Chương 286: Con dê béo tốt bụng

Khi một số đại lão được mời đến dự Kim Thu Tài Tử Yến, có vài lão đầu không giống như những thanh niên trẻ tuổi ở đây, không hề câu nệ mà lập tức ngồi xuống, tự tìm bạn tri kỷ để trò chuyện. Sau đó, mấy người trẻ tuổi chạy ra tiếp đón, nhưng mấy lão gia hỏa này cũng không tuân theo vị trí đã an bài sẵn, mà lập tức chiếm lấy một bàn gần đó.

Vì thế, Quân đại thiếu gia, gã mập Đường Nguyên, tiểu nha đầu Độc Cô Tiểu Nghệ, cùng với bảy huynh đệ Anh Hùng Hào Kiệt Trùng Thượng Tiền, mười người bọn họ cứ thế thuận lý thành chương gộp hai chiếc bàn lại với nhau.

Thật trùng hợp, ở phía trước cũng có cảnh tượng tương tự, hiển nhiên đây không phải lần đầu mấy lão đầu này làm ra chuyện như vậy. Đối diện bàn của Quân đại thiếu gia là chiếc bàn của những người trẻ tuổi, do Lý Du Nhiên cầm đầu, có thể nói là hai phe đối nghịch với Quân đại thiếu gia.

Thật sự lại trùng hợp lần nữa! Đường Nguyên vừa định nói gì đó, thì lập tức bị Quân đại cao nhân truyền âm ra hiệu dừng lại. Hiện tại, e rằng không phải lúc thích hợp để nói chuyện. Dù là chuyện cấp bách đến mấy cũng phải giả vờ như không có, trước mắt cứ giải quyết xong chuyện này đã rồi nói.

Bởi vì, kể từ khi Đường Nguyên đi tới, Quân Mạc Tà liền phát hiện có bốn luồng thần niệm bí hiểm như có như không bao phủ lấy Đường Nguyên. Chắc chắn rằng, chỉ cần Đường Nguyên có bất kỳ hành động gì, đều sẽ bị bốn người này cảm ứng được! Điều này cũng nhờ vào sự huyền ảo của Khai Thiên Tạo Hóa Công của Quân đại thiếu gia mới không bị bọn họ phát hiện. Nếu là người khác thì e rằng ngay cả vài tiếng truyền âm kia cũng không thể che giấu được! Bởi vậy, hiện tại không được có bất kỳ hành động nào khác! Thậm chí sau khi kết thúc Kim Thu Tài Tử Yến, trên đường về nhà, ta và Đường Nguyên tạm thời cũng không thể đàm luận chuyện này! Quân đại thiếu gia đâu phải kẻ tầm thường, chỉ cần tùy tiện kể mấy câu chuyện cười đã khiến gã mập Đường Nguyên đang chau mày lo lắng lập tức giãn ra. Tuy không khôi phục được tâm trạng như lúc ban đầu, nhưng cũng đã khôi phục được tám chín phần mười. Ngay cả gương mặt vốn phụng phịu muốn khóc của Độc Cô Tiểu Nghệ giờ đây cũng nở nụ cười tươi rói, hung hăng liếc Quân Mạc Tà một cái, sẵng giọng:

- Không thèm để ý tới tên đăng đồ tử ngươi nữa.

Tuy miệng nói thế nhưng rõ ràng nàng đã không còn tức giận.

Tính cách cô bé này hoàn toàn đảo ngược, trở thành một cô bé đáng yêu vô cùng. Mặc dù tính tình hơi có chút nóng nảy, rất dễ nổi nóng nhưng dỗ dành cho vui vẻ lại càng dễ, càng không có tâm cơ phức tạp. Ở bên một cô gái như thế, bất kỳ ai cũng sẽ cảm thấy nhẹ nhàng, thư thái. Quân Mạc Tà trong lòng khẽ cười, cảm thấy thật thoải mái.

- Xin mời các vị khách quý đến từ Phong Tuyết Ngân Thành!

Một vị thái giám cửa cung cất cao giọng hô một tiếng, ánh mắt mọi người đều hướng về cửa nhìn lại. Quân Mạc Tà vô cùng mẫn cảm, hắn cảm giác được gương mặt gia gia mình rõ ràng co giật một chút, sau đó lập tức khôi phục. Hiển nhiên, bốn chữ "Phong Tuyết Ngân Thành" này trong lòng lão gia tử, đã gợi lên sóng gió ngập trời.

Phong Tuyết Ngân Thành lại có thể trở thành khách quý của Thiên Hương đế quốc! Quân Mạc Tà trong lòng cười lạnh một tiếng, ánh mắt nheo lại. Chỉ nhìn những tổn thương các ngươi đã gây ra cho Quân gia ta, lão tử nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho các ngươi! Trước mắt bao người, Tiêu Hàn cùng Mộ Tuyết Đồng dẫn đầu bước vào, phía sau là Hàn Yên Mộng cùng Tiêu Phượng Ngô. Tất cả đều khoác y bào trắng như tuyết, giống như một đóa Tuyết Liên bỗng nhiên nở rộ giữa hồng trần thế tục.

Theo bốn người bước vào, trong đại điện mọi người đều không khỏi cảm thấy một trận mát lạnh.

Quân Mạc Tà lạnh nhạt làm ngơ, bốn người này cũng ngồi trên một chiếc bàn độc lập tách xa khỏi những người còn lại. Quân Mạc Tà trong lòng cười lạnh, rồi sau đó chẳng còn hứng thú. Hắn thầm nghĩ: "Tiêu Phượng Ngô kia sao lại hồi phục nhanh đến vậy?"

Bản thân hắn hiểu rõ lực đạo mình đã dùng khi giáo huấn hắn lần trước. Trước mắt hắn trông vẫn chưa khỏe mạnh hoàn toàn, nhưng lại có thể đi lại được. Điều này khiến Quân Mạc Tà trong lòng vô cùng buồn bực! "Không thể nào lại khỏe nhanh đến thế! Từ đó đến nay mới có mấy ngày?"

Đang nghĩ như vậy, đột nhiên bên trong ý thức hải của Quân đại thiếu gia xuất hiện một trận dao động. Hồng Quân Tháp đang chậm rãi bay lên, xoay tròn. Lần dị động này khiến Quân Mạc Tà rõ ràng cảm thấy một sự vui sướng, giống y như đúc với lần trước cướp được miếng ngọc bội cổ quái kia. Giây phút này so với lần trước lại còn mãnh liệt hơn vài phần…

Quân Mạc Tà trong lòng khẽ động: "Chẳng lẽ là… bảo bối ta đoạt được lần trước, nơi đây lại xuất hiện một cái khác giống y như thế?" Quân Mạc Tà tự hỏi, không khỏi có cảm giác như nhìn thấy dê béo, trong lòng không khỏi phấn chấn. "Hừm, đợi sau khi ra khỏi đây ta sẽ không ngại làm một tên đạo tặc lần nữa. Đồ vật tốt như vậy mà để trên người tiểu tử kia, thật sự là quá đáng tiếc. Đúng là một con dê béo mập mạp, tặng một lần còn chưa đủ, lại còn muốn tặng ta lần thứ hai…"

Ngẩng mắt nhìn lên, vừa lúc nhìn thấy Hàn Yên Mộng làm mặt quỷ với mình. Cái miệng nhỏ nhắn cong lên, miệng dường như muốn nói điều gì đó, sau đó lại nở nụ cười.

Quân đại sát thủ quan sát khẩu hình của đối phương, nhanh chóng đoán được ý tứ của câu nói kia. Đây chính là kiến thức cơ bản về đọc khẩu ngữ, nhưng lúc này lại khiến hắn căm hận kiến thức cơ bản của chính mình, bởi vì hắn hiểu rõ ràng câu mà Hàn Yên Mộng muốn nói ra:

- Điệt nhi ngoan, cô cô ở đây này!

"Nha đầu kia đúng là thiếu dạy dỗ! Chờ lão tử có cơ hội, xem ta dạy dỗ ngươi như thế nào! Để xem nha đầu ngươi còn dám giả mạo trưởng bối của lão tử nữa hay không!" Quân đại thiếu gia dương dương tự đắc quay đầu đi.

- Hoàng đế bệ hạ giá lâm!

Một tiếng hô cao vút của tên thái giám giống như tiếng gào thét của kẻ lên cơn động kinh. Hoàng đế bệ hạ rốt cuộc cũng thong thả tiến vào. Quân Mạc Tà trong lòng nhủ thầm:

- Con bà nó! Thức ăn đều nguội cả rồi…

Sau khi các nghi thức rập khuôn kết thúc, Hoàng đế cũng đã đi qua sân khấu chính, Kim Thu Tài Tử Yến rốt cuộc cũng bắt đầu. Đương nhiên đối với Quân Mạc Tà mà nói, giờ phút này đã có thể bắt đầu rồi, nhưng đối với những tài tử muốn dùng biểu hiện của mình để nhảy vào Long Môn thì vẫn chưa tới lúc.

Hoàng đế bệ hạ rốt cuộc nói ra:

- Các khanh cứ tùy ý!

Những lời này vừa nói ra, Quân Mạc Tà lập tức cầm đũa lên, tăng tốc ăn uống. Trong lúc mọi người còn đang khiêm nhường, chỉ mới cầm đũa bắt đầu thì không ít hùng chưởng đã yên vị trong bụng của hắn.

- Ngươi nha, ngươi không thể lịch sự một chút hả? Ngươi ăn uống không biết thưởng thức như thế thì ăn có khác gì không ăn!

Miệng của Độc Cô Anh cười toe toét, liếc mắt nhìn hắn đầy bất mãn, một tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung.

Mấy huynh đệ Độc Cô gia thân là con cháu binh gia, da mặt cũng không mỏng. Dù không bằng Quân đại thiếu gia, nhưng cũng dày tựa tường thành. Tuy nhiên, vừa vươn tay định gắp thì đã thấy vật kia bay vào miệng Quân Mạc Tà. Hơn nữa, chỉ trong nháy mắt vật đó đã nằm non nửa trong bụng, đây là tốc độ gì vậy chứ! Với tuyệt đại đa số thế gia đệ tử, hành động này cùng tốc độ ăn cơm này tuyệt đối khó có thể tưởng tượng. Cho dù là người trong quân đội như Quân gia, Độc Cô gia cũng là như thế. Tại yến tiệc của các tài tử, dù là người bình thường ngày thường có lôi thôi lếch thếch đến mấy, nhưng trong trường hợp thế này cũng sẽ mất tự nhiên một chút, cố gắng giả bộ một chút. Nhà ai còn thiếu ăn uống đây? Điều này cũng là nguyên nhân chính khiến mấy huynh đệ Độc Cô ra tay chậm hơn Quân đại thiếu gia một chút.

Thế nhưng cái quy tắc bất thành văn này không thích hợp với Quân đại thiếu gia. Là người từng là sát thủ đứng đầu, Quân đại sát thủ có thể ba ngày không ăn cơm, vẫn có thể duy trì thể lực, cảnh giác và tinh lực cao nhất để hoàn thành nhiệm vụ. Cũng vì thế cho nên sau ba ngày nhịn đói, hắn ăn nhiều hơn thường nhân rất nhiều.

Hơn nữa, Quân đại thiếu gia lần này đến đây vốn là muốn thể hiện mình là tên "quần áo lụa là". Cho nên hắn không kiêng dè, vừa có thể thể hiện rõ mình là tên "quần áo lụa là", lại vừa có thể thống khoái ăn một bữa thật no, không ăn nhanh mới là đồ ngốc!

- Văn minh? Lịch sự? Đáng giá mấy lượng bạc?

Quân Mạc Tà vừa lẩm bẩm vừa cười, khẽ vươn tay bưng bát canh đầy ắp ở chính giữa bàn tới. Trước tiên đưa cho tiểu nha đầu nửa bát, phần còn lại chia cho Đường Nguyên một ít. Vừa làm xong đã thấy mấy cánh tay nhanh chóng vươn qua định cướp đoạt, trong lòng hắn liền quýnh lên, giơ bát canh lên trước mặt, miệng mở ra thật to, giống như Trường Giang Hoàng Hà đổ ngược, bát canh đầy ắp toàn bộ nhanh chóng rót vào trong bụng, làm một tiếng "ót", sau đó đặt tô canh lại chỗ cũ, không khỏi nhíu mày:

- Nấu nhừ quá… Chẳng có gì để nhai cả!

Quân đại thiếu tự nhiên biết rõ đâu là hàng tốt, đâu là hàng xấu. Chỉ riêng mùi vị còn sót lại cũng đủ để Quân đại thiếu gia biết đây chính là một bát canh đại bổ.

Đường Nguyên đang giơ bát tới đón, bảy huynh đệ Anh Hùng Hào Kiệt Trùng Thượng Tiền mười bốn con mắt trợn tròn, dường như muốn lồi ra! Mấy bàn tiệc khác bên cạnh còn chưa hề động đũa, mà bàn bên này đã chẳng còn thứ gì ngon. Tiểu tử đó được lời quá, thế mà còn nói ẩu nói tả, tên này còn là người nữa không chứ, sao hắn lại có thể làm nhanh đến vậy?

- Yết hầu của ngươi là một đường thẳng à? Con mẹ nó! Nhanh như vậy! Sao ngươi không sặc chết cho rồi đi!

Bảy huynh đệ đồng thanh mắng to.

- Đây là canh gì vậy? Ngon đến mức giành nhau như vậy sao?

Đôi mắt to của Độc Cô Tiểu Nghệ híp lại thành hình vầng trăng khuyết, cảm thấy hết sức hạnh phúc. "Mười người trong một bàn, Mạc Tà ca ca cho mình một chén, cái này đại biểu cho cái gì, chuyện này có ý nghĩa gì?" Tiểu nha đầu vô cùng thỏa mãn, bưng bát canh từ từ uống một ngụm. Nàng cảm thấy hơi có chút mùi tanh, nhưng bên trong còn có một ít rau củ thái nhỏ, ăn vào cảm giác rất ngon, càng ăn càng thơm.

- Hừ, ngươi cứ ăn phần của mình đi, lo chuyện bao đồng làm gì!

Quân Mạc Tà khẽ nói, sau đó, bàn tay hắn lại vươn ra, nhanh chóng giật lấy một mâm đầy cua, đặt trước mặt Độc Cô Tiểu Nghệ:

- Ăn thêm cái này đi!

Bảy huynh đệ Độc Cô gia vừa rồi chấn động thật lớn, giờ đây đồng loạt há hốc mồm. Lúc này mới nghĩ tới việc tranh ăn, quả nhiên ra tay rất nhanh. Nhất thời trong chốc lát đã cùng Đường Nguyên quấn thành một đoàn, dưới sự dẫn dắt của Quân đại thiếu gia, chỉ còn hơi mất tự nhiên trong chốc lát. Đường bàn tử lại càng không lãnh đạm với việc này, hắn vốn là một đại hành gia "ẩm thực". Cho dù là mấy huynh đệ Độc Cô gia vốn là con cháu nhà binh, tốc độ ăn cơm cũng rất nhanh, nhưng cũng không phải đối thủ của vị nhân huynh này. Chỉ thấy gã mập tay bốc miệng nhai, thấy gì lấy nấy. Chỉ sau một thoáng, trên mặt bàn giống như quần hùng cát cứ, chén bát chất đống, vô cùng hỗn loạn! Chiếc bàn vốn trải đầy đồ ăn giờ đã trống rỗng. Tất cả mọi người đang ngồi đều dùng hai cánh tay chống lên bàn, một đám vừa cảnh giác vừa ra sức ăn. Đột nhiên phát hiện bốn phía đều không có động tĩnh, lúc này mới nghi hoặc ngẩng đầu lên nhìn. Vừa nhìn đã thấy ánh mắt mọi người như chết trân nhìn vào bàn ăn của mấy người Quân đại thiếu gia, ai nấy đều trừng mắt kinh ngạc, vẻ mặt như không thể tin được.

Các bàn khác còn chưa hề động đũa, nhìn qua bàn bên này đã thấy gần như không còn thứ gì…

Độc Cô Tung Hoành, Quân Chiến Thiên cùng Đường Vạn Lý, ba lão gia tử hoàn toàn chấn động. Ai nấy đều mang nét mặt già nua đỏ bừng. Mấy lão gia hỏa nhìn thấy việc liên quan tới người thân của mình, trong ánh mắt mỗi người đều hận không thể lập tức nhảy sang bên kia, lôi mấy tên tiểu tử dọa người này ra đánh cho một trận tơi bời.

- Quân lão, giờ đây ta rốt cuộc tin rằng Quân Tam Thiếu là con cháu dòng chính của Quân gia, cha truyền con nối, nửa điểm cũng không giả được a. Tuy chưa từng ra chiến trường, nhưng đã có một cỗ khí thế đặc sắc của binh gia nha…

Gia chủ Mộ Dung thế gia, Mộ Dung Phong Vân lão gia tử, khẽ lắc đầu, vẻ mặt có chút trầm trọng. Trong lời nói còn chứa hàm ý châm biếm sâu xa.

- Ngươi biết như thế là tốt rồi!

Quân lão gia tử liếc mắt nhìn hắn một cái. Mấy lão già bên cạnh cũng dồn dập hỏi:

- Mộ Dung huynh, ngươi vì sao mà biết được?

- Các ngươi nhìn xem…

Mộ Dung Phong Vân hai tay chỉ về phía Quân Mạc Tà, miệng không ngừng nói:

- Tiểu tử này dáng vẻ rất vô sỉ, rất giống phong phạm của Lão Quân năm đó. Lão phu mà tiếp tục không nhìn ra, thì đôi mắt này đúng là nên vứt cho chó gặm rồi, ha ha ha…

Khóe miệng Hoàng đế bệ hạ đang ngồi trên ngôi cao khẽ nhếch, cúi đầu ho khan một tiếng. Cũng không muốn vì mấy tiểu bối hồ nháo mà đảo lộn yến hội, Người giơ chén rượu lên cao, hỏi thăm mọi người từ xa. Mọi người đồng loạt đứng lên, đồng thanh cảm tạ.

Dưới sự dẫn dắt của Thiên Hương đệ nhất nhân, mọi người cùng nâng ly uống. Kim Thu Tài Tử Yến coi như chính thức bắt đầu. Ai nấy đều biết, tiếp theo đây, chính là lúc các vị tài tử thể hiện tài nghệ của mình, mà các vị văn võ bá quan, ai nấy đều chuẩn bị bình phán! Vở kịch hay, lúc này mới thực sự mở màn!

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Voz: Tuổi trẻ của Tôi
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN