Chương 303: Quá trình thu thập dược thảo
Chỉ thấy một đội binh mã hộ tống hơn mười cỗ xe dừng chật trước cổng Quân gia. Từ trên xe, một hàng dài gia nhân nối đuôi nhau bước xuống, trên tay họ chất đầy đủ thứ, kẻ ôm thùng, người vác hòm, hoặc tinh xảo cầu kỳ, hoặc cũ kỹ sờn rách. Tất cả xếp hàng chỉnh tề tiến vào Quân gia, mùi dược liệu nồng gắt từ trong thùng, trong hộp tỏa ra.
May mắn là đội nhân mã này là chuyển đồ vào trong chứ không phải khuân ra ngoài. Nếu không, Quân Mạc Tà nhất định sẽ lầm tưởng: Gia sản đang bị tịch biên!
Cảnh tượng vốn đã đủ náo loạn, nhưng lại chưa dừng lại ở đó. Bên cạnh còn mấy chục vị lão nhân ngoài ngũ tuần, thân vận trường bào, đang giậm chân kêu khóc van xin, khiến tình hình càng thêm hỗn loạn.
Rốt cuộc là có chuyện gì? Sự tình gì đã xảy ra mà đến nông nỗi này?
Quân đại thiếu gia bụng đầy nghi vấn, muốn xuyên qua đám đông để tiến vào chính môn. Bỗng nhiên, mấy nam nhân trung niên đang ở đó thấy hắn, lập tức chạy lại quỳ rạp xuống, nước mắt nước mũi giàn giụa khẩn cầu:
– Tam thiếu gia, Quân thiếu gia, xin ngài thương xót, rộng lòng buông tha chúng tiểu nhân đi! Chúng tiểu nhân nguyện lập bài vị Trường Sinh cho ngài, cầu chúc ngài phúc thọ an khang, phú quý vạn đại… Gia cảnh khốn khó, trên có mẫu đường già yếu, dưới có nhi tử thơ dại, xin ngài rủ lòng đại từ bi…
Quân Mạc Tà ngẩn ra, chuyện này có liên quan gì tới ta? Nghe cứ như ta là kẻ bất lương, ác bá khinh nam phách nữ trong truyền thuyết vậy. Rốt cuộc đây là sự tình gì a…
– Rốt cuộc là sao?
Quân Mạc Tà nhíu mày. Hắn biết lúc này hỏi bọn người này cũng bằng không, liền trực tiếp hỏi một tên lính gác cổng.
Không ngờ, tên lính cũng chỉ lắc đầu, tỏ vẻ không rõ nguyên do sự việc.
Đang lúc Quân đại thiếu gia cực kỳ buồn bực thì mặt đất bỗng truyền đến một trận chấn động, một cái đầu to lớn kềnh càng xuất hiện.
– Oa, Tam thiếu gia, những dược liệu ngài cần, ta đều đã mang tới rồi. Có thể tìm được hay không, ta đều đã kiếm về hết.
Đường bàn tử nói với ngữ điệu đặc trưng, giống như đang dâng hiến vật quý hiếm vậy, bàn tay còn to hơn cả tay gấu của hắn khoa tay múa chân:
– Những thứ này đều do tự tay ta kiếm về cho ngươi đấy, mỗi thứ tròn một trăm cân!
Quân Mạc Tà hoa mắt. Ta chỉ phân phó ngươi dùng hết khả năng để tìm dược liệu, càng nhiều càng tốt thôi mà. Nhưng mấy lão đầu tử và đám trung niên này đang làm gì ở đây? Hắn kinh ngạc hỏi:
– Nhiều dược liệu như vậy, ngươi kiếm đâu ra? Còn những người này, sao lại ở đây? Sao họ lại ra nông nỗi này?
– Ơ kìa, Tam Thiếu, mọi người đều là người một nhà, sao lại nói chuyện khách sáo như vậy? Chỉ cần suy đoán một chút là hiểu ngay, còn giả bộ hồ đồ làm gì?
Đường Nguyên nháy mắt, bộ dạng hiển nhiên là: Ngươi hiểu mà còn giả vờ!
– Đường thiếu gia, Quân thiếu gia, xin hai vị rộng lòng giúp đỡ, tha cho chúng tiểu nhân một con đường sống!
Vẫn là những người đó, vừa thấy Bàn Tử tới, liền khóc lóc quỳ rạp xuống, dập đầu như giã tỏi.
– Ngươi…
Quân Mạc Tà kinh ngạc hồi lâu, sau đó mơ hồ hiểu rõ đại khái ngọn ngành sự tình. Sự tình như vậy, e rằng do tên Bàn Tử này trực tiếp tịch biên gia sản của mấy tiệm dược, chứ nhiều dược liệu như vậy, hắn còn có cách nào khác mà kiếm ra được đây?
– Ngươi thúc giục gấp gáp như vậy, lại còn đòi số lượng lớn trong thời gian ngắn, ta biết đi đâu mà tìm cho ngươi? Cuối cùng ta phải vắt óc suy nghĩ mới tìm ra diệu kế này, quyết thắng ngàn dặm!
Nói đến đây, Đường Nguyên cực kỳ đắc ý, mặt mày hớn hở nói:
– Vì thế ta cả đêm sắp xếp, muốn từ các tiệm dược này thu mua dược liệu của bọn họ, nhưng chúng ta cần số lượng quá nhiều nên bọn họ nói không muốn bán, nói rằng một khi bán đi như vậy, sinh ý bình thường của họ cũng không thể tiếp tục…
Quân Mạc Tà không nói gì, chỉ đảo mắt trắng dã.
– Ngươi cuỗm toàn bộ dược liệu trong kho của người ta đi, thì người ta làm sao buôn bán được nữa? Toàn bộ vốn liếng nhà người ta, ngươi một hơi đòi tất, chẳng lẽ lại muốn họ chỉ còn cửa hàng trống rỗng?
– Vì thế mà ngươi tức giận sao?
Đường Nguyên trợn mắt, sát khí đằng đằng:
– Mẹ kiếp, lại có kẻ dám lấy cớ buôn bán mà cự tuyệt ta. Nếu không bán cho ta, chẳng phải bỏ qua một khách hàng lớn sao? Làm gì có cái lý lẽ nào như vậy! Dám khinh thường hai huynh đệ ta, chẳng lẽ không còn vương pháp hay sao? Một khi đã như vậy, ta cho chúng vĩnh viễn không cần buôn bán nữa! Vì thế sáng hôm nay bổn thiếu gia liền đến Hình Bộ lấy một lượng lớn công văn, sau đó cường thế đến chỉnh đốn, tiện thể mang hết kho hàng của mấy nhà dược lớn nhất về đây. Những tiệm dược này chính là những kẻ hôm trước dám đóng cửa không bán cho ta, thái độ ương ngạnh! Hiện toàn bộ dược liệu ta đều đã mang về đây.
Quân Mạc Tà lảo đảo lắc lư:
– Ngươi dùng lý do gì để tịch biên gia sản của họ? Một lượng lớn công văn của Hình Bộ như vậy mà ngươi nói lấy là lấy sao? Quan hệ của ngươi đúng là "khủng bố" thật!
– Tam Thiếu… Ngươi ngốc nghếch quá vậy? Chẳng giống ngươi ngày thường chút nào cả.
Đường Nguyên nhìn hắn với vẻ mặt nghi hoặc:
– Lấy thân phận huynh đệ chúng ta, tịch biên gia sản những nhà này còn cần lý do hay sao? Tịch biên gia sản bọn chúng đã là nể mặt bọn chúng rồi! Điều động một đội binh mã đến nhẹ nhàng ra tay, trước hết tịch biên gia sản, vài ngày sau nếu tâm trạng tốt thì trả lại, nếu tâm trạng không tốt thì bắt lại trực tiếp chém đầu cũng chẳng sao! Mà bọn chúng còn kêu gào như bị cướp vậy, thật đáng ghét!
Đường Nguyên miệng văng đầy nước bọt, hừ hừ hai tiếng!
Quân Mạc Tà mở to hai mắt. Lần đầu tiên hắn nhận ra rằng chính mình từ kiếp trước xuyên qua thế giới này vẫn chưa hoàn toàn dung hợp với thân phận hiện tại. Trong cái xã hội phong kiến này, với gia thế của Đường Nguyên và Quân Mạc Tà, muốn chỉnh đốn một tiệm dược, quả thật như lời Đường Nguyên nói, còn cần lý do hay sao?
Việc này quả thật quá mức ngang ngược bá đạo!
Quân Mạc Tà và Đường Nguyên đều thuộc loại "kiệt xuất" trong giới con cháu thế gia. Không chỉ nói là tịch biên tài sản, cho dù là giết người sau đó vênh mặt đến Hình Bộ trực tiếp nói một tiếng:
– Người là ta giết, nhưng hắn chết là đáng tội, ta chỉ phòng vệ chính đáng. Thấy việc nghĩa ra tay tương trợ, lẽ ra phải được triều đình khen thưởng mới phải. À đúng rồi, còn phải bắt người bị hại bồi thường tổn thất tinh thần cho ta nữa. Hừ, bổn thiếu gia chính là bị kinh sợ đấy! Xong việc thì đem khổ chủ, người bị hại tống hết vào đại lao, đừng cho bọn chúng ra ngoài quấy rầy ta! Các ngươi nếu làm không tốt, ta đây nguyện ý cho các ngươi vào đại lao nghỉ mát vài ngày, cứ quyết định như vậy đi.
Đây chính là chỗ tốt của quyền cao chức trọng. Thử hỏi, cả Thiên Hương Quốc có mấy ai có được gia thế như Đường gia và Quân gia?
Không nói thế giới này, cho dù là kiếp trước… ạch… bỏ đi. Ta cũng chẳng có gì để nói, dù sao đây cũng là một thế giới khác rồi.
Xoay người nhìn những ánh mắt khẩn cầu của đám người kia, Quân Mạc Tà đếm được tất cả là bảy vị chưởng quầy của các tiệm dược.
Việc này… cũng thật có chút quá đáng. Bàn Tử nào cần quan tâm Quân đại sát thủ nghĩ gì, hoàn toàn chỉ là làm cho sảng khoái, nhưng lý do của hắn cũng không thể trách được.
– Vừa rồi các ngươi cũng nghe rõ rồi chứ? Biết vì sao lại có sự tình này rồi chứ? Nói cho các ngươi biết, các ngươi cũng không thèm hỏi ta là ai, ở cái Thiên Hương Quốc này, làm gì có ai dám không bán cho ta!
Lời này nói ra đúng là thừa thãi. Đường Nguyên kêu to đến đứt cả cổ họng như vậy, làm sao mà bọn họ không nghe thấy được chứ? Lúc này trong lòng họ đã hối hận không thôi, sớm biết như vậy đã thà bán với giá rẻ hoặc trực tiếp dâng cho hắn còn hơn. Nhiều lắm thì mười ngày nửa tháng không buôn bán được gì, vẫn tốt hơn cảnh cửa nhà tan nát ngay trước mắt!
Mấy tên này gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:
– Chúng tiểu nhân nguyện đem toàn bộ gia sản kính dâng nhị vị thiếu gia, chỉ cần nhị vị thiếu gia có thể buông tha cái mạng cỏn con này của chúng tiểu nhân, hạ thủ lưu tình!
– Đồ bỏ đi! Bổn thiếu gia nghèo đến mức cần các ngươi kính dâng sao? Nói kính dâng thứ khác thì còn được, mẹ kiếp, tặng quà lại đi đưa thuốc sao? Chẳng lẽ các ngươi mong cả nhà chúng ta trên dưới đều lâm bệnh? Đều chết hết thì các ngươi mới vui vẻ sao?
Đường Nguyên quát lớn, ngay khi bọn người kia vừa dứt lời.
“Chúng ta chính là mong cả nhà các ngươi đều lâm bệnh chết hết, đó mới là may mắn của dân chúng!” Đám lão bản tức giận mắng thầm trong lòng, nhưng vẫn phải tỏ vẻ hoảng sợ phủ nhận.
– Mọi người trước tiên đứng dậy đi. Quý tộc Đường trước mắt cần gấp một số lượng lớn dược liệu, bất đắc dĩ mới phải dùng thủ đoạn này để thu mua. Dược liệu của các ngươi, ta sẽ thu lại. Sau đó, các ngươi đến phòng thu chi, theo Đường thiếu gia tính tiền, hết bao nhiêu bạc ta sẽ trả đủ. Làm việc luôn luôn là hàng thật giá thật, người già trẻ nhỏ đều không lừa gạt, mọi người nói có phải không?
– Vâng vâng, tiểu nhân không dám ạ!
– Cái gì mà không dám? Ta đã quyết định rồi! Tốt lắm, các ngươi về trước đi, cứ quyết định như vậy.
Quân Mạc Tà nhíu mày nhìn sang Đường Nguyên:
– Toàn bộ dược liệu ta cần, ngươi cứ mua của bọn họ với giá gấp đôi đi. Dù sao thì tiền hàng ta cũng đã phân phó chuẩn bị trước rồi. Mặt khác, ngươi hãy nói với quan phủ là không định tội bọn họ nữa, những ai đã bị bắt mà không có tội thì cũng phóng thích hết đi!
Cái mặt béo múp míp của Đường bàn tử đau lòng run rẩy từng trận.
– Chúng tiểu nhân không dám ạ…
Cuối cùng mọi việc cũng được giải quyết, nhóm lão bản tiệm dược đều nhẹ nhõm thở phào một hơi. Chuyện dược liệu không cần nhắc đến nữa, giữ được cái mạng là tốt rồi!
– Ừ, kỳ thực ta cũng không cần nhiều đến vậy, chờ ta chọn lọc xong, thứ nào không dùng đến sẽ đưa các ngươi mang về.
Quân Mạc Tà gật đầu lia lịa, vừa đi được vài bước lại quay lại nói:
– À đúng rồi, đem người làm của tiệm các ngươi đến đây, hỗ trợ chọn lọc một chút. Nếu không, nhiều như vậy biết làm đến bao giờ mới xong?
Mấy vị lão bản vẻ mặt đau khổ miễn cưỡng đáp ứng. Họ thầm nghĩ: Thói đời sao lại thế này? Chúng ta thành thật buôn bán, có trêu chọc ai đâu cơ chứ? Đùng một cái không nói lý do gì liền tịch biên gia sản nhà chúng ta, sau đó lại đe dọa giết, cuối cùng lại buông tha khiến chúng ta phải mang ơn. Đã thế còn bắt chúng ta phái người đến hỗ trợ, thứ người ta không dùng được mình lại phải mang về! Vậy mà vẫn phải tươi cười mà chấp nhận, quả thật là quá đê tiện!
Sớm biết như thế, lúc trước ta ương ngạnh làm gì cơ chứ?
Nhất thời, bảy vị lão bản trong lòng không hẹn mà cùng dâng lên mấy chữ này.
– Tốt lắm, không còn việc gì nữa, cứ theo lời ta mà làm, tất cả giải tán đi!
Quân Mạc Tà phất áo choàng, bước vào đại môn, ngầm nghe tiếng của Đường Nguyên phía sau, giống như là đang cắn răng nói vậy:
– Lại đây, thiếu gia cho các ngươi giá gấp đôi…
– Không dám, không dám ạ…
Thanh âm hoảng sợ đồng loạt vang lên.
Quân Mạc Tà bất đắc dĩ cười khẽ, thầm nghĩ: Có quyền thế quả nhiên dễ dàng a! Vì sao trước kia ta lại không nghĩ tới biện pháp này nhỉ? Những dược liệu trong các tiệm đó mặc dù không có Thiên Linh Dược, nhưng dược liệu bình thường cần gì cũng có. Nếu sớm nghĩ ra biện pháp này, đã có thể tiết kiệm được bao nhiêu thời gian rồi.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt sâm lâm
Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Long Đế