Chương 438: Quản Thanh Hàn hoài nghi
Giữa đêm khuya yên tĩnh, Độc Cô Tiểu Nghệ thét lên một tiếng khiến Quân Mạc Tà đang ở gần đó cũng giật mình run rẩy. Hiếu kỳ, hắn khoác thêm trường bào lướt tới xem xét, hỏi mới hay. Độc Cô Tiểu Nghệ từ khi ở Thiên Phạt Sâm Lâm đã thất lạc sủng vật Tiểu Bạch, nào ngờ giờ đây lại kỳ lạ quay về giữa đêm khuya.
Phải biết rằng, giờ này đã cách Thiên Phạt Sâm Lâm rất xa, ước chừng hơn mười ngày đường bộ. Biến cố này đột nhiên khiến Độc Cô Tiểu Nghệ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ đến phát điên!
Sau khi huyên thuyên một hồi, hai nàng Quản Thanh Hàn và Độc Cô Tiểu Nghệ mới nhìn kỹ Quân Mạc Tà, lúc này đang khoác áo bào đứng hóng chuyện.
Nhìn vào Quân đại thiếu, thực sự có chỗ cần che chắn lại không được tốt. Giữa hai đùi trắng như tuyết lại có một khối nhô lên, thực sự là cảnh tượng dọa người!
Chuyện này thực sự khiến hai nàng khẽ kêu lên sợ hãi (dạng như ‘ái chà’, ‘trời ơi’ nhưng thục nữ không dám lớn tiếng). Chuyện này thực sự có ba phần kinh ngạc (khối nhô lên giữa), bốn phần đố kỵ (đùi trắng nõn) và ba phần không biết nói thế nào (có lẽ là cảm xúc bất ngờ pha xấu hổ).
Quân đại thiếu từ lúc được Hồng Quân Tháp biến đổi thân thể, đề thăng thực lực thì thân thể có thể nói là hoàn mỹ, vô luận là sự mềm mại của cơ thể hay những đường nét quyến rũ đều tựa như được một đại tài tạo hình sư phẫu thuật, hoàn mỹ không tì vết. Nếu không kể đến dung mạo, chỉ riêng thân thể hắn đã đủ sức mê hoặc hàng ngàn vạn nữ tử si mê.
Tuy hoàn mỹ như vậy nhưng vẫn còn xa mới khiến Quân đại thiếu gia hài lòng.
Chính là làn da thực sự rất trắng, tuy rằng cũng không phải trắng bệch bệnh hoạn hay trắng tái như kẻ mất hồn. Là loại màu trắng nõn nà khỏe mạnh, da thịt trong suốt tựa tuyết (có lẽ đến tuyết cũng phải nhường nhịn màu da chăng, ha ha).
Chỉ điểm này cũng đủ để khiến Quản Thanh Hàn, Độc Cô Tiểu Nghệ hai mỹ nữ tầm cỡ cũng phải có chút đố kỵ.
Một điều khiến nha đầu Độc Cô Tiểu Nghệ đau đầu không dưới mười bận tự hỏi là mấy ngày qua Quân đại thiếu rốt cuộc đã sử dụng cái gì, những dược vật gì mà làn da lại bóng loáng, trắng nõn nà như thế. Mà chính điều này cũng khiến Quân đại thiếu gia buồn bực, bọn họ ngưỡng mộ, đố kỵ làn da đẹp của hắn thì hắn thật sự không biết nên vui mừng hay buồn bực!
Lúc trước nghe một tiếng kinh hô của nha đầu, theo thói quen luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu dù đang ngủ, hắn chỉ khoác thêm áo bào liền vội vàng xông vào. Nửa người trên cũng tạm ổn, phía dưới chính là tiểu huynh đệ hùng dũng nhô cao trong tình trạng bị vây khốn. Hai nàng lúc nãy mải trả lời câu hỏi của Quân Mạc Tà nên không để ý, đến khi bình tĩnh lại mà không thấy mới là chuyện lạ!
Trong trướng bồng này có bốn nữ nhân, nhưng vì sao chỉ có hai tiếng kêu sợ hãi? Cũng bởi vì chỉ có Quản đại tiểu thư cùng nha đầu Độc Cô Tiểu Nghệ là hai người kêu lên sợ hãi. Còn lại Mai Tuyết Yên cùng Mai Thiên Thiên hai vị cô nương lại không có chút phản ứng nào.
Giống như Thái Sơn sụp đổ trước mắt mà sắc mặt và khí phách không đổi, ngay cả mắt cũng mở trừng trừng châm chọc, không hề e thẹn nhắm lại…
Bất quá Tiểu Bạch Bạch lần này trở về, rõ ràng là trở nên nề nếp hơn rất nhiều. Vốn là trước kia chỉ cần thấy Quân đại thiếu gia là liều mạng bổ nhào tới, hiện tại cũng không dám tùy tiện xông tới nữa, làm ra vẻ chăm chỉ tu luyện, không có việc gì liền ngồi mài móng vuốt, dường như không thèm để bốn vị thiếu nữ vào mắt.
Quả thực giống như đang diễn kịch, chẳng biết là diễn cho ai xem.
Rốt cuộc Độc Cô Tiểu Nghệ trực tiếp la lên:– Tiểu gia hỏa này rốt cục cũng biết điều rồi, ta đoán chừng là đã trưởng thành, nên đang cần tìm phu nhân đó nha! *Cười khúc khích*!
Tiểu nha đầu trêu chọc huyền thú của mình, chưa kịp tận hưởng niềm thích thú đã tự nhiên lén thở dài một hơi. Hiển nhiên là tự mình trêu chọc, lại vô tình chạm đúng tâm sự của chính mình.
Quản Thanh Hàn nghe thế cũng thở dài một hơi, chẳng biết có phải phản ứng dây chuyền hay không. Xà Vương Thiên Tầm cũng khẽ cảm thán một tiếng, chỉ có bạch y thiếu nữ Mai Tuyết Yên là không hề thở dài, ngược lại còn lãnh đạm ho khan một tiếng.
Ngày hôm sau tiếp tục lên đường, hôm nay lộ trình rõ ràng nhanh hơn rất nhiều.
Lần này Tiểu Bạch Bạch trở về, Quân Mạc Tà cũng bớt hoài nghi, nhưng vẫn còn suy nghĩ về chuyện này. Nghĩ tới Thiên Phạt Thú Vương lại đặc biệt đưa Tiểu Bạch Bạch trở về… Chuyện này miễn cưỡng có phần kỳ lạ, thậm chí vô căn cứ. Hắn cười khẽ một tiếng, nói không chừng Tiểu Bạch Bạch cùng Độc Cô Tiểu Nghệ có thể tương thông cảm ứng… Hơn nữa, loại huyền thú này vốn có khả năng truy tung cực kỳ mạnh mẽ… cũng không có gì là lạ.
Trên đường, Quân Mạc Tà cũng không có việc gì làm, liền thi thoảng chạy sang trêu chọc Mai Tuyết Yên, ý đồ là mượn chuyện này để thử Quản Thanh Hàn.
– Hừ, nàng không để ý tới ta phải không? Nhìn xem người ta so với nàng một chút cũng không kém đi? Còn không nhanh chóng đến đây đi, ca ta đang ở trong chăn chờ nàng đó. "Lang tình thiếp ý, khóa phượng thành long, xuân phong tái độ ngọc môn quan, vân vũ vu sơn sổ lạc hồng!"
Bất quá Mai Tuyết Yên không hề có phản ứng gì, rốt cuộc Quân Mạc Tà cũng chẳng biết phải làm sao. Đây chính là cái gọi là 'Sơn ngoại hữu sơn'! Vốn dĩ Quản đại tiểu thư đã đủ băng lãnh rồi, nào ngờ trên 'núi băng' này còn có một 'núi băng' khác dày hơn! Mai đại mỹ nhân lại trực tiếp lạnh lùng, nói chưa dứt hai câu đã không kiên nhẫn hạ lệnh đuổi khách!
Tuyệt đối còn lạnh lùng hơn cả Quản Thanh Hàn. Quản đại tiểu thư cùng lắm chỉ băng lãnh không thèm để ý tới hắn, còn Mai mỹ nhân kia lại trực tiếp đuổi hắn, thái độ đúng là nói là làm ngay, lệnh vừa xuất ra liền thi hành, còn nghiêm khắc hơn cả Nữ Hoàng!
Quân đại thiếu gia lập tức lên kế hoạch, tuy rằng bị Mai mỹ nhân vênh mặt cười đắc ý, nhưng thật ra cũng không hoàn toàn không có thu hoạch gì.
Một ngày kia, Quản Thanh Hàn rốt cục không nhịn được, lén nói với Quân Mạc Tà, muốn gặp hắn vào tối muộn trong trướng bồng. Sau khi tự lẩm nhẩm những suy nghĩ của mình, Quân Mạc Tà dưới bụng nhất thời bốc lên một trận lửa nóng. Quả nhiên trời không phụ lòng người, đây chẳng phải là cơ hội sao! Xem ra cô nàng này vẫn còn chút hiểu biết, cũng muốn củng cố địa vị của mình trong lòng hắn…
Buổi chiều hôm đó, Quân đại thiếu liền tìm một nơi tắm rửa, toàn thân thơm phức, sau đó khoác lên một trường bào trắng như tuyết, chất liệu dịu dàng mềm mại, ôn nhu, rất có thể là để thể hiện phong cách của một thiếu niên tao nhã, điểm thêm chút phong thái giản dị, ý là dùng hình ảnh cơ thể thay cho lời muốn nói!
Màn đêm lặng lẽ buông xuống, bên ngoài trướng bồng liền có một tiếng ho khá rõ ràng, trong trẻo lạnh như băng!
– Ân, núi băng đến rồi đây! – Quân Mạc Tà trong lòng khẽ cười một tiếng. Sau đó tự nhiên dùng một giọng nói trầm bổng, tỏa ra khí phách nam tử nhưng tao nhã, dị thường bình tĩnh, ổn trọng nói:
– Mời vào!
Rèm cửa vén lên, Quân Mạc Tà vốn khuôn mặt đang tươi cười bỗng nhiên biến thành mướp héo (ý nói co rúm lại).
Người tiến vào quả nhiên đúng là Quản Thanh Hàn, nhưng vấn đề là, phía sau Quản Thanh Hàn còn có một người đi theo. Người đó chính là Độc Cô Tiểu Nghệ, nàng ta đang ôm theo Tiểu Bạch Bạch trong lòng…
Quân Mạc Tà nhất thời trông như bong bóng xì hơi.
Cho dù dùng đầu ngón chân để nghĩ thì cũng sẽ biết lần này Quản Thanh Hàn đến đây căn bản không phải như hắn suy đoán. Điều này làm cho ngọn lửa tình ái dục vọng đang thiêu đốt hắn như chợt mất mát lớn lao. Kỳ vọng của hắn tựa như đang bay cao, bỗng bị một xô nước lạnh lớn dội thẳng xuống, từ đỉnh đầu chảy khắp thân thể đến gót chân.
– Chúng ta lần này tới tìm ngươi là có chính sự. Ta cùng Tiểu Nghệ muội muội thương nghị một hồi, mấy ngày nay ở chung với nhau, chúng ta cảm giác hai nữ tử được ngươi cứu trở về không hề đơn giản. Hơn nữa, lời các nàng nói, cơ hồ không một lời nào là thật, nhưng vì cái gì lại khăng khăng muốn gia nhập đội ngũ của chúng ta? Điểm này cho thấy các nàng còn có dụng ý khác, ta tự hỏi sao lần này ngươi lại sơ ý như vậy?
Lời nói của Quản Thanh Hàn lạnh lùng nhưng trong trẻo vang lên. Ánh mắt tập trung nhìn hắn, nói:
– Tùy tiện thu nhận hai người không rõ lai lịch, ngươi không biết giờ đang là thời loạn sao?
– Dựa vào cái gì mà nàng có thể khẳng định như vậy? – Quân Mạc Tà âm thầm liếc mắt. – Ta đương nhiên cũng biết hai cô bé này có bao nhiêu điểm đáng ngờ, bất quá cũng không nghiêm trọng như các ngươi nói chứ?
– Chẳng phải vì ca ca ta mị lực hơn người sao, hai cô nương này nhìn trúng ca ca. Đừng thấy Mai Tuyết Yên không để ý tới ta mà nghĩ ca ca ta không có được, không để ý chính là cố nén dục vọng, trước là làm ngơ, ý đồ muốn gợi sự chú ý của ta mới vậy đó.
– Mạc Tà, ta biết ngươi gần đây thuận buồm xuôi gió, mấy ngày trước lấy sức một mình địch lại tất cả cao thủ của Tiêu gia, danh tiếng có thể nói là vang xa, tiền đồ rộng mở. Nhưng ngươi có thể có ngạo khí nhưng cũng không nên cuồng vọng quá mức. Hai nữ tử kia lời nói có nhiều sơ hở, ngươi chưa từng để ý sao? – Quản Thanh Hàn cau mày, giọng ôn hòa nói.
– Sơ hở? Ta cũng biết những lời giải thích của các nàng vô cùng không thật, nhưng cụ thể sơ hở chỗ nào thì đúng là không phát hiện được, cũng muốn thỉnh các nàng chỉ giáo! – Đại thiếu gia làm ra vẻ lơ đễnh nói.
– Các nàng tự xưng là người của Thiên Hương Thành, hơn nữa là người bán dược liệu, lại còn biết ngươi là ai, cư nhiên còn chủ động yêu cầu đồng hành, chỉ việc này đã là một sơ hở vô cùng lớn. – Quản Thanh Hàn khẽ cất tiếng nói.
– Ân? Điểm này chính là sơ hở sao? Chính là bởi vì các nàng cũng là người Thiên Hương, mới xin cùng chúng ta đồng hành. A, không biết ta là ai cũng có gì là lạ. Lúc trước cùng Tiêu gia phân cao thấp, các nàng sớm nghe bọn chúng gọi tên ta, hai nàng kia mới biết mà. Nếu lúc đó còn nói không biết mới là không bình thường chứ? Các nàng trước đó bị Tiêu gia làm khó, ta trượng nghĩa giúp các nàng giải vây, đó chẳng phải là cử chỉ hiệp nghĩa sao? – Quân đại thiếu khó hiểu hỏi lại.
Quản Thanh Hàn nhất thời im lặng, trầm mặc một lúc lâu, rốt cục nói:
– Quân tam thiếu gia, chẳng lẽ chính ngươi còn không biết thanh danh của mình rốt cuộc 'hay ho' thế nào sao? Đã muốn 'thối' đến mức nào rồi? Nếu hai nữ tử này thật sự là người của Thiên Hương Thành, chỉ cần nghe được cái tên "Quân Mạc Tà", tất nhiên sẽ muốn lập tức bỏ chạy cũng không lạ, trốn càng xa càng tốt, làm sao còn có thể vội vàng tới đây? Lại còn chủ động yêu cầu đồng hành? Đây chẳng phải là 'tặng dê vào miệng cọp' sao?
Đúng là lời nói đáng để ý, bản thân ta quả thật không nghĩ tới tình tiết này... mà khoan đã?
Quân Mạc Tà nhất thời tỉnh ngộ, lại như có điều suy nghĩ, rơi vào trầm tư, rồi đột nhiên:
– Lời này của nàng là có ý gì? Chẳng lẽ tại Thiên Hương Thành, hình tượng của ta lại kinh khủng đến mức không thể chịu đựng được sao?
Những lời này nhất thời làm cho hai nàng bật cười.
– Mạc Tà ca ca đương nhiên có hình tượng tốt đẹp lắm, bất quá Thiên Hương Thành hiện tại tựa hồ chỉ có một mình ta biết, nếu không Mạc Tà ca ca còn không sớm bị người khác dụ dỗ rồi! – Độc Cô Tiểu Nghệ tiến lên, đắc ý bám vào cánh tay hắn.
– Hình tượng của ngươi thì chính ngươi rõ ràng, còn cần ta nói tỉ mỉ sao? Hơn nữa, ta thực buồn bực, ngươi có hình tượng từ lúc nào mà ta còn không biết vậy nha? – Quản Thanh Hàn lườm hắn một cái, nói:
– Các nàng lúc trước nói dối cũng là thứ yếu, còn tiếp theo, điều ta thật sự đang để ý là, cũng cùng thời điểm của chúng ta, các nàng cũng không phải là bị người của Tiêu gia Phong Tuyết Ngân Thành hãm hại hay gì cả! Hai bên căn bản chính là đang giằng co. Cần chú ý là: 'Đang giằng co'! Đây cũng chính là nói, ít nhất các nàng cũng có đủ thực lực để đối kháng với lực lượng cường đại của Phong Tuyết Ngân Thành. Mà nhất là bạch y thiếu nữ kia cũng không hề có vẻ sợ sệt, Mai Tuyết Yên cùng Mai Thiên Thiên hai người lại hoàn toàn không có bất kỳ sự sợ hãi hay khác thường nào!
– Ý của nàng là các nàng ta hẳn là có cường đại cao thủ hộ vệ? – Quân Mạc Tà nhíu mày.
– Đúng!
– Không sai, nhưng trên thực tế, ngươi cùng Ưng lão đều không phát hiện người hộ vệ của các nàng. Điểm này rất kỳ quái! – Quản Thanh Hàn quả là một nữ tử thấu hiểu toàn diện và chi tiết:
– Nếu là người không nhận ra, không phát hiện được gì thì còn có thể hiểu được, nhưng ngay cả Bát Đại Chí Tôn Ưng Bác Không cũng không thể phát hiện một chút dấu vết nào, vậy cao thủ ẩn tàng này thực sự cường đại đến mức nào đây?
Quân Mạc Tà hai tay đan vào nhau, thong thả dạo quanh hai nữ tử trong trướng bồng.
– Cho nên, từ điểm này mà phán đoán, người hộ vệ hai nàng, huyền công đã đạt tới cảnh giới cao hơn Ưng Bác Không tiền bối! Cho nên mới có thể hình thành cục diện giằng co với Phong Tuyết Ngân Thành, cũng chính bởi vì thế Ưng Bác Không mới không phát giác sự hiện hữu của người hộ vệ hai nàng! Chuyện phải thế này mới hợp lý! – Quản Thanh Hàn trực tiếp nói rõ.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Đô Thị: Siêu Phẩm Vu Sư