Chương 436: Kỳ thật ta là người thiện lương!
Quân Mạc Tà lặng lẽ đứng thẳng, đối diện với hai vị trưởng lão Phong Tuyết Ngân Thành cùng Thất Đại Kiếm Khách, sắc mặt không chút biến đổi, chậm rãi cất lời:– Việc hôm nay, vốn là tư thù giữa Tiêu gia và Quân gia. Hiện giờ tại nơi đây, ân oán đã phân rõ trắng đen, chư vị còn lời nào muốn nói nữa không?
Nói gì nữa đây? Ngươi đã chém đã giết, mọi chuyện cần làm đều đã làm xong, giờ lại hỏi chúng ta còn gì để nói? Ngươi tâm ngoan thủ lạt, sau lưng lại có cao thủ thần bí hộ vệ, chúng ta có thể nói gì đây chứ!
Hơn nữa, cũng thật sự không còn gì để nói nữa rồi. Đây hoàn toàn là ân oán giữa Tiêu gia và Quân gia, mà hiện tại, Tiêu gia lại chính là kẻ thù chung của cả Phong Tuyết Ngân Thành và Quân gia.
Chuyện này đúng là... biết nói sao đây! Quả thực không thể tưởng tượng nổi!
Mười mấy người đưa mắt nhìn nhau, nhưng hoàn toàn không ai dám mở miệng.
– Haizzz, chuyện này tuy rằng là xử lý ân oán cá nhân, bất quá, theo một ý nghĩa nào đó mà nói, cũng là đã làm mất thể diện của Ngân Thành. Đối với việc lần này, ta thực sự lấy làm tiếc.
Quân Mạc Tà sắc mặt nặng trĩu, thở dài phân bua.
– Ngươi sớm biết làm vậy sẽ làm mất thể diện Ngân Thành sao? Lúc trước sao ngươi lại ra tay thẳng thừng đến thế? Khi ngươi bắt Đại Trưởng Lão Ngân Thành nhảy thoát y vũ, sao lại không nghĩ đến thể diện của Ngân Thành?
Tuy rằng hiện tại Tiêu gia đã trở thành phản nghịch của Ngân Thành, nhưng người trong thiên hạ, ai mà không biết Tiêu gia chính là một thế lực của Phong Tuyết Ngân Thành?
Chỉ nghe Quân Mạc Tà chuyển đề tài, tiếp lời:– Bất quá, có một điều hy vọng chư vị hiểu rõ, ta sở dĩ hướng Ngân Thành tạ lỗi là bởi Tam Thẩm của ta. Ta muốn giải thích rõ ràng với Phong Tuyết Ngân Thành. Dù sao, chính vì việc này mà ta đã điều tra ra Tiêu gia còn có một âm mưu to lớn muốn đối phó với Ngân Thành các ngươi! Bổn công tử tự nhận rằng, đối với Ngân Thành các ngươi, ít nhất đối với Hàn gia các ngươi mà nói, đây cũng có thể coi là một chuyện tốt!
– Chuyện đến nước này, ta cũng không phải khoe thành tích đâu, ha ha ha… Mọi người cũng nhìn ra được, chuyện hôm nay nếu không có bản thiếu gia đây thi triển thần thông thủ đoạn, thật đúng là không thể điều tra ra được Tiêu gia ở Ngân Thành lại có âm mưu lớn đến thế! Ha ha, nếu lỡ như vậy, e rằng Ngân Thành các ngươi sẽ rơi vào hỗn loạn, bước sang một trang đen tối trong lịch sử.
– Bất quá, huống hồ ta đâu phải là kẻ máu lạnh vô tình, ta tuyệt nhiên không bao giờ làm chuyện tuyệt tình!
Thanh âm Quân Mạc Tà lại thay đổi, hắn thở dài một tiếng:– Tục ngữ quả không sai, thân tại giang hồ, ai biết khi nào sẽ "ăn đao"? Cổ nhân còn dạy: "Tha được thì hãy tha", "Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp"! Lại nói, "buông hạ đồ đao, lập địa thành Phật, quay đầu là bờ". A di đà Phật, làm gì cũng không nên bức người quá đáng, nếu bị dồn vào đường cùng, kẻ hiền lành cũng sẽ nổi giận, "con giun xéo lắm cũng phải oằn". Thiện tai, thiện tai…
Lời này vừa nói ra, không chỉ những người của Ngân Thành trợn mắt há hốc mồm, toàn thân run rẩy như bị rút gân, ngay cả Ưng Bác Không cùng các tướng sĩ đang theo dõi cuộc chiến cũng đều sững sờ, gương mặt đờ đẫn. Thật sự không thể tin được lại có loại người da mặt dày đến vậy!
Làm đến mức này, cư nhiên còn không biết xấu hổ nói mình có tấm lòng nhân hậu? Sẽ không đem sự tình nói ra ngoài? Có thể tha thì tạm tha người? Ngươi nói ra những lời này, e rằng ngay cả lưỡi mình cũng phải xấu hổ vì cái sự "khua môi múa mép" này!
Này còn chưa tính, khi nói những lời này, hắn mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh, quả đúng là đã đạt đến cảnh giới "không biết xấu hổ", thực khiến người ta phải than thở, làm sao có thể không tự mình thốt lên một chữ "Phục" đây?
– Tiêu gia và Quân gia ta, thù cao tới trời, hận sâu tới đáy biển. Tuy nhiên, ngay cả với cừu hận lớn đến vậy, tấm lòng nhân hậu của ta vẫn như trước, không muốn tay nhuốm máu tanh. Ta nói thật, ngay cả kẻ đầu sỏ tội ác chồng chất như Tiêu Hàn, ta cũng đâu có lấy mạng hắn? Chuyện này mọi người đều tận mắt chứng kiến, đều biết lời ta nói không hề giả dối.
"Đúng là không giả dối, chẳng qua ngươi làm cái 'việc thiện' này, chi bằng dùng một đao giết quách hắn đi cho rồi! Ngươi quả là có thể sánh ngang với những kẻ sát nhân tàn độc nhất thế gian này." Ngân Thành Thất Kiếm, cùng với Tam trưởng lão, Ngũ trưởng lão, đều cảm thấy như những thiếu nữ thiện lương đang bị một con sói già gian xảo ve vãn, lường gạt, răng nanh còn lộ rõ, nước miếng tham lam chảy ròng ròng.
Quân Mạc Tà ra vẻ từ bi, ai oán nói:– Trời có đức hiếu sinh, các ngươi xem, nếu không phải vì cứu tính mạng Bát Trưởng Lão và Cửu Trưởng Lão, ta thật sự sẽ không hạ sát Lục Trưởng Lão. Còn lão nhân gia Tiêu Bố Vũ, Tiêu Nhị Gia, ông ta chết là do tự sát. Ta chỉ là mời ông ấy nhảy vài vòng cho khuây khỏa, cũng là để mọi người xem xong vui vẻ, bản thân ông ta cũng được rèn luyện thân thể, vẹn toàn đôi bên đó chứ. Ngươi nói xem, người đến chừng ấy tuổi rồi, còn có chuyện gì mà không nghĩ thông, không độ lượng được chứ! À, mà nhắc tới mới nhớ, Tiêu Phượng Ngô cũng là do Lục Trưởng Lão giết. Ta vừa rồi có ý tốt đem hắn đến giao vào tay Lục Trưởng Lão, nghĩ rằng dù sao bọn họ cũng là người một nhà, thật không ngờ Lục Trưởng Lão lại xem chính cháu nội mình không vừa mắt, vừa nhận lấy liền giết ngay! Ta chỉ kịp la thất thanh, còn chưa kịp ra tay cứu viện thì hắn đã "lên đường" rồi, thật là hổ thẹn…
– Mọi người đều biết, con người của ta cái gì cũng tốt, chỉ là tấm lòng quá mềm yếu, chuyện gì cũng tự mình chịu đựng. Xưa nay đến quét rác còn sợ tổn thương đến con kiến bé nhỏ, sợ con thiêu thân lao vào lửa nên che lồng đèn bằng vải lụa. Phải biết, con người thân thể là huyết nhục, từ nhỏ đến lớn, lớn lên được đâu phải dễ dàng…
Ọc ọc ọc…
Ưng Bác Không lập tức xoay người, nôn mửa liên tục.
Thấy vậy, các tướng sĩ cũng nhao nhao làm theo, chỉ trong chớp mắt, chất nôn đã đầy đất. Quá vô sỉ, quá ghê tởm, nhân phẩm "tốt" đến cực điểm rồi!
– Hiện tại ta nhờ các ngươi đem bọn họ về Ngân Thành, hẳn không thành vấn đề chứ? Dù sao các ngươi cũng tiện đường. Hơn nữa, cũng không còn gì để điều tra nữa đâu, tất cả đã quá rõ ràng rồi!
Quân Mạc Tà xem như không thấy cảnh mọi người nôn mửa, thần sắc tươi cười, vô cùng thiện lương nói:– Đây đều là do số mệnh con người mà ra cả thôi!
Ngân Thành Thất Kiếm cùng Tam Trưởng Lão, Ngũ Trưởng Lão vừa nghe Quân Mạc Tà nói xong, liền vội vã tới cực điểm, kéo Tiêu Hàn tàn phế chạy thục mạng. Có thể mau chóng rời xa tên tiểu ác ma này, thật sự là một hạnh phúc lớn lao! Một kẻ ác độc!
Mộ Tuyết Đồng trước khi đi, hướng về Quân Vô Ý chắp tay bái lạy, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói mà cứ thế rời đi.
– Mạc Tà!
Quân Vô Ý đôi mắt đỏ hoe, nắm chặt tay Quân Mạc Tà, vẻ mặt kích động hỏi:– Những gì con nói… đều là sự thật sao?
– Cái gì mà sự thật?
Quân Mạc Tà có chút buồn bực.
– Có phải những tiểu hài tử ở Hoàng Hoa Đường kia… là hậu nhân của huynh đệ ta không?
Quân Vô Ý hai mắt nhòa lệ, giọng nói khản đặc.
Vị Huyết Y Đại Tướng này không ngờ trong thời khắc này, điều đầu tiên hắn quan tâm lại là hậu nhân của huynh đệ mình! Giờ phút này, hắn thực sự hy vọng Quân Mạc Tà nói cho hắn biết những gì vừa rồi đều là giả!
Nếu là sự thật, Quân Vô Ý thật sự không biết mình phải làm sao để đối mặt với sự thật tàn khốc như vậy!
– Việc này cũng không phải là giả, trong đó hơn phân nửa là sự thật.
Quân Mạc Tà hiểu ý, thần sắc trầm trọng, nói:– Tam thúc xin bớt lo lắng, con đã biết việc này. Sau đó con đã sắp xếp ổn định lại cho bọn chúng. Hiện tại cuộc sống của bọn hắn đã tốt hơn nhiều lắm, hơn nữa, con cũng đã an bài người chuyên trách tiến hành khôi phục trị liệu cho bọn họ. Một số đã có dấu hiệu hồi phục; ngoài ra con còn nhờ sư phụ giúp, hy vọng có thể luyện chế ra đan dược giúp bọn hắn khôi phục thêm một ít.
Để Quân Vô Ý yên tâm, Quân Mạc Tà cũng chỉ có thể nói tốt lên mà thôi.
Quân Vô Ý từ trước tới giờ vẫn luôn là một người trọng tình cảm. Nếu chuyện này không thể xử lý tốt, sau này dù có được sum họp cùng Hàn Yên Dao, nhưng phải nhìn những cô nhi này, hắn cũng sẽ thấy bứt rứt trong lòng. Thậm chí, chuyện này có thể sẽ trở thành khoảng cách vô hình giữa Quân Vô Ý và Hàn Yên Dao! Một khoảng cách vô hình to lớn ấy có thể khiến hai người, dù tình sâu như biển, cũng phải sống trong hối tiếc cả đời…
Thực sự là như vậy, với tính cách của Quân Vô Ý, điều này không phải là không thể! Thậm chí khả năng này còn rất cao!
Hiện giờ thế cục đã dần dần sáng tỏ, nếu vì chuyện như vậy mà lại để một bi kịch nữa phát sinh thì thật sự rất đáng tiếc. Cho nên, Quân Mạc Tà cắn răng một cái, đưa ra một lời hứa hẹn mờ mịt!
Đem hết thảy đổ lên người vị sư phụ kia, cho dù là mờ mịt nhưng cũng có hy vọng, mang đến sự tin tưởng mơ hồ, tương tự như việc đôi chân tưởng chừng vô vọng của hắn lại có thể khôi phục…
Nói đi cũng phải nói lại, theo sự thăng cấp của Quân Mạc Tà cùng Hồng Quân Tháp, việc này không phải là không có khả năng giải quyết!
– Như vậy là tốt rồi! Như vậy là tốt rồi! Có vị tiền bối kia ra tay, tin tưởng mọi chuyện sẽ không có vấn đề gì!
Quân Vô Ý có chút không kiềm chế được sự kích động, mày kiếm khẽ nhíu, nặng nề nói:– Nếu ta không thể chiếu cố tốt cho bọn hắn, sau này xuống Cửu Tuyền làm sao có mặt mũi gặp lại các lão huynh đệ của ta!
Trong lòng Quân Mạc Tà lại trầm xuống.
Từ lúc nghe nói những tiểu hài tử kia có mối liên hệ với mối thù hận của hai nhà Tiêu-Quân, Quân Vô Ý đã có cảm giác có chỗ nào đó không đúng! Đây cũng không phải là dấu hiệu tốt.
– Tam thúc, con cùng toàn bộ những tiểu tử kia vẫn còn phải dựa dẫm vào người mà!
Quân Mạc Tà nhắc nhở một câu.
Quân Vô Ý mắt hổ rưng rưng, sắc mặt dị thường phức tạp nhìn hắn một chút, đột nhiên nở nụ cười trầm trọng, vỗ vỗ bờ vai hắn, nhưng không lên tiếng, cứ thế bỏ đi.
Bóng lưng hắn dị thường cô độc, dị thường đìu hiu. Chuyện này chính là khúc mắc trong lòng Quân Vô Ý! Quân Mạc Tà khẽ thở dài.
Tiếng trống quân vang lên, các tướng sĩ nhanh chóng về đơn vị. Quân Vô Ý lại một lần nữa truyền lệnh xuống!
Ưng Bác Không thấy Quân Mạc Tà, đột nhiên chậm rãi đi tới gần, nói:– Mạc Tà à, phương pháp ngươi làm lần này có lẽ hơi lỗ mãng rồi. Thực lực ngươi hiện tại tuy cao, nhưng bại lộ hơi sớm!
Trong khoảng thời gian ở chung này, không ngờ cách lo lắng của Ưng Bác Không lại đã trở thành thói quen, mọi suy nghĩ đều theo góc độ của Quân gia mà suy xét!
– Lúc này, ngươi cùng Quản Thanh Hàn đã tạo ra biến đổi to lớn như vậy, ngươi lại vừa làm ra chuyện kinh thiên động địa như thế, chẳng phải càng gây thêm sự nghi ngờ sao? Ngươi tuy rằng đã có thực lực Thiên Huyền, thực lực cũng gần đạt tới Thần Huyền, nhưng cuối cùng vẫn chưa đạt tới cảnh giới Đệ Nhất Cường Giả, e rằng vẫn chưa đủ để chấn nhiếp tất cả đâu!
Ưng Bác Không cau mày nhìn hắn.– Lão đang lo lắng chuyện này sao?
Quân Mạc Tà nghiêng đầu, cười tà mị:– Sở dĩ ta làm như vậy, chính là một lời cảnh cáo gửi tới đám hủ nho tại kinh thành. Muốn làm gì thì phải suy nghĩ cho kỹ!
– Trong bọn chúng, thử hỏi có kẻ nào có thực lực sánh ngang với Phong Tuyết Ngân Thành, với Tiêu gia? Ra bao nhiêu, ta giết bấy nhiêu!
Quân Mạc Tà mắt nhìn bốn phía, sát khí đằng đằng, hừ giọng nói tiếp:– Ta nếu đã làm lần đầu thì còn dám làm đến lần thứ mười lăm! Vương quyền thế tục, phẩm hạnh đạo đức, trong mắt ta hiện giờ chỉ là một bãi phân!
– Cút mẹ nó đi cho đẹp trời!
Quân Mạc Tà gầm nhẹ một tiếng.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Tiên Hiệp: Sổ Tay Thuật Sư