Chương 419: Tuyệt đại phong hoa!
Ánh mắt đám người Ngân Thành vừa lướt qua, nhất thời đều ngây ngẩn cả người. Nhất là Tiêu Phượng Ngô, ánh mắt hắn lúc này đột nhiên sáng rỡ một cách dị thường!
Mà không chỉ hắn, sáu vị trưởng lão cùng Ngân Thành Thất Kiếm kia cũng không kém cạnh, ánh mắt cũng bừng sáng khi nhìn thấy giai nhân. Thậm chí ngay cả Tiêu Hàn, người mà tinh thần vốn đang tiếp cận cảnh giới "cuồng loạn", ánh mắt cũng bắt đầu ngây dại.
Ngồi trên hai con ngựa đang tiến đến là hai cô gái mặc trang phục một trắng một xanh. Cô gái áo xanh kia thì khỏi nói, vừa nhìn đã biết là đã được dịch dung. Tuy thân hình thướt tha nhưng mặt mũi đen thui, khó lòng khiến người ta liên tưởng đến hai chữ "xinh đẹp". Có điều, cặp mắt nàng long lanh, trong suốt như làn nước, đang tò mò đánh giá chung quanh, khiến người ta nghĩ đến một cô bé lần đầu bước ra khỏi nhà, đối với vạn vật đều tràn ngập hiếu kỳ. Cả người nàng toát ra khí chất tinh khiết, khiến nhìn vào thấy đáng yêu đến cực điểm.
Mặc dù trên mặt đã dịch dung, nhưng mọi người đều vô tình không chú ý đến việc này.
Mà khi ánh mắt nhìn về phía cô gái áo trắng cưỡi ngựa đi phía sau, đó mới chính là nguyên nhân thật sự khiến người ta thất thố.
Một thân áo trắng như tuyết, tóc đen bồng bềnh như mây, ngũ quan đoan chính, nhưng khi mọi người muốn nhìn rõ mặt nàng thì lại phát hiện trước mặt mình là một tuyệt đại phong hoa khiến bất kỳ kẻ nào cũng không thể dấy lên nửa điểm dũng khí để nhìn thẳng vào nàng. Họ chỉ cảm thấy từ nàng toát ra một thân thánh khiết khác thường, cho dù lấy ra một cô gái được người đời coi là tuyệt sắc mỹ nữ mà so, thì khi đứng trước mặt nàng cũng chỉ có một loại cảm giác: tự ti mặc cảm!
Nàng tựa như vầng trăng sáng lơ lửng giữa trời cao, tuy rằng ánh sáng chiếu khắp mặt đất có hơi trong trẻo lạnh lùng, nhưng lại vĩnh viễn không ai có thể tới gần, cao không thể với tới nhưng lại ung dung tao nhã! Phảng phất như nàng chính là tiên nữ trên chín tầng trời bỗng nổi hứng xuống đây du ngoạn hồng trần.
Thân hình của nàng yêu kiều. Có điều, mọi người ai cũng thấy được cái đẹp của nàng, nhưng lại chẳng thể hình dung rõ ràng dung nhan hay dáng vẻ ấy đẹp đến mức nào. Nếu dùng ngôn từ phàm tục để hình dung cái đẹp của nàng, thì có thể nói rằng bao nhiêu từ ngữ hoa lệ nhất mà con người có thể nghĩ ra, đều không đủ để diễn tả cái đẹp của nàng!
Nét đẹp của nàng áo trắng này, rõ ràng không thể có ngôn ngữ nào có thể miêu tả được!
Chắc chỉ trên trời mới có, chứ trần thế khó tìm.
Vẻ đẹp này cực kỳ giống như yêu mị! Nói đến "Khuynh quốc khuynh thành" ư? "Khuynh quốc khuynh thành" tính là cái gì chứ? Nếu là vì nàng, không thể nói là một nước một thành, mà cho dù cả Huyền Huyền Đại Lục này cũng phải chao đảo. Đó chính là nhận xét của tất cả mọi người ở đây!
Trên người của nàng tựa như được bao bọc bởi một lớp sương mù thần bí, lại như một đóa hoa thược dược lung linh giữa sương khói. Hoa ở trong sương vừa mông lung lại vừa rõ nét, khiến người nhìn vừa thấy rõ ràng lại lập tức trở nên mông lung. Loại cảm giác này khiến mỗi người nhìn nàng đều phải ngạc nhiên than rằng: "Thì ra trên thế gian này còn có người đẹp đến như vậy!"
Đây là tuyệt thế phong thần, tuyệt đại tao nhã. Từ giây phút nàng xuất hiện, mặt trời đang muốn lặn về phía tây kia tựa như cũng dừng chân đứng lại. Chỉ vì mỹ nhân áo trắng hiếm gặp này, tựa như toát ra vạn đạo hào quang!
Ngay trong nháy mắt khi thân hình yêu kiều của nàng xoay người xuống ngựa, vạn đạo hào quang sau lưng nàng chợt hóa mờ nhạt phai màu. Mà đất dưới chân nàng tựa hồ được khí tiên bao phủ, khiến nó trở nên rạng rỡ vô cùng!
Giờ phút này, tất cả đám người Ngân Thành đều không phát hiện một điều, đó là khi ánh mắt của hai cô gái áo xanh áo trắng này lướt qua họ, bỗng lóe lên một tia kỳ quái, nhưng lập tức đã trở lại như bình thường.
– Tỷ tỷ, chạy mãi như vậy cũng mỏi rồi. Hay là chúng mình nghỉ ngơi ở đây một chút, uống chút trà rồi hãy tiếp tục lộ trình, được không?
Giọng nói của cô gái áo xanh này tựa như tiếng Hoàng Oanh líu lo, thanh thúy êm tai.
– Muội muội nói có lý, dục tốc bất đạt. Chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục chạy đi cũng được!… Dù sao đám người bọn họ vẫn còn ở phía sau chúng ta!
Cô gái áo trắng khẽ cười. Đám người Ngân Thành lập tức thoáng cảm giác được trước mắt bỗng như trăm hoa đua nở, không, ngay cả trăm hoa đua nở cũng khó sánh bằng nụ cười khuynh quốc khuynh thành này.
– Chỉ là nơi này có nhiều người như vậy, không biết chủ quán có còn chỗ trống nào không! Mà nơi thôn dã thế này, e là khó có trà ngon.
Cô gái áo trắng hơi nhíu mày, tựa hồ như có chút âu lo.
– Hai vị cô… cô… cô nương, xin mời ngồi. Nếu… khụ khụ… nếu không ngại, chỗ này có Tuyết trà của Hàn gia cũng tính là loại thượng hạng. Dù không xứng lọt vào mắt quý cô nương, nhưng nơi này hẻo lánh, xin quý cô nương hãy tạm dùng.
Trong nháy mắt khi Tiêu Phượng Ngô nhìn cô gái áo trắng này thì đã mê mẩn đến ngây dại. Giờ phút này hắn vội vàng đứng lên với vẻ mặt tha thiết vô cùng, vừa cuống quýt giới thiệu loại Tuyết trà hảo hạng chỉ có ở Ngân Thành mới có, vừa cuống quýt lấy ống tay áo chùi ghế cho nàng. Cuối cùng còn vội vàng quát Hàn Yên Mộng:
– Sư muội, ngồi lâu chắc đau lưng rồi? Lại đây, chúng ta đứng lên cho lưng được nghỉ ngơi một chút.
Hàn Yên Mộng lập tức bĩu môi, vẻ mặt xám xịt. Vị sư huynh của mình vừa mới nói cái gì hả, "Tuyết trà" Ngân Thành là thứ trà hảo hạng nhất trên đời, nếu thứ trà này còn không vừa mắt thì trên đời này còn loại trà nào đáng uống nữa chứ. Giờ hắn nói năng lộn xộn, chẳng còn chút phong độ nào của thiếu niên thiên tài kiệt xuất nhất Ngân Thành, vậy mà nàng lại phải ngang hàng bối phận với hắn sao!
Kỳ thật nếu xét về bối phận, Tiêu Phượng Ngô rõ ràng phải gọi nàng một tiếng "Sư cô" mới phải. Mấy lão già Ngân Thành không hiểu nghĩ gì, lại nói vì nàng tuổi còn nhỏ mà xếp nàng ngang hàng với hắn. Nếu vậy, chẳng lẽ nàng phải gọi tỷ tỷ của mình là "Sư thúc" sao? Đây là đạo lý gì đây!
Hàn Yên Mộng càng nghĩ càng mơ hồ nhận ra, chuyện bối phận này không phải là làm bừa tùy tiện, mà là có người cố ý làm vậy.
Chuyện này hoàn toàn nhằm vào chung thân đại sự của nàng. Người cùng thế hệ với nàng thì giờ người trẻ nhất cũng đã ba mươi bốn mươi, mà lứa này toàn kẻ tầm thường, lại còn vướng mắc bối phận. Bất kể như thế nào cũng không thể trái nghịch Thiên Đạo luân thường, với lại hai nhà Hàn - Tiêu của Ngân Thành đều không muốn gả con cho người ngoài để tránh sinh ra phiền toái không cần thiết về sau. Bởi vậy mới đột ngột hạ thấp bối phận của nàng xuống như hiện tại.
Nhất là Tiêu Phượng Ngô, vị sư huynh tiêu sái này, cơ hồ chính là vị hôn phu mà hai nhà đã chọn cho nàng. Tuy rằng do ngại nàng còn nhỏ tuổi nên chưa công bố rộng rãi, cũng để tránh phát sinh chuyện xấu hổ như của tỷ tỷ nàng. Nhưng nếu hết thảy mọi chuyện đều thuận lợi, Tiêu Phượng Ngô kia chắc chắn sẽ trở thành người bầu bạn cả đời của nàng.
Làm như vậy cũng giống như bịt tai trộm chuông, nhưng tầng lớp cao cấp của Ngân Thành không nói gì thì còn ai dám có ý kiến khác. Dù sao nếu đem một vị hôn phu từ bên ngoài về, tất nhiên sẽ làm rung chuyển toàn bộ hệ thống quyền lợi của Ngân Thành. Cho dù hiện tại không có gì, nhưng làm sao tính được đến đời con đời cháu? Bởi vậy chuyện này khiến họ không thể không lo lắng.
Nói thật ra, Hàn Yên Mộng đối với vị sư huynh này không có cảm tình gì, nhưng lại không có gì ác cảm, đại khái còn ở trong tình cảnh lơ mơ. Nhưng hôm nay Tiêu Phượng Ngô vì một cô gái lần đầu gặp mặt lại có thể tỏ ra nịnh hót đến thế. Nàng mặc dù cảm thấy buồn cười nhưng trong lòng có chút không thoải mái. Vậy mà tiếp theo hắn lại bắt nàng nhường chỗ ngồi cho người ta. Ngày thường thì ân cần bảo hộ nàng, mà nay đã quay ngược lại, còn sợ nàng không nhường chỗ sẽ làm hắn đắc tội với cô gái kia.
Mà mấy lão già Tiêu gia kia không một ai đứng ra nói giúp nàng một câu!
Vậy mà là đàn ông sao!
Chuyện này xảy ra sao không khiến nàng cảm thấy vô cùng tủi thân cơ chứ! Bởi vậy nàng quyết định quay đầu giả vờ không nghe thấy gì: Ngươi bị coi thường là chuyện của ngươi, tự nhiên còn muốn kéo bản cô nương xuống nước, ngươi cho ngươi là ai chứ, ai thèm đáp lời ngươi!
– Sư muội, muội nhường một chút đi!
Tiêu Phượng Ngô vừa sốt ruột nhìn Hàn Yên Mộng vừa hết sức lo sợ nhìn sang cô gái áo trắng. Quả thật lúc này hắn đang vô cùng lo sợ cô gái sẽ giận dỗi bỏ đi nên giọng nói trở nên gắt gỏng.
– Phượng Ngô! Ngươi đang dùng cái giọng nào để nói với Tiểu công chúa đấy?
Mộ Tuyết Đồng càng xem càng chướng mắt nên tức giận quát.
Nghe tiếng quát này, đám cao tầng Ngân Thành kia mới phát hiện ra đã có mâu thuẫn. Vừa nhìn thái độ của Tiêu Phượng Ngô, là biết hắn ta đã có khuynh hướng nhất kiến chung tình với cô gái áo trắng kia rồi.
Hàn Yên Mộng lại càng không vui, trước giờ nàng vốn được cưng chiều như "Thiên chi kiều nữ" thì làm sao mà chịu được chuyện này. Vậy mà mấy vị trưởng bối xưa nay vẫn thương yêu nàng giờ lại không có một người lên tiếng ủng hộ nàng, khiến nàng chu cái miệng nhỏ nhắn lại. Mũi nhỏ cũng nhíu lại, dậm chân thình thịch vừa tức giận đứng lên nói:
– Tiêu Phượng Ngô, ngươi giỏi lắm, xem như hôm nay ta mới biết rõ con người ngươi!
Nói xong, nàng vừa thở hổn hển vừa lao đến bên người Mộ Tuyết Đồng, lúc này mới phát tiết hết tủi thân trong lòng, nước mắt cũng theo đó tuôn rơi.
– Xin mời cô nương ngồi ha ha…. Nơi núi rừng toàn người phàm tục nên tiếp đón không được chu đáo cho lắm. Ta sẽ tự mình pha trà giúp cô nương.
Tiêu Phượng Ngô dường như không thèm đếm xỉa đến thái độ của Hàn Yên Mộng. Hắn tay chân gấp gáp đem cái ghế của Hàn Yên Mộng vừa ngồi ra chùi rửa cẩn thận, trên mặt hiện rõ vẻ nịnh nọt.
– Vậy thì, xin đa tạ vị công tử này.
Trong ánh mắt của cô gái áo xanh ẩn chứa một tia khinh miệt. Hai nàng thướt tha bước qua, mỗi bước chân qua đều khiến mọi người chỉ cảm thấy một mùi hương thoang thoảng khó tả.
Mà từ đầu đến cuối cô gái áo trắng không nói một lời, trên mặt thậm chí cũng không thấy biểu cảm gì đặc biệt.
– Đừng khách khí, đừng khách khí ha ha. Tại hạ Tiêu Phượng Ngô; xin hỏi hai vị cô nương tên họ là gì?
Tiêu Phượng Ngô hai tay chà chà, vẻ mặt lấy làm vinh hạnh, cố tỏ ra bộ dạng sẵn sàng "chết vì gái".
Cô gái áo xanh đảo mắt một cái đáp:
– Tỷ tỷ của ta họ Mai, ta… cũng họ Mai!
– Mai? Thật là cái họ hay. Ha ha… Mai, Lan, Trúc, Cúc, Hàn Tam Hữu, cùng vượt qua ngày đông giá rét. Mai cao khiết, chịu rét giỏi nhất, trong sạch cao thượng nhất, phẩm hạnh đứng đầu; cô nương thanh tân thoát tục tựa người trên trời, hợp với họ này, quả nhiên là… thật sự là…
Vẻ mặt Tiêu Phượng Ngô tỏ vẻ tán thưởng, nhưng hắn cà lăm "thật sự là thật sự là…" nửa ngày, lại không "thật sự là…" được điều gì, rốt cuộc cũng không biết ý hắn muốn nói gì nữa.
– Họ Mai?
Ngân Thành Thất Kiếm cùng sáu vị trưởng lão vừa nghe từ này thì thân hình đồng thời chấn động. Vốn cái họ này chẳng hề hiếm lạ gì, nhưng bọn họ vừa từ Thiên Nam trở về, cũng đã từng tận mắt nhìn thấy thực lực kinh thiên động địa của Mai Tôn Giả thuộc Thiên Phạt Sâm Lâm, bởi vậy trong lòng không khỏi kinh sợ khi nghe đến họ "Mai" này.
– Xin hỏi cô nương quê quán ở đâu? Lão hủ mấy mươi năm nay đi khắp thiên hạ, kết giao bằng hữu bốn phương, nhưng cũng hiếm thấy nhân tài xuất chúng như cô nương, nói không chừng cô nương lại là hậu bối của bằng hữu cũ nào đó của lão hủ. Ha ha…
Tiêu Bố Vũ vừa vuốt chòm râu vừa ha ha cười nói, trong mắt thần quang lóe ra.
– Tỷ muội chúng ta là người trong Thiên Hương, trong nhà chủ yếu là buôn bán.
Cô gái áo trắng cũng không nói gì, chỉ chăm chú ngồi đợi Tuyết trà. Mọi lời đối đáp đều do cô gái áo xanh đảm đương.
– Hai nàng thân gái yếu đuối lại đơn độc đi một quãng đường dài như vậy, xem ra thân thủ của hai vị cô nương hẳn là phi phàm.
Tiêu Bố Vũ càng nhìn càng thấy nghi hoặc, bất kể hắn dò xét như thế nào thì cũng chẳng thấy hai cô gái này có chút huyền công nào trên người. Nhưng khi hắn nghĩ tới những thế lực có thể vượt qua mức Chí Tôn cao thủ, thì không khỏi cảm thấy tim đập nhanh hơn bình thường.
Nếu hai cô gái này có thể có năng lực che giấu bản thân đến cả hắn cũng không phát hiện ra, như vậy thực lực hai người này cao đến mức nào đây chứ?
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: Ranh Giới