Chương 257: Biến cố lan rộng
Tiểu nha đầu thấy vẻ mặt Linh Mộng công chúa buồn bã vô cùng, tự biết mình lỡ lời, muốn an ủi nhưng không biết mở lời ra sao, tứ chi có chút luống cuống.
Ba nữ tử sau nửa ngày không nói tiếng nào. Cuối cùng vẫn là Tôn Tiểu Mỹ đánh vỡ cục diện bế tắc, thuyết phục đáp lại vấn đề do Độc Cô Tiểu Nghệ đặt ra.
- Hai người các ngươi cũng biết, ta lúc nhỏ đột nhiên bị đại biến, dáng người bỗng nhiên cao lên. Dung mạo trở nên như vậy, tâm tính cũng biến thành thế này.
Tôn Tiểu Mỹ vẻ mặt khổ sở tiếp lời:
- Khiến ta không dám xuất môn, phải nhốt mình trong nhà đọc sách. Ta đã từng thử vài ngày không ăn uống gì để thể trọng giảm xuống, nhưng chung quy vẫn vô dụng, cho đến năm đó, khi ta gặp sư phụ.
- Năm ta năm tuổi thì mắc phải quái bệnh, tính đến nay, đã mười ba năm rồi! Mười ba năm qua, ta xem như đã quen, cũng ngộ ra rằng ta vốn chẳng bận tâm dung mạo của mình ra sao, lẽ nào còn để ý đến đẹp xấu của người khác? Cho nên ta nhìn người là dựa vào cảm giác. Về phần trước đây như thế nào, hiện tại bên ngoài ra sao, biểu hiện thế nào, đối với ta đều là thứ yếu!
- Quan trọng nhất là bản chất người này thế nào! Điểm này, phải chuyên tâm xem xét mới có thể nhận định chuẩn xác được.
Tôn Tiểu Mỹ khẽ cười, ngữ khí có chút bi thương nói:
- Tiểu Nghệ muội muội, Quân Mạc Tà này gần đây có những hành vi không đúng đắn. Quần là áo lụa hoành hành, không kiêng nể bất kỳ ai. Có lẽ không phải hắn giả vờ, bất quá cũng chỉ là suy đoán của tỷ mà thôi. Ta cùng với hắn mặc dù chưa tiếp xúc nhiều, chỉ có duyên gặp gỡ một lần, nhưng ta có thể thấy được, hắn không quan tâm đến cái nhìn của người khác, chỉ làm theo ý mình, không xem ai trong thiên hạ ra gì!
- Bởi vậy ta mới nói hắn 'ngạo'!
Tôn Tiểu Mỹ nhạt cười:
- Hoặc có thể nói là 'tà'!
Tiểu nha đầu chăm chú ngưng thần lắng nghe Tiểu Mỹ tỷ tỷ tự thuật:
- Nhưng người này, trong mắt ta, có một khuyết điểm. Hiện tại đối với hắn chưa chắc đã là khuyết điểm, nhưng ngoại trừ những người bên cạnh, Quân tam công tử lại có lòng dạ hiểm độc hơn bất kỳ ai! Nhân lúc cảm tình của muội đối với hắn chưa sâu đậm, muội không nên tiếp tục cố sức theo đuổi! Nếu không, chỉ e sau này Tiểu Nghệ muội muội sẽ vô cùng khổ sở.
Độc Cô Tiểu Nghệ khẽ mấp máy đôi môi anh đào, trong ánh mắt có chút bất mãn nhưng không lên tiếng. Tuy lời nói khó nghe, nhưng nàng cũng biết do Tiểu Mỹ tỷ tỷ quan tâm tới mình chứ không hề có ác ý.
Tôn Tiểu Mỹ thấy nàng nghe không lọt tai, chỉ thầm thở dài.
Linh Mộng công chúa bên cạnh như người mộng du, đứng giữa hai người mà hoàn toàn không hiểu chuyện gì, chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, không biết rốt cuộc mình đang suy nghĩ điều chi. Một lát sau mới phát hiện hai vị tỷ muội đã ngừng nói chuyện.
- Linh Mộng, sắc mặt muội không tốt, hay là sớm hồi cung nghỉ ngơi đi!
Tôn Tiểu Mỹ lo lắng nhìn nàng.
- Ta không muốn về! Không muốn về! Linh Mộng công chúa hiện tại sợ hãi nhất là quay về hoàng cung. Nàng không biết sau khi nhập cung nên dùng thái độ nào, tâm tình gì để đối mặt với những kẻ được gọi là "người thân" kia.
- Linh Mộng tỷ tỷ, người đã không muốn hồi cung, vậy chúng ta cùng đi tìm Quân Mạc Tà đi.
Độc Cô Tiểu Nghệ nháy nháy mắt đề nghị:
- Trong phủ tên kia có rất nhiều thứ hay ho để xem.
Trong ngực nàng, Tiểu Bạch Bạch kêu lên vài tiếng, thò cái đầu nhỏ ra ngoài, đôi mắt long lanh nhìn tứ phía. Tiểu Bạch đã đạt tới Bát Giai, sớm đã có khả năng Thông Linh, mới nghe thấy chủ nhân muốn dẫn mình đi đến chỗ người tốt đó, làm sao lại không mừng rỡ cơ chứ!
- Cũng tốt! Ta cũng muốn xem thử, tên gia hỏa mà Tiểu Nghệ cực kỳ coi trọng này rốt cuộc có điểm nào xuất chúng!
Linh Mộng công chúa đã lấy lại được tinh thần, tự giễu nói:
- Ta thì chẳng thấy có chút nào gọi là anh hùng hào kiệt cả. Chẳng lẽ con mắt ta suốt chục năm qua bị mù sao?
Độc Cô Tiểu Nghệ đỏ bừng mặt, nhưng quả thực có chút hờn dỗi. Trong lòng nàng hiểu rõ, lần này không giống với thiện ý của Tiểu Mỹ tỷ, lời của Linh Mộng công chúa tràn ngập trào phúng, không khỏi phản bác lại:
- Đó là do tỷ nhất mực thành kiến, vừa trông thấy hắn đã chán ghét, làm sao nhìn ra điểm tốt của hắn được? Dù sao thì ta mới là người tinh mắt!
Đột nhiên!
Cuồng phong nổi dậy, hai đạo Lam Quang xuất hiện. Chúng phóng thẳng về phía Linh Mộng mà tấn công tới, tốc độ cực nhanh, khiến người đi đường xung quanh bị đánh bật xa như mũi tên rời cung.
Một tiếng gầm giận dữ vang lên, một hắc y nhân đột nhiên xuất hiện, toàn thân bao phủ một tầng lam quang mê hoặc lòng người. Trường kiếm trong tay vung lên, tạo thành một đạo kiếm vòng, tựa sóng cả đổ ập xuống. Kiếm ý tràn ngập sự cô tịch và lạnh lẽo, ngang nhiên chắn trước Linh Mộng công chúa. Một người một kiếm ngăn chặn hai vị Thiên Huyền cao thủ đồng cấp vây công!
Hắc y nhân đó chính là Dạ Cô Hàn!
Hai tiếng "Bang bang", ba người đồng thời lui về phía sau. Hai gã Thiên Huyền cao thủ bịt mặt vừa thối lui đã lập tức tiến công trở lại, cả hai đều phóng ra Lam Quang lấp lánh, tấn công Dạ Cô Hàn.
Dạ Cô Hàn cười lạnh lùng, cũng không hề vội vàng, dùng trường kiếm chém ngang. Toàn thân trường kiếm lam quang cực thịnh, thế kiếm đều nhắm vào các bộ vị yếu hại của địch nhân. Dù hắn lấy một địch hai cũng không hề rơi vào thế hạ phong.
Trên đường bỗng nhiên đột ngột xuất hiện sự biến này, quần chúng xung quanh đều sợ hãi bỏ chạy tán loạn. Ngay sau đó, cả con đường bỗng chốc trở nên vắng tanh.
Ngay thời điểm ba người Dạ Cô Hàn đang chém giết sinh tử, lại có ba bóng người phát ra Lam Quang đột ngột xuất hiện, chia làm ba hướng, tấn công tới với tốc độ cực cao. Mục tiêu vẫn là Linh Mộng công chúa, người đang đứng sau lưng Dạ Cô Hàn!
Dạ Cô Hàn gầm lên, trong mắt bộc phát quyết tâm liều chết, bỗng nhiên thu kiếm lui lại!
Hắc y nhân bịt mặt đang tấn công tới tấp, nhân lúc Dạ Cô Hàn thu kiếm không thể tránh né, tung một cước. Dạ Cô Hàn bị trúng cước, phun ra một ngụm máu tươi giữa không trung, dựa vào lực phản chấn mà tung người lộn về phía sau, lại chuẩn xác rơi xuống trước mặt Linh Mộng công chúa. Trường kiếm phát ra âm thanh u u, râu tóc đều rối tung, nhưng một bước cũng không lùi!
Ba kẻ vừa xuất hiện đã lập tức công tới!
Hai kẻ lúc trước cũng nhân cơ hội này, theo sát Dạ Cô Hàn. Cả năm người đồng thời phát động đợt tấn công thứ hai. Vẻ tức giận trong mắt Dạ Cô Hàn bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một mảng huyết hồng, bên trong mang theo một sự tĩnh mịch đáng sợ!
Huyền khí lam sắc trên người hắn càng lúc càng đậm, sát khí trên trường kiếm cũng càng lúc càng bạo tăng. Tuy lấy một địch năm Thiên Huyền cao thủ nhưng kiếm pháp không hề loạn, trầm ổn vô cùng!
Trong lúc cấp bách, hắn gắng sức xoay người, nắm lấy thân thể mềm mại của Linh Mộng công chúa mà ném ra thật xa, miệng quát lên:
- Chạy mau!
Thân thể mềm mại nhỏ bé, yếu ớt của Linh Mộng công chúa bay vút lên không trung, bay xa hơn mười trượng mới rơi xuống đất. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nước mắt trào mi mà ra, nức nở nói:
- Dạ thúc thúc!
Nếu không tính tiền bối cao nhân kia, thì người thật sự đối xử tốt với nàng, chỉ còn duy nhất Dạ thúc thúc này mà thôi!
Hai mắt Tôn Tiểu Mỹ chớp động, trong lòng cấp tốc suy tính: "Mục tiêu của đối phương rõ ràng là Linh Mộng công chúa. Một mình Dạ Cô Hàn e là khó chống đỡ được năm vị Thiên Huyền kia! Kế sách tốt nhất bây giờ là mau chóng hồi phủ gọi viện binh đến giúp đỡ!"
Nhưng cho dù là có viện binh thì sao? Đối phương có tổng cộng năm Thiên Huyền cao thủ, thực lực như vậy, phóng mắt toàn bộ Thiên Hương Đế quốc cũng thuộc hàng nhất nhì. Ngay cả các đại thế gia của Thiên Hương cũng chưa chắc đã có thực lực tầm cỡ này!
- Tiểu Nghệ, mau thả Tiểu Bạch Bạch ra gọi viện binh!
Tôn Tiểu Mỹ cuối cùng cũng đã thông suốt. Nàng liếc mắt đã nhìn thấy Tiểu Bạch Bạch đang giương mắt nhìn trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ, liền nghĩ ra kế sách này. Trước mắt, dù là một trong hai nàng cũng không kịp chạy đi cầu cứu, huống chi cả hai nàng cũng không hề có ý định bỏ chạy. Tuy nhiên, Tiểu Bạch Bạch thì lại khác. Tuy Tiểu Bạch Bạch còn nhỏ, thực lực chưa cao, nhưng với tốc độ của Bát Giai Huyền Thú, cho dù là cao thủ Thần Huyền cũng khó mà đuổi kịp nó, huống chi thân thể nhỏ bé của nó cũng cực kỳ khó bắt giữ.
Độc Cô Tiểu Nghệ lập tức bừng tỉnh, lôi Tiểu Bạch Bạch từ trong lòng ra, cũng không màng nó có hiểu hết hay không, vội vàng nói:
- Tiểu Bạch Bạch, toàn bộ nhờ vào ngươi, mau chóng gọi phụ thân ta tới cứu mạng! Nhanh lên!
Tôn Tiểu Mỹ vội vàng la lên:
- Còn ngơ ngác cái gì? Nhanh lên!
Nàng đột nhiên rút đao ra, chém vào tay mình. Sau đó cố nén sự đau đớn, xoạt một tiếng, xé rách tay áo, đem lau vết máu trên tay, nhanh chóng cột vào chân Tiểu Bạch Bạch, sau đó ném nó ra ngoài, bảo nó chạy đi.
Chỉ cần người Độc Cô thế gia thấy tấm vải nhuốm máu này, sẽ lập tức biết Độc Cô Tiểu Nghệ đang gặp nguy hiểm, và tức khắc tới ngay. Sau đó, chỉ có thể chờ đợi mà thôi.
Tiểu Bạch Bạch kêu lên một tiếng "ngao ô", sau đó tựa mũi tên rời cung mà lao đi. Một trong năm người hắc y nhân bịt mặt nhe răng cười, quát lên một tiếng:
- Súc vật, tới đây cho ta!
Sau đó hắn vươn tay chộp lấy, hắn nghĩ con ấu thú này làm sao thoát khỏi một trảo của mình.
Tuy nhiên, Tiểu Bạch Bạch giận dữ nhảy vọt, bỗng nhiên, từ cái miệng nhỏ nhắn của nó lộ ra bộ răng nanh sắc bén, hung hăng táp vào tay tên kia một cái. Đồng thời, chân trước cũng vươn ra, xòe ra bộ móng vuốt cực kỳ sắc bén mà tát một cái, xé toạc một miếng thịt trên tay tên kia. Sau đó, nó tự đắc gào "ngao ô" một tiếng rồi vọt mất nhanh như chớp.
Hắc y nhân kia gào thảm một tiếng, lần này quả là đau thấu xương cốt! Một gã Thiên Huyền cao thủ, vì khinh địch mà bị một con ấu thú nho nhỏ bị thương đến thảm cảnh này!
Tuy nhiên, hắn không hề biết rằng, con ấu thú nhỏ bé đó chính là Bát Giai Huyền Thú!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Giới Thiệu: Đại Kiều Tiểu Kiều