm áp:- Huynh đã đến rồi!
- Tam đệ!
Độc Cô Vô Địch nhảy xuống ngựa, nhanh chóng bước tới:- Quân gia khai trương việc kinh doanh, ca ca sao có thể không đến chúc mừng? Sao dám để tam đệ đích thân ra đón? Ca ca tự mình vào là được, mọi người đâu phải người ngoài!
- Không sao, tìm khắp kinh thành người có thể khiến Quân Vô Ý ta đích thân ra đón, đếm đi đếm lại cũng chỉ có Độc Cô huynh mà thôi. Độc Cô huynh nếu đã đến, Vô Ý nào dám chậm trễ được?
Quân Vô Ý cười cười, trong mắt thâm ý sâu sắc, vươn tay nói:- Độc Cô đại ca, xin mời!
Một tiếng "Độc Cô đại ca" này vừa ra, Độc Cô Vô Địch nhất thời chấn động, trong mắt lóe lên ý mừng khôn xiết, ôm quyền thật mạnh nói:- Quân tam đệ, xin mời!
Hắn một tay đẩy xe lăn, gạt bạch y thiếu niên sang một bên, ha ha cười nói:- Ngươi đi nghỉ ngơi đi, để ta giúp tam đệ đi vào!
Quân Vô Ý thoải mái tựa người ra sau, tùy ý để Độc Cô Vô Địch đẩy xe lăn. Ngón tay hắn chỉ về phía trước, hai người vừa nhẹ giọng trò chuyện, không khí hài hòa đến cực điểm, đột nhiên trong lòng cả hai đều dâng lên chút cảm động.
Chẳng lẽ những năm tháng xưa kia đã trở lại rồi sao?
Độc Cô Vô Địch trên mặt cười ha ha, trong lòng lại càng hân hoan. Trong đôi mắt hổ đột nhiên tuôn ra một giọt lệ, hắn vờ cúi đầu, lặng lẽ lau đi không một tiếng động. Trong lòng một trận nhiệt huyết dâng trào, không nhịn được thầm hô: "Vô Hối đại ca, tam đệ hắn... hắn đã tha thứ cho đệ rồi... Hắn hôm nay lại gọi đệ một tiếng 'Độc Cô đại ca' rồi... Đệ thật sự rất cao hứng, thật sự rất cao hứng!"
Mười năm tích tụ, hai người không ai đề cập đến những chuyện đã xảy ra trong mười năm qua, nhưng lúc này đây có thể nói một câu: khúc mắc mười năm qua cuối cùng cũng đã được hóa giải!
Hai người đều vui vẻ nói chuyện, nhưng mỗi người đều cảm thấy hai vị đại tướng quân oai phong một thời này đang bị bao phủ bởi một tầng sầu não đậm đặc, một loại sầu não đầy huyết tinh!
Đây đúng là thiết huyết tướng quân Quân Vô Ý!
Dữ quân hữu cừu, đao kiếm hoàn chi; dữ quân thích hoài, nhất tiếu khả dã!(Với Quân gia có thù, đao kiếm mà tới; cùng Quân gia khi đã hòa giải, một nụ cười là đủ!)
Mười năm tang thương, phong vân xoay chuyển, hôm nay một nụ cười xóa tan ân cừu!
Chỉ một thay đổi trong cách xưng hô, liền khiến phiền muộn mười năm vắt ngang trong lòng hai vị đại danh tướng nhất thời tiêu tán.
Bảy tên mãnh tướng của Độc Cô gia giờ phút này không nói một lời, khác hẳn tính tình náo nhiệt thường ngày. Ngay cả hô hấp cũng thu liễm cực kỳ nhẹ nhàng, chậm rãi, chỉ sợ quấy rầy đôi huynh đệ đã trải qua trăm trận chiến này.
Bởi vì trên vai bọn họ là toàn bộ vinh quang của quân đội, toàn bộ vinh quang của Thiên Hương đế quốc.
Tiểu nha đầu Độc Cô Tiểu Nghệ vành mắt đỏ hoe, cuối cùng nhịn không được mà nức nở khe khẽ. Tiểu nha đầu tuy tuổi còn nhỏ, khó có thể hiểu thấu tình nghĩa của quân nhân, nhưng là con gái độc nhất của Độc Cô Vô Địch, nàng lại vô cùng hiểu rõ những rối bời trong lòng phụ thân mình mấy năm qua.
Độc Cô Vô Địch cả đời mọi việc đều qua loa đại ý, duy chỉ có một việc là chưa bao giờ sơ ý lấy một lần!
Quân Vô Hối!
Hàng năm, đến ngày sinh hay ngày giỗ của Quân Vô Hối, Độc Cô Vô Địch đều uống đến say mèm. Sau đó, vị hán tử kiên cường đến cực điểm, thiết huyết vô song kia, chẳng màng đến dáng vẻ, lại bật lên tiếng khóc lớn không chút che giấu, khóc đến nước mắt đầm đìa, khóc như ruột gan đứt đoạn.
Cả đời Độc Cô Vô Địch chỉ rơi lệ vài lần, tất cả đều là vì vị đại ca kết bái đã qua đời này! Nhiều lần Độc Cô Tiểu Nghệ thấy trong đêm khuya, Độc Cô Vô Địch ngồi trong thư phòng mà ngày thường hiếm khi bước vào, vỗ về thanh bảo kiếm năm xưa do Quân Vô Hối tặng, mà thở dài không thôi. Hôm nay, một câu nói của Quân Vô Ý đã hoàn toàn hóa giải khúc mắc khó giải trong lòng Độc Cô Vô Địch.
Độc Cô Tiểu Nghệ sao có thể không vui mừng? Sao có thể không kích động đến rơi lệ?
Sau Độc Cô thế gia, một đại gia tộc khác cũng đến: Tống gia. Sau đó là Đường gia, Lý gia, Mạnh gia cũng lần lượt kéo đến!
Gần trong gang tấc, chỉ cách một con phố chính là Thịnh Bảo Đường, đương nhiên cũng đã nhận được thiệp mời. Tiêu Hàn, Mộ Tuyết Đồng đều vận bạch y, cùng đóa hoa nhỏ Hàn Yên Mộng chậm rãi tiến vào…
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Tần: Từ Chiến Trường Bắt Đầu Nhặt Thuộc Tính