Chương 322: Tu hù cướp tổ chim khách
Dịch giả: Tunglanh123
Công phu diễn trò của nha đầu kia quả là không tệ, nhưng chưa thể qua mắt Quân Mạc Tà. Đừng tưởng lúc này vẻ mặt điềm đạm đáng yêu là thật, thoáng chốc sau đã hóa thành ngang ngược.
Chẳng lẽ gặp quỷ còn chẳng sợ tối ư? Quân Mạc Tà đã lĩnh giáo qua, nếu còn nghe theo, đúng là không còn thiên lý nào nữa.
- Nói như vậy, ngươi quyết định đưa chúng ta trở về?
Độc Cô Tiểu Nghệ lập tức trợn tròn mắt. Tuy đôi mắt xinh đẹp trợn tròn lên càng động lòng người, nhưng đã bắt đầu chuyển sang uy hiếp, tốc độ biến sắc rõ ràng lại được đẩy nhanh.
- Hai vị tỷ tỷ, các ngươi ở đây làm gì cũng chỉ thêm phiền toái. Hai người xứng đáng được đi theo sao? Có tài cán gì không? Cho ngươi giết người, ngươi dám sao?
Quân Mạc Tà khinh thường "xuy" một tiếng, đoạn nói:
- Ngoan ngoãn trở về đi, ta coi như chưa từng có chuyện gì. Bằng không, đừng trách ca ca ta đem các ngươi trói thành bánh chưng đưa về! Đừng tưởng rằng ca ca này không làm được! Đến lúc đó các ngươi sẽ mất mặt đấy!
- Ngươi dám!
Tiểu nha đầu nhe răng trợn mắt gầm gừ, để lộ bộ mặt hung ác, cuối cùng cũng lộ nguyên hình.
- Quên đi Tiểu Nghệ, đừng cầu xin hắn.
Tên này không có lấy nửa phần đồng tình, Quản Thanh Hàn mặt không đổi sắc nhìn Quân Mạc Tà, rồi hướng Độc Cô Tiểu Nghệ nói:
- Tự chúng ta đi thôi, chẳng cần đi theo hắn. Không có hắn, tự chúng ta chẳng lẽ không thể đi hơn một ngàn bốn trăm dặm sao? Chẳng lẽ dưới thân chúng ta không có hai cái chân hay sao? Bằng hai người chúng ta còn chẳng thể đi tới Thiên Nam được sao?
- Hừ, ngươi ra vẻ cái gì? Tự chúng ta đi!
Độc Cô Tiểu Nghệ ngẩng cái cằm nhỏ lên:
- Không phải chỉ là một Thiên Tướng thôi sao? Lại là chi quân phụ! Hừ, ta thấy so với Đại Tướng Quân, ngươi cũng chẳng là cái đinh gì!
Mắt thấy hai nàng châm chọc vài câu rồi xoay người bỏ đi, Quân Mạc Tà cũng đã hơi tức giận. Nếu để cho hai người này cứ như vậy mà đi Thiên Nam, cho dù cuối cùng có thể tới nơi an toàn, mình trở về khẳng định kiểu gì cũng bị mắng cho một trận. Quân lão gia tử, Tam thúc, Độc Cô lão gia tử, Độc Cô Vô Địch xem ra đều không bỏ qua cho mình. Thậm chí Quân Mạc Tà cũng có thể đoán được: "Ngươi đã làm cho hai nữ tử yếu ớt đi Thiên Nam xa xôi ngàn dặm sao? Ngươi có thể yên tâm sao? Nếu xảy ra chuyện thì biết tính sao? Cho dù không có chuyện gì xảy ra cũng không thể làm như vậy được!"
- Ngăn lại! Bắt cả hai lại cho ta!
Quân Mạc Tà cắn chặt răng thét lên ra lệnh. Bảy tám đội viên Phệ Hồn động tác nhanh chóng, như lang như hổ xông lên. Thiết Tháp đứng ngăn cản hai nàng bỏ chạy, Quân Mạc Tà nói:
- Hai người các ngươi tốt nhất hãy ngoan ngoãn cho ta, chỉ cần thuận theo ta, tất có chỗ tốt, nếu không thì…
Nói tới đây, Quân đại thiếu đột nhiên ngậm miệng lại. Cơn tức này, sao lại giống như ác bá ức hiếp dân nữ thế nhỉ?
- Quân Mạc Tà, hôm nay ta nhất định phải đi Thiên Nam. Nếu ngươi thật sự bức ép ta, ta đây Quản Thanh Hàn nói là làm. Ta sẽ lập tức tự vẫn tại chỗ này, ta sẽ chết trước mặt ngươi! Ngươi nói ta có dám hay không?
Trong mắt Quản Thanh Hàn hiện lên thần sắc phức tạp, nàng rút ngay một thanh chủy thủ sắc lạnh, kề ngay trên cổ.
- Quân Mạc Tà, ngươi cũng đã biết, ta không cần phải đến Thiên Nam, cũng chẳng làm được gì khác, chỉ vì ngươi và Tam thúc; nếu không phải lo lắng cho hai người các ngươi, lo lắng Huyết Hồn Sơn Trang sẽ vì chuyện của ta mà làm khó dễ các ngươi, ta cần gì phải vượt ngàn dặm xa xôi đến Thiên Nam? Ta là tiểu cô nương không phân biệt được nặng nhẹ hay sao?
- Quân Mạc Tà ngươi vì ta mà cả sống chết cũng chẳng màng, để bảo vệ thanh danh của ta, chẳng lẽ Quản Thanh Hàn này nhìn thấy các ngươi xâm nhập đầm rồng hang hổ mà không làm gì... ta chẳng phải là nữ nhân vong ân bội nghĩa hay sao?
- Chẳng lẽ chỉ có nam nhân các ngươi hy sinh bản thân vì nghĩa, nữ nhân chúng ta chỉ có thể sống lay lắt sao? Lần này đến Thiên Nam nếu thuận lợi thì thôi, nếu không... tấm thân Quản Thanh Hàn này…
Độc Cô Tiểu Nghệ lại không suy nghĩ nhiều như vậy, nhưng nàng thấy chiêu này của Quản Thanh Hàn rất có tác dụng, vênh mặt bĩu môi, dương dương tự đắc nói:
- Đúng! Nếu ngươi không cho chúng ta đi, chúng ta sẽ chết ở chỗ này! Ngươi nói chúng ta có dám hay không! Hừ hừ, hí hí hí...
Quả thực chưa thấy ai muốn tự sát mà còn đắc ý đến vậy. Quản đại tiểu thư nhà người ta nói rõ ràng như vậy, đến tiểu nha đầu này, còn dám lừa gạt đến mức ấy, thậm chí còn cười hí hí, thật sự là cạn lời.
Quân Mạc Tà chỉ thấy đầu mình to như cái đấu.
Độc Cô Tiểu Nghệ có lẽ sợ thiên hạ không đủ loạn, nhưng hắn nhìn vào ánh mắt bình tĩnh của Quản Thanh Hàn rõ ràng có thể thấy, Quản Thanh Hàn nói là làm! Nếu mình nhất định không cho nàng đi, vậy thì trước ngựa của mình sẽ có ngay một cỗ thi thể!
Mình không thể đánh cuộc, càng không dám đánh cuộc!
"Xem như ngươi lợi hại!" Quân Mạc Tà nhìn chằm chằm Quản đại tiểu thư, oán hận thở dài. Đối với tiểu nha đầu kia, Quân đại thiếu gia tự tin tuyệt đối có thể làm cho nàng biết khó mà lui, nhưng vị đại tẩu này của hắn, thật sự rất có cá tính, cực kỳ khó dây vào. Quân đại thiếu gia chỉ cảm thấy ức chế không chịu nổi, hắn ở hai thế giới mà chưa từng ủy khuất đến mức này, giọng căm hận nói:
- Cho các nàng hai con ngựa.
- Như vậy còn được.
Quản Thanh Hàn khẽ nghiêng đôi mắt đẹp, rốt cục mỉm cười. Nàng chỉ mong được cùng đi Thiên Nam, đãi ngộ ra sao không quan trọng. Nàng cũng hiểu được Quân Mạc Tà chịu dẫn hai nàng đồng hành đã là rủi ro rất lớn rồi. Chẳng nói đâu xa, xét trong quân luật, lâm trận mang theo nữ nhi, tuyệt đối là tối kỵ trong quân đội, sai sót một chút là mất mạng ngay.
- Chúng ta muốn ngồi xe.
Tiểu nha đầu rốt cuộc tuổi nhỏ nên hiểu biết nông cạn, chẳng hề ý thức được. Thấy Quân đại thiếu nhượng bộ liền cao hứng, thấy cỗ xe ngựa hoa lệ kia trống chỗ, lại tưởng hắn mời mình lên xe. Hắn chỉ an bài hai con ngựa, càng ngạc nhiên hơn khi nhìn về phía hắn. Cỗ xe ngựa hoa lệ tới cực điểm, nàng cảm thấy lưng đau, hông mỏi, toàn thân không chỗ nào là không đau nhức.
- Không đời nào, ta đồng ý mang theo các ngươi đã là nhượng bộ lớn lắm rồi, còn muốn ngồi xe nữa sao?
Quân Mạc Tà bĩu môi khinh miệt:
- Nếu ngươi không chịu đi, ta lập tức sắp xếp đưa ngươi về ngay lập tức. Người đâu, cho các nàng hai con ngựa!
- Ngươi, ngươi, tốt lắm!
Độc Cô Tiểu Nghệ thở hổn hển chỉ tay vào hắn, đột nhiên tròng mắt xoay chuyển, "xoẹt" một tiếng rút đao của nàng, kề ngay vào cổ.
- Ngươi, ngươi nếu không cho ta ngồi xe, ta sẽ chết trước mặt ngươi! Ngươi nói ta có dám hay không?
Nha đầu kia thấy lúc trước Quản Thanh Hàn dùng cái chết để bức ép, lập tức có tác dụng ngay, nàng cũng đua đòi học theo. Theo cách đó chắc là hữu hiệu, sao lại không dùng chứ?
Cách nào có tác dụng là được, lặp lại cũng chẳng sao!
Nào ngờ lần này câu "Ngươi nói có dám hay không" vừa ra khỏi miệng, đột nhiên bốn phía vang lên tiếng khúc khích kìm nén. Lại nhìn bộ mặt lãnh khốc của bọn đại hán, cả đám hích vai nhau, bộ dạng nín cười đến vất vả vô cùng.
Cũng chẳng trách được, đùa giỡn cũng không ai đùa giỡn kiểu ấy. Quản đại tỷ đó nói chết là chết, chẳng có lấy một chút hư chiêu. Chính là Độc Cô đại tiểu thư vừa mới bắt chước một lần, đã lại làm thêm lần nữa, thật không còn gì để nói. Tính ra cũng hơi quá đáng, không cho ngươi ngồi xe ngươi sẽ chết ư? Thế thì ngươi chết dễ quá đi mất.
Quân Mạc Tà đảo mắt một vòng, nói:
- Xin cứ tự nhiên đi! Bất quá vạn lần chết xa một chút, cho chúng ta mắt không thấy, tâm không phiền, xin ngươi đó, yêu cầu này cũng không quá đáng chứ?
Cô ả này, coi như muốn lấy cái chết uy hiếp, ít nhất cũng phải có điểm tựa mới có thể uy hiếp được người ta; nếu không, lấy cái chết ra uy hiếp chẳng phải là vô phương mà bất lợi sao? Không cho ta ngồi xe; không cho ta ăn cơm ta sẽ chết, ngươi không cho ta đánh một trận ta sẽ chết, vậy sẽ ra thể thống gì nữa?
- Ngươi ngươi ngươi thật sự là đáng ghét mà!
Độc Cô Tiểu Nghệ dậm chân, không nói câu nào, đột nhiên lắc hông nhún eo, hùng hổ xông về phía xe ngựa, cứ thế chen vào, rồi hướng vào trong kêu lên:
- Thanh Hàn tỷ tỷ, mau vào, cỗ xe này thật là lớn, còn có giường nữa, thật thoải mái hí hí.
Hành động này quả là vô đối!
Quân đại thiếu nổi trận lôi đình!
Thật sự muốn nhịn cũng chẳng được! Các ngươi ở bên trong, ta đây ở đâu? Vất vả bắt một tên tham quan, dọa dẫm hắn lấy một chiếc xe ngựa, tiêu hao hết bao nhiêu chất xám, dễ dàng lắm sao? Các ngươi cứ thế mà nẫng tay trên thành quả của ta sao? Hừ!
Quân Mạc Tà bước sải một bước dài, đưa tay nắm lấy cánh tay Độc Cô Tiểu Nghệ:
- Ngươi xuống dưới cho ta.
- Không xuống, ta không xuống, ta cần ngồi xe!
Độc Cô Tiểu Nghệ vội vàng chui tọt vào trong xe ngựa, chạy nhanh quá làm khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nhất định không chịu nhường nhịn.
Bóng trắng chợt lóe lên, làn gió thoảng qua, mang theo hương thơm tao nhã, Quản Thanh Hàn đã ngồi trong xe ngựa, đưa tay vỗ Quân Mạc Tà một cái, sắc giọng:
- Cùng nữ tử tranh ngồi xe ngựa, vị thiếu gia này cũng đẹp mặt quá đi chứ.
Quân Mạc Tà cả giận nói:
- Cái gì chứ? Ta và các ngươi tranh xe ngựa? Lời này cũng nói được sao? Rõ ràng là hai người các ngươi cướp đoạt xe ngựa của ta! Chẳng lẽ cứ như vậy ngậm bồ hòn làm ngọt hay sao? Đây chẳng phải là vô lý giảo hoạt vô cùng hay sao?
Quản Thanh Hàn không thèm để ý đến hắn, đưa tay kéo rèm xe xuống, tiếp theo bên trong vang lên âm thanh. Tựa hồ hai nàng đã nằm thoải mái trên giường, thậm chí còn cởi áo chuẩn bị ngủ, bởi vì nghe được rõ ràng tiếng rên rỉ thỏa mãn của Độc Cô Tiểu Nghệ: "Thật là thoải mái, rốt cục có thể an tâm ngủ rồi."
Quân Mạc Tà giận sôi bụng, thầm chửi mình ngu ngốc, lại có thể cùng nữ nhân giảng đạo lý. Đây không phải ngu ngốc thì là cái gì chứ? Đại tẩu ngay trước mắt hắn đi vào, cho dù Quân đại thiếu gia không kềm chế được, cũng phải tránh việc tình ngay lý gian, trước mắt dù không tình nguyện, cũng đành phải xuống xe!
Đội ngũ tiếp tục tiến lên, đi được nửa ngày, rốt cục, Quân đại thiếu ở trên ngựa run rẩy một hồi. Con ngựa này dù cao to khỏe mạnh, nhưng làm sao thoải mái như trong xe ngựa. Hắn oán hận quay đầu lại nhìn, đột nhiên nhướng mày, nảy ra một ý kiến.
Ngay sau đó, Quân đại thiếu kêu thảm một tiếng, đầu nghiêng sang một bên, lập tức rớt xuống "bẹp" một cái, bất tỉnh nhân sự luôn. Hai mắt nhắm nghiền, hôn mê bất tỉnh.
Bọn thị vệ được một phen kinh hoàng, bất quá chúng chẳng phải kẻ ngốc, trong chớp mắt đã hiểu ra. Cả đám thấy vậy đều la lên:
- Nguy rồi, thiếu gia ngất xỉu, thương thế của thiếu gia còn chưa khỏi hẳn, thiếu gia kêu như vậy là nguy lắm rồi.
Vết thương chưa khỏi?
Ta ngất sao? Quân đại thiếu kinh ngạc, ta bị thương từ lúc nào nhỉ? Ừm, bất quá lý do này cũng tốt, sau này phải khen thưởng bọn chúng mới được, rất có tiềm năng đấy chứ.
- Sao lại thế này?
Độc Cô Tiểu Nghệ xốc màn che lên, ân cần hỏi han. Bên kia, Quản Thanh Hàn nhìn thấy Quân Mạc Tà ngã xuống đất ngất đi, trong lòng chợt động, nảy ra suy nghĩ.
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển ba: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Voz: Gấu hơn mình 6 tuổi