Chương 365: Ngươi làm sao có thể vô sỉ như thế?
Quân Mạc Tà dự liệu không sai, hắn mắng to một phen, khi lọt vào lỗ tai của Lệ Tuyệt Thiên, quả nhiên hữu hiệu hơn nhiều so với ba quyền hung hăng của Mai Tôn Giả! Vốn đang gắng gượng khống chế thương thế, lúc này tâm tình kích động, Huyền công nghịch chuyển khiến ngũ tạng bị chấn động, mạnh mẽ thổ huyết! Thương thế há chỉ chuyển biến xấu một phần?
Quân Mạc Tà dùng ánh mắt băng hàn nhìn Lệ Tuyệt Thiên cuồng phun máu tươi, trong lòng không khỏi dâng lên niềm khoái ý! Lão gia hỏa, lúc này mới chỉ là bắt đầu mà thôi! Còn chưa cho ngươi thưởng thức tư vị của 'kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh' đâu, chờ một lát nữa khiến con trai độc nhất của ngươi chết không toàn thây trước mặt ngươi, xem ngươi thổ huyết như thế nào!
Lệ Đằng Vân, bản thiếu gia đã nói với ngươi rồi, gần đây ngươi có tai ương huyết quang, tránh cũng không khỏi. Ngươi lại còn không tin, chờ xem. Một chốc nữa thiếu gia sẽ chứng minh cho ngươi thấy!
Hôm nay chính là cơ hội ngàn năm hữu nhất. Nếu như ta để cho ngươi sống, ta cũng không phải là Quân Mạc Tà nữa!
Sắp đặt đối với Lệ Tuyệt Thiên lần này, lấy công tâm làm trọng, Quân Mạc Tà có thể nói là đã chọn chiến thuật tâm lý cao minh nhất! Hoàn toàn nắm chắc nhược điểm trong tính cách của Lệ Tuyệt Thiên, trực tiếp nắm thóp uy hiếp! Thận trọng từng bước, chậm rãi tiến sát. Nắm bắt tâm thần hắn khi bất ổn nhất. Dùng ngôn ngữ lần lượt công phá tâm lý đối phương, đó cũng chính là mục đích ta muốn đạt tới!
Khi Quân Mạc Tà chứng kiến Mai Tôn Giả đột nhiên hung hăng ẩu đả Lệ Tuyệt Thiên, linh cơ khẽ động hắn liền nghĩ ra chiêu phá địch này!
Từ khi hắn bắt đầu mắng chửi, mục tiêu đã nhắm thẳng vào Lệ Tuyệt Thiên rồi, thậm chí Phong Tuyết Ngân Thành cũng chỉ là một cái cớ mà thôi. Cho dù Tiêu Hàn không có nhảy ra nói một câu kia, Quân Mạc Tà vẫn cứ tìm lý do để mắng to!
Đương nhiên Tiêu Hàn ngu ngốc lại dị thường phối hợp nói ra "Người chưa chết thì chưa tính là bại", lại càng khiến Quân Mạc Tà có lý do chính đáng!
Đồng thời trong lòng Quân Mạc Tà còn có một ác niệm: phàm những ai lần này tham gia hãm hại Quân gia, một người ta cũng không bỏ qua!
Vô luận ngươi là ai, vô luận ngươi có nỗi khổ tâm hay là bị ép buộc! Ngươi đã làm, vậy hãy chịu đựng lửa giận của Tà Quân ta đi!
- Việc hôm nay, khục khục, trận chiến này mặc dù thất bại, nhưng không phải không có nguyên nhân. Đối với tao ngộ mà Quân tướng quân gặp phải, huynh đệ hai người chúng ta đều cảm thấy đồng tình, may mắn là Quân tướng quân phúc lớn mạng lớn, không có tạo thành chuyện tiếc hận thiên cổ, thật sự là chuyện đáng mừng!
Bố Cuồng Phong tính tình ngay thẳng, hơn nữa hắn từ đầu đến cuối luôn theo dõi rõ ràng trận chiến này, trong lòng càng thêm bất mãn! Mà bất mãn nhất chính là Lệ Tuyệt Thiên cùng Phong Tuyết Ngân Thành!
Bởi vì hắn tận mắt thấy rõ bi kịch của một vị anh hùng, đường xa chạy tới viện trợ, lại bị người kêu tới viện trợ bày mưu hãm hại, thế nhưng người này vẫn tận chức tận trách, có chết cũng không hối hận xông lên chiến đấu!
Tuy có người e sợ dâm uy, không ai giúp đỡ hắn, càng không có người tuân theo hiệu lệnh của hắn, thế nhưng vô luận sống hay chết, hắn đều không thẹn với lương tâm! Cho dù là đối với người hãm hại hắn, thế nhưng đại cục chiến trường, chỉ cần có đội ngũ của hắn, hắn vẫn lựa chọn bảo vệ quân đội của mình!
Tất cả những người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, nếu như hoàn toàn dựa theo cách bài binh bố trận của Quân Vô Ý, kết cục tuy vẫn thua, nhưng chắc chắn không thê thảm đến mức này! Thế nhưng sai lầm này vô luận là thế nào cũng không thể đổ lỗi cho Quân Vô Ý!
Tuy biết rõ đây là một cái bẫy. Thế nhưng quân nhân chính là quân nhân, Thống soái chính là Thống soái! Quân Vô Ý chính là vì đại lục mà chiến đấu, cho dù có bị người gài bẫy vẫn chiến đấu, đó chính là một người quân nhân ngốc nghếch, nhưng là người ngốc khiến người ta bội phục! Làm cho người ta kính ngưỡng!
Lôi Bạo Vũ cùng Bố Cuồng Phong tuy nói là tận mắt chứng kiến, thế nhưng Độn Thế Tiên Cung cũng có quan hệ với Lệ Tuyệt Thiên, cho nên cũng có phần hai lòng, Lệ Tuyệt Thiên còn đứng ở đây cũng đồng nghĩa đứng về phía đại lục này, thế cho nên, trong lúc hữu ý hay vô ý, khi chứng kiến chuyện này, khiến cho lập trường của hai người bất ngờ thay đổi.
Quân Vô Ý vốn cũng không có làm sai, hơn nữa tâm lý chung của mọi người phần lớn đều đồng tình với kẻ yếu. Huống chi Độn Thế Tiên Cung một mực lấy danh nghĩa sứ giả chính nghĩa tự nhận cho mình, cho nên hai người bọn họ trong nhận thức của họ lúc này, bất ngờ đã đứng về phía Quân Vô Ý.
Cho dù chẳng qua chỉ là tạm thời, thế nhưng hiện tại như thế là đủ rồi!
Anh hùng gặp bi kịch, tất yếu dễ dàng nhận được sự thông cảm của người khác! Mà Quân Vô Ý chính là người anh hùng trong ngày hôm nay! Hắn đã trở thành tiêu điểm trong mắt vô số Thần Huyền Chí Tôn.
- Trận đấu thứ nhất, Thiên Phạt toàn thắng!
Bố Cuồng Phong nhìn Mai Tôn Giả, sau đó tiếp tục nói:
- Trận chiến thứ hai, phe Mai Tôn Giả sẽ cử ai xuất chiến?
- Cuộc chiến thứ hai, bên ta sẽ cử Xà Vương ra ứng chiến! Đơn đả độc đấu, các ngươi có thể tùy ý cử bất cứ kẻ nào ra! Sau khi trận chiến thứ hai kết thúc, bất luận bên nào thắng bại, trận chiến thứ ba do một mình ta độc chiến với toàn bộ chí tôn cao thủ tại đây! Ta muốn cho các ngươi thua tâm phục khẩu phục!
Mai Tôn Giả hừ một tiếng, hắc bào nhẹ nhàng lay động, nàng liếc mắt nhìn Quân Mạc Tà. Cái nhìn này dường như thực chất khiến Quân Mạc Tà có cảm giác mặt mình như bị kim châm, bất ngờ xuất hiện cảm giác đau đớn!
- Tôn Giả thật sự là có khí phách!
Bố Cuồng Phong mỉm cười nói:
- Thiếu niên kia cũng không tồi, căn cơ rất tốt, tuổi còn nhỏ chưa dùng đan dược, chưa được Thần Huyền quán thông, lại đã là Ngọc Huyền đỉnh phong! Tiến giai như thế, có thể nói là kỳ tài ngàn năm khó gặp! Tôn Giả lúc trước tiếp cận một phen, chẳng phải là có ý thu làm môn hạ?
Hắn chỉ theo lẽ thường mà hỏi dò một phen, thân thể của Quân Mạc Tà sau khi được Thiên Địa Linh khí cải tạo, tư chất, căn cơ cực tốt, tự nhiên khiến cho mấy vị này nghĩ Mai Tôn Giả muốn thu Quân Mạc Tà làm môn hạ, Mai Tôn Giả nhìn thấy là thèm, cũng là lẽ thường, ai biết vừa rồi trải qua quyền cước va chạm có phải là thủ pháp đặc biệt của Thú Vương nhằm khảo nghiệm hay không?
- Hử? Thu làm môn hạ?
Ánh mắt của Mai Tôn Giả lóe lên, đột nhiên cười nói:
- Đều bị Bố tiên sinh nhìn ra! Không tệ! Bổn tọa quả thực có ý đó!
"Thu làm môn hạ" Chẳng phải là nói lên mình có thể danh chính ngôn thuận tra tấn tên gia hỏa đáng ghét này hay sao? Hơn nữa là mỗi ngày mỗi đêm, tùy thời đều có thể tra tấn, sau khi nhìn Quân Mạc Tà một cái, Mai Tôn Giả lần đầu tiên có cảm giác tâm tình thư sướng!
- Ha ha, chúc mừng Mai Tôn Giả đã thu được đồ đệ tốt! Tin tưởng không lâu nữa, trong giang hồ sẽ xuất hiện một vị Chí Tôn Cường Giả.
Bố Cuồng Phong trong ngữ khí mang vẻ tiếc hận, cũng xen lẫn hâm mộ. Trong lòng hắn mà nói, Mai Tôn Giả chính là cao thủ đỉnh phong muốn thu đồ đệ, tiểu tử họ Quân kia chẳng khóc lóc chạy tới đồng ý mới lạ sao? Đây chính là chuyện đương nhiên không cần nghĩ nhiều.
- Ừm, quả thực là chuyện đáng chúc mừng!
Trong lời nói của Mai Tôn Giả còn mang theo hàm ý khác. Hiện tại cũng không cần phải vội vàng nghĩ cách đối phó với hắn làm gì, hừ hừ hừ hừ.
Nói xong câu đó, Mai Tôn Giả hét lớn một tiếng. Song phương đều triệt binh. Làm cho người ta cạn lời chính là, khi hai bên đang giằng co. Đoan Mộc Siêu Phàm, Tư Không Ám Dạ cùng Đông Phương Vấn Tình đám người phất tay một cái, đám huyền thú trước mắt bọn họ cũng rất lễ phép vẫy vẫy chân trước, sau đó mới lắc lư đuôi bỏ đi...
Đám huyền thú này hòa thuận đến lạ, khiến bọn người trên sườn núi đều trợn mắt há mồm, đám người còn sống sau khi vất vả chạy trốn đều nước mắt lưng tròng.
Thật uổng công khi tiểu tử Quân Mạc Tà này vừa rồi còn la hét hùng hồn, mắng nhiếc không ngớt, hóa ra là diễn tuồng, lại còn có người ngay cả một cọng lông cũng không sứt mẻ, đối với chúng ta mà nói thật sự là chiến đấu thật sự...
Tiêu Hàn suýt thổ huyết, run rẩy chỉ vào Quân Mạc Tà, bi phẫn tột cùng hét lên:
- Nguyên lai, nguyên lai các ngươi thông đồng với nhau, hèn hạ...
- Thông đồng cái con mẹ nhà ngươi! Nói đến hèn hạ so với ngươi còn không bằng một phần nghìn!
Quân Mạc Tà không lưu tình chút nào trách cứ:
- Mắt nào của ngươi thấy chúng ta thông đồng? Đó gọi là có lễ nghi! Hiểu không? Đánh nhau lớn như vậy, chẳng lẽ không thể có chút tình cảm sao? Đến lúc chia tay vẫy tay chào nhau không được à?
- Làm sao vậy? Ngươi còn mặt mũi mà nói sao!
Tiêu Hàn bi phẫn đến cực điểm, nói:
- Các ngươi lại có thể làm vậy, chỉ có mấy người chết, lại còn nói là có tình cảm, ngươi làm sao có thể vô sỉ đến thế?
- Nói nhảm! Chúng ta chỉ chết mấy người? Ta nhổ vào, chúng ta ít nhất là chết hơn phân nửa nhân thủ, còn các ngươi thì sao? Một người cũng không chết! Lại còn mặt mũi đứng trước mặt ta nói hai chữ 'vô sỉ' này sao?
Quân Mạc Tà trừng mắt oán giận nói:
- Mạng người đó! Mạng người rất quan trọng, ngươi hiểu không? Ngươi biết ta phải chi trả bao nhiêu tiền mai táng không? Đó chính là một khoản tiền khổng lồ đó!
Khoản tiền khổng lồ? Phí mai táng? Lúc này mà tên gia hỏa này còn nghĩ đến chuyện đó ư?
- Ngươi ngươi ngươi!
Tiêu Hàn một hơi không nói hết câu, ngươi ngươi mấy tiếng, suýt chút nữa đứt hơi ngất đi.
- Chính thức là ngậm máu phun người! Chính mình sợ chết tháo chạy lại muốn vu hãm chúng ta bắt tay thông đồng với hổ sao? Ngươi thử đi thông đồng xem sao?
Quân Mạc Tà không chịu buông tha, giơ chân mắng lớn:
- Ta xem thường nhất là loại người như ngươi, chính mình không có thành tựu lại đố kỵ nhân tài, ngươi lại còn không nói lý lẽ, làm người sao lại có thể vô sỉ đến mức đó?
Tiêu Hàn hét lớn một tiếng, đột nhiên ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, sau đó 'ầm' một tiếng ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, thầm nghĩ: các ngươi thông đồng thế nào chúng ta không biết, nhưng màn này trong lòng mọi người đều rõ, khẳng định không phải nói bừa! Chúng ta chưa thấy qua người thông đồng với huyền thú, mà chúng ta cũng chưa từng thấy qua người đánh nhau với huyền thú mà nửa ngày vẫn chưa chết, cuối cùng lại còn thân mật vẫy tay chào nhau. Càng là kỳ quan a, trăm ngàn năm chưa thấy, nếu quả thực nói các ngươi không thông đồng, vậy giết ta cũng chẳng tin.
Mọi người đều nghĩ như vậy thế nhưng đều sáng suốt không lên tiếng.
Không nghe tiểu tử này nói sao? Nếu ai còn hoài nghi thì cứ thử làm xem! Chuyện này tùy tiện là có thể thông đồng sao? Nếu như tùy tiện có thể thông đồng, ở đây đã sớm được đãi ngộ như Vân Biệt Trần rồi.
Đi thông đồng với một đoàn Cửu Cấp Huyền Thú? Thông đồng ở chỗ nào? Rõ ràng là đi dâng hiến thức ăn a! Huyền thú bọn chúng vừa rồi đánh một trận, thể lực tiêu hao không ít, bụng còn đang đói meo, lão tử sống còn chưa đủ đó! Vừa rồi mới thoát khỏi vòng vây, suýt chút nữa bị xé nát rồi, còn đi nữa sao?
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Ngôn Tình: Phù Đồ Duyên