Chương 348: Mãi mãi tin ta
– Đúng đúng, thân phận của ngài là gì chứ? Nếu như ngài tự tay đối phó với Lệ Tuyệt Thiên đó chẳng phải là nể mặt hắn sao? Quá coi trọng bọn họ rồi. Lệ Tuyệt Thiên cũng chỉ là nắm bột trước mặt ngài, là cái rắm mà thôi. Dù sao ngài cũng không nên tự thân xuất thủ, một khi xuất thủ, vậy ngài đã tự hạ thân phận của mình rồi!
Đôi môi dày của Hùng Khai Sơn khẽ mở, không ngờ lại nói năng vô cùng lưu loát.
Vốn tưởng rằng kéo dài thời gian mà công việc vẫn chưa xong, cho nên vị thần bí cái thế cao nhân này mới tự thân tới Thiên Nam, ước định lúc trước chắc chắn bị hủy rồi.
Không thể ngờ trong khẩu khí của vị cái thế cao nhân này lại hơi có ý tứ muốn tiếp tục, hai người không khỏi mừng thầm, vội vã nói!
Vị thần bí cao nhân này chịu cho bọn họ cơ hội, chẳng phải là nói có hy vọng tiến giai sao? Oa! Kích động vô cùng!
Nhưng mà Lệ Tuyệt Thiên lại là vị chí tôn đứng thứ hai trong thiên hạ, vậy mà ở trong miệng của Hùng Khai Sơn không khác gì một cái rắm... Điều này cũng quá khoa trương đi…
– Ừm, cho nên…?
Quân Mạc Tà trầm ngâm.
– Cho nên việc này cứ để chúng ta làm đi.
Hạc Trùng Tiêu sợ Hùng Khai Sơn mở miệng sẽ không tốt, vội vàng tiếp lời. Vỗ ngực xung phong nhận việc.
– Ừm… Đã như vầy… Cũng tốt… Ài!
Quân Mạc Tà dùng thanh âm già nua, giống như một người cảm thấy cô độc nơi đỉnh cao, thở dài một hơi, có phần chán nản nói:
– Đối với đám tiểu bối Lệ Tuyệt Thiên này, lão phu thật sự không có nửa phần hứng thú…
– Ngài không có hứng thú, vậy quá tốt rồi, ngài cứ yên tâm, chuyện này cứ giao cho huynh đệ chúng ta, khẳng định sẽ làm ngài hài lòng…
Hùng Khai Sơn vỗ tay một cái, âm thanh giòn tan đột ngột vang lên.
Hạc Trùng Tiêu lại đang suy nghĩ: câu nói "đám tiểu bối Lệ Tuyệt Thiên này" khẩu khí so với lúc ở Thiên Hương còn lớn hơn a…
– Vị… tiền bối này, trước tiên không nói tới chuyện hứng thú hay không có hứng thú, nhưng mà Phạt Thiên Thánh Quả chính là vật của ta.
Xà Vương Thiên Tầm có phần sốt ruột, tiến lên một bước sau đó nói:
– Vãn bối phụng mệnh trông coi Phạt Thiên Thánh Quả, mà nó lại bị thất lạc dưới tay vãn bối. Đó chính là trách nhiệm của vãn bối, xin tiền bối đem Thánh quả trả lại, vãn bối cảm kích vô cùng, mãi mãi khắc ghi đại ân của tiền bối.
Những lời này của Xà Vương Thiên Tầm cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh, tiến thối đều có, thật ra điều này lại khiến Quân Mạc Tà có phần tán thưởng. Nhưng mà với tính tình của Quân đại thiếu, thứ tốt một khi tới tay há có đạo lý phải nhả ra?
– A? Tiểu cô nương có làn da trắng nõn này thật ra nói rất được, ngôn từ rất sắc bén, nhưng mà vừa rồi người mắng ta chính là tiểu nha đầu ngươi sao?
Quân Mạc Tà nói xong lời cuối cùng, thanh âm liền trầm xuống, uy áp khủng bố vô cùng vô tận tuôn ra. Bước đầu tiên chính là uy hiếp thị uy! Hù dọa là thượng sách, nếu như vạn nhất không dọa được, sẽ còn bước thứ hai.
Áp bức giống như thiên quân vạn mã, khiến Xà Vương Thiên Tầm kêu lên một tiếng đau đớn, lui lại ba bước mới nỗ lực đứng vững, thế nhưng sắc mặt lại có chút tái nhợt. Nhưng nàng vẫn quật cường ngẩng đầu lên nói:
– Chức trách của vãn bối, cho dù có chết cũng không thể buông bỏ! Tiền bối nếu bởi vì Thiên Tầm non nớt mạo phạm, vậy cứ việc xuất thủ. Thế nhưng vẫn xin tiền bối trả lại cho Thiên Tầm Thánh quả!
Hạc Trùng Tiêu lại rất gấp gáp. Xà Vương Thiên Tầm nói những lời này không thể nghi ngờ chính là đắc tội với cao nhân trước mắt. Thu hồi Thánh quả cũng chỉ là việc nhỏ, thế nhưng vạn nhất khiến cao nhân tức giận, chỉ sợ hắn nhấc tay cũng có thể đoạt mạng Thiên Tầm, cho nên hắn không khỏi gấp giọng nói:
– Tiền bối bớt giận, tiểu muội còn trẻ người non dạ, bởi vì nóng lòng với Thiên Phạt Thánh Quả cho nên mới mạo phạm tiền bối, xin tiền bối đại nhân đại lượng, bỏ qua cho!
– Cái gì mà Thiên Phạt Thánh Quả? Tên của nó sao lại hỗn loạn thế này?
Quân Mạc Tà làm ra vẻ dạy bảo, nói:
– Quả này rõ ràng là Thiên Tà Vạn Độc Quả! Không hiểu thì đừng gọi lung tung. Tiểu nha đầu, ngươi xem, các ngươi là tám vị Thú Vương. Tu vi bản thân cũng không tồi! Thế nhưng ta cũng phải nói cho các ngươi hiểu, trong các ngươi tuyệt đối không một ai có thể chịu đựng nổi một giọt quả dịch của Thiên Tà Vạn Độc Quả này! Bất luận ai dùng vào cũng chỉ có một kết cục: cái chết! Lão phu lúc trước hạ mình xuất hiện là có ý tốt, nha đầu ngươi sao lại không biết điều vậy, ta cũng chẳng thèm so đo với tiểu nha đầu ngươi!
Bước thứ hai, chính là thuyết phục, nếu không thể thuyết phục…
– Cho dù bạo thể mà chết, đó cũng là mệnh của vãn bối.
Xà Vương Thiên Tầm vô cùng cố chấp, xòe bàn tay nhỏ bé trắng nõn ra, không hề để ý tới ánh mắt ra hiệu của Hạc Trùng Tiêu, Hùng Khai Sơn.
Ngươi nói xem, Hạc Tam, Hùng Tứ sao có thể không vội đây? Thiên Phạt Thánh Quả này tác dụng không ngoài việc tăng cường tu vi cho các Thú Vương, thế nhưng tác dụng phụ của nó lại vô cùng khủng bố, có thể nói là một cách để tự sát. Mà vị cao nhân thần bí trước mắt này lại có thủ đoạn tạo hóa a.
Nếu như có thể dùng Thiên Phạt Thánh Quả để kết giao với vị cao nhân này, đó cũng là một giao dịch có lợi, thế nhưng Thiên Tầm nói những lời này không thể nghi ngờ đã triệt để đập vỡ vụ mua bán này. Hơn nữa Thánh quả trong tay ngươi, người ta lại đoạt được, ngươi có thể làm gì? Chẳng lẽ không phải trơ mắt nhìn người ta nghênh ngang rời đi sao? Nếu chỉ rời đi đã tốt, vạn nhất người ta nổi giận, trực tiếp ra tay đoạt mạng vài người chúng ta, lúc đó ngươi biết kêu oan nơi đâu!
– Thôi thôi! Tiểu nha đầu này nói cũng có đạo lý, lão phu lúc trước lấy quả kia mặc dù là có ý cứu người, thế nhưng rốt cuộc vẫn là vật của ngươi.
Xác thực là không hợp lý, thế nhưng cứ để các ngươi tùy tiện phục dụng, cho dù là phí của trời không nói, thế nhưng tính mạng lại khó bảo toàn. Gặp gỡ tức là hữu duyên, lão phu lấy vật này cũng là để luyện dược mà thôi. Thôi được, đã làm người tốt thì cũng làm cho trót!
Quân Mạc Tà làm ra vẻ đau khổ như bị xẻo thịt, nói:
– Lão phu muốn lấy Thiên Tà Vạn Độc Quả này là để luyện chế một ít đan dược, mà các ngươi cần quả này, mục đích không nằm ngoài việc muốn đột phá bình cảnh, tiến giai. Lão phu khi luyện thành đan dược sẽ cho các ngươi vài viên, đảm bảo các ngươi có thể nhẹ nhàng tiến giai mà không gặp hiểm nguy! Thế nào? Chuyện này đến đây thôi chứ? Tám người các ngươi không gặp hiểm nguy, nhẹ nhàng tiến giai, các ngươi còn mong gì hơn?
Bước thứ ba cũng là một bước cuối cùng, điều kiện trao đổi! Nếu như tiếp tục không đồng ý, Quân đại thiếu cũng chỉ còn nước nói suông thôi, cũng chỉ đành âm thầm ẩn thân rời đi!
Hắn vừa nói như vậy, lập tức khiến ánh mắt chúng Thú Vương ở đây đều sáng lên, ngay cả Xà Vương Thiên Tầm cũng do dự. Hạc Tam, Hùng Tứ cực lực dùng ánh mắt nhìn Thiên Tầm thầm nghĩ: "Thiên Tầm muội tử, ngươi mau đáp ứng đi!"
Thật ra việc dùng Phạt Thiên Thánh Quả rất có khả năng khiến bạo thể. Hậu quả này trong lòng các Thú Vương đều rất rõ, nói không sợ hãi là nói dối! Thế nhưng vì đề cao thực lực, kéo dài tuổi thọ, bọn họ cũng chẳng ngại hiểm nguy!
Thế nhưng hiện tại có một cách không gặp hiểm nguy, một cách an toàn là có thể tiến giai, hy vọng đang bày ra trước mắt, ai có thể không động tâm đây?
Nếu như những lời này phát ra từ miệng một người bình thường, các vị Thú Vương nhất định sẽ không tin: Lừa quỷ à? Chuyện hoang đường như vậy cùng lắm chỉ lừa được quỷ mà thôi! Dám mang ra lừa chúng ta ư? Nằm mơ đi!
Thế nhưng vị trước mắt này là ai?
Chính là một vị cao nhân chân chính a! Đơn thuần xét về tu vi, so với lão đại còn mạnh hơn nhiều. Mà điều quan trọng hơn, lão Tam cùng lão Tứ lại xác nhận hắn có thể trợ giúp Huyền Thú tiến giai dễ dàng!
Cho dù Hạc Tam Hùng Tứ không có nhiều chứng cứ xác thực, thế nhưng lại có một sự thật hiển nhiên: Một con Thiết Dực Báo ấu tể cấp tám ngoài ý muốn xuất hiện. Sự thật hiển nhiên như vậy bày ra trước mắt, không tin cũng không được, chỉ chứng minh người này sở hữu thực lực vô cùng thần bí!
Nhất thời ánh mắt các vị Thú Vương đều tập trung nhìn về phía Xà Vương Thiên Tầm, khiến nàng rất khó xử.
– Tại sao còn do dự? Nếu có gì nghi hoặc, Hạc Trùng Tiêu và Hùng Khai Sơn đều có thể làm chứng! Cứ xem như bọn họ đảm bảo thay lão phu vậy! Bọn họ rất hiểu lão phu mà, chuyện này coi như đã định nhé? Ha ha, tiểu nha đầu miên man suy nghĩ làm gì! Hạc Tam, Hùng Tứ, hai ngươi nguyện làm chứng cho lão phu! Đến lúc đó cũng không thiếu phần các ngươi đâu!
Quân Mạc Tà làm ra vẻ trực tiếp hạ mệnh lệnh. Quân Đại thiếu gia nói xong lại trừng mắt nhìn sang Hạc Tam Hùng Tứ bên kia.
– Đúng, đúng, chúng ta đảm bảo, Cửu Muội ngươi còn không tin chúng ta sao?
Hùng Khai Sơn môi dày nói.
Hạc Tam lại tương đối cẩn thận, bất ngờ nghe được vị cao nhân thần bí này chủ động lên tiếng, hắn không khỏi ẩn ẩn cảm thấy có phần không ổn, thế nhưng suy nghĩ một hồi, sau đó cũng không mở lời, có hy vọng dù sao cũng hơn là không có gì!
– Đã như vậy, không biết tiền bối ngài cần bao nhiêu thời gian mới có thể đem linh đan tới?
Xà Vương Thiên Tầm do dự một hồi, cảm thấy rất khó xử, nàng khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, chần chờ mà hỏi.
Ta ngất, tiểu yêu tinh này! Ngay cả cắn môi cũng dễ nhìn như vậy! Quân đại thiếu khẽ than một tiếng. Thiếu chút nữa bị rung động đến suýt té, hắn vội vàng trấn định tâm thần, duỗi ba ngón tay ra, nói:
– Chậm nhất là ba năm! Đợi khi ta tìm đủ tài liệu sẽ luyện thành linh đan!
Nói đến đây hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Lục lọi trong lòng ngực một hồi, sau đó móc ra một cái bình ngọc, nói:
– Lão phu cũng không thèm chiếm lợi của đám tiểu bối các ngươi, vẫn là câu nói kia, gặp gỡ tức là hữu duyên, ta cũng giúp các ngươi một phần. Trong bình này có vài viên đan dược. Đây chỉ là chút đan dược do lão phu nghịch ngợm thử nghiệm từ những vật liệu vô dụng. Mỗi viên dùng vào đại khái có thể tăng cường mười năm công lực. Ai, quả thật là vật liệu khó kiếm, nếu không thì há đã chỉ dừng lại ở đó ư!
Hắn nói xong liền lấy ra tám viên đan dược, nâng tay ném xuống giữa không trung. Không nhiều không ít, mỗi người một viên, à, ý ta là mỗi thú một viên.
Sư Vương, Hầu Vương, Hổ Vương đều cầm trong tay một viên đan hoàn nho nhỏ, có phần tò mò cùng lưỡng lự, không biết có nên dùng hay không.
Hùng Khai Sơn lại không e dè nhiều như vậy, trực tiếp ngửa cổ nuốt chửng, sau đó vận công, đột nhiên hắn bị dọa cho giật mình kinh hãi:
– A?
Vận hành liền ba lượt đã hấp thu xong dược lực. Bản thân hắn chính là cao thủ cấp chí tôn, thân thể cường tráng mạnh hơn nhiều so với nhân loại, tự nhiên có thể nghiệm chứng kết quả. Hắn vừa mừng vừa sợ kêu lên:
– Thật có thể gia tăng công lực. Thấp nhất cũng là mười năm khổ tu! Thần dược a!
Lời này vừa nói ra, Hạc Trùng Tiêu cũng nhịn không được mà nuốt xuống, sau đó tự nhiên cũng là một phen kinh hỉ.
Chứng kiến thần sắc của hai người như thế, không giống như là đang gạt người, mấy vị Thú Vương khác đều nhìn nhau, sau đó đều nuốt đan dược xuống. Chẳng mấy chốc, đột nhiên cả đám này đồng thời đứng thẳng, mười sáu con mắt nóng bỏng không hẹn mà cùng nhìn Quân Mạc Tà.
Trời ạ, trên đời này không ngờ thật sự có loại đan dược thần kỳ có thể tăng cường công lực a! Không ngờ là thật sự tồn tại a!
Trời ạ, không hề có bất kỳ tác dụng phụ nào! Tất cả Thú Vương ánh mắt đều trở nên nóng rực!
Cao nhân a.
Đến lúc này, chuyện lúc trước vị cao nhân này nói có thể dùng Phạt Thiên Thánh Quả để luyện chế thành đan dược đột phá tiến giai, chúng Thú Vương lại càng thêm tin tưởng!
Vừa rồi vị tiền bối kia nói cái gì: Lúc trước chỉ là thử nghiệm chơi, cũng chỉ là vật liệu vô dụng mà thôi, nếu không há đã chỉ dừng lại ở đó ư! Trời ạ, vật liệu vô dụng đã có thể luyện chế được như vậy, nếu dùng vật liệu tốt vậy sẽ thành thế nào đây!?
Sự thật bày ra trước mắt, còn hoài nghi cái gì nữa? Chuyện này chính là ngàn năm khó gặp a, không cần trải qua sinh tử để tấn cấp! Chuyện thật tốt a! Nằm mơ cũng không thể nghĩ đến chuyện tốt như vậy!
Quân Mạc Tà ở giữa không trung, hắc bào phấp phới, chắp tay đứng lơ lửng, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, vẻ xuất trần tựa cao nhân thế ngoại.
Hừ hừ, không tin ta mới là lạ!
Rốt cục cũng chấn nhiếp được lũ đầu gỗ này!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Voz: Phượng Hoàng Trung Đô