Chương 275: Lão tử giết còn chưa có đã nghiện
- Không! Không thể nào! Tâm ý của các vị sư huynh, tiểu đệ vô cùng cảm kích!
Lý Du Nhiên đau đớn lắc đầu:- Đại sư huynh, các vị biết không! Mỗi khi đêm xuống, ta nhắm mắt lại, cảnh tượng bốn vị sư huynh toàn thân đầm đìa máu tươi, vết thương chằng chịt lại hiện rõ trước mắt... Ta... Lý Du Nhiên này quả thật vô cùng hổ thẹn với bọn họ! Việc Huyền Thú Nỏ lần này, Nhị Hoàng Tử chắc chắn sẽ vận dụng lực lượng lớn nhất bên mình để hộ tống về kinh thành, dù là minh hay ám, cao thủ hằng hà sa số! Nếu các vị đại sư huynh lại gặp phải bất trắc gì... Vậy chi bằng tiểu đệ ta dứt khoát từ chối!
Phía trên nhất thời vang lên những tiếng thở dài cảm động. Quân Mạc Tà ẩn dưới lòng đất trong lòng không khỏi thầm mắng: "Mẹ kiếp, giả bộ giỏi thật! Lý Du Nhiên này thiên phú giả bộ quả là kinh người, đã đạt đến trình độ Tông Sư, thậm chí còn hơn cả ta!
Nếu ngươi không định để bọn họ ra tay, vậy cần gì phải cố tình nhắc đến chuyện này trước mặt họ? Bây giờ người ta đã muốn đi, ngươi lại còn nhấn mạnh hiểm cảnh, nói rõ nguy hiểm cho bản thân mình, rồi sau đó lại giả vờ thay đổi giọng điệu nói không muốn người ta đi...
Cho dù ngươi hết sức ngăn cản, từ chối tất cả, thì cũng chỉ là bề ngoài họ làm thế. Trong lòng bọn họ nhất định cảm động vô cùng, nhất định sẽ lén lút đi. Tâm cơ của ngươi quả thật cao thâm, trước kia ta quả nhiên đã xem thường tiểu tử này rồi.
Rõ ràng muốn biến người khác thành Pháo Hôi cho mình, thế mà lại khiến họ cảm động, tự nguyện nói muốn đi. Khiến họ cảm thấy như đang mắc nợ ngươi, cảm thấy ngươi thật vĩ đại…
Da đầu quả thật muốn tê dại! Giả bộ đến mức này thì đúng là quá thể!
Quả nhiên!
- Làm sao có thể như vậy!
Bên trên ba người đồng thanh kêu lên:- Chúng ta làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn tiểu sư đệ cùng cả gia đình lâm vào hiểm cảnh? Chẳng lẽ chúng ta là người ngoài sao? Hơn nữa, nếu Lý gia đoạt được Huyền Thú Nỏ, chúng ta cũng có thể an tâm phần nào. Chuyện này không cần bàn cãi nữa, cứ thế mà quyết định! Đến lúc đó, ba người chúng ta ra tay, nhất định sẽ giúp Lý sư đệ đoạt lại Huyền Thú Nỏ, trao tận tay sư đệ một cách vẹn toàn! Nếu tiểu sư đệ vẫn còn lo lắng, cứ phái thêm thủ hạ đến viện trợ chúng ta là được!
- Đại sư huynh... Nhị sư huynh... Tam sư tỷ...
Lý Du Nhiên dường như cảm động đến mức không nói nên lời, nhưng thái độ lại có vẻ càng lúc càng kiên quyết:- Nhưng mà, tiểu đệ ta làm sao có thể yên tâm đáp ứng đây!… Tiểu đệ ta thật sự là thấy hổ thẹn trong lòng... Thật sự là lương tâm bất an...
- Nam tử hán đại trượng phu, sao lại cứ như phụ nhân vậy? Sự quyết đoán, dứt khoát ngày thường của ngươi đâu cả rồi?
Thanh âm vang lên là của một nữ nhân, xem ra chính là Tam sư tỷ của hắn:- Lý sư đệ! Ngươi không cho chúng ta đi, chẳng lẽ ngươi muốn đứng nhìn Lý gia từng bước tiến vào hiểm cảnh sao?
- Ân trọng sư môn, tiểu đệ ta thà rằng nhìn nhà mình lâm vào nguy cơ, cũng tuyệt đối không đồng ý để các vị sư huynh sư tỷ phải một lần nữa gánh chịu nguy hiểm lớn này!
Nghe được những lời của sư tỷ, Lý Du Nhiên cắn chặt răng nói dứt khoát như chém đinh chặt sắt.
- Nói hươu nói vượn!
Ba người giận tím mặt, đập mạnh xuống bàn, lòng đầy căm phẫn.
Vẫn là Lệ Kiếm Hồng mở miệng trước:- Lý sư đệ, nếu ngươi còn nói thế một lần nữa, tức là xem thường chúng ta, không thừa nhận chúng ta là huynh đệ đồng môn của ngươi! Nếu vậy, ta liền phủi tay áo rời đi ngay lập tức, từ nay về sau sẽ không thèm gặp mặt Lý Du Nhiên ngươi nữa!
Người nói những lời này cũng coi như là một kẻ có hào khí, đối đãi chân thành với huynh đệ.
Quân đại thiếu gia dưới lòng đất nghe trộm cười đến nỗi rụt cả người lại. Đây là chuyện gì đây, hóa ra từ trước đến giờ Lệ Vô Bi dạy dỗ ra toàn là loại đồ đệ như vậy sao? E rằng Lệ Vô Bi cũng chẳng khá hơn là bao.
- Đã như vậy... Đại sư huynh, các vị... Ngàn vạn lần phải cẩn thận!
Lý Du Nhiên bị làm cho cảm động nghẹn ngào, nức nở nói không rõ ràng:- Mong chư vị sư huynh nhớ cẩn thận, thà rằng không lấy được Huyền Thú Nỏ, Du Nhiên cũng chỉ mong các vị sư huynh sư tỷ bình an trở về! Ta sẽ phái lực lượng mạnh nhất của ta hiệp trợ các vị sư huynh sư tỷ, các vị sư huynh sư tỷ ngàn vạn lần đừng tiếc nhân lực, cho dù toàn bộ hy sinh cũng không sao cả. Chỉ cần các vị sư huynh sư tỷ bình an trở về, tổn thất lớn hơn nữa ta cũng không tiếc!
- Ngươi cứ yên tâm, mọi việc cứ để ta lo! Tiểu sư đệ cứ yên tâm ngồi chờ tin tốt của chúng ta!
Ba người vỗ ngực bồm bộp, lòng tràn ngập hào khí "Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ".
Cuối cùng Quân Mạc Tà cũng không còn cười nổi, ngược lại trong lòng thầm thở dài một tiếng:- Lại là một đám ngu ngốc bị Lý Du Nhiên bán mà vẫn còn vui vẻ đếm tiền giúp hắn! Xem ra ba người này đã bị Lý Du Nhiên tẩy não triệt để. Không ngờ Lão Lệ Vô Bi này lại có nhi tử cùng hai tên đồ đệ chất phác đến thế! Khó trách lần trước năm người hợp lực vây chiến Dạ Cô Hàn lại thảm bại đến thế.
Con người mà không có trí tuệ, thật đáng thương!
- Đa tạ các vị sư huynh sư tỷ! Theo tình báo của ta, đám Huyền Thú Nỏ kia hẳn là sau mười ba ngày nữa sẽ đến kinh thành. Đến lúc đó, chúng ta sẽ triển khai hành động theo kế hoạch!
Phỏng chừng trên kia Lý Du Nhiên đang cúi đầu thật sâu. Sau đó ba người lập tức bắt đầu thảo luận kế hoạch hành động cụ thể.
Quân Mạc Tà nghe một hồi đã hiểu rõ ràng, cũng không còn hứng thú ở lại nghe Lý Du Nhiên đùa giỡn đám ngu ngốc này, bởi vì hắn bỗng nảy ra một ý định mới... Đương nhiên đó là chuyện sau này.
Hiện tại, chính là thời điểm để Sát Lục. Quân đại sát thủ chưa bao giờ quên Sát Tâm ban đầu của mình khi tới đây. Ngay cả nghe được tin tức trọng yếu như vậy cũng không thể lay chuyển Sát Tâm của Quân Mạc Tà.
Vô thanh vô tức từ dưới đất chui lên, đưa mắt nhìn xung quanh mới phát hiện mình đang đứng trong một cái sân rộng rãi, trống trải.
Quân Mạc Tà đưa mắt nhìn lại, cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân vì sao không tìm thấy bọn họ trong Lý phủ: Đây vốn dĩ là một tòa biệt viện nằm ngay sát Lý phủ!
Chẳng trách!
Lại vòng vèo một lúc, bỗng nhiên nghe thấy cách đó không xa, trong một gian phòng ẩn mình giữa rừng trúc xanh tươi vang lên tiếng rên rỉ thống khổ. Quân Mạc Tà khẽ nhếch môi, lộ ra nụ cười tàn khốc, thân hình chợt lóe, nhanh chóng tiến vào bên trong.
Trong phòng tràn ngập mùi thuốc Đông Y nồng nặc, ba sư huynh đệ mỗi người nằm vật vã ở một góc, mềm nhũn như con chi chi, thỉnh thoảng run rẩy, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch.
- Ai! Thật là đáng thương, nhìn các ngươi thống khổ như vậy, để ca ca ta đây đến giải thoát các ngươi khỏi khổ ải đi!
Quân Mạc Tà thở dài một tiếng, than trời trách đất, đã từ trên tường lấy xuống một thanh đại đao. Có vẻ như đây vốn là Binh Khí tùy thân của một trong ba người. Hắn từ trên không mạnh mẽ giơ đao lên, nhanh như thiểm điện, không chút do dự, cũng chẳng buồn chớp mắt, giống như đang băm bánh sủi cảo mà bổ xuống...
Phốc phốc phốc! Ba người này mang trọng thương chí mạng, giờ phút này còn giữ được một tia hơi thở đã là may mắn lắm rồi, làm sao còn có thể làm ra hành động phản kháng gì, ngay cả một hơi thở cũng không kịp thốt ra, chỉ có thể cam chịu vận rủi của mình!
Máu tươi bay tứ tung, huyết nhục văng khắp nơi…
Người cuối cùng còn sống chính là vị Lục sư huynh có khinh công cực kỳ cao minh kia. Hắn trơ mắt nhìn cương đao đột nhiên quỷ dị bay lên, còn đang hoài nghi liệu mình có phải bị hoa mắt hay không, đã thấy cương đao như tia chớp bổ xuống, hai vị sư huynh và sư đệ bên cạnh, hai chiếc đầu lâu 'phốc' một tiếng, trong nháy mắt quỷ dị lìa khỏi thân thể, lăn ra ngoài như dưa hấu bị chặt đứt khỏi cây...
Hắn sợ hãi đến cực độ, đang muốn há mồm hô to, đột nhiên trong hư vô xuất hiện thứ gì đó bịt miệng mình lại, làm cho tiếng kêu chưa kịp thốt ra đã bị nghẹn lại. Hắn cảm giác thứ đang bịt miệng mình giống như một bàn tay, còn mang theo cả hơi ấm, nhưng tại sao lại không nhìn thấy?
Tại sao nhìn không thấy? Chẳng lẽ trên đời này thật sự có quỷ?… Hắn nghĩ tới đây liền thấy chuôi đao không ai khống chế xé gió hạ xuống phía cổ mình...
Quân đại sát thủ thu tay, nhặt một mảnh vải chấm chút máu tươi vương vãi trên mặt đất, lặng lẽ phiêu phù, xiêu xiêu vẹo vẹo viết mấy chữ lên tường:"Ngày trước giết bốn người chưa đủ thỏa mãn, hôm nay lại đến chém ba tên thì đều là mấy tên sống dở chết dở, làm sao có thể thỏa mãn được! Chờ mấy ngày nữa ta sẽ giết nốt ba tên cuối cùng kia, nếu vẫn chưa đủ hả hê sẽ đến lượt ngài, Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi tỷ tỷ thân ái của ta…"
Suy nghĩ một chút, tựa hồ cảm thấy chưa đủ hả hê, lại viết thêm vài chữ lên một bên tường, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn mà bỏ chạy ngay.
Đám người Lý Du Nhiên đang ở trong phòng cách nơi này vài chục trượng, Quân đại sát thủ thủ đoạn cao minh, động tác cực nhanh, quá trình chớp nhoáng. Mặc dù dùng lực rất lớn, nhưng kỳ thực chỉ là chém vào mấy tên không có khả năng chống cự, phát ra âm thanh không đáng kể, chỉ là vài tiếng 'phốc phốc phốc' rất nhỏ vang lên là mọi chuyện đã xong. Đây vốn là kỹ năng cơ bản của một sát thủ ưu tú, cũng không có gì to tát.
Hơn nữa... Thanh đao này cũng thật sự đủ sắc bén...
Tin chắc rằng dù có người tình cờ nghe được, cũng chỉ cho rằng có người không nhịn được mà đánh mấy tiếng rắm. Bởi vậy, cho đến khi sự việc kết thúc, vẫn không một ai phát giác ra mấy người này đã vĩnh viễn thoát khỏi khổ ải nhân gian, rời xa thống khổ, hướng về thế giới cực lạc...
Quân đại sát thủ vừa rời khỏi sân, lập tức nhìn thấy từ xa một thân ảnh chậm như rùa đang bay về phía này, hai tay chắp sau lưng, khí khái xuất trần, động tác tiêu sái không nhanh không chậm, khẽ nhíu mày, dường như có điều gì đó đang suy tư...
Đúng là danh chấn thiên hạ Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi!
- Lão bất tử, ngươi chậm một bước rồi!
Quân Mạc Tà cười hung tợn, cố ý lướt qua người hắn. Khi Quân Mạc Tà lướt qua bên người Lệ Vô Bi, Lệ Vô Bi đột nhiên như phát giác điều gì đó, tư thế thân thể tuy không hề thay đổi, nhưng Huyền Khí trong cơ thể lập tức dâng trào đến đỉnh điểm, một luồng Uy Áp mênh mông đáng sợ từ bốn phương tám hướng ập tới. Quân Mạc Tà cảm giác như có một ngọn núi cao đang đè ép mình, trong lòng thầm kêu 'kinh thật', lè lưỡi một cái, thoắt cái đã trốn vào Hồng Quân Tháp.
Mẹ kiếp, không chọc vào ngươi được thì ta còn không biết trốn sao? Bây giờ lão tử trốn trong này, có bản lĩnh thì ngươi vào đây!
Trước đây chưa từng ai có thể phát hiện ra ta, vì sao lần này Lệ Vô Bi lại có phản ứng được? Quân Mạc Tà ngồi xổm trong đại điện Hồng Quân Tháp, tận lực suy tư. Chẳng lẽ Độn Pháp thần diệu của mình vẫn còn sơ hở gì sao?
Hay là khi đạt tới cảnh giới Chí Tôn thì có thể phát hiện hoặc cảm ứng được sự dị thường của ta? Hay là... Ta hiểu rồi! Quân Mạc Tà chợt nhớ ra mình vừa mới giết người, trên người vẫn còn mang theo Sát Khí mãnh liệt!
Suy nghĩ kỹ lại, hóa ra là do mang theo Sát Khí khiến Lệ Vô Bi cảm thấy nguy hiểm, hơn nữa trong lòng ta đối với Lệ Vô Bi có Địch Ý, như vậy hắn có thể cảm giác được cũng không có gì lạ.
Nếu vậy, khi ta không mang theo Sát Khí và Địch Ý thì có thể tùy ý Ẩn Thân, nhưng một khi mang theo cảm xúc thì không được nữa.
Điều này khiến cho Quân Mạc Tà trực tiếp bỏ đi ý tưởng hoang đường là sử dụng Ẩn Thân Thuật đi ám sát mấy tên Chí Tôn.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Voz: Anh yêu em trẻ con ạ!!!