Chương 443: Sấm sét đến từ Thiên Nam

Lý Thượng giọng nói ngưng trọng:– Du Nhiên, con hiểu chưa? Động lực thúc đẩy Quân Mạc Tà thay đổi chính là áp lực ấy! Chính áp lực cường đại đã khiến Quân Mạc Tà không thể ngồi yên. Khi *thiên địa nhân* hội đủ để bức bách một người, thì sẽ khiến người ấy thay đổi, cho dù là người nhu nhược *vô dũng khí* nhất, cũng sẽ biến thành anh hùng dưới áp lực như vậy! Cho nên Quân Mạc Tà thay đổi, biến đổi ngoài dự liệu nhưng lại cực kỳ hợp tình hợp lý.

Lý Du Nhiên *thâm trầm* tự hỏi, như có điều suy nghĩ, chậm rãi gật đầu.

Phỏng đoán của Lý Thái Sư cố nhiên có vài phần đạo lý, nhưng hắn vĩnh viễn không thể nghĩ ra, theo phỏng đoán của hắn, sẽ chỉ càng lúc càng lệch lạc! Bởi vì, Mạc Tà "này" đâu phải Mạc Tà "kia"! *Sai một ly, đi một ngàn dặm*, huống hồ điểm xuất phát đã sai lệch rồi.

Đối với Quân Mạc Tà, nơi này ông nội chân thành khuyên bảo con, nếu con không có *mười phần nắm chắc* có thể *một kích tuyệt sát*, thì con tuyệt đối không nên ra tay.

Lý Thượng nheo nheo hàng lông mày trắng, nở một nụ cười tĩnh mịch, nói:– Cái con và Lý gia muốn, *thủy chung* bất quá chỉ là quyền thế mà thôi. Nhưng cái Quân Mạc Tà muốn không phải là quyền thế, hắn thậm chí *khinh thường* quyền thế. Cho nên, Quân Mạc Tà cùng chúng ta thực chất không hề có gì xung đột, giữa hắn và con so với mâu thuẫn *thù hận* của ta cùng *Quân Chiến Thiên lão nhân* là hoàn toàn bất đồng.

– Hắn khinh thường quyền thế? Sao người biết được?Lý Du Nhiên nhíu lông mày, *quan to lộc hậu*, *quyền khuynh thiên hạ*, người nào không muốn? *Dưới một người, trên vạn người*, cái mùi vị tuyệt vời ấy hỏi ai mà không hâm mộ? Đứng đầu thiên hạ, *quyền sinh quyền sát*, đêm đêm cùng mỹ nhân đầu ấp tay gối, một tiếng hô, vạn người cúi đầu, những thứ ấy ai không hướng về? Vì sao Quân Mạc Tà có thể thờ ơ, không màng ư?

Tự đáy lòng hắn không tin!

– Kỳ thật, điểm này, chỉ qua thái độ, trong *cử chỉ* của Quân Mạc Tà cũng có thể nhìn ra được. Người này tuyệt không thèm để ý cách nhìn bất luận là của kẻ nào, cũng sẽ không để ý gì *sinh tử vinh nhục*. Tự nhiên mà vậy, cũng càng không màng *vinh hoa phú quý*. Hắn có thể nhấc tay từ bỏ gia tài, sống giữa ngàn vạn *bách tính*, nhưng lại cũng là người vô cùng *phung phí xa hoa* giữa ngàn vạn người. Hắn vốn không cần xem thái độ của người trong thiên hạ, không đặt thiên hạ vào mắt, làm theo ý mình, muốn làm gì thì làm, *tiêu sái tự nhiên*, không hy vọng có nửa điểm *ước thúc* trong người.

Lý Thượng thở dài một hơi:– Hắn chính là một người như vậy. Cho nên, mục tiêu mà hắn theo đuổi so với chúng ta mà nói thì cao hơn nhiều! Cao hơn cả con! Điểm này, ta không muốn thừa nhận chút nào, nhưng cuối cùng vẫn phải thừa nhận!

"So với ta cao hơn? So với ta hơn?" Lý Du Nhiên chậm rãi nhai nuốt những lời này, đột nhiên cảm thấy một trận chua xót. Mọi thứ ta *tận lực* theo đuổi, đều không hề có sẵn. Vậy mà, người ta lại thậm chí *an nhàn, bất tri bất giác* mà có được. Điều này đối với một người luôn luôn *tâm cao khí ngạo* như Lý Du Nhiên mà nói, đây là sự *châm chọc* chua cay nhất!

– Đúng vậy, đích thị là cao hơn con rất nhiều. *Dã tâm* của con, ta nhìn thấy, nhìn rõ, là hoàn toàn khác…

Lý Thượng hàng lông mày trắng thưa thớt nhẹ nhàng nhúc nhích:– Con suốt đời *sở cầu*, nhiều nhất cũng chỉ là làm một vị *nhân gian đế vương*! *Độc bá nhất phương*, nắm *núi sông ngàn vạn dặm*. Dù cho không được như vậy thì cũng là muốn lưu danh *muôn đời sau*, *dưới một người, trên vạn người*! Đây chính là mục tiêu của con, mùi vị nắm trong tay *quyền thế tuyệt đối* có thể *khuynh đảo* tất cả. Để có được cái mùi vị tuyệt vời ấy, con có thể từ bỏ tất cả, bất chấp tất cả để đạt được.

– Vâng, đúng là vậy.Lý Du Nhiên nhẹ nhàng nhếch cao đôi hàng lông mày thách thức, ẩn chứa vài phần *sát khí* tàn khốc:– Thời cơ không *ưu ái* ai, *nam nhi* phải tự mình cố gắng, hoàng đế *luân phiên* làm. Minh triều sẽ về nhà ta! Nếu có cơ hội, con sẽ nổi lên, *khuấy động can qua*, xây dựng *nghiệp lớn* của Lý gia ta! *Vương triều* Lý gia *thiên thu bất hủ*!

– Nhưng cái mà Quân Mạc Tà theo đuổi, lại rõ ràng chính là *tiêu diêu* ngoài vạn vật, *tiêu diêu tự tại* vượt lên cả vương quyền và các thế lực *kinh khủng*! Tỷ như, *Phong Tuyết Ngân Thành*, lại tỷ như, *Huyết Hồn Sơn Trang*. Hay thậm chí còn cao hơn cũng chưa biết chừng!

Lý Thượng thở dài:– Mà điểm này, hiện tại *Bệ hạ* cũng đồng dạng nhìn rất rõ ràng. Cho nên hắn hiện tại, so với trước kia cần *khoan dung* hơn, đương nhiên, cũng *hối hận vô cùng*.

Lý Thái Sư cười dài đầy *thâm ý*.– Nghe lời ông nội dạy bảo, *Bệ hạ* sẽ hối hận, con còn có thể *lý giải*, nhưng *Bệ hạ* tại sao lại có thể *khoan dung* hơn trước kia? Trước kia *Bệ hạ* chẳng lẽ chưa từng có *nhẫn nại khoan dung* sao?

Lý Du Nhiên khó hiểu. Phương diện này, tựa hồ có *nội tình* gì chăng?

Lý Thái Sư cười cười, nhưng không trả lời, nói:– Đây là *kết quả tất yếu*. Trong lúc đó lại nói về Lý gia chúng ta cùng Quân gia nhiều nhất chẳng qua là ta cùng Quân Chiến Thiên có *thù cũ* mà thôi. Trừ chuyện đó ra, hai bên cũng không có xung đột lợi ích gì, dù sao chúng ta cũng đã già rồi…

– Ý của ông nội là…Lý Du Nhiên có chút như lọt vào sương mù. Nghe *khẩu khí* của ông nội, chẳng lẽ *cừu hận* lớn như vậy, ước chừng kéo dài ba đời *cừu hận*, lẽ nào cứ như vậy *buông xuống*?

– Du Nhiên, con phải ghi nhớ, đối phó Quân gia, nhất là muốn đối phó nhân vật như Quân Mạc Tà. Trừ phi con có *mười hai vạn phần* nắm chắc, có thể khiến hắn *diệt tộc*! Sau đó còn cần tận mắt thấy *thi thể* của Quân Mạc Tà bày ra trước mắt…

Lý Thượng nhắm hai mắt lại, có chút mệt mỏi, nói:– … mới có thể *động thủ*! Nếu không, tuyệt đối không nên *hành động thiếu suy nghĩ*!

– Vậy *mồ hôi công sức* của chúng ta…Lý Du Nhiên cúi thấp đầu xuống, mái tóc mềm rối tung phủ xuống, che khuất gương mặt hắn, khiến người khác không nhìn ra biểu cảm gì.

Lý Du Nhiên *chấn động* trong lòng, những lời này ông nội mới nói, đã nói qua một lần rồi, lúc nãy là nói "Khi con không có *mười phần nắm chắc* có thể *một kích tuyệt sát* trong nháy mắt, thì con không nên *ra tay* với hắn". Những lời này, hoàn toàn mang *ý tứ* tương tự. Mà ông nội lại *cường điệu* nói hai lần! Đây là ý gì? Lý Du Nhiên rất rõ ràng! Lời giải thích của ông nội tuyệt đối không chịu nổi chuyện Quân Mạc Tà quay lại *phản công*! Mà Quân Mạc Tà phản công thì *cơ hồ* là có thể bị *diệt tộc*! Điểm này Lý Thượng không nói rõ nhưng cả hai ông cháu đều *tâm tri đỗ minh*!

Lý Du Nhiên có chút không thể tiếp nhận loại *quan điểm* này!

– *Hết thảy* vẫn là dựa theo quyết định của con. Nên như thế nào, con hẳn là có tính toán hơn cả ta. Ta không thể chuyện gì cũng đều *phát biểu ý kiến*, cái nhà này sau này sẽ cần dựa vào con! Cho nên chỉ cần con cho rằng đúng thì cứ làm! Không cần *băn khoăn* cảm nhận của ta.

Lý Thái Sư mệt mỏi nhắm mắt lại, *phất phất tay*.– Con chỉ cần ghi nhớ hai điểm: tình hình trước mắt vẫn không nên làm trái ý *Bệ hạ*; đối với Quân Mạc Tà cần *vạn phần cẩn thận*, *hết thảy* phải *khống chế* được, điểm mấu chốt là không nên *trêu chọc* hai người kia. Như vậy sẽ tốt hơn. Như vậy Lý gia chúng ta liền nhất định có thể giữ được thế *trăng sáng trong mây mờ*.

Lý Du Nhiên *im lặng*, cuộc trò chuyện của hai ông cháu cuối cùng đã chấm dứt.

Tuy rằng trước mắt vẫn chỉ là đầu mùa đông, nhưng trong phòng Lý Thượng cũng đã có một chậu than thật lớn. Từ đầu Lý Du Nhiên luôn luôn cảm giác chậu than ở đó thực sự có chút quá sớm, quá nóng. Nhưng sau buổi nói chuyện, Lý Du Nhiên lại đột nhiên cảm thấy một trận *rét lạnh*, *rét lạnh* thấu xương xông thẳng vào lòng.

Loại cảm giác *rét lạnh dị thường* này làm cho hắn dù rất *rắn rỏi* và *kiêu ngạo* cũng co rúm lại, nhịn không được nhích gần về phía chậu than trước mặt.

Trên *khuôn mặt tuấn tú* như mang một câu hỏi lớn, *thần sắc* cực kỳ *phức tạp*, không *cam lòng*, lại còn có chút *mất mát*. Chẳng lẽ ta lại kém hắn nhiều như vậy sao? Mọi thứ ta *tận lực* theo đuổi, đều không hề có sẵn. Vậy mà, người ta lại thậm chí *an nhàn, bất tri bất giác* mà có được. Thế nhưng tên Quân Mạc Tà kia đã vượt mình thật sự vài *cấp bậc* sao!

Lẽ nào hắn thật sự *lợi hại* như vậy sao? Khó mà có thể *sánh ngang* với hắn sao? Lý Du Nhiên trong phút chốc thở dài một hơi thật sâu.

Lý Thượng híp mắt nằm ở trên giường êm, ngầm thở dài, cháu trai đang suy nghĩ gì, hắn tự nhiên *nhất thanh nhị sở*, nhưng sự *quan tâm* của hắn, ngoài *phân tích thiệt hơn*, còn lại đều để Lý Du Nhiên tự mình quyết định.

– *Bẩm lão gia, thiếu gia*; *Mạnh gia gia chủ* Mạnh Hữu Vĩ *cầu kiến lão gia*.Ngoài cửa truyền tới tiếng *hạ nhân* truyền báo.

– Nói cho hắn biết, *Thái Sư thân thể bất khoẻ*, cần nghỉ ngơi, không thể *tiếp khách*; *thiếu gia* có việc *xuất môn*, còn chưa trở về.*Thanh âm* của Lý Du Nhiên đã tràn ngập từng đợt mệt mỏi.

Mạnh Hữu Vĩ đến, tất nhiên là *liên hợp* Lý gia *thương nghị* cách đối phó Quân gia, nhưng, hiện tại Lý Du Nhiên đã cực kỳ không muốn nghe thấy hai tiếng Quân gia. *Hết thảy* cũng phải chờ qua đợt *phong ba* này rồi nói sau.

Nhìn phía trước mặt ba chồng *tư liệu* về Quân Mạc Tà, Lý Du Nhiên *cười khổ* một tiếng, đột nhiên cầm lấy một chồng, từng trang một ném vào chậu than. Bên trong ngọn lửa đột nhiên *bùng cháy* lên thật cao.

*Nhiệt độ* cũng lập tức tăng cao!Nhưng Lý Du Nhiên trên mặt cũng càng ngày càng *ngẩn ngơ*. Ánh lửa đưa *khuôn mặt tuấn tú* của hắn, *ánh lên* sắc đỏ bừng. Không ngờ lại thêm vài phần vẻ *quỷ dị*.

*Thanh âm* chim chao liệng trên bầu trời, có người thông báo:– *Thiếu gia*, có *tin tức đại quân Thiên Nam* trở về.

Lý Du Nhiên cầm trong tay từng trang giấy một ném vào chậu than. *Động tác* không nhanh không chậm, *thản nhiên* nói:– Vào đi! Đọc!

– Dạ!Tên *đại hán* cực kỳ *cẩn thận* đi đến, trước tiên *cúi người thi lễ*, lúc này mới mở trang giấy trong tay, *thì thầm*:– *Đại quân* trở về ngày thứ chín, *Phong Tuyết Ngân Thành Tiêu gia nhị trưởng lão Tiêu Bố Vũ* dẫn *ngũ đại Thần Huyền cường giả*, *Tuyết Phong Thất Kiếm* cùng hai *Thiên Huyền* *chặn đường* trở về, *Tiêu Hàn* cùng *Quân Vô Ý quyết chiến sinh tử*…

Lý Thái Sư đột nhiên *ánh mắt* mở to, người cũng ngồi dậy, Lý Du Nhiên cũng *đình chỉ* việc ném giấy vào chậu than, cả người hoàn toàn *yên tĩnh* trở lại. Đại hán kia *hoảng sợ*, không tiếp tục đọc…

– Tiếp tục đọc!Lý Du Nhiên cắn chặt răng.

– *Quân Vô Ý đại thắng Tiêu Hàn, Tiêu Hàn thảm bại*! *Ngân Thành Thất Kiếm* *tham chiến*, làm một trong *Bát Đại Chí Tôn Ưng Bác Không* đứng ra *cản trở*, *song phương triển khai đại chiến*; *Tiêu Bố Vũ xuất chiến Quân Mạc Tà*.

– *Tiêu Bố Vũ xuất chiến Quân Mạc Tà*?Lý Du Nhiên thân mình run lên, bỗng nhiên ngẩng đầu.

– Vâng, Tiêu Bố Vũ *xuất chiến* Quân Mạc Tà, không *địch* lại nổi, bị Quân Mạc Tà *tính toán thi triển gian kế* khiến Tiêu Bố Vũ *thoát y vũ* trước tất cả mọi người, cuối cùng *xấu hổ quá giận dữ tự sát*! Quân Mạc Tà một kiếm *trảm* Tiêu Phượng Ngô, sau đó lại một kiếm chặt đứt hai chân hai vị *Bát Cửu trưởng lão Thần Huyền* của Ngân Thành, đem *Ngân Thành Thần Huyền Lục trưởng lão* một kiếm đâm thủng ngực, cuối cùng, Quân Mạc Tà *độc chiến tứ đại Thần Huyền*, kết quả *toàn thắng*! Cả *Phong Tuyết Ngân Thành thảm bại*!

Đoạn sau của báo cáo nói gì, Lý Du Nhiên một chữ cũng không nghe rõ. Hắn chỉ cảm thấy trong đầu *trùng điệp chấn động*, trước mắt *tối sầm* lại, máu cả người đột nhiên xông thẳng lên đỉnh đầu. Trong đầu hoàn toàn chỉ còn lại đoạn thông tin: Tiêu Bố Vũ *xuất chiến* Quân Mạc Tà, không *địch* lại nổi; bị Quân Mạc Tà thi triển *gian kế áp chế* khiến Tiêu Bố Vũ *thoát y vũ* trước tất cả mọi người, cuối cùng *xấu hổ quá giận dữ tự sát*! Quân Mạc Tà một kiếm *trảm* Tiêu Phượng Ngô, sau đó lại một kiếm chặt đứt hai chân hai vị *Bát Cửu trưởng lão Thần Huyền của Ngân Thành*, đem *Ngân Thành Thần Huyền Lục trưởng lão* một kiếm đâm thủng ngực, cuối cùng, Quân Mạc Tà *độc chiến tứ đại Thần Huyền*, kết quả *toàn thắng*!

Quân Mạc Tà *độc chiến tứ đại Thần Huyền*, *đại thắng*!

Quân Mạc Tà *độc chiến tứ đại Thần Huyền*, *đại thắng*!

Hắn có cảm giác giống như *kinh lôi* đầy trời không ngừng vang lên bên tai mình, mạnh đến nỗi khiến *linh hồn xuất khiếu*, bay cao ngàn dặm, *phiêu phiêu đãng đãng*. *Thân hình* Lý Du Nhiên *lảo đảo* hai cái, xấp *tư liệu* trong tay phải rơi xuống, toàn bộ rơi vào chậu than, một chồng thật dày, hoàn toàn che phủ chậu than vốn đang *hừng hực* lửa, sau đó tắt ngấm, bốc lên một làn khói đen *dày đặc*!

***

*Dị Thế Tà Quân**Tác giả*: *Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 4*: *Phong Tuyết Ngân Thành*

Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Cổ Đại Đế
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN