Chương 336: Nghi vấn của Quân Mạc Tà

Vẫn là lời ấy, không dám, không dám! Bổn tọa chẳng qua là khuyên Tôn Giả nên suy xét cẩn thận mà thôi.

Lệ Tuyệt Thiên dùng thanh âm trầm ổn nói:- Mai Tôn Giả, Thiên Địa không thể khinh nhờn, Thánh Địa không thể truyền miệng! E rằng ngươi đã phạm vào điều kiêng kỵ rồi!

- Hừ, suy nghĩ? Tự suy xét? Kiêng kỵ? Lệ Tuyệt Thiên, ngàn vạn lần đừng tự đánh giá quá cao bản thân! Bản tôn khi nào lại phải để mấy thứ kiêng kỵ ấy vào mắt? Dẫu là Độn Thế Tiên Cung, Chí Tôn Kim Thành cùng Mộng Huyễn Huyết Hải, Tam Đại Thánh Địa dốc toàn bộ lực lượng đồng thời giáng *Thiên Phạt* xuống ta, liệu có thể làm khó được ta?

Thanh âm kia rất phóng đãng, ngạo nghễ, hô to:- Tám năm trước, chỉ một câu nói của Mai gia ta đã khiến Vân Biệt Trần từ đó về sau không còn dám hiện thân trên cõi trần, hôm nay ta cũng nắm chắc để Tam Đại Thánh Địa phải chết dưới *Thiên Phạt* này!

- Mai Tôn Giả đã nói vậy, Lệ mỗ mỏi mắt mong chờ.

Lệ Tuyệt Thiên nói xong những lời này, thân hình lướt nhẹ từ nóc nhà xuống. Điều này cho thấy cuộc nói chuyện đã chấm dứt.

Xa xa trong rừng lại truyền tới từng hồi gào rú.

Ngay sau đó, các loại âm thanh tựa hồ muốn dời non lấp biển, liên tục vang vọng. Phía đông, tây, bắc ba mặt đồng thời vang lên tiếng gầm rú rung trời, khói bụi cuồn cuộn bốc lên ngút trời, che khuất cả Nhật Nguyệt.

Vô số *Huyền Thú* như thủy triều tràn ra từ trong rừng sâu, lập thành đội ngũ chỉnh tề, từng đợt từng đợt lao về phía bãi đất trống ngoài thành, chỉ theo một hướng duy nhất – phía Nam.

Xem ra *Thiên Phạt Chi Vương* bên này cũng đã thu rút binh lực.

Nhưng chính là ba phương diện binh lực *Huyền Thú* này lại khiến mỗi người trong Thiên Nam Thành đều cảm thấy da đầu tê dại.

Phía đông có hơn mười con hổ đầu lóe lên sừng vàng óng ánh xếp thành đội ngũ. Đứng đầu là một con hổ vương toàn thân trắng như tuyết, trên đầu nó cũng có một chiếc sừng màu hoàng kim, gió lốc không ngừng gào thét. Phía sau là vô số loại *Huyền Thú* đủ màu sắc, mỗi một loại đều xếp thành một phương trận chỉnh tề thật dài, với tốc độ nhanh tựa thiểm điện, chỉ trong vòng một canh giờ đã hoàn toàn tập kết!

- *Cửu Cấp Huyền Thú* Hoàng Kim Hổ!

Đứng ở sau lưng Lệ Tuyệt Thiên, Ưng Bác Không trợn mắt nói:- Số lượng lại còn nhiều như vậy! Con Hổ Vương đầu lĩnh kia, chỉ sợ đã là *Cửu Cấp Đỉnh Phong* rồi.

Phía tây hơn mười con sư tử khổng lồ tựa bạch ngọc tạo thành đội ngũ chỉnh tề dẫn theo số lượng lớn thú vật cuồn cuộn kéo tới.

- Bạch Ngọc sư tử ở phía tây!

Đông Phương Vấn Tình nghiêm nghị giới thiệu. Hai người này cũng biết Quân Mạc Tà còn trẻ, tất nhiên không thể biết nhiều loại *Huyền Thú* cao cấp, thấy hắn bước đến bên cạnh, đều cố ý giải thích.

Tiếng bước chân trầm trọng từ phương bắc vang lên, mấy trăm đầu cự hùng dẫn đầu sau lưng mấy vạn đại quân *Huyền Thú*, ầm ầm kéo tới.

- Liệt Sơn Hùng, cũng là *Cửu Cấp Huyền Thú*. Không ngờ lực lượng bên trong *Thiên Phạt Sâm Lâm* lại hùng hậu đến thế!

Những đội ngũ này ước chừng đã điều động một nửa số lượng *Huyền Thú* trong *Thiên Phạt Sâm Lâm*. Đột nhiên, bốn phía Thiên Sơn đồng thời có vô số *Tị Tử Trùng* bùng lên ngút trời, tựa như trăm vạn phi điểu tấn công một con phượng hoàng, đủ mọi màu sắc đại điểu xoay tròn trên không trung. Sau một hồi hỗn loạn, chúng cũng tụ tập lại, giống như từng đám mây lớn bay về bầu trời Thiên Nam Thành.

- Đây là phi hành *Huyền Thú*, số lượng rất nhiều, rất nhiều.

Đông Phương Nhiễm Đao xoa xoa mũi, trừng mắt há miệng cơ hồ lộ cả hàm răng ra, nói:- Mỗi một con đều trên *Bát Cấp*, mẹ ơi! Lệ Tuyệt Thiên sao lại động vào tổ ong vò vẽ này chứ? Tại sao lại khiến tình hình trở nên nghiêm trọng đến vậy?

Trong rừng núi liên tục vang lên thanh âm sột soạt, khiến da đầu người ta tê dại. Đây là do *Huyền Thú* bò sát bò trên mặt đất ma sát mà thành. Thanh âm này nghe tựa như tiếng mưa rào, không ngừng vang vọng, có thể tưởng tượng được số lượng của chúng khủng khiếp đến nhường nào.

Tất cả mọi người chẳng biết từ lúc nào đều chọn nơi cao nhất mà đứng, mặt không còn chút máu nhìn cảnh tượng hùng vĩ này. Những loại *Huyền Thú* này bình thường chỉ cần xuất hiện một phần cũng đủ gây chấn động. Có thể khiến rất nhiều người bỏ ra cái giá trên trời để mua một con, thế nhưng hôm nay lại xuất hiện hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn, thậm chí hơn mười vạn con ngay trước mắt.

Trời ạ, thế giới này quá điên cuồng rồi.

Ngàn vạn *Huyền Thú* tràn qua, thế nhưng trong đó lại không hề có một con dưới *Lục Cấp*!

Hầu như tất cả mọi người đều há hốc miệng thành hình chữ "O".

Nếu như nhất định phải tìm một người mà miệng không há hốc thành hình chữ "O" thì cũng chỉ có một người – Quân Đại Thiếu Gia Quân Mạc Tà. Hắn cũng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, nhưng không ai biết trong lòng hắn đang suy nghĩ điều gì.

Giờ phút này trong lòng của hắn có vô số nghi vấn!

Người trong thiên hạ đều biết rõ, cũng đều tán thành. *Huyền Huyền Đại Lục* có hai đại thế lực *Đỉnh Phong* là: Phong Tuyết *Ngân Thành* và Huyết Hồn *Sơn Trang*! Hoàn toàn không ai có thể phủ nhận, lực lượng của hai *cự phách* này quả thật quá siêu nhiên.

Thế nhưng, hiện tại lại xuất hiện một vị *Thiên Phạt Chi Vương* thần bí, lánh thế ngoại.

Độn Thế Tiên Cung, Chí Tôn Kim Thành, Mộng Huyễn Huyết Hải!

Những cái tên này đại biểu cho điều gì? Có ý nghĩa như thế nào? Tam Đại Thánh Địa rốt cuộc ở nơi nào? Mà một ít người trong Thánh Địa cường hoành đến mức nào? Vì sao trước đây chưa từng nghe nói qua vài cái tên này?

Nhớ tới vừa rồi Lệ Tuyệt Thiên có nói qua một câu kia: "Thiên Địa không thể khinh nhờn, Thánh Địa không thể truyền miệng." Trong lòng của vị cường giả Lệ Tuyệt Thiên này, lại có thể xếp Tam Đại Thánh Địa này ngang hàng với mình!

Điều này có ý nghĩa gì?

Cao thủ *Đỉnh Phong* trên đời được công nhận chỉ có trên dưới mười người, chính là *Bát Đại Chí Tôn*, hơn nữa còn có *Cuồng Phong Kiếm Thần* Phong Quyển Vân cùng với *Sát Thủ Chí Tôn* Sở Khấp Hồn. Khấp, Vân nhị Tôn Giả này có thể sánh ngang với người vừa xuất hiện, mà người này cũng chỉ nghe danh chứ chưa từng lộ diện.

Tin tưởng chỉ cần có tai cũng nghe được, có mắt cũng có thể nhìn ra, vị *Thiên Phạt Đệ Nhất Vương Giả* này, sở hữu lực lượng cường đại cỡ nào!

"Tám năm trước, chỉ một câu nói của Mai gia ta đã khiến Vân Biệt Trần từ đó về sau không còn dám hiện thân trên cõi trần, hôm nay ta cũng nắm chắc để Tam Đại Thánh Địa phải chết dưới *Thiên Phạt*!"

Những lời này còn văng vẳng bên tai.

Một câu, chỉ một câu, đã khiến *Đệ Nhất Chí Tôn* Vân Biệt Trần từ đó về sau không dám tái xuất giang hồ nữa!

Thực lực như vậy là cái dạng gì?

Quân Mạc Tà thấy vẻ mặt mọi người đều kinh hãi, thế nhưng hắn vẫn bình tĩnh như mặt hồ phẳng lặng. Thế nhưng trong lòng lại dấy lên sóng ngầm, nảy sinh vài nghi vấn: vị *Thiên Phạt Đệ Nhất Vương Giả* này đã có thực lực cường đại như vậy, hơn nữa cũng có ý định lộ diện. Vì sao không đợi thêm mấy ngày nữa, khi chiến tranh chính thức bạo phát mới xuất hiện chém giết, khiến Liên Quân thương vong thảm trọng?

Nếu như là vậy, tin tưởng Liên Quân tuyệt đối sẽ lọt vào đả kích chí mạng, thậm chí đủ để quyết định thắng bại giữa cuộc chiến Nhân Thú lần này!

Mà tranh chấp từ lúc bắt đầu tới giờ đã là hai tháng rồi, trong khoảng thời gian đó hắn chưa hề xuất hiện.

Thế nhưng hiện tại tại sao phải xuất hiện? Hắn đã nhẫn nại suốt hai tháng, chẳng lẽ không thể chờ thêm vài ngày nữa?

Không thể phủ nhận sự xuất hiện của hắn tạo thành sự khiếp sợ trong lòng mọi người, thực lực cực kỳ cường thế, thậm chí có thể nói là không ai có thể sánh kịp! Loại thực lực cao cao tại thượng giống như một vị thần tiên cưỡi mây đạp gió trong thần thoại. Một mình đối đầu toàn bộ Liên Quân, quả thật là một đả kích nặng nề đối với Liên Quân Nhân Loại! Khiến *sĩ khí* binh sĩ giảm sút trông thấy. Càng cho thấy kết cục thất bại không thể vãn hồi!

Thế nhưng vấn đề này căn bản hắn không thèm bận tâm, có thực lực như vậy thì còn sợ gì? Vô luận Liên Quân tiến công như thế nào, hắn cũng không thèm để trong lòng! Chỉ cần hắn vừa lộ diện, đã đủ để thay đổi tất cả!

Hết thảy chuyện này, rốt cuộc là vì cái gì?

Một loạt các câu hỏi vì sao vang lên, khiến Quân Mạc Tà đầu óng mắt hoa, dụi dụi mắt, rồi lại phát hiện một chuyện lạ lùng khác.

Trong lúc *Huyền Thú* ùn ùn kéo tới, hầu như tất cả mọi người đều chạy tới chỗ cao nhất mà xem, nhưng mà lại có một người vẫn bất động đứng nguyên tại chỗ! Vào khoảnh khắc này, thân ảnh người đó có vẻ vô cùng cô độc!

Đó là một người tuổi trẻ, ngang nhiên đứng dưới đại kỳ của Bách Lý Thế Gia, trên mặt hắn lộ vẻ lạnh nhạt, tư thái và sắc mặt đều dị thường minh bạch, biểu lộ rõ thái độ: ta đối với những chuyện này đều không có hứng thú! Hết thảy sự tình phát sinh ở đây, hoàn toàn không liên quan đến ta!

Ngoài vẻ hờ hững ra, trên người hắn còn ẩn chứa một loại trạng thái tâm đã chết. Tựa hồ tại chỗ này, bất luận ai, bất cứ chuyện gì cũng không lọt vào mắt hắn!

Quân Mạc Tà đột nhiên sinh lòng hứng thú với thanh niên này. Cực kỳ hứng thú!

Không vì điều gì khác, chỉ vì cảm giác cô độc, có phần hờ hững ấy đã khiến Quân Mạc Tà nhớ tới kiếp trước của mình: tự do tự tại, không quan tâm người khác, đối với hết thảy mọi chuyện đều dùng thái độ thờ ơ. Chính mình chẳng phải đã từng là như vậy sao?

Quân Mạc Tà không thể nghi ngờ là một tên *Quái Thai*, cho nên hắn đối với những kẻ giả vờ hữu hảo, xun xoe nịnh nọt đều không để vào mắt. Có thể khiến hắn chú ý, vĩnh viễn chỉ có một loại người: kẻ cô độc!

Mà lúc này Đông Phương Vấn Tình đám người đã lại đi tới bên cạnh hắn. Khi họ không thấy Quân Mạc Tà ở bên cạnh nữa, lập tức bỏ qua việc quan sát *Huyền Thú* như thủy triều ngoài thành, vội vàng đi tìm kiếm hắn.

Hiện tại Quân Mạc Tà ở trong mắt ba người bọn họ chính là bảo bối, một bảo bối không thể rời xa. Ba người thậm chí còn ảo tưởng, nếu đưa đứa ngoại sanh bảo bối này về Đông Phương gia tộc, đối mặt với một ngoại tôn xuất sắc như thế, mẫu thân Đông Phương lão phu nhân hẳn sẽ vui mừng biết bao. Huống hồ, vì mẫu tử liền tâm, có lẽ tiểu muội đã hôn mê mười năm qua cũng có thể tỉnh lại không chừng.

Cho nên ba người tựa như gà mẹ ấp trứng, quyết không cho phép Quân Mạc Tà rời khỏi tầm mắt mình. Dù với thân công pháp tuyệt luân của vị ngoại sanh này sẽ không xảy ra vấn đề gì, thế nhưng ba người vẫn lo lắng về đám người Phong Tuyết *Ngân Thành* cùng Huyết Hồn *Sơn Trang*. Đám người này cũng chẳng phải hạng quân tử gì.

Vạn nhất nếu như có chuyện gì ngoài ý muốn, ba người muốn khóc cũng không có nước mắt mà khóc.

Cho nên một khi bọn họ phát giác ra ngoại sanh không có ở bên người, lập tức sẽ tỏa ra đi tìm Quân Mạc Tà, cho dù bên ngoài chiến trận có hoành tráng cỡ nào cũng không thể thoát khỏi tâm trí của họ.

- Có biết tên kia là ai không?

Quân Mạc Tà chỉ chỉ lên người tên thanh niên đang đứng phía dưới kia.

- Người của Bách Lý Thế Gia, hơn nữa nhất định là bị Bách Lý Thế Gia vứt bỏ. Có cái gì đáng để hỏi đâu?

Đông Phương Vấn Đao nghiêng đầu liếc mắt nhìn, hờ hững đáp lời.

- Vì sao? Vì sao lại vứt bỏ người này? Lý do gì?

Quân Mạc Tà nghi hoặc hỏi.

- Ngươi xem những người này đi. Đám người đại thế gia không có ai là người ngu cả, ai cũng rõ ràng về sự lợi hại của *Huyền Thú*. Tuy nhiên, dưới sự cưỡng bức của Huyết Hồn *Sơn Trang* cùng Lệ Tuyệt Thiên, những gia tộc này không thể không phái người tới trợ chiến. Thế nhưng người tới cơ bản đều là *Thiên Huyền Đỉnh Phong*. Vậy thì sao lại có kẻ yếu kém chứ? Mặc dù thế lực đối phương mạnh mẽ như vậy, thế nhưng nếu không địch lại thì còn có cơ hội chạy trốn. Bởi lẽ, làm như vậy mới khiến thế lực gia tộc không bị tổn hại quá lớn. Thế nhưng, ngươi xem có nhà nào phái cao thủ trẻ tuổi tới không?

Khuôn mặt Đông Phương Vấn Tình hiện lên vẻ trào phúng.

- Chịu chết? Làm pháo hôi?

Quân Mạc Tà có vẻ hơi kinh ngạc.

*Dị Thế Tà Quân*Tác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: *Thiên Phạt Sâm Lâm*

Đề xuất Huyền Huyễn: Thái Cổ Đệ Nhất Thần
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN