Chương 248: Ai âm độc hơn ai?
Ngẫm lại, mọi người đều hiểu ra đạo lý này. Dưới vòm trời này, muốn ủ được loại Thiên phẩm mỹ tửu bậc ấy, làm sao dễ dàng mà có thể có số lượng lớn được? Chỉ với một lượng ít ỏi thế này mới thực sự hợp lý.
“Nếu chỉ đấu giá một lần, vậy tổng số rượu có bao nhiêu vò tất cả?”
Người cất tiếng hỏi lại khiến mọi người bất ngờ, đó chính là Linh Mộng công chúa – nàng vốn không quen uống rượu, thậm chí ngay lúc nãy cũng không hề nếm thử dù chỉ một giọt.
Đường Nguyên kinh ngạc nhìn nàng một cái rồi trả lời:
“Lần đấu giá này, tổng cộng có ba nghìn vò Thiên phẩm hảo tửu! Dù cho các vị ra giá thế nào đi nữa, Thiên phẩm hảo tửu cũng chỉ có bấy nhiêu đó! Rượu này giống như phù dung sớm nở tối tàn, uống một ngụm là thiếu một ngụm, uống hết thì chỉ còn cách nhịn thôi!”
“Ba nghìn vò!”
Khi nghe có nhiều hảo tửu như thế, mọi người phía dưới đều kinh hãi. Ba nghìn vò, nghe có vẻ không ít, thậm chí là rất nhiều. Tuy nhiên, ngàn vạn lần không nên quên, hiện tại nơi này có hơn một trăm gia tộc/thế lực tham gia đấu giá, phân bổ số rượu này cho một trăm người, nhiều lắm thì mỗi người cũng chỉ có ba mươi vò mà thôi.
Mà hạn mức cao nhất mỗi người có thể đấu giá thành công cũng chỉ có năm mươi vò. Hơn nữa, phía trước còn có Hoàng thất, các đại thế gia. Những thế lực này tất nhiên sẽ ra tay trước, quyết không chịu cảnh tay không mà về. E rằng sau khi họ ra giá xong, mới đến lượt những người khác. Chỉ riêng họ đã hơn mười gia tộc, ít nhất cũng chiếm đi hơn tám trăm vò!
Điều này đồng nghĩa với việc, hơn tám mươi gia tộc còn lại, dù muốn cạnh tranh thế nào cũng chỉ còn hai ngàn hai trăm vò mà thôi! Rõ ràng loại Thiên phẩm hảo tửu này, ắt sẽ có nhiều thế lực không có khả năng đấu giá thành công!
Mà một khi không đấu giá thành công, đồng nghĩa với việc cả đời sẽ không có cơ hội thưởng thức loại hảo tửu này nữa!
Vì vậy, sự cạnh tranh giữa những người này sẽ vô cùng khốc liệt!
Rất nhiều người đã âm thầm nắm chặt tay, chỉ chực bắt đầu kêu giá!
“Hiện tại, đấu giá chính thức bắt đầu, số hảo tửu đầu tiên, năm mươi vò!”
Đám thịt núc ních trên người Đường Nguyên run rẩy. Hắn cảm thấy thời khắc huy hoàng nhất cuộc đời hắn chính là lúc này đây, khi hắn vung búa định giá trong tay.
“Bản nhân ra giá một trăm vạn bạc trắng!”
Một người lớn tiếng ra giá, không ngờ ngay lần đầu tiên đã nâng giá cao đến vậy! Điều này làm cho mấy người âm thầm kêu khổ trong lòng: "Đây mới là lượt đầu tiên thôi mà, ngươi lại chơi thế này là sao! Cứ kêu giá kiểu này, sau này đến phiên chúng ta, giá cả chẳng phải sẽ lên tới tận trời sao?"
Tại hàng ghế thứ ba, người vừa ra giá chậm rãi đứng dậy. Một thân lam bào của hắn tung bay như sóng biển dập dềnh. Khi hắn vừa đứng thẳng, mọi người bỗng có cảm giác như một mảnh biển khơi xanh thẳm đột nhiên hiện ra trước mắt.
Người này tự nhiên cười nói:
“Tại hạ là Hải Trầm Phong, Bang chủ Kim Dương Bang của Thiên Hương Thành. Bản thân tại hạ yêu rượu như mạng, loại Thiên phẩm mỹ tửu này, bất cứ giá nào cũng phải đoạt được. Tại hạ nghĩ đối với mỗi người ngồi đây, một trăm vạn lượng không phải là một con số lớn, nhưng mong mọi người nể chút mặt mũi Hải mỗ, Hải mỗ xin đa tạ!”
Hải Trầm Phong đương nhiên là do Quân Mạc Tà an bài tại đây để đề phòng vạn nhất. Giờ phút này, hắn đương nhiên đứng ra làm người đầu tiên ra giá, tỏ vẻ "việc nghĩa không từ".
Đương nhiên, lúc này hắn đứng ra cũng còn có một mục đích khác, đó chính là tuyên cáo thiên hạ Kim Dương Bang đã thay đổi Bang chủ, và vị Hải đại Bang chủ cũng nhân buổi đấu giá này mà ra mặt, chính thức bước chân vào hàng ngũ những nhân vật thượng tầng của Thiên Hương đế quốc.
Khi Hải Trầm Phong đứng ra, trong nháy mắt đã thu hút vô số ánh mắt, giống như nam châm hút sắt, cứ dán chặt vào người hắn. Thân hình Hải Trầm Phong bất động như núi, nhưng sắc mặt lại hơi xanh xao, có chút khó coi. Quân Mạc Tà đứng trên lầu xem náo nhiệt khi nhìn thấy cảnh này thì trong lòng vô cùng buồn bực: "Chẳng lẽ chỉ trong một hai ngày mà vị cao thủ Thiên Huyền này lại liên tục trọng thương thế này sao? Xem ra sau này ta phải dạy dỗ hắn cho tốt mới được, ít nhất phải đem thực lực của hắn đề thăng một hai cấp độ, nếu không thì ta lại phải lo lắng mãi!"
Những lời này e là chỉ có Quân đại cao nhân mới dám nói, tùy tiện nói đề thăng thực lực của một Thiên Huyền cao thủ lên một hai cấp độ, lời nhảm nhí này nói ra ai có thể tin chứ?
Ba vị Hoàng tử và các đại thế gia cũng vô cùng lưu ý!
Mấy gia tộc này sớm đã biết Bang chủ của Kim Dương Bang Thiên Hương Thành đã đổi chủ, nhưng không ai có thể ngờ rằng người đó lại là một vị cao thủ Thiên Huyền thần bí!
Phải biết rằng cao thủ Thần Huyền xưa nay đều tự cho mình siêu phàm thoát tục, ít khi nhúng tay vào tranh đấu hồng trần. Mà dưới Thần Huyền chính là Thiên Huyền, cũng có thể coi như là cảnh giới có thực lực cao nhất trong thế tục đại lục. Lấy Đường gia làm ví dụ, gia tộc này vốn là một trong những gia tộc lớn nhất của Thiên Hương đế quốc, vậy mà người mạnh nhất trong tộc bất quá chỉ là Địa Huyền đỉnh phong mà thôi. Vì thế, cho dù bang phái giang hồ này là Thiên Hạ Đệ Nhất Bang của Thiên Hương Thành, đối với một cao thủ Thiên Huyền mà nói, chuyện này cũng cực kỳ mất thể diện. Mọi người đều cảm thấy kỳ lạ, khó mà tưởng tượng nổi!
Tuy nhiên, vì nhìn vào phân lượng của một cao thủ Thiên Huyền, ai cũng cắn răng nhượng bộ năm mươi vò mỹ tửu đầu tiên này. Bởi vậy, không một ai tham gia ra giá.
Đúng lúc tưởng mọi chuyện đã rồi thì không ngờ tại hàng ghế thứ hai, một vị công tử trẻ tuổi áo xanh từ từ đứng lên. Tuy rằng trên mặt có che khăn lụa, nhưng khí độ vẫn ung dung tao nhã, nhất cử nhất động đều làm cho người nhìn cảm thấy thoải mái, thanh tao đến mức có thể trở thành hình mẫu để dạy học.
Công tử áo xanh kia chính là Lý gia Đại công tử, Lý Du Nhiên!
Đây là lần đầu tiên Lý Du Nhiên chính thức xuất hiện trước công chúng!
“Ta ra giá một trăm năm mươi vạn lượng!”
Lý Du Nhiên mỉm cười mà nói, thanh âm vang vọng giống như một cơn gió thu thổi nhẹ qua cánh rừng, tươi mát vô cùng.
“Thiên phẩm mỹ tửu thế này, lại còn là đợt đầu tiên, tất nhiên mang ý nghĩa phi phàm. Bổn công tử cũng là người đam mê rượu, thỉnh Hải Bang chủ thứ lỗi!”
Ánh mắt Lý Du Nhiên mỉm cười nhìn Hải Trầm Phong, thần sắc hắn tựa hồ tán thưởng vô cùng, nhưng nội tâm chân chính lại không hề lộ ra nửa điểm.
Tối hôm trước, khi hai vị sư huynh lần đầu xuất động, cuối cùng lại thân bị trọng thương trở về. Người ra tay chính là vị tân Bang chủ Kim Dương Bang trước mặt này! Tuy hắn nghe nói là đôi bên lưỡng bại câu thương, nhưng hiện tại, Lý Du Nhiên làm sao để cho Hải Trầm Phong thuận lợi đoạt được số mỹ tửu đầu tiên này cho được? Huống chi còn có đại sư huynh đang đứng phía sau hắn.
Tính toán trong lòng Lý Du Nhiên là muốn quấy nhiễu khí thế của Hải Trầm Phong một chút, thuận tiện kiểm tra tài phú của toàn bộ các bang phái ngầm quy phục Kim Dương Bang. Dù sao đây cũng là con số tính bằng trăm vạn lượng. Nếu Hải Trầm Phong này chỉ là kẻ thất phu hữu dũng vô mưu, hắn cứ tăng giá, chỉ cần hắn canh đúng thời điểm mà dừng lại, chắc chắn sẽ làm cho tên tân Bang chủ của Kim Dương Bang này nếm trái đắng ngay, cũng coi như thay hai vị sư huynh báo thù được một chút!
“Thì ra Lý công tử cũng là người yêu rượu?”
Hải Trầm Phong ha ha cười:
“Không sao không sao, Vật cạnh Thiên Trạch (Vật cạnh tranh, trời chọn lọc), người ra giá cao thì thắng mà! Một khi đã như vậy, tại hạ lại tăng giá một chút. Ba trăm vạn lượng!”
Từ trước tới giờ, Hải Trầm Phong chưa bao giờ thiếu ngân lượng. Huống chi, Kim Dương Bang hiện giờ thực sự là của Quân Mạc Tà, ngân lượng cũng là của Quân Mạc Tà. Bất chấp Lý Du Nhiên ra giá cao bao nhiêu đi chăng nữa, Hải Trầm Phong đều có thể theo đến cùng. Tuy nhiên, nếu tình trạng này cứ tiếp diễn...
Hiện tại, giá cả này đối với Lý Du Nhiên cũng không tính là quá cao, hắn tin chắc ngoài hắn ra, sẽ không ai dám tham gia đấu giá. Giá này là dành riêng cho hắn, hắn thầm nghĩ dù ra giá cao hơn một chút hay gấp đôi thì cũng chẳng khác gì.
Ba trăm vạn!
Mọi người tại đây hầu như ai cũng là loại tung hoành một phương. Ba trăm vạn tuy là một con số lớn, nhưng cũng chẳng đáng là bao. Tuy nhiên, dùng ba trăm vạn lượng bạc để mua năm mươi vò rượu, nghĩa là sáu vạn lượng bạc một vò, như vậy cũng thật sự là quá xa xỉ. Không hổ danh là Bang hội ngầm Đệ Nhất, quả là tiêu tiền như nước!
“Hải Bang chủ quả nhiên là tài đại khí thô!”
Lý Du Nhiên cười tự nhiên, sóng mắt như xuân thủy, khiến lòng người say đắm:
“Một khi đã như vậy, bổn công tử ra giá ba trăm vạn lẻ một đồng!”
Ba trăm vạn lẻ một đồng!
Bất kể là với ai, việc ra giá như vậy đều là một loại vũ nhục trắng trợn!
Hải Trầm Phong giận dữ, ngực phập phồng như thủy triều, lạnh lùng nhìn Lý Du Nhiên nói:
“Lý công tử quả nhiên ra giá cao nha, ba trăm vạn lẻ một đồng ha ha ha! Bản nhân vì mong đạt được bảo vật, vạn kim ta cũng không tiếc, năm trăm vạn!”
Hải Trầm Phong đã thật sự tức giận: "Tiểu tử Lý gia này quá đáng thật, ngươi tăng giá đàng hoàng thì ta không nói làm gì, đằng này ngươi lại chỉ tăng một đồng, thật đáng chết mà!" Giờ khắc này, hắn đã quyết tâm muốn cùng Lý Du Nhiên chơi tới cùng!
Đây chính là vấn đề liên quan đến tôn nghiêm của bản thân!
“Vừa rồi Hải Bang chủ cũng nói là 'Vật cạnh Thiên Trạch' mà, người ra giá cao thì thắng thôi, tại sao lại tức giận, thật không tốt nha ha ha ha...”
Lý Du Nhiên nói một cách vân đạm phong khinh (nhẹ tựa mây trôi gió thoảng):
“Mọi người nơi đây ai cũng mang danh quý tộc, nên có chút phong độ mới phải. Bổn công tử cũng chỉ kêu giá, cũng không phạm vào quy tắc nào cả. Huống chi, luật đấu giá cũng không quy định mức tăng giá. Lý gia ta gia cảnh nhỏ hẹp, tiền bạc quả thật không dư dả, thứ lỗi! Bất quá nếu Hải Bang chủ có ý kiến, lần này ta sẽ tăng thêm một chút, tránh làm ngài tức giận mà sau này lại đắc tội.”
Sắc mặt Hải Trầm Phong vẫn xanh mét nhưng trong lòng âm thầm mừng rỡ, thầm nghĩ: "Tiểu tử ngươi chỉ cần kêu giá cao hơn, lão tử lập tức thu tay, cho tiểu tử ngươi ăn trái đắng mà xuất ra cả núi tiền!"
Lý Du Nhiên ngừng lại một chút, sau đó mới từ tốn nói:
“Ta ra giá năm trăm vạn lẻ hai đồng!”
Hải Trầm Phong nổi trận lôi đình, gầm lên một tiếng, nhảy vọt tới quát:
“Tiểu tử ngươi khinh người quá đáng...”
Đúng lúc đó, bên tai hắn vang lên tiếng truyền âm nhỏ như muỗi kêu của Quân Mạc Tà:
“Nhường cho hắn đi!”
Hải Trầm Phong ngẩn người ra, đưa mắt nhìn quanh theo bản năng. Huyền Huyền đại lục này làm gì có cái loại công phu truyền âm nhập mật? Hải Trầm Phong hoàn toàn ngây người: "Tại sao thanh âm lại vang lên ngay bên tai mình, mà tất cả mọi người lại có vẻ như không ai nghe thấy? Chuyện quỷ dị gì thế này?"
“Ta nói nhường cho hắn! Không được tiếp tục ra giá, đây là mệnh lệnh!”
Trong lỗ tai hắn lại vang lên thanh âm của Quân Mạc Tà.
Mặc dù thanh âm cực nhỏ, nhưng lại vô cùng nghiêm khắc, tràn ngập ý tứ không cho phép kháng lệnh!
Đúng vậy, chính là mệnh lệnh!
Lý đại công tử Lý Du Nhiên vừa đứng ra, Quân Mạc Tà đã chú ý tới hắn. Từ khi Quân Mạc Tà đặt chân đến thế giới này, đây là lần đầu tiên hắn diện kiến Lý Du Nhiên!
Ngay lần đầu tiên gặp mặt này, Quân Mạc Tà liền cảm thấy một cảm giác khác thường, vô cùng khó chịu. Vô luận là khí độ hay phong thái của Lý Du Nhiên, dù là nói chuyện hay hành động, trong bất cứ tình huống nào cũng không hề có nửa điểm sơ hở, cực kỳ tao nhã!
Thế nhưng, trên đời này liệu có thật sự tồn tại loại người hoàn mỹ ư? Từ trước đến nay, Quân Mạc Tà chưa bao giờ tin vào điều ấy!
Thiên địa vốn dĩ không hoàn mỹ! Thế gian này vốn dứt không có bất cứ thứ gì hoàn mỹ!
Bất kể là ở thế giới nào, sự hoàn mỹ cũng không hề tồn tại!
Cho dù Lý Du Nhiên có biểu hiện "sự hoàn mỹ" đến mức nào đi chăng nữa, trong mắt Quân đại thiếu gia cũng chỉ cảm nhận được một chữ: Giả!
Cái giả từ tận thâm tâm!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Voz: Những câu chuyện tình yêu