Chương 298: Sự tính toán và xếp đặt của Tiêu Gia!

Sáu cường giả Thần Huyền, bảy vị Thiên Huyền đỉnh phong, cùng hai kẻ Thiên Huyền trung giai! Đối với Thiên Hương thành hiện tại, đây quả là một cổ lực lượng khủng bố đến mức nào!

Phong Tuyết Ngân Thành vì sao phải phái một đội ngũ cao thủ tầm cỡ này đến đây? Vấn đề này, Quân Mạc Tà ta dù dùng mông cũng đoán ra! Nếu không phải vì Quân gia, thì còn có thể vì ai nữa chứ? Sở dĩ phái nhiều người như vậy, tất nhiên là vì Quân gia hiện đang có một cao thủ lọt vào hàng ngũ Bát Đại Chí Tôn – Ưng Bác Không.

Nếu đội ngũ này có thể phối hợp ăn ý, thậm chí còn có khả năng liên thủ tiêu diệt Ưng Bác Không cũng không phải là chuyện đùa!

Quân Mạc Tà cẩn thận vận dụng Âm Dương Độn Pháp, lặng lẽ tiềm nhập xuống dưới căn phòng lớn nhất trong khu vực.

Mục tiêu chủ yếu hiện giờ không đơn thuần là cướp đoạt bảo vật, mà là phải dò thám ý đồ chân chính của đám người vừa đến. Nắm rõ dự định của Phong Tuyết Ngân Thành, sau đó nhanh chóng nghĩ ra phương sách đối phó, nhằm "tiêu hao sinh lực địch".

Nếu không làm được, hậu quả về sau chắc chắn khó lường.

Không ngờ lâu lâu nổi lòng tham một phen lại thu hoạch được một tin tức trọng yếu đến thế! Trong lòng đất, Quân Mạc Tà khẽ thở dài: "Làm người, lâu lâu tham lam một chút mới là lẽ thường! Khửa khửa, chẳng phải lợi ích tự tìm đến sao? Đây không phải là "Bánh từ trên trời rơi xuống" trong truyền thuyết đó ư?"

Ông trời quả nhiên chiếu cố người tốt! Bản thiếu gia ta xưa nay luôn làm việc thiện, thay trời hành đạo, trừng ác trừ gian, hành thiện tích đức, sửa cầu đắp đường tạo phúc một phương... Haizzz, tuy những chuyện sau chưa kịp làm, nhưng nếu bản thiếu gia không phải người tốt thì làm sao ông trời có thể quan tâm đến ta đến mức này chứ? Khửa khửa...!

– Tại sao? Chẳng lẽ cứ để kẻ tàn phế kia tiếp tục ngông cuồng sao? Cháu cho rằng không bằng nhân cơ hội này nhổ cỏ tận gốc, khỏi phải chịu cảnh đêm dài lắm mộng!

Không biết phía trên đang nói cái quái gì, một thanh âm căm giận gào lên, nghe có vẻ đầy bất mãn. Kẻ nói chính là Tiêu Hàn.

– Hồ đồ! Chuyện lần này của bọn ta là do thượng tầng Phong Tuyết Ngân Thành chỉ đạo, khi nào đến lượt ngươi ngồi đó mà nghi ngờ? Đúng là kẻ không biết trên dưới!

Một giọng nói âm trầm vang lên trách mắng:

– Năm đó nếu không phải thứ nghiệt chướng nhà ngươi cố chấp, chạy loạn châm lửa quạt gió thì làm sao có cái tai vạ như hôm nay? Chuyện Ngân Thành khi trước, nếu không phải Đông Phương Thế Gia xông ra chém giết người của chúng ta khiến giang hồ công phẫn không chịu ngồi yên, chỉ sợ vì chuyện của ngươi mà phạm vào Chí Tôn Minh Ước rồi! Giờ ngươi muốn đưa Phong Tuyết Ngân Thành vào cảnh hoàn toàn hủy diệt mới chịu yên sao?

– Chỉ một cái Quân gia làm sao có thể hủy diệt Ngân Thành? Ông nội, chuyện này sao có thể trách cháu hồ đồ được? Đây chính là mối thù cướp vợ, cùng thù giết cha – hai mối thù không đội trời chung! Thử hỏi trên đời này có nam nhân nào chịu nổi cơn tức này chứ?

Giọng của Tiêu Hàn lúc này đã thực sự kích động.

"Ông nội? Ông nội của Tiêu Hàn ư? Chẳng phải là người đứng đầu Tiêu gia ở Phong Tuyết Ngân Thành sao? Không biết lão già này là Tiêu Hành Vân hay Tiêu Bố Vũ đây?" Quân Mạc Tà lặng im không nhúc nhích, tiếp tục sự nghiệp nghe lén cao cả của mình, hai tai như hai chiếc radar, quyết không bỏ sót bất kỳ âm thanh nào xung quanh.

– Nhưng ngươi đã hủy diệt bốn người của Quân gia, hơn nữa toàn bộ đều là thành phần trung kiên nhất! Quân Vô Ý cũng vì thứ nghiệt chướng như ngươi mà biến thành tàn phế, ngươi còn muốn gì nữa? Chẳng lẽ ngươi muốn thực sự là chó gà cũng không tha sao?

Giọng âm trầm kia giờ mang thêm vẻ tiếc nuối:

– Lại nói, bây giờ là tình cảnh gì đây? Huyết Hồn Sơn Trang liên kết với Thạch Trường Tiếu phát ra Chí Tôn Triệu Hoán Lệnh, đó là chuyện nhỏ sao? Chuyện chúng ta cần làm hiện tại là nhanh chóng chạy thẳng đến Nam Cương, chẳng lẽ vì mối thù oán này của ngươi mà chần chừ ở đây để người đời chê cười sao?

Không thể không thừa nhận, chỉ riêng về cách nói cùng phong cách xử sự của lão già này, coi như cũng biết lo đại cục, chứ không phải hạng bất kham như tiểu tử Tiêu Hàn kia!

– Nói đến chuyện này làm cháu nhớ lại một sự kiện, mà có lẽ cả hai việc đều có liên hệ với nhau, xin ông nội hãy xem rõ!

Nói đến đây, Tiêu Hàn tựa hồ phấn khởi hẳn lên:

– Hôm nay sau khi con ra khỏi cung có nhận được một tờ giấy, trên đó chỉ ghi nội dung ngắn gọn: "Quân Vô Ý lần này dẫn quân xuôi nam, kháng cự Thiên Nam Huyền Thú Triều!"

– Ông nội, không bằng chúng ta...

– Phái đám binh lính bình thường đi chống Thiên Nam Huyền Thú Triều thì có ích lợi gì?

Giọng âm trầm kia chợt ngừng lại một chút, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì:

– Ừ, đúng rồi, quả nhiên là như vậy, có lẽ đây cũng chính là một cơ hội tốt...

– Nhị ca, mặc dù việc tờ giấy không rõ nguồn gốc này nhắc tới là một cơ hội, nhưng xin Nhị ca đừng quên Chí Tôn Triệu Hoán Lệnh kia. Chắc rằng Ưng Bác Không cũng sẽ xuôi nam, nếu hắn đi trước thì tất nhiên sẽ cùng đường với Quân Vô Ý. Một khi có Ưng Bác Không ở đó thì dù chỉ muốn đối phó Quân Vô Ý cũng không phải chuyện dễ dàng. Cho nên vòng đi vòng lại, vấn đề mấu chốt hiện tại vẫn là Ưng Bác Không, lão già này mới chính là nhân vật trọng yếu!

Nhị ca? Xem ra đây là nhân vật đứng thứ hai trong Tiêu gia, Tiêu Bố Vũ.

– Nói không sai! Muốn động vào lão già Ưng Bác Không này cũng phải xem cái giá phải trả ra sao. Mà mối thù của Lão Lục cũng không thể không báo!

Giọng âm trầm của Tiêu Bố Vũ giờ đã tràn ngập sát khí:

– Đợi đến Thiên Nam, ta sẽ tùy thời mà hành động. Tập trung sức mạnh của sáu người chúng ta cùng Thất Kiếm, mười ba người chúng ta sẽ vây công tiêu diệt Ưng Bác Không; sau đó có thu thập Quân Vô Ý hay không thì tính sau. Chỉ cần Ưng Bác Không không còn nữa thì mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay chúng ta. Huống chi, ra tay ở chỗ đó rồi, sau đó tùy tiện đổ hết lên đầu đám Huyền Thú cũng xong việc!

– Ý Nhị ca là muốn tạm thời buông tha bọn chúng, đợi đến khi tới Thiên Nam hãy xử lý sao?

Một giọng già nua khác cất lên. Quân Mạc Tà vừa nghe đã nhận ra đó chính là giọng của Tam trưởng lão.

– Đúng vậy! Hiện giờ Chí Tôn Triệu Hoán Lệnh đã ban ra, nếu chúng ta còn tiến hành tư đấu trước khi đến Thiên Nam, lại còn là thù riêng nữa! E rằng lúc đó mấy vị Chí Tôn còn lại sẽ làm khó dễ cho Ngân Thành chúng ta. Cứ đến Thiên Nam rồi mọi chuyện khác xử lý sau.

Tiêu Bố Vũ âm trầm nói.

– Ngoài ra còn có kẻ áo đen bịt mặt lai lịch thần bí với bản lĩnh nhất trời kia nữa.

Giọng của Tiêu Bố Vũ càng lúc càng âm trầm:

– Hắn nếu đã bất chấp thân phận cũng muốn cướp đoạt Tục Hồn Ngọc của Tiêu gia ta, chứng tỏ thứ này đối với hắn cực kỳ trọng yếu. Lần này trên người Phượng Ngô lại có thêm một khối khác, chỉ cần hắn phát hiện chắc chắn sẽ quay lại cướp đoạt. Sở dĩ ta cho Phượng Ngô một mình một phòng chính là đã tạo mọi điều kiện hết mức rồi.

Gã cười âm u một tiếng rồi nói tiếp:

– Với khả năng của kẻ thần bí kia, nếu hắn muốn mạnh mẽ xông vào cướp thì ta đoán khó tránh khỏi thương vong! Hiện giờ thứ đó nằm trên người Phượng Ngô khiến hắn dễ dàng đoạt được, ngược lại sẽ không xảy ra chuyện ngoài dự liệu. Ta đã sớm hạ một đạo Thần Thức Cấm Chế lên nó, còn rắc lên "Thiên Lý Tỏa Hồn Hương" – hương thơm tỏa ra ngàn dặm, chỉ cần hắn cầm nó lên tay thì bất kể chân trời góc biển, chúng ta đều có thể dễ dàng tìm được hắn! Tuyệt đối không thoát được. Một khi xác định được mục tiêu thì tập trung toàn bộ lực lượng lại, không tiếc tất cả, ra tay chém giết quyết lấy lại bằng được hai khối Tục Hồn Ngọc!

– Nhị ca quả là có tầm nhìn xa!

Mọi người nhao nhao nói, nghe rõ ràng khiến bọn chúng đều vô cùng phấn khởi. Chỉ có Quân Mạc Tà đang ẩn mình dưới lòng đất là vô cùng ngạc nhiên: Còn có chuyện tốt cỡ này ư? Hai tay dâng tặng sao? Hoàn toàn miễn phí ư????

Không thể không nói, chiêu này của Tiêu Bố Vũ dùng để đối phó bất kỳ ai trên thế gian này đều có công hiệu, thậm chí cho dù Vân Biệt Trần có đoạt được cũng sẽ lưu lại chút dấu vết để lần theo.

Tiếc rằng, chiêu này đối với Quân Mạc Tà – kẻ siêu cấp bất phàm nhà ta – lại hoàn toàn vô tác dụng.

Giống như dùng mỹ nhân kế để đối phó Đông Phương Bất Bại vậy, haizzz, mặc dù so sánh như vậy có chút bất nhã đối với "Chị" Đông Phương, nhưng trên nguyên tắc cũng đạt hiệu quả tương tự.

Đột nhiên, các vị trưởng lão phía trên đều cả kinh:

– Nhị ca, ngươi đã có thể sử dụng Thần Thức Cấm Chế? Chẳng phải đã bước lên cảnh giới Thần Huyền Tứ Phẩm rồi sao?

– He he he...!

Nghe giọng cười này có thể thấy Tiêu Bố Vũ đang có chút vẻ dương dương tự đắc:

– Hổ thẹn, bế quan mười năm mới rốt cuộc đạt đến bước này! Đây chính là cơ sở để ta nắm chắc mười phần việc bắt kẻ thần bí kia!

– Chúc mừng Nhị ca thần công tiến nhanh!

Mọi người lại lần nữa đồng thanh chúc mừng. Dưới lòng đất, Quân Mạc Tà lại đang cười thầm:

– Tin tưởng ư? Ở trước mặt bản thiếu gia mà nói chuyện "tin tưởng" ư, đi chết đi ku! Mấy cái Thần Thức Cấm Chế với Thiên Lý Tỏa Hồn Hương này đối với thiếu gia ta chỉ như một cái rắm!

– Ừm, lần này để có thể đối phó thành công Quân gia, bất kể kẻ nào cũng không được để lộ nửa điểm phong thanh! Rõ chưa?

Hai mắt Tiêu Bố Vũ bắn ra uy thế, lão quét mắt nhìn xung quanh một vòng rồi nặng nề nói.

– Tất nhiên rồi! Nếu không để Thành chủ trách mắng thì mùi vị cũng không dễ chịu gì. Nói cách khác, sau lưng Quân gia từ đầu đến cuối còn có một Đông Phương Thế Gia, mọi việc tự nhiên càng phải kín đáo hơn!

Mọi người lại ha hả cười rồi chuyển sang đề tài khác.

Giờ phút này, Quân đại thiếu gia cực kỳ tức giận: "Tiêu gia chúng ngươi hay lắm, lại có một kế hoạch ác độc đến thế! Ta sẽ xem thử, lần xuôi Thiên Nam này rốt cuộc kẻ nào mới là nhổ cỏ tận gốc, chó gà không tha!"

– Nhị ca, Huyền Thú Triều lần này xem ra không giống bình thường. Chẳng lẽ là do mấy vị Vương Giả bên trong Thiên Phạt kia cùng tham gia sao? Nếu không thì tại sao lại có động tĩnh lớn đến thế? Hiện giờ Chí Tôn Triệu Hoán Lệnh đã ban ra, Nhị ca thử đoán xem lần này trong Bát Đại Chí Tôn có mấy người tham gia?

Đây là giọng của Cửu trưởng lão.

– Chuyện này cũng không khó đoán. Đệ Nhất Chí Tôn Vân Biệt Trần nhiều năm nay đã không xuất hiện trên thế gian, lần này chưa chắc đã ngoại lệ; còn Úy Lam Chí Tôn Mộng Hồng Trần thì thật sự ở quá xa Thiên Nam, nếu cuối cùng cũng nhận được tin tức thì chắc chắn cũng sẽ không đi. Mà hai người Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi và Ưng Bác Không nhất định sẽ đi, dù sao bọn họ đang ở tại Thiên Hương thành này nên muốn chạy cũng không thoát. Còn người cùng phát ra Chí Tôn Triệu Hoán Lệnh là Sinh Tử Chí Tôn Thạch Trường Tiếu đã sớm ở trong Huyết Hồn Sơn Trang rồi. Còn Tuyệt Thiên Chí Tôn Lệ Tuyệt Thiên chắc chắn sẽ không bỏ mặc an nguy cả nhà nên tất nhiên sẽ trở về sơn trang. Tính sơ qua trong tám vị Chí Tôn thì có bốn vị sẽ đến. Mà Phong Tuyết Ngân Thành lại do chúng ta đại diện thành chủ tiến đến, với tổng lực lượng e rằng là mạnh nhất một phương rồi. Còn vị Vấn Thiên Chí Tôn cuối cùng kia là người duy nhất không nắm chắc được, có thể sẽ đi, cũng có thể không đi. Có điều cho dù ông ta không đi, thì với lực lượng mạnh mẽ hiện tại, đối phó với Huyền Thú Triều lần này cũng đủ rồi!

Tiêu Bố Vũ khẽ cười, thể hiện sự tự tin cường đại của mình.

– Có điều Huyền Thú Triều lần này tới thực sự cũng khá quỷ dị. Nghe nói vừa ập ra là trực tiếp đánh thẳng vào Huyết Hồn Sơn Trang. Nhị ca, ta không nhớ Thiên Phạt với Huyết Hồn Sơn Trang có mâu thuẫn gì nha!

Tam trưởng lão cau mày hỏi.

– Bất kể thế nào, "huyền thú xuất Thiên Phạt", bên trong nhất định có duyên cớ của nó.

– Công kích Huyết Hồn Sơn Trang tất nhiên cũng là có mục đích. Điểm này chờ chúng ta đến nơi sẽ biết được nguyên do thôi!

Tiêu Bố Vũ khẽ nhắm hờ hai mắt, xem bộ dạng của gã hẳn là muốn mọi người hiểu rằng gã không muốn nhắc nhiều tới vấn đề này.

Mọi người đều cùng trầm mặc.

Nguyên nhân Huyền Thú Triều lần này tất nhiên bọn chúng không biết, nhưng Quân Mạc Tà đang ẩn mình dưới lòng đất đã đoán ra đại khái rồi.

Quân Mạc Tà không khỏi cười khổ.

"Nếu ta đoán không lầm, ta không thoát khỏi mối liên hệ với đợt Huyền Thú Triều lần này!"

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Triều Ưng Khuyển
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN