Chương 359: Đại chiến bắt đầu

Bố Cuồng Phong âm trầm nói:- Mai Tôn Giả nếu đã cảm thấy hứng thú với "phương thức răn dạy" của Cung Chủ, vậy không ngại thử một lần. Tin chắc Mai Tôn Giả cũng sẽ có cảm nhận bất đồng, ít nhất sẽ khác biệt so với huynh đệ chúng ta.

Những lời này của hắn quả thực hàm ý cực kỳ mờ ám, ngay cả Lệ Tuyệt Thiên ở một bên cũng không hiểu rốt cuộc có ý gì.

Thế nhưng, Mai Tôn Giả ở xa xa trên không trung lại có phần phẫn nộ, hắc bào phần phật bay lên, tựa như sắp xuất thủ, nhưng lát sau rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, nhàn nhạt nói:- Độn Thế Tiên Cung, ta cuối cùng cũng sẽ đến! Ta sẽ cho cái tên Cung Chủ "ngụy quân tử" của các ngươi biết, kết cục của hắn sẽ ra sao!

Lôi Bạo Vũ muốn nói gì đó, nhưng Mai Tôn Giả đã ngắt lời:- Hôm nay nếu hai người các ngươi cố tình tham chiến, vậy cứ việc xông lên! Còn nếu chỉ đơn thuần đến xem, vậy thì lùi sang một bên! Bổn Tọa không có hứng thú đấu võ mồm với hai người các ngươi! Lui ra!

- Rất tốt, hai người chúng ta đến là để chứng kiến. Vậy xin Mai Tôn Giả nói ra phương pháp quyết đấu!Lôi Bạo Vũ âm hàn nghiêm mặt nói.

- Đơn giản, ba trận quyết thắng thua! Trận chiến đầu tiên là cuộc chiến quân đoàn, tức triển khai trận hình trước mặt. Trận chiến thứ hai là thủ lĩnh chiến. Trận chiến thứ ba là đỉnh phong quyết chiến!Mai Tôn Giả hừ một tiếng nói:- Nếu các ngươi thắng, Thiên Phạt chúng ta từ nay về sau sẽ lui về ẩn sâu trong rừng rậm, không bao giờ xuất hiện nữa. Nếu các ngươi thất bại, vậy ta có ba điều kiện: Thứ nhất, Lệ Tuyệt Thiên phải giao ra Huyền Đan của Báo Vương. Tiếp theo, từ nay về sau, huyền giả trên đại lục, bất luận kẻ nào cũng không được tiến vào Thiên Phạt! Nếu vi phạm, tiến vào một người ta liền lấy tính mạng một vạn người trên đại lục bù vào; tiến vào hai người là hai vạn nhân mạng! Kể cả người của các đại gia tộc cũng không ngoại lệ! Thứ ba, ta muốn một đôi chân của con trai Lệ Tuyệt Thiên, con của hắn chính là nguyên nhân đầu tiên nổ ra trận chiến này!

- Điều kiện này quá không công bằng!Bố Cuồng Phong cười lạnh một tiếng nói:- Các ngươi thất bại cũng chỉ cần rút về là xong, còn chúng ta thất bại lại phải chịu ba điều kiện? Mai Tôn Giả, ngươi không cảm thấy là hơi quá đáng sao?

- Nếu các ngươi không tiến vào Thiên Phạt, vậy sao cần phải tranh chấp? Huyền Đan của Báo Vương vì sao lại chui vào trong bụng của Lệ Tuyệt Thiên? Bố Cuồng Phong, ngươi định "đổi trắng thay đen" sao?Mai Tôn Giả cực kỳ phẫn nộ quát to.

Lệ Tuyệt Thiên bước lên, lạnh lùng nói:- Việc này căn bản là do một tay Thiên Phạt Sâm Lâm các ngươi tạo thành, không liên quan gì tới phụ tử ta cả. Cục diện trở nên như ngày nay, trắng đen lẫn lộn, bây giờ lại đẩy hết sang bên chúng ta là sao? Mai Tôn Giả, nếu nói "đổi trắng thay đen", chỉ sợ chân chính là các ngươi mới xứng! Huống chi hội chiến đỉnh phong có quan hệ gì với con ta? Vì sao điều kiện thứ ba lại cần đôi chân của con ta? Con ta có đức gì mà dẫn động được cả trường phong ba này? Mai Tôn Giả, ngươi không biết là ngươi khinh người quá đáng hay sao? Thuyết pháp của ngươi cũng quá buồn cười!

Lệ Chí Tôn phẫn nộ tới cực điểm, đồng thời lại có cảm giác như chính mình "lấy đá đập chân mình". Quân Vô Ý trên chiến trường chính là dựa theo yêu cầu của con mình, bị cưỡng chế đẩy lên với lực lượng yếu kém chỉ vỏn vẹn bốn ngàn người, coi như là để hắn đi chịu chết. Nói cách khác, trận chiến này nhất định không hề có phần thắng. Điểm này chỉ cần là người có mắt đều có thể nhận ra.

Thế nhưng hiện tại, theo như điều kiện Mai Tôn Giả đưa ra, dựa theo thắng bại của trận chiến này, lại liên quan tới đôi chân của con trai mình, lập tức khiến hắn có phần thất thố. Như vậy chẳng phải là Lệ Đằng Vân đã tự "lấy đá đập chân mình" sao?

Như vậy, cho dù Quân Vô Ý có chết, vậy còn ý nghĩa gì?

- Đây cũng là điều kiện tốt nhất mà ta có thể đưa ra rồi. Nếu Tuyệt Thiên Chí Tôn thật sự không đồng ý, cũng không thành vấn đề. Ta sẽ trực tiếp xua quân tiến công đại lục! Về phần sinh linh hồng trần bị đồ thán cũng đừng trách ta, dù sao ta đã đưa ra đề nghị hòa giải vô cùng dễ chịu rồi, các ngươi không đồng ý, ta cũng không có biện pháp!Mai Tôn Giả ung dung nhìn Lệ Tuyệt Thiên. Trong mắt hắn, trận đánh cuộc này có thành công hay không cũng không thành vấn đề.

Dù sao lần này, Thiên Phạt lập uy chính là việc phải làm.

- Ba điều kiện này, tuyệt đối không thể sửa! Các ngươi đáp ứng hay không đáp ứng?Hắn không tin các ngươi không đáp ứng, Lệ Tuyệt Thiên là Chí Tôn tầng thứ, liệu có thể bất chấp tất cả sao? Hơn nữa cho dù là không đáp ứng, mình cũng dễ dàng đánh cho hắn phải đáp ứng!

- Không đáp ứng!- Đáp ứng!Đồng thời hai âm thanh hoàn toàn bất đồng vang lên, phân biệt xuất phát từ miệng Lệ Tuyệt Thiên và Lôi Bạo Vũ.

- Lôi Hộ Pháp, việc này còn cần được cân nhắc đã!Lệ Tuyệt Thiên tức giận đến nỗi cơ hồ muốn thổ huyết, thế nhưng lại biết Độn Thế Tiên Cung không phải là nơi mình có thể động vào. Mặc dù bản thân hắn ở thế tục xem như là Chí Tôn tầng thứ, thế nhưng trong lòng Lệ Tuyệt Thiên rất rõ ràng: chính mình dù là Đệ Nhị Chí Tôn trong mắt Độn Thế Tiên Cung cũng chẳng là gì. Những chuyện khác không nói, chỉ với Lôi Bạo Vũ và Bố Cuồng Phong trước mặt, bản thân hắn chưa hẳn có thể địch nổi một người trong số đó.

- Không cần phải cân nhắc, việc này chính là mệnh lệnh của Cung Chủ.Lôi Bạo Vũ vung tay lên, quả quyết cắt đứt lời nói của hắn, sau đó thanh âm hạ xuống, nói:- Lệ huynh, cứ an tâm đừng vội, lúc đó cho dù có thua, với thân phận của Mai Tôn Giả há có thể làm khó một kẻ tiểu bối là lệnh công tử? Lùi thêm một vạn bước mà nói, lệnh công tử nhiều lắm cũng chỉ mất đi một đôi chân, tính mạng chắc chắn là không đáng ngại! Nhưng nếu không đáp ứng điều kiện của Mai Tôn Giả, trận hạo kiếp huyền thú này, Tam Đại Thánh Địa chung quy cũng không thừa nhận nổi. Trách nhiệm sẽ về ai? Chính là Lệ huynh ngươi đó!

- Nhưng!Lệ Tuyệt Thiên muốn nói, điều kiện thứ hai là Huyền Đan của Báo Vương đã bị ta nuốt xuống, làm sao có thể nhổ ra đây? Thế nhưng lời đến cửa miệng lại đành nuốt trở lại. Huyền Đan của Báo Vương tuy xác thực đã ăn vào, thế nhưng còn chưa dung nhập cùng Đan Điền! Hắn còn phải chờ phục dụng Tim Gấu mới có thể hoàn mỹ. Bởi vậy mà nếu Lôi Bạo Vũ và Bố Cuồng Phong nghi ngờ biết viên Huyền Đan này không đầy đủ, vậy hai người này có ý kiến gì không?

Lệ Tuyệt Thiên "suy bụng ta ra bụng người", tự hỏi nếu mình nói ra, vậy hai người này nhất định sẽ cướp đoạt. Mà hiện tại bản thân hắn liệu có thể tránh thoát khi hai người này liên thủ đoạt đồ hay không?

Thấy Lệ Tuyệt Thiên không nói gì, Lôi Bạo Vũ và Bố Cuồng Phong cho là hắn đã đồng ý rồi. Liền chuyển hướng tới Mai Tôn Giả, nói:- Tôn Giả, không biết hiện tại đã có thể khai chiến chưa?

Mai Tôn Giả chậm rãi gật đầu, cũng không thèm nói nhảm, vung một tay lên, một thanh tiểu kiếm kim sắc rời tay bay ra. Giữa không trung tức thì phát ra tiếng cuồng phong ô ô, chính là do thanh tiểu kiếm này phá không mà ra...

Lẽ ra thanh thế phát ra lớn như vậy, tốc độ của tiểu kiếm này hẳn phải cực nhanh, ít nhất cũng phải tiếp cận vận tốc âm thanh mới hợp lý. Thế nhưng trên thực tế nó lại chậm chạp tiến về phía trước, thậm chí còn chậm hơn gấp đôi so với tốc độ bình thường nhất.

Nhưng ở phía sau kim kiếm lại phát ra một đạo kim sắc kiếm quang càng lúc càng thô, như một con Kim Long uốn lượn nhưng lại có khí thế vắt ngang giữa hai ngọn núi, thẳng tiến rồi đính lên vách đá bên kia, tiếng rít như rồng ngâm hổ khiếu vẫn vang lên không dứt.

Chiến lệnh!

Cùng lúc đó, Lệ Tuyệt Thiên giơ tay phải lên, một đạo kỳ hoa hỏa tiễn bay lên rồi nổ giữa không trung, trên mặt hắn lộ ra thần sắc tàn nhẫn. Hắn liền xông ra ngoài trước tiên, sau lưng đội ngũ Tam Đại Huyền Thú gồm hổ báo hùng đủ loại màu sắc ầm ầm tiến lên, dưới sự thống lĩnh của Thú Vương. Đám này giống như gió táp, thủy triều liền xông ra.

Không nhiều không ít, vừa vặn đủ bốn ngàn đầu huyền thú!

Quân Vô Ý ở phía đối diện, trong tay cầm lệnh kỳ nhanh chóng vung lên. Bốn ngàn binh lính trong thời gian cực ngắn biến thành trận thế hình mũi nhọn, nhưng vẫn bất động tại chỗ chờ mệnh lệnh.

Nguyên bản Quân Vô Ý không hề biết chút nào về nội tình trong chuyện này, thế nhưng lại biết đối phương xuất quân chính là bốn ngàn huyền thú. Vô luận nói thế nào, bên mình cũng đã rơi vào hạ phong. Thực lực sai biệt đã ngoài mấy lần, nếu không sử dụng sách lược, chính diện đối kháng, vậy không phải là song phương đối kháng mà là đơn phương đồ sát!

Nguyên bản trong dự toán của hắn, phía trước đã đào bẫy rập rất tốt rồi. Nếu đám huyền thú kia xông lên gần một chút, bốn ngàn người đồng thời tung ra ám khí, dù sao cũng xử lý được một bộ phận huyền thú có thực lực yếu kém. Sau đó lại dùng ưu thế binh lực đột phá trọng điểm, tập trung đánh vào đám cao thủ mạnh nhất, với bảy tám người làm một tổ. Không cần bận tâm việc có vây công giết chết được một bộ phận huyền thú hay không, những người khác sẽ cố hết sức kéo dài thời gian. Sau khi chiến sự bên này đã xong sẽ lập tức tới viện binh cho bên kia.

Bởi vậy, tuy hy sinh là không thể tránh khỏi, thế nhưng lại nâng cao được khả năng thắng lợi của bên mình, ít nhất cũng có thể làm cho đối phương bị thương tổn.

Về phần cuối cùng là thắng hay bại, Quân Vô Ý cũng không lo tới.

Thế nhưng cho dù chết trận cũng sẽ chết một cách oanh oanh liệt liệt!

Không thể không nói, cho dù là đối mặt đội ngũ huyền thú cường đại như thế, chiến lược của Quân Vô Ý cũng tương đối đắc lực, thậm chí đã là chiến lược lý tưởng nhất. Nếu dùng chiến lược này, cho dù cuối cùng toàn quân không khỏi bị diệt, thế nhưng cũng có vài phần kết quả, tận lực làm cho huyền thú bị hao tổn. Lạc quan mà nói, có thể làm cho một nửa số huyền thú chôn cùng!

Với số lượng nghênh chiến tương đương bốn ngàn, thế nhưng với chiến lực loại này để đối đầu với huyền thú, nếu có thể tàn sát một nửa số quân đối phương, một trận chiến này tuyệt đối có thể tính là nhân loại đã thắng!

Nhưng dù chiến lược có hoàn mỹ đến đâu, kế hoạch có xuất sắc đến mấy, nếu binh lính hành động có vấn đề, hết thảy đều biến thành lý luận suông! Ngươi có thể mong chờ lần xuất chiến này tất cả sẽ nghe theo lời Quân Vô Ý chỉ huy sao? Chớ nói chi là trong đó còn có rất nhiều người muốn Quân Vô Ý phải chết, đặc biệt những người này lại hết lần này đến lần khác là những cao thủ mạnh nhất!

Nguyên bản có thể tránh cho quân đội bị giết hại, ít nhất sẽ không bị giết chết nhanh chóng, chính là xông lên.

- Co đầu rút cổ như vậy không phải là chờ chết thì là cái gì? Các huynh đệ đừng nghe theo cái "chiến lược chó má" của tên đại soái nhát gan kia, theo ta xông lên giết địch. Bằng vào thực lực của chúng ta, tuyệt đối có thể thắng lợi dễ dàng, huyền thú sáu, bảy cấp chia đều ra một người giết chết một hai con, thắng lợi chẳng phải nằm trong tầm mắt sao?

Hậu trận một hồi rối loạn kêu gào, bảy trăm người của Huyết Hồn Sơn Trang tự nhiên nhảy vọt ra. Nguyên bản bọn chúng xếp ở vị trí cuối cùng, vừa xông ra như thế, trực tiếp khiến trận hình mà Quân Vô Ý vừa bố trí xong bị phá tan, trận hình chưa chiến đã thấy bại. Mà bảy trăm người của Huyết Hồn Sơn Trang lại không hề quan tâm. Đám cường giả của Tam Đại Thần Huyền tương ứng với Huyết Hồn Sơn Trang cũng "phấn đấu quên mình" liền xông ra ngoài.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Thế Tà Quân
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN