Chương 270: Ba người các ngươi đều rất ngu!

Linh Mộng công chúa run rẩy cả người, bị vẻ mặt cùng ánh mắt hung thần ác sát của hắn dọa sợ đến mức tim thắt lại, thật sự không dám khóc thành tiếng!

- Nhất là sau khi Dạ Cô Hàn trọng thương, ngươi lại không chạy đi! Thật là rất tốt, rất giỏi, ngươi thật sự rất trọng tình nghĩa, cũng cam tâm tình nguyện vì Dạ thúc thúc mà làm hết thảy, tốt lắm, thật cảm động biết bao! Ta thật sự vô cùng bội phục ngươi!

Quân Mạc Tà nghiến chặt răng, hung hăng gật đầu, đột nhiên gầm lên giận dữ như sấm sét vang trời:

- Thế ngươi có nghĩ tới hay không, còn hai tỷ muội ở bên cạnh nữa! Ngươi nặng tình như vậy, chết sống không chạy, các nàng có thể bỏ mặc ngươi một mình mà chạy trốn sao? Vậy ngươi, chẳng phải là trực tiếp hại các nàng, hại chết các nàng sao?! Nếu việc hôm nay không phải là âm mưu bắt cóc, mà là ám sát, thì hiện tại ba người các ngươi, cũng đã biến thành một đống thịt nát rồi! Xinh đẹp thì có tác dụng cái rắm gì! Mục tiêu của địch nhân là ngươi, ngươi chết thì là hết chuyện. Nhưng còn làm liên lụy đến hai tỷ muội vô tội! Ngươi có bao giờ nghĩ tới chuyện này chưa?

- Nhưng mà…

Linh Mộng công chúa đáy lòng dâng lên nỗi sợ hãi, xen lẫn chút hổ thẹn, không dám nhìn vào ánh mắt Quân Mạc Tà, thậm chí cũng không dám nhìn hai vị tỷ muội bên cạnh.

- Nhưng nhị cái gì?!

Quân Mạc Tà giọng nói sắc bén:

- Là vì Dạ Cô Hàn lúc đó nằm trên mặt đất sinh tử chưa rõ nên ngươi lo lắng à? Điều này càng mẹ nó vô lý!

- Nếu Dạ Cô Hàn không chết, bảo vệ ngươi bình an vô sự. Nếu Dạ Cô Hàn đã chết, khi đó có thể nói hắn vì bảo hộ ngươi mà chết, cũng là chết có ý nghĩa, cam tâm tình nguyện mà chết! Hắn dùng chính sinh mệnh của mình, yểm hộ cho ngươi có thời gian chạy trốn, đây cũng là cái giá hắn phải trả! Thế nhưng, ngươi chẳng những không có chạy trốn, lại trực tiếp đứng im, ngươi làm cho cái chết của hắn hoàn toàn mất đi ý nghĩa! Chẳng có lấy nửa phần tác dụng! Hắn trả giá bằng sinh mệnh để đổi lấy cơ hội cho ngươi, nhưng ngươi lại phung phí vứt bỏ, dù có chết, hắn cũng không thể nhắm mắt!

- Nữ nhân ngu xuẩn! Khi nào thì cái não nhồi đầy bã đậu của ngươi mới có thể mở mang? Hửm? Thật là ngu đến hết thuốc chữa! Đầu óc như vậy còn cư nhiên không biết xấu hổ khoe khoang cái gọi là "thông minh thuần khiết", cái này ta khinh thường, chướng mắt vô cùng…

Quân Mạc Tà mắng đến hơi mệt, nhưng không thể không nói, dùng lời lẽ tuôn ra như thác lũ, sắc mặt nghiêm nghị mắng một vị công chúa, trong lòng cảm thấy vô cùng sung sướng, thật thống khoái! Chính là đã báo thù cho việc bị nàng ta coi thường trước đây.

- Còn cô nữa!

Hắn chỉ vào Độc Cô Tiểu Nghệ:

- Không có việc gì làm lại mang thanh đao buộc trên cánh tay mình, rất thú vị, rất vui vẻ sao? Sao cô không cột luôn vào trong đũng quần ấy? Cô có biết hay không, bộ đao pháp kia cần phối hợp cùng thanh đao này mới có thể phát huy uy lực cường đại? Để ở trên người cô thì có tác dụng gì? Đầu cô cũng bị lừa đá hay sao?

Hít sâu một hơi, Quân Mạc Tà lại tiếp tục quát mắng:

- Luyến tiếc ư? Có cái gì đáng luyến tiếc? Đao! Dùng để làm cái gì? Đao không phải chỉ để thưởng thức, cũng không phải dùng để làm vật trang sức! Ý nghĩa tồn tại của thanh đao, chính là chém người, chặt người, đâm người, giết người! Cột vào trên cánh tay làm gì? Ta tốn bao công sức chế tạo cho cô một thanh đao chẳng lẽ chỉ để cho cô cột trên cánh tay, sau đó mỗi ngày dính mồ hôi hôi hám của cô khiến nó mục nát là xong sao? Cô có biết lúc đầu chế tạo ra thanh đao này ta tốn bao nhiêu tâm lực, tinh lực và thời gian không? Phí phạm thiên vật!

- Ngu xuẩn! Cô cũng dại dột hết thuốc cứu chữa! Nàng đầu đầy bã đậu, còn đầu cô nhất định là bị úng nước rồi! Một chút bản lĩnh cũng không có!

Đầu ngón tay của Quân Mạc Tà dí vào chóp mũi Độc Cô Tiểu Nghệ, những hạt nước bọt li ti cơ hồ bắn đầy mặt nàng. Độc Cô Tiểu Nghệ sắc mặt trắng bệch, cố gắng ngửa người về phía sau, tránh né vũ khí từ miệng hắn.

- Hơn nữa, khi đó mục tiêu của đám người đó cũng không phải cô, Linh Mộng công chúa khẳng định không thể chạy thoát. Hai người các cô còn không nhanh chóng chạy trốn tìm viện binh đến giúp đỡ, lại còn ngây ngốc xông lên đi về phía người ta ư? Người ta là Thiên Huyền cường giả! Thiên Huyền cường giả các cô có hiểu không? Thật giống tên ăn mày nói với đế vương: "Ta muốn tạo phản!" Đạo lý thật giống nhau mà. Một đầu ngón tay người ta thôi là có thể đem thân thể cô nghiền nát bét! Không! Ngay cả bã cũng không còn chút nào! Nói các cô là châu chấu đá xe, chu bàng lay cây* đều là coi trọng các cô rồi, quả thật là làm nhục Thiên Huyền cường giả!

*Chu bàng lay cây: con nhện lay cây.

- Cô là nữ nhân ngu ngốc thứ hai!

Quân Mạc Tà hít sâu một hơi, hạ giọng kết luận.

- Còn ngươi nữa! Ngươi cho rằng mình rất thông minh ư?

Quân Mạc Tà cũng không buông tha Tôn Tiểu Mỹ:

- Nàng đã không hiểu, chẳng lẽ ngươi cũng u mê thế sao? Biết mình phải chạy trối chết, lại có thể cắm đầu chạy thẳng ra đường lớn, chẳng phải vừa nhìn đã thấy các ngươi rồi sao? Đó là ngươi chạy trối chết ư? Ta nhìn càng giống như tản bộ, loại thiểu não nào mới có thể nghĩ ra cách chạy trốn trên đường lớn như thế này? Ngươi không nên chạy trên mấy con đường lớn, thấy mấy hộ dân bên đường, thì xông vào cửa trước luồn ra cửa sau chẳng phải an toàn hơn rất nhiều sao? Lại có thể cứ thẳng đường lớn mà chạy như điên! Ngươi cho rằng tốc độ của ngươi có thể chạy trốn khỏi Thiên Huyền cao thủ ư?

- Ta biết, vì tự thấy dung nhan không đẹp, cho nên ngươi muốn nổi bật trong cách đối nhân xử thế, nhìn người cũng chuẩn, mà xem xét vấn đề cũng có thể thấu triệt! Cho nên ngươi ở phương diện này thật kiêu ngạo! Bản thân ngươi kiêu ngạo cái… cái rắm! Vậy thì có tác dụng gì? Ngươi ngay cả chính mình còn nhìn không rõ, nhìn người khác thì rõ được sao, mẹ nó, sai lầm lớn! Hiểu không? Tiểu nha đầu không thông thế sự, công chúa tâm trí mê muội, ngươi là người duy nhất hiểu chuyện, sao không trực tiếp đánh ngất xỉu công chúa, rồi mang nàng rời đi? Ta tin tưởng, chỉ cần ngươi sớm đánh ngất xỉu nàng, nữ nhân ngu xuẩn đó, các ngươi tuyệt đối có thể bình yên đào thoát, thậm chí Dạ Cô Hàn cũng có cơ hội thoát thân, ngươi nói đi, ta nói có đúng hay không?

- Không hiểu chính mình, mù mà còn đòi đi vào núi!

Quân Mạc Tà vỗ bàn.

- Vậy thì ngàn vạn lần đừng nghĩ mình thông minh, có thể nhìn thấu tâm lý mọi người, ngươi tự cho là mình nắm bắt được nhược điểm tâm lý của nam nhân, nữ nhân à! Ta cho ngươi biết! Bất luận là nam hay nữ, đều có tư tưởng của riêng mình, ai cũng không nguyện ý để cho người khác nắm chính mình trong lòng bàn tay! Vậy cũng không cần dùng trí tuệ của ngươi để suy xét hộ người khác, ngươi còn kém xa lắm, tùy tiện đưa ra một quyết định sai lầm, vừa đủ để hại chết người, hiện giờ Dạ Cô Hàn chính là minh chứng tốt nhất!

- Chính mình ngu xuẩn không sao cả! Nhưng ta xin các ngươi đừng làm liên lụy đến người khác, hơn nữa lại còn là thân nhân của mình!

Quân Mạc Tà rống một tiếng.

Quân Mạc Tà thoải mái mắng to, nước bọt văng tứ tung, cảm thấy sảng khoái tột độ, mắng cho một vị công chúa cùng hai vị đại tiểu thư không ngóc đầu lên được, tựa như đang mắng cháu trai vậy.

- Nhưng mà, vừa rồi ngươi cũng đã nói, chúng ta bất quá chỉ ở trình độ Kim Huyền, đến cấp Thiên Huyền, vẫn còn một khoảng cách xa vời, theo quy luật thì thực lực mới quyết định tất cả, bọn ta phải làm thế nào?

Tôn Tiểu Mỹ hừ một tiếng, bị hắn chỉ thẳng vào mũi mà mắng, có chút bất mãn, gân cổ lên cãi. Cô nàng này không giống với công chúa và tiểu nha đầu kia, cũng là người cực kỳ ngạo mạn, lập tức phản kích!

- Chẳng lẽ thực lực là từ trên trời rơi xuống sao?

Quân Mạc Tà khịt mũi khinh thường:

- Mỗi ngày ăn diện rồi trang điểm, có thể luyện ra thực lực mạnh mẽ sao? Mỗi ngày cứ làm mình như một bình hoa di động, vĩnh viễn cho rằng mình được bảo hộ rất tốt, có thể luyện được tuyệt thế võ công sao? Nếu muốn trở thành một cao thủ chân chính, cường giả chân chính, ngươi có biết cần phải trả giá bao nhiêu không!? Đó là điều mà các ngươi – những đại tiểu thư – không thể nào hiểu được! Ngay cả những điều lĩnh ngộ bình thường nhất, cũng đều phải dùng tính mạng và linh hồn mình để tranh đấu mà có được!

Quân Mạc Tà cười một tiếng:

- Các ngươi hiện tại tuổi còn nhỏ cũng đã luyện đến Kim Huyền cảnh giới, có thể nói là thiên tài trong giới trẻ! Có lẽ rất nhiều người đều nói, các ngươi tuổi trẻ mà có thể đạt tới Kim Huyền cảnh giới quả nhiên là đáng quý, thậm chí ta cũng thừa nhận điểm này. Có thể tu luyện huyền công vốn là việc Nghịch Thiên, khó khăn gian khổ, phí tài phí vật, đi ngược lại quy luật tạo hóa. Mà các ngươi nữ nhân trong cuộc đời cũng chỉ tươi đẹp được mấy năm! Nữ tử thiên tài trong thiên hạ cho đến bây giờ cũng không thiếu, nhưng chân chính có thể hy sinh mỹ mạo cùng tuổi thanh xuân của mình để trở thành cao thủ, từ cổ chí kim trải qua vạn năm, hiếm có mấy người!

- Nói với các ngươi điều này, mục đích chính là hy vọng khi gặp phải tình huống như ngày hôm nay, các ngươi sẽ không phạm phải sai lầm ngu ngốc như vậy nữa! Bởi vì các ngươi thực lực thấp kém, cho nên loại chuyện như ngày hôm nay, ta tin rằng sau này nhất định sẽ còn xuất hiện! Ta tin rằng không người nào nguyện ý làm Dạ Cô Hàn thứ hai, hy sinh vô giá trị! Hiểu không?

Quân Mạc Tà lèm bèm mấy tiếng, phát tiết xong, hứng thú cũng mất hết, thân mình khẽ dựa vào chiếc ghế, nhắm hai mắt lại, giọng không còn chút kiên nhẫn nào nói tiếp:

- Không cần tiếp tục tranh luận cái đạo lý trống rỗng, vô dụng đó làm gì nữa! Nếu các ngươi có thể tự tin dùng đạo lý chó má đó mà thuyết phục được địch nhân. Vậy thì tốt quá rồi. Nếu không thể, thì im lặng cho ta, thiếu gia nói nhiều quá rồi, cần nghỉ ngơi một chút!

Lúc đầu, tam nữ mặt đỏ tai hồng, nhưng sau khi nghe Quân Mạc Tà nói những lời cực kỳ khó nghe, nhưng lại đầy lý lẽ, cả ba đều không khỏi cúi đầu trầm tư.

Độc Cô Tiểu Nghệ phồng má, trợn mắt hừ hừ mấy tiếng, nhíu mũi nhỏ, lẩm bẩm nói:

- Thật sự là không thể nói lý lẽ được! Hừ, ta nâng niu đồ ngươi tặng như vậy mà cũng sai ư? Trời ơi, tức chết ta mất! Khi trở về ta sẽ đem thanh đao kia vứt xuống, xem ngươi còn nói nữa không!

Ngay lúc này, bên ngoài một tiếng bước chân nặng nề truyền đến, chợt nghe tiếng động thật giống như một con voi kềnh càng đang chạy như điên về phía này. Tốc độ ấy khiến người ta phải sợ hãi, không phải vì quá nhanh mà là vì quá chậm.

Tam nữ đưa mắt nhìn nhau, chỉ thấy bên ngoài có một âm thanh thở hổn hển nói:

- Ta nói này Tam Thiếu, Tam Tổ Tông, ngươi muốn ta chạy gãy chân sao? Đáng thương ta đi đoạn đường này đổ mồ hôi cũng sụt mấy chục cân rồi. Cần gì phải vội vàng dùng thuốc tốt như vậy chứ, còn bắt ta tự mình đưa tới, thật sự là mệt đến chết rồi! Xế chiều chúng ta đi Linh Vụ Hồ khoái hoạt một chút nhé?

- Chậc chậc, nhớ tới các cô nương nơi đó trắng nõn mịn màng, miệng ca ca ta đầy nước miếng rồi. Khí lực như dòng nước cuồn cuộn! Đúng rồi, trước ngươi từng nói cái gì "Bóc bánh xong không trả tiền, sẽ không tính là mua", quả là thủ pháp chuẩn xác, thật là tuyệt diệu! Tam Thiếu, ngươi đúng là người có nghề, tiểu đệ bội phục ngươi, bội phục tới nỗi "tiểu kê kê" của ta vươn thẳng chỉ trời không nhúc nhích luôn!

Người đến là ai, miêu tả sinh động thế này, không cần nói cũng biết là ai rồi.

Vừa nghe những lời này, sắc mặt ba nữ nhân trong phòng đồng thời biến thành đen như đáy nồi, đen đến dọa người! Ba nữ nhân cùng lúc lộ ra ánh mắt giống nhau: Muốn giết người!

Thật sự là ánh mắt muốn ăn thịt người!

Theo tiếng oán giận hòa cùng những âm thanh như rắm ngựa, Đường Đại Thiếu Gia mang theo hơi thở hổn hển bước vào cửa. Ngưỡng cửa khá cao, Đường Bàn Tử phải phí sức lực dùng hai tay đỡ lấy bụng mình mới từng bước từng bước tiến vào. Vừa vào đến cửa còn chưa kịp nói chuyện, liền kinh hoàng khi thấy ba vị mỹ nữ trừng mắt nhìn mình, giống như chỉ cần cắn một cái là có thể nuốt chửng mình vào bụng. Hắn lập tức sững sờ tại chỗ, đột nhiên kêu thảm một tiếng:

- Má ơi!

Thảo dược đang ôm trong lòng lập tức rơi vãi đầy đất, hắn lập tức quay người định chuồn ra ngoài.

Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN