Chương 251: Lúc Mạc Tà Ca Ca Giở Trò Lưu Manh Thật Đẹp Trai!
Phần cổ phần của Đường mỗ tại Quý Tộc Đường chính là tư tài riêng của Đường mỗ ta, không hề liên quan đến Đường gia. Nếu Tam hoàng tử muốn hiến rượu cho hoàng thượng, Đường mỗ không dám có dị nghị. Tuy nhiên, Đường mỗ không thể làm chuyện lỗ vốn. Trong ba trăm vò này, một trăm vò là của Đường mỗ ta. Nếu Tam hoàng tử có lòng muốn mua, ngài có thể lấy giá thấp nhất trong buổi đấu giá hôm nay để chi trả cho một trăm vò của Đường mỗ ta. Hai trăm vò còn lại, Tam hoàng tử muốn xử trí thế nào thì tùy, Đường mỗ tuyệt nhiên không có bất cứ dị nghị gì!
Đường Nguyên nói rành mạch, rõ ràng tựa như đã học thuộc lòng.
Tuy Tam hoàng tử tỏ ra nghiêm khắc vô cùng, nhưng bàn tử hoàn toàn không bận tâm. Đối với hạng tiểu nhân ỷ thế hiếp người như hắn, không mắng thẳng vào mặt đã là nể mặt lắm rồi, nếu không, phỏng chừng bàn tử đã sớm nổi giận rồi!
Những lời nói của bàn tử vừa rồi, chính là do Quân Mạc Tà truyền âm nhập mật vào tai hắn. Vì thế, Đường bàn tử nghe một câu lập lại một câu, nói không sai một chữ.
Tam hoàng tử thầm nghĩ: "Lấy giá thấp nhất mà mua? Một trăm vò tốn ba trăm vạn lượng? Bổn hoàng tử ta cũng đâu có nhiều tiền để hoang phí như vậy. Tên mập này tuy đơn độc, nhưng sau lưng hắn lại là toàn bộ Đường gia. Với giao tình của phụ hoàng và Đường lão gia tử, nếu mình thật sự đối đầu với tên mập này, chưa chắc đã có thể chiếm được tiện nghi! Thôi bỏ đi, hai trăm vò cũng đâu phải ít!"
Vì thế, mặc dù hắn vô cùng bực bội vì Đường Nguyên tỏ ra không biết điều, nhưng cũng không tiếp tục làm phiền mập mạp. Hắn vừa nghĩ xong liền cao giọng nói:
- Như thế thật tốt! Nếu đại chưởng quỹ không có dị nghị gì với hai trăm vò hảo tửu còn lại, vậy thì... Người đâu, đem hai trăm vò còn lại mang lên xe ngựa cho bổn vương! Bổn vương sẽ đưa phần đại lễ này cho phụ hoàng! Đương nhiên sẽ nói rõ đây là công trạng của Quý Tộc Đường!
- Tam điện hạ, người đang tự biên tự diễn nơi đây sao?
Trên lầu, một thanh âm phóng đãng, lười nhác vang lên. Mọi người ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Quân đại thiếu đang vân vê vạt áo, vẻ mặt tuấn tú tỏ ra phẫn nộ. Hắn một chân đứng, một chân gác lên trên lan can, hai chân gần như tạo thành một góc chín mươi độ, trên môi nở nụ cười lạnh mà nói.
- Không biết Quân tam thiếu nói vậy là có ý gì? Bổn hoàng tử không hề diễn trò!
Sắc mặt Tam hoàng tử trầm xuống.
- Có ý gì sao? Ta chính là muốn nói cho Tam hoàng tử biết, người đang diễn tuồng quá dở tệ!
Quân Mạc Tà cười hắc hắc quái dị:
- Đường bàn tử chính là đại chưởng quỹ của Quý Tộc Đường! Bổn công tử cũng là đại lão bản của Quý Tộc Đường! Trong ba trăm vò rượu này, một trăm vò là của ta! Bổn đại gia hôm nay muốn xem xem, rốt cuộc ai dám đoạt rượu của lão tử! Muốn lấy sao, có thể, tuy nhiên, cứ theo giá cao nhất của buổi đấu giá hôm nay mà mua! Thiếu một xu cũng đừng mong động vào! Xem tên tiểu tử nào dám có dũng khí lớn lối với ông nội ta đây!
Quân Mạc Tà bày ra bộ dáng hung thần ác sát, chỉ trong mấy câu mà thay đổi cách tự xưng bản thân ba bốn lần, từ bổn công tử, tới bổn đại gia, sau đó lại là lão tử. Cuối cùng trực tiếp biến thành ông nội!
Đối với vị con trai của hoàng đế bệ hạ này, không ngờ Quân Mạc Tà không cho hắn một chút xíu thể diện nào!
- Tên tiểu tử này thật mẹ nó ngông cuồng!
Tâm thần của Độc Cô Vô Địch chấn động, nói với con gái mình:
- Từ trước đến nay vì sao ta lại không nhận ra tên tiểu tử này lại có dũng khí đến mức này? Mẹ kiếp, mấy lời này nghe sảng khoái quá đi! Chuyện lạ đến mức này chưa từng có bao giờ! Quả không hổ danh là con trai của Quân đại ca, cha là hảo hán thì con cũng là hảo hán, sự can đảm này thật khiến người ta kinh ngạc!
Trong lòng Độc Cô Vô Địch thật sự cảm thấy cảm thán. Những lời đáng kinh ngạc của Quân Mạc Tà lần này, giống như nói ra không cần phải suy nghĩ gì, điều này phải cần có dũng khí mới làm được a. Giống như bảy tên đầu đất nhà hắn, phỏng chừng dù đánh chết bọn nó, bọn nó cũng không dám nói như vậy, trong khi Quân Mạc Tà lại dám! Bất luận là có suy nghĩ trước hay không, chỉ riêng điều này đã hơn xa đám con cháu của hắn!
Tuy nhiên, tiểu tử này muốn ăn tươi nuốt sống người ta đến thế, những lời này cũng không thể tùy tiện nói ra được nha?
Đừng nói tiểu tử ngươi, cho dù là bản đại tướng quân đây cũng không thể dễ dàng nuốt trôi người này!
- Phụ thân, người không thể nào nói chuyện mà không chửi thề sao? Không thể nói chuyện tao nhã hơn một chút sao? Chẳng có phong thái quý tộc nào cả!
Độc Cô Tiểu Nghệ hừ một tiếng, liếc mắt hờn dỗi phụ thân mình một cái, cảm thấy miệng của phụ thân nói ra toàn lời thô tục thì mất mặt vô cùng. Sau đó, nàng xoắn xuýt đôi bàn tay, nói một cách xấu hổ:
- Phụ thân, ta luôn thích Mạc Tà ca ca tỏ ra lưu manh vô lại. Người xem xem, bộ dáng này của hắn thật là tuấn lãng nha, quả thật là rất có khí chất, rất có phong thái, cho dù là cao nhân tao nhã trong truyền thuyết cũng không thể hơn được!
- Cái gì?
Độc Cô Vô Địch hoàn toàn bó tay rồi! Còn có thiên lý sao không? Phụ thân nói một câu thô tục thì không được, tên tiểu tử kia lưu manh vô lại thì lại trở thành tuấn lãng phong độ? Còn có cái gì "cho dù là cao nhân tao nhã trong truyền thuyết cũng không thể hơn được", chuyện này là thế nào đây trời, chuyện này có liên quan gì tới "cao nhân trong truyền thuyết" đâu? Ta tuy không đọc nhiều sách, nhưng cũng hiểu câu kia có ý nghĩa gì mà!
Chuyện này phải nói thế nào đây? Cho dù là trong mắt người tình "xuất Phan An, ra Tống Ngọc" thì cũng không có quá đáng như thế này! Cùng là đối xử giữa người với người, tại sao lại có cách đối xử thiên vị đến thế, làm vậy không thấy quá đáng sao? Chẳng lẽ khuỷu tay của con gái có thể chạm tới gáy của mình sao?
- Ý của Quân tam thiếu là gì? Chẳng lẽ ngươi nghĩ ngay cả một vò rượu cũng không chịu tặng cho phụ hoàng ta? Chẳng lẽ trong mắt Quân tam thiếu, phụ hoàng lo cho dân cho nước, hao tổn tâm lực, lại không xứng để ngươi dâng tặng một vò rượu sao?
Tam hoàng tử giương mắt mà nhìn Quân Mạc Tà. Tuy nhiên, hắn đứng bên dưới, Quân đại thiếu gia đứng bên trên, dù ánh mắt của hắn có hung ác, nhưng trông qua lại giống như đang ngưỡng mộ Quân đại sát thủ.
- Ta chẳng có ý gì cả! Tuy nhiên, ta mở cửa ra buôn bán, không phải mở thiện đường, lại càng không để cho ai tùy tiện khinh khi!
Quân đại sát thủ nhìn thẳng vào ánh mắt hung ác của Tam hoàng tử, ra vẻ ngạc nhiên nói:
- Bản công tử ngược lại muốn hỏi Tam hoàng tử đây muốn gì! Tên mập nói phần rượu của hắn không có tiền thì không mua được, ngươi không dám động vào, vậy mà phần còn lại ngươi lại muốn làm gì thì làm sao? Không biết vì sao Tam điện hạ lại khinh khi Quân Mạc Tà ta như vậy? Ngươi nghĩ cả nhà Quân gia ta dễ dàng bị khinh khi sao? Chuyện này ai đúng ai sai, ta tin mọi người ở đây đều hiểu rõ! Cái gọi là đúng sai đều có công luận, công bằng ở tại lòng người. Việc ngày hôm nay, bổn công tử muốn Tam điện hạ cho một lời công đạo!
Quân đại thiếu ngửa đầu ra sau, thanh âm chua xót vô cùng:
- Quân gia ta từ trước đến nay đều thà chết không khuất phục, bách kiếp bất khuất! Hôm nay Tam hoàng tử lại dám trước mắt bao người mà khinh khi toàn bộ Quân gia ta, mấy trăm người ở đây đều là nhân chứng! Cảnh này làm sao ta chịu nổi đây?
Thanh âm của Quân Mạc Tà càng ngày càng bi phẫn:
- Đáng thương cho Quân gia ta cả đời trung liệt! Ông nội của ta, Quân Chiến Thiên lão đại nhân, vì nước chinh chiến cả đời, công lao vô cùng to lớn! Lão phụ thân và Nhị thúc hy sinh sa trường, thi cốt vô tồn! Tam thúc của ta đẫm máu chiến trường, tàn tật suốt đời! Hai ca ca của ta cũng lần lượt vì nước hy sinh, tráng niên tảo tử! Hiện tại, Quân gia nhân tài điêu linh, tình cảnh thê lương, ngươi lại tìm tới cửa mà ngang ngược làm nhục! Còn có thiên lý hay không?
- Xin hỏi Tam hoàng tử một câu, đây là loại đạo lý gì? Phải chăng là thỏ hết chó săn cũng vào nồi, hết chim thì bẻ cung? Tam điện hạ, ngươi làm như vậy chẳng phải làm cho công thần thiên hạ thất vọng đau khổ sao? Chỉ vì một vò rượu mà ngươi lại hoành hành ngang ngược như thế này, làm nhục cả nhà một công thần! Thêm vào đó, ngươi thay bệ hạ phất cờ, cáo mượn oai hùm, muốn làm gì thì làm! Ngươi... ngươi... ngươi... cuối cùng muốn thế nào? Rốt cuộc ai là người không vua không cha, tội ác tày trời?
Lời nói oan ức của Quân đại thiếu lúc này đã tiến tới một trình độ rất cao rồi, có thể nói là đã đạt cảnh giới xuất thần nhập hóa, ngay cả thần cũng phải chịu phục! Mở miệng nói ra toàn lời lẽ chặt chẽ, thuận tay chụp mũ cho Tam hoàng tử tội danh vu oan trung thần. Tam hoàng tử này làm sao xứng là đối thủ của hắn. Khuôn mặt Tam hoàng tử lúc này đã chuyển thành đỏ tím, thở hổn hển, cảm thấy mình có trả lời thế nào cũng không được, nhất thời chỉ biết câm miệng đứng đó.
- Quân gia ta bị hàm oan a!
Quân đại thiếu bi phẫn hét lên, thanh âm kéo dài tựa tiếng khóc nghẹn ngào, u oán đến cực điểm, sau đó lại ngửa mặt lên trời mà thở dài, biểu tình trên mặt giống như là Tần Hương Liên bị Trần Thế Mỹ vứt bỏ, đang đứng trước công đường của Bao Thanh Thiên!
Thanh âm của hắn vô cùng thê lương, khiến trong lòng người nghe cảm thấy bi thương khôn xiết. Oan khuất đến mức này, nếu trời cao có mắt, quả thực có thể giáng sấm sét, đổ tuyết trắng giữa mùa hè, so với nỗi oan "lục nguyệt phi tuyết" còn muốn oan hơn!
Tam hoàng tử hoàn toàn ngây người, cơ hồ muốn phun ra mấy chục ngụm máu!
Mọi người phía dưới ai cũng trợn mắt há mồm mà nhìn!
Vị Quân đại thiếu này cũng quá kinh khủng mà! Quả là cái gì cũng dám nói, lý lẽ cũng thật đáng sợ. Vừa lúc nãy nhìn thấy Tam hoàng tử mạnh mẽ bá đạo đổi trắng thay đen, vốn đã cảm thấy vô cùng cao tay rồi, nhưng hiện tại, khi đem so sánh với vị Quân đại thiếu này, một chút ấn tượng lúc nãy cũng không còn! Quả là không cùng một trình độ nha!
Vị này mới có thể chân chính gọi là đổi trắng thay đen, phải trái hỗn loạn, là một tuyệt đỉnh cao thủ bịa đặt hoàn toàn, bóp méo sự thật!
Độc Cô Vô Địch mở mồm định cười ha hả, nhưng tiếng cười còn chưa kịp phát ra đã bị Độc Cô Tiểu Nghệ nhanh tay bịt chặt miệng hắn.
Nếu thật sự cười ra lúc này, sự tình liền căng thẳng ngay! Trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ lo lắng, nên chỉ lo bịt miệng phụ thân mình, lại không chú ý tay mình đang bịt cả miệng lẫn mũi của phụ thân, khiến hắn khó thở suýt chết.
Độc Cô Vô Địch vừa gạt tay con gái ra, vừa thở hổn hển, thấp giọng mắng:
- Nha đầu kia, ngươi muốn mưu sát phụ thân sao?
Hai vị hắc bào nhân phía sau Linh Mộng công chúa, người nào cũng là cao nhân. Tiếc thay, định lực kinh người hơn xa người thường của họ lúc này lại chẳng có chút tác dụng nào. Cả hai đều nghe đến thất thần, đứng hình, nhìn cảnh một bên nước mũi một bên lệ của Quân đại thiếu mà đồng thời cảm thán: "Loại da mặt dày đến thế này quả thực vang dội cổ kim, ta tự thẹn không bằng!"
Tam hoàng tử thở khò khè, rồi lại thở hổn hển, cuối cùng mới hít thở ổn định. Trong mắt hắn như phun lửa, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Nếu như thế, một trăm vò rượu của ngươi, ta cũng không lấy! Còn lại một trăm vò, ta lấy không thành vấn đề chứ?
- Nếu vậy thì chuyện này không còn liên quan đến ta. Một trăm vò cuối cùng ngươi cũng không cần phải hỏi ta!
Trong nháy mắt, Quân Mạc Tà đã thay đổi sắc mặt, bày ra cái bộ dạng cao cao tại thượng không liên quan gì tới mình:
- Phần một trăm vò còn lại là cổ phần của Dương Mặc, thế tử của Bình Đẳng Vương, chẳng quan hệ gì tới ta!
"Đúng vậy, hưởng thụ đi, thêm dầu vô lửa đi, khi dễ tiểu Dương đi, khi dễ đi..."
- Dương Mặc, ngươi lăn ra đây cho ta!
Tam hoàng tử thở hổn hển, đang muốn vãn hồi mặt mũi thật nhanh, vội vàng quát to. Mọi người ai nấy đều lắc đầu: "Là một vị hoàng tử mà lại không có phong thái, hò hét nơi đây, thật sự khiến người ta chướng mắt mà..."
- Có... có chuyện gì?
Tiểu Dương run lẩy bẩy, từ trên lầu lặng lẽ thò đầu ra hỏi.
- Ta lấy một trăm vò rượu phần ngươi hiến lên cho hoàng bá phụ của ngươi, ngươi có đồng ý hay không?
Tam hoàng tử lạnh lùng nhìn hắn mà hỏi.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt sâm lâm
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Tối Cường Tông (Dịch)